Bác sĩ phán đoán cô ta chịu kích thích, tinh thần hoảng loạn nên xuất hiện ảo giác.

Nhưng cảnh sát có mặt lại nhạy bén bắt được cái tên “Lâm Nghiên”.

Hai năm trước, tại trường cấp ba trọng điểm của thành phố A từng xảy ra một vụ học sinh rơi lầu tử vong.

Người trong cuộc tên là Lâm Nghiên.

Nhưng cuối cùng vụ án chỉ được kết luận qua loa rằng Lâm Nghiên chịu áp lực học tập quá lớn nên tự sát.

Tôi muốn dẫn dắt Tô Vãn Vãn nói ra nhiều chuyện hơn.

“Lâm Nghiên đã cướp thứ gì của cậu?”

“Chỉ vì cô ấy xinh đẹp hơn cậu, cậu đã muốn đẩy người ta vào chỗ chết sao?”

Khuôn mặt Tô Vãn Vãn càng thêm vặn vẹo:

“Dựa vào đâu Lâm Nghiên lại đẹp hơn tôi! Thành tích học tập cũng tốt hơn tôi!”

“Dựa vào đâu cô ta mới là…”

Tôi có dự cảm đây mới là nguyên nhân thật sự khiến cô ta muốn hại chết Lâm Nghiên.

Nhưng Tô Vãn Vãn đột nhiên dừng lại.

Đồng tử cô ta co rút, nhìn ra sau lưng tôi, cả người run lên như cầy sấy…

6

Tôi quay đầu, nhìn theo tầm mắt của cô ta.

Chỉ thấy hai người anh Hắc Bạch Vô Thường lại thay bộ skin giới hạn của địa phủ.

Hắc Vô Thường mặc áo đen, đội mũ đen, khuôn mặt đen sì đầy vẻ hung dữ. Sợi xích khóa hồn trong tay anh ấy vang lên leng keng, bên trên còn quấn quanh làn sương đen âm u.

Bạch Vô Thường toàn thân trắng toát, ngay cả sắc mặt cũng trắng bệch khác thường, chiếc lưỡi dài buông xuống trước ngực, trên cây gậy khóc tang trong tay bao phủ luồng âm khí lạnh lẽo.

Hắc Vô Thường vẫn hỏi tôi như thường lệ:

“A Tầm, đi xuống địa phủ ngồi chơi với hai anh không?”

Tôi gật đầu.

Vừa khéo tôi có chút việc muốn nhờ họ giúp điều tra.

Còn có…

Tôi chỉ vào Tô Vãn Vãn, nói với Hắc Bạch Vô Thường:

“Anh Hắc, anh Bạch.”

“Đây là bạn học của em, Tô Vãn Vãn. Cô ta một lòng muốn chết.”

“Chỉ riêng hôm nay đã tìm chết bốn lần rồi. Hay là dẫn cô ta xuống địa phủ tham quan đi.”

Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau, đương nhiên đồng ý.

“Được.”

Tô Vãn Vãn quay người định chạy trốn.

Nhưng ngay giây tiếp theo, sợi xích khóa hồn trong tay Hắc Vô Thường lập tức kéo dài.

Trong khoảnh khắc khẽ chạm vào Tô Vãn Vãn, hồn phách của cô ta lảo đảo bay ra.

Tô Vãn Vãn khó tin nhìn cơ thể mình đang nằm bất động dưới đất, hét lên rồi lao tới.

“Không!”

“Tôi không muốn chết!”

“Tôi là thiên kim nhà họ Thẩm, tôi có một tương lai tươi đẹp vô hạn, tôi không muốn xuống địa phủ!”

Nhưng bàn tay cô ta hết lần này đến lần khác xuyên qua cơ thể của chính mình.

Tôi bay sau lưng cô ta, cười nhạo:

“Đừng phí sức nữa.”

“Chẳng phải cậu muốn chết cho tôi xem sao?”

“Bây giờ sao lại sợ rồi?”

Tô Vãn Vãn quay đầu, giận dữ trừng mắt nhìn tôi:

“Giang Tầm, tại sao cậu lại quen biết… quỷ sai của địa phủ?”

“Không đúng, nhất định là cậu đã hối lộ bọn họ!”

Cô ta đột ngột quỳ xuống trước mặt Hắc Bạch Vô Thường.

“Hai vị quỷ sai đại nhân, bất kể Giang Tầm hứa cho các ngài lợi ích gì, tôi sẵn sàng trả gấp đôi.”

“Không, gấp mười lần!”

“Nhà tôi rất có tiền, có thể đốt cho các ngài số tiền giấy gấp mười lần. Xin hãy tha cho tôi!”

“Tôi còn trẻ, tôi chưa thể chết!”

Nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất:

“Vậy Lâm Nghiên không còn trẻ sao? Cô ấy đáng chết à?”

“Anh Hắc, trói cô ta lại.”

Tô Vãn Vãn lại định chạy, nhanh chóng bay về phía xa.

Nhưng hồn phách làm sao có thể chạy thoát khỏi xích khóa hồn?

Cổ cô ta bị tròng lại, cả người bay giữa không trung, giống như một con diều bị xích khóa hồn kéo đi, lắc lư khắp nơi.

Khi bước vào Quỷ Môn Quan, một luồng âm khí bao phủ lấy chúng tôi.

Tôi đã quen với môi trường địa phủ nên không có cảm giác gì.

Nhưng toàn thân Tô Vãn Vãn lại run lên, hồn phách cũng trắng bệch thêm vài phần.

Suốt dọc đường, cô ta yên tĩnh một cách khác thường.

Cho đến khi đi ngang qua điện Diêm Vương, cô ta bỗng gào lớn kêu oan.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...