Hồi Ký Những Năm Tháng Ấy/Chapter 2: Chapter 2:
20px

Cả ngày dài chờ đợi, cuối cùng ông mặt trời cũng chịu nghỉ ngơi để màn đêm nhẹ nhàng thay thế. Ánh hoàng hôn mỏng manh lúc này vắt trên bờ vai những ngọn tre phía Tây. Cả thôn quê chìm vào trong một không gian mơ màng tĩnh lặng.

Cái không khí đầy mê hoặc vào mỗi buổi chiều hôm nay thật khác, có lẽ báo hiệu một điều gì đó sẽ đến.

Tôi ngồi im trên ban công tầng hai, nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ, mắt hướng về những ánh đèn vàng mờ ảo của làng quê. Từng làn gió mát từ cánh đồng lúa thổi vào khiến tôi cảm thấy dễ chịu, thế nhưng lòng lại nôn nao.

Hồi sáng dù Đỗ Quyên chẳng hề nhắn lại, nhưng tôi có niềm tin em sẽ đến. Bởi vì còn có cu Văn làm tay trong cơ mà, nhóc đó luôn chẳng thiếu trò quái chiêu.

Đầu chiều tôi đã vội vàng gọi cho cu Văn, kế hoạch đã được vạch sẵn. Tôi cười nhẹ, trong đầu tính toán nhỏ giọng bảo Văn:

-Ê cu! Tối nay rủ Đỗ Quyên qua đây chơi nhé. Mày biết rồi đấy, đến rồi thì mày kiếm cớ đi đâu đó, để lại mình tao với ẻm thôi. Hehe!

Cu Văn nghe thế, cười một cái rõ là gian xảo.

-Chị Đỗ Quyên thương em lắm, em không thể nào bán chị ấy như thế được đâu. Hehe! -Nó trả lời tôi bằng chất giọng thật thà mà nếu không hiểu rõ đứa em lắm trò này có lẽ tôi đã tin lời.

Biết rõ tính cách của thằng nhóc này tôi liền tăng giá mua chuộc nó:

-Tao mê chị Đỗ Quyên của mày lắm rồi. Giúp tao đi xong chuyện không thiệt đâu mà sợ.

Sau một lúc gạ gẫm lẫn đe doạ chán chê, cu Văn lúc này giọng vờ như vừa ra quyết định khó khăn:

-Anh yên tâm. Em sẽ cố gắng giúp ông anh!

Cuối cùng màn đêm cũng buông xuống, ánh sáng từ những ngôi nhà xa xôi mờ ảo chiếu hắt lên con đường quê tĩnh mịch.

Ở vùng quê ngày đó cứ tám giờ tối  đã vắng lặng, chẳng mấy ai còn thức. Dân làng luôn ngủ sớm để sáng mai còn dậy làm đồng. Tôi ngồi lặng lẽ trong căn nhà nắm chặt tay háo hức hồi hộp trong buổi đầu hẹn hò.

Đúng như dự tính của tôi một tia sáng điện thoại le lói đằng xa, chẳng bao lâu nghe rõ tiếng chân Văn dẫn Đỗ Quyên đi lên cầu thang.

Ba chúng tôi cười nói trò chuyện một lúc Văn lẻn xuống nhà rồi trốn biến đâu mất. Chỉ còn lại tôi và Đỗ Quyên trong không gian im lặng.

Cả căn phòng vắng lặng hẳn đi, chỉ còn lại hơi thở của hai người. Tôi cảm nhận rõ nhịp tim mình đập mạnh như muốn thoát khỏi lồng ngực. Đôi mắt không rời khỏi Đỗ Quyên.

Ngày thường hai đứa nói những câu chuyện bâng quơ thế nhưng cũng hồn nhiên lắm. Chẳng hiểu sao hôm nay ai nấy đều im lặng chờ đối phương kên tiếng trước. Có lẽ cả Đỗ Quyên và tôi đều đang chờ đợi tín hiệu nào đó từ đối phương chăng.

Cả hai cứ đứng đó nhìn nhau một cách im lặng như thế. Một lúc lâu sau Đỗ Quyên bỗng bật cười, tiếng cười trong sáng như những giọt sương sớm mai.

-Ơ, mời người ta tới chơi mà sao không nói gì vậy? -Nàng khẽ nói, đôi mắt vẫn nhìn tôi như có gì đó mong chờ.

Tôi bất giác  đỏ mặt, rồi tôi cười ngượng ngập:

-Tại Đỗ Quyên cười đẹp quá, làm tôi quên mất phải nói gì!

Em ấy khẽ nhếch môi:

-Dẻo mỏ quá nhỉ?

-À, là tại ngày thường chúng ta cạnh nhau chưa bao giờ thấy Đỗ Quyên cười với Gia như vậy. Thế nên...

Tôi đáp, giọng có chút ngập ngừng.

Đỗ Quyên nhìn tôi không nói gì, một lúc sau giọng em nhẹ nhàng:

-Bộ cứ cười với ai là yêu người đó à?

Dường như hiểu được ý gì đó từ câu trả lời của em, tôi vận dụng hết kinh nghiệm xem phim hàn, sách vở bao nhiêu năm nhìn Đỗ Quyên với ánh mắt chân thành nhất:

-Thật ra Gia thích Đỗ Quyên lâu lắm rồi, thích từ lần đầu tiên gặp mặt, từ ngày đầu gặp Quyên  ở nhà nhóc Văn. Tim tui đã chỉ nghĩ về Quyên...

Em ngơ ngác sau lời tỏ tình sặc mùi phim tình cảm sến súa của tôi .Rồi em ấy lại bật cười thật duyên:

-Rồi tiếp đi!

-Ừ thì Quyên làm người yêu tui nhé? -Tôi bối rối.

-Hết rồi à? Mở bài dài sao kết bài nhanh dzị! Hihi!

Thấy thái độ bối rối của tôi, Đỗ Quyên che miệng cười. Nụ cười ấy thật đẹp làm sao. Nó sáng tựa như ánh trăng vàng treo lơ lửng trên bầu trời đêm nay khiến mọi thứ xung quanh như mờ nhạt đi. Trong khoảnh khắc đó, tôi chẳng biết làm gì, chỉ đứng yên, để tâm hồn mình lạc vào những rung động khó tả.

Tôi không thể kiềm chế nữa, bước gần lại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai em. Cái cảm giác mềm mại dưới tay tôi khiến mọi thứ xung quanh như ngừng lại.

Đỗ Quyên không nói gì, em lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt sáng. Ánh mắt em lúc ấy dường như chứa đựng một điều gì đó không thể nói thành lời. Có lẽ có một chút cổ vũ, một chút mong chờ.

Trong khoảng khắc tay tôi run lên, trái tim tôi muốn vỡ tung ra, từng nhịp đập loạn trong lồng ngực nóng. Tôi nhẹ nhàng cúi xuống và hai bờ môi khẽ chạm vào nhau.

Khoảnh khắc hai bờ môi chạm nhau, tôi dường như cảm nhận được em khẽ run. Không gian yên lặng, nghe rõ tiếng con tim đập khẽ khàng. Tôi thấy mình đang chìm đắm trong một giấc mơ ngọt ngào, trong làn môi  mềm mại. Từng giây trôi qua, tôi vụng về ngấu nghiến cái vị ngọt ngào đó.

Sau phút ban đầu bỡ ngỡ, Đỗ Quyên nhẹ nhàng đáp lại. Hai bờ môi cuốn lấy nhau, ngay lúc này mọi thứ xung quanh dường như đứng im, cảm giác thật khó tả.

Tôi không nhớ nụ hôn ấy kéo dài bao lâu, nhưng tôi biết rằng trái tim mình hòa quyện vào từng hơi thở, từng rung động nhỏ bé cùng em. Cứ tỉnh tỉnh mơ mơ nụ hôn đầu của tôi trao đi như thế.

Sau phút giây ngọt ngào, Đỗ Quyên lặng im, đôi má nàng thoáng hồng dưới ánh đèn mờ. Hai đứa lại tiếp tục lặng im không nói bầu không khí lúc này có chút ngượng ngùng. 

-Tui về đây, muộn rồi! -Em khẽ nói, giọng nhỏ như gió thoảng, có lẽ Đỗ Quyên lúc này cũng ngại lắm.

Tôi gật đầu, không dám giữ Đỗ Quyên ở lại nhưng ánh mắt vẫn dõi theo từng bước chân khi em rời khỏi căn nhà. Cho tới khi Quyên mất hút sau hàng cây phía xa tôi mới hoàn hồn trở lại.

Suốt cả đêm hôn đó, tôi chẳng thể nào ngủ được cảm giác vui sướng lạ kỳ. Tôi nằm xuống nhìn lên trần nhà ngẩn ngơ với vạn suy nghĩ mông lung. Từng cảm giác, từng hình ảnh của nụ hôn đầu cứ vương vấn mãi trong tâm trí tôi. Từ ngày hôm đó trong thế giới mộng mơ của đứa trẻ lần đầu tập yêu thay đổi.

Những ngày sau tôi và Đỗ Quyên lại gặp nhau thường xuyên hơn. Tôi cứ ngỡ sau buổi tối đó cả hai sẽ thân thiết nhiều hơn. Thực tế phũ phàng khiến tôi ngẩn tò te. Trước mặt mọi người, Đỗ Quyên vẫn lạnh lùng với tôi như chuyện đêm đó chỉ là giấc mơ tôi vẽ ra. Tôi muốn tiến tới bắt chuyện, làm ra vài hành động ngớ ngẩn để chứng tỏ sự tồn tại của bản thân nơi đây mong em quay lại nhìn một lần. Đỗ Quyên dường như chẳng hề nghe tiếng tim tôi gào thét trong tuyệt vọng thế nên em cứ hồn nhiên chơi đùa cùng mấy kẻ khác chẳng thèm nhìn lấy một lần.

"Thế là hết rồi! Có lẽ mình quá vồ vập Đỗ Quyên ghét mình luôn rồi! Hu Hu!"

Tôi thầm nghĩ và bắt đầu tưởng tượng về thứ cảm giác gọi là thất tình. Có lẽ một lát đợi trời mưa tôi sẽ một mình đi trong màn mưa rồi ngước mắt nhìn trời? Hay sẽ lấy trộm chai rượu nho trong tủ của nội rồi rót ra nắp vừa uống vừa gặm nhấm nỗi buồn nhỉ?

Hả? -Tôi vui sướng suýt thì hét lên. Đỗ Quyên tranh thủ xung quanh không ai để ý liền lén liếc mắt qua, cô bé nháy mắt tinh nghịch rồi vội vàng quay đi.

Tới khi đám đông ai về nhà nấy Đỗ Quyên đứng sau gốc dừa nhìn tôi tủm tỉm cười:

-Bộ Gia giận tui hở?

Tôi gật đầu, sau đó nhanh chóng lắc đầu:

-Không! Không có!

-Hihi! -Nàng lại khúc khích cười! -Suốt cả chiều mặt Gia viết rõ ra thế còn chối.  Đỗ Quyên sợ mọi người trêu nên mới vậy. Xin lỗi Gia nhen.

Nói đoạn em hun nhẹ lên má tôi rồi chạy trốn vào nhà.

Mùa hè ấy ở quê tôi, trời trong thật cao, lúa chín vàng, không khí thanh mát mà quyến rũ lạ kỳ. Vào mỗi buổi sáng, đám trẻ lại rủ nhau chạy bộ.

Sáng sớm, con đường làng vắng vẻ, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ, mùi cỏ ngai ngái và sương mù bao phủ khắp nơi.

Bốn đứa trẻ chúng tôi chạy quanh sân bóng trường tiểu học hít thở cái không khí trong lành mà chẳng có gì có thể làm phiền. Cái cảm giác tự do khi bên em giản đơn mà hạnh phúc vô cùng.

Hai chúng tôi thường tìm một góc vắng, nằm cạnh nhau trên thảm cỏ xanh ngước lên nhìn trời. Từng ngọn cỏ xanh mơn đùa nghịch dưới lưng mềm mại và mát lạnh. Không gian xung quanh lặng im, chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán cây. Cái lạnh của buổi sáng sớm khiến tôi rùng mình chẳng hiểu sao khi nằm cạnh Đỗ Quyên cảm thấy ấm áp lạ thường.

Trên bầu trời những vì sao mai ngủ muộn vẫn chưa chịu tắt, chúng vẫn lấp lánh. Cả bầu trời cao vút, xanh trong như rộng đến vô tận. Có lẽ hình ảnh tuyệt đẹp này chỉ có những đứa trẻ lớn lên từ chốn thôn quê mới có thể trông thấy.

Sương mù nhẹ nhàng phủ lên mặt đất, mờ ảo tạo nên một tấm màn trắng mỏng manh càng làm cho không gian thêm phần mơ hồ. Cái không khí se lạnh của sớm mai khiến tim tôi thổn thức.

Trong làn sương mùi hương cỏ lá và thảo mộc dịu nhẹ cứ vương vất trong không khí se lạnh. Chúng tôi không nói gì, chỉ im lặng tận hưởng khoảnh khắc. Tôi lặng lẽ nắm lấy tay Đỗ Quyên, bàn tay nhỏ nhắn mà ấm áp trong cái lạnh của buổi sớm. Lúc ấy, tôi chẳng biết mình đang làm gì, chỉ biết là có một điều gì đó trong lòng cứ dâng lên. Có những lời hứa hẹn mà chúng tôi chưa bao giờ thốt ra nhưng lại đủ đầy trong ánh mắt. Có thể em không hiểu, có thể cũng chẳng cần hiểu, nhưng tôi vẫn muốn nói với em ấy:

-Tớ thích cậu, thích từ cái nhìn lần đầu tiên!

Quyên lặng nhìn nhìn lên bầu trời miệng nở nụ cười hạnh phúc tay nắm chặt tay.

Chẳng bao lâu sau kỳ nghỉ hè cũng kết thúc, Đỗ Quyên phải trở về miền Nam học. Ngày ấy chúng tôi còn quá ngây ngô, mọi thứ đến rồi đi như một giấc mơ. Tình yêu trẻ con giản đơn, trong sáng, nhưng lại dễ dàng bị lãng quên. Kỷ niệm của hai đứa mãi nằm lại ở buổi sớm mai nơi thảm cỏ xanh biếc đó.

Mãi tận nhiều năm sau vào những buổi sáng se lạnh khi mùi sương còn vương trên cánh đồng lẫn mùi cỏ thơm thoang thoảng trong không khí, tôi lại bất chợt nghĩ về em. Một ký ức mơ màng, ngọt ngào, nhẹ nhàng của cái tuổi dại khờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...