19
Lục Chính Châu bắt đầu trở nên rất bận rộn.
Tôi không hỏi gì, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh anh đọc sách của mình.
Cho tới sáng sớm ngày thứ ba, anh đánh thức tôi dậy.
“Nhan Nhan.”
Anh đã mặc chỉnh tề, đáy mắt mang theo vẻ mệt mỏi vì thức đêm liên tục nhưng ánh mắt lại sáng rõ khác thường.
“Hôm nay cùng tôi tới công ty nhé. Có vài chuyện tôi muốn em tận mắt nhìn thấy.”
Tôi gật đầu.
Anh nắm tay tôi, chúng tôi cùng bước vào văn phòng.
Không lâu sau, Chu Tầm nhận được tin báo như phát điên lao vào.
“Lục Chính Châu! Tôi là anh em, em có cần tuyệt tình như vậy không?”
Lục Chính Châu theo phản xạ kéo tôi ra phía sau.
Ngẩng đầu nhìn Chu Tầm, trong mắt không có tức giận, chỉ có mệt mỏi lạnh băng.
“Lúc anh thuê người động vào tôi ở nước ngoài, tôi nhịn.”
“Lúc anh vu oan cho tôi trước mặt Chu Hoa Minh, tôi cũng nhịn.”
Anh đứng dậy, đi tới trước mặt Chu Tầm.
“Nhưng anh không nên động vào Giang Nhan.”
“Tôi đã hứa với cô ấy, sẽ để anh chịu sự trừng phạt của pháp luật, chứ không phải biến thành kẻ giống anh, bất chấp thủ đoạn.”
“Nếu không, anh nghĩ hiện giờ anh còn có thể đứng ở đây, chờ cảnh sát tới sao?”
Giọng anh rất nhẹ nhưng lại khiến Chu Tầm hoàn toàn sững sờ tại chỗ.
“Vậy nên, tới nơi anh nên tới mà sám hối đi.”
Cảnh sát bước vào, đưa Chu Tầm mặt xám như tro đi mất.
Văn phòng trở lại yên tĩnh.
Lục Chính Châu ngồi trở lại ghế, hoàng hôn tràn vào từ cửa kính sát đất, gương mặt nghiêng cô độc.
Tôi đi tới, ôm anh từ phía sau.
Vai anh rất cứng.
Sau đó chậm rãi, từng chút từng chút thả lỏng.
Giơ tay phủ lên đôi tay tôi đang vòng trước ngực anh.
“Kết thúc rồi.”
Anh nói.
Tôi đi tới trước mặt anh, ngồi xổm xuống, nắm hai tay anh trong lòng bàn tay mình.
“Ừm. Không sao nữa rồi, tôi ở đây, vẫn luôn ở đây.”
Ánh mắt anh thu lại từ ngoài cửa sổ, dừng trên mặt tôi.
Những cô độc và lạnh lẽo kia dần dần tan đi, giống như cuối cùng cũng tìm được bến đỗ có thể dừng lại.
Anh chẳng còn gì nữa.
Người cha trên danh nghĩa, người anh trai gọi là ruột thịt, căn nhà vốn chưa từng thuộc về anh.
Nhưng không sao.
Tôi móc lấy ngón tay anh:
“Lục Chính Châu, chúng ta về nhà thôi.”
Về ngôi nhà thuộc về riêng chúng tôi.
20
Buổi chiều, Chu Hoa Minh nhìn thấy tin tức hội đồng quản trị trong phòng bệnh.
Ông ta đột ngột xuất huyết não phải nhập viện.
Lục Chính Châu tới gặp ông ta một lần.
Không ai biết hai người đã nói gì.
Chỉ biết lúc Lục Chính Châu đi ra, trong tay cầm một bản chuyển nhượng cổ phần.
Tối hôm đó, bệnh tình Chu Hoa Minh chuyển biến xấu.
Cấp cứu không thành, qua đời.
Ôn Vinh trong một đêm trở thành kẻ cô độc.
Chồng chết, con trai vào tù.
Gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng thoáng chốc già đi mấy tuổi.
Chu Hành tới một lần.
Anh ta đứng trong văn phòng của Lục Chính Châu, im lặng rất lâu.
“Chú út.”
Anh ta vẫn gọi như vậy:
“Con sẽ đưa mẹ ra nước ngoài định cư. Đổi môi trường, đối với bà ấy sẽ tốt hơn.”
Lục Chính Châu không nói gì.
Chu Hành đi tới cửa, đột nhiên quay đầu.
“Bà ấy làm sai, con biết.”
Giọng anh ta rất thấp:
“Nhưng… con không có cách nào, dù sao bà ấy vẫn là mẹ con.”
“Chú yên tâm, con sẽ trông chừng bà ấy. Tuyệt đối không để bà ấy xuất hiện trước mặt chú nữa.”
Cửa đóng lại.
Lục Chính Châu nhìn cánh cửa đó rất lâu không động.
Một năm sau.
Chu Hành gửi từ nước ngoài tới một đoạn video anh ta tham dự hôn lễ của bạn.
Mái tóc vàng kia cuối cùng cũng nhuộm lại màu đen.
Qua màn hình, anh ta nháy mắt với tôi:
“Tiểu thẩm thẩm, hôm nay em làm phù rể cho người ta đó. Năm xưa chú út còn chỉ định em làm phù rể cho chú ấy, kết quả hai người kéo dài tới tận bây giờ…”
“Rốt cuộc chú út có được không vậy? Bao giờ hai người mới tổ chức hôn lễ?”
“Nhiều chuyện.”
Không biết từ lúc nào Lục Chính Châu đã tới phía sau tôi.
Cằm đặt trên vai tôi, quang minh chính đại nhìn lén cuộc trò chuyện giữa tôi và Chu Hành.
“Giữ khoảng cách cá nhân được không?”
Tôi đưa tay đẩy anh nhưng lại bị anh nắm lấy.
Một chiếc nhẫn được đẩy vào ngón áp út.
Anh cong môi hỏi:
“Vậy nên, Giang Nhan tiểu thư, lúc nào rảnh cùng tôi đi đăng ký kết hôn đây?”
Vẫn bá đạo, chuyên chế như trước.
Không cho tôi bất kỳ cơ hội từ chối nào.
Tôi vuốt chiếc nhẫn, ngẩng cằm:
“Còn phải xem biểu hiện của anh.”
Giây tiếp theo, trời đất quay cuồng.
Anh bế ngang tôi lên.
Tôi theo phản xạ ôm lấy cổ anh:
“Anh làm gì vậy?”
“Không phải em nói sao? Xem biểu hiện của tôi.”
Anh cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt cuộn trào hơi nóng quen thuộc nhưng giọng lại rất nhẹ.
“Giang Nhan tiểu thư, tôi đợi ngày này lâu lắm rồi.”
Những nụ hôn dày đặc rơi xuống:
“Tôi bây giờ sẽ biểu hiện thật tốt, tranh thủ sớm được em chấp thuận.”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon của thành phố lặng lẽ sáng lên.
Tôi nhắm mắt, ngón tay luồn qua tóc anh.
Lần này, tôi sẽ không bỏ chạy nữa.
(Kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)