Hồi Ký Những Năm Tháng Ấy/Chapter 9: Chapter 9:
20px

Lần đầu tiên đầu óc tôi rơi vào trạng thái mộng mị. Cảm giác đó thật khó diễn tả, dường như có thứ ánh sáng dịu dàng không rõ tới từ đâu bao quanh lấy người con gái đó.

Cả không gian bỗng dưng tĩnh lặng, dưới lớp khăn quàng cổ ấy khuôn mặt hoàn hảo làm sao. Làn da trắng mịn ửng hồng lên vì giá lạnh, đôi mi cong của cô ấy phủ lên một lớp sương mỏng ánh bạc.

Tất cả đều quyến rũ một cách lạ kỳ!

Có lẽ bạn sẽ thấy tôi nói có phần hoa mỹ thế nhưng bất cứ thằng con trai nào cũng sẽ có thời điểm đứng hình trước cô gái nào đó giống tôi lúc này thôi. Có lẽ đó là thứ giang hồ vẫn thường gọi với cái danh hiệu hoa mỹ: Tiếng sét ái tình!

-Haha ! Mọi người làm quen đi nào!

Thấy tôi ngẩn người Dũng Khùng cười lớn. Có lẽ hắn ta cũng chưa bao giờ nhìn thấy tôi lại ngẩn ngơ trước một cô gái nào. Khi nhìn sang cô bé kia Dũng Khùng dường như hiểu ra lý do.

-Chủ quán, thêm cho hai vò rượu trái cây cho hai người đẹp đây! -Dũng Khùng lớn tiếng gọi thêm rượu. -Thêm cả vài món ăn nhé!

Phong cách hào sảng của hắn ta trong phút chốc xua đi không khí ngại ngùng nãy giờ.

-Chắc mọi người ở đây cũng chẳng lạ gì nhau nhỉ? Thôi cứ giới thiệu đi ha!

Dũng Khùng lớn giọng.

-Đây là Lan Anh, em gái kết nghĩa của tao!

-Chào trai đẹp! -Lan Anh tinh nghịch lên tiếng. Dũng Khùng quay qua nhìn cô gái lạnh lùng bên cạnh Lan Anh:

-Còn người đẹp này nhìn quen mắt  nhỉ?

Hắn ta vừa nói vừa nháy mắt với tôi đầy ẩn ý.

-Chào hai cậu, tớ là Như Quỳnh !

Cô gái lúc này cất tiếng, giọng này lanh lảnh như tiếng chuông gió. Chất giọng cô bé khiến người nghe có cảm giác thư thái hẳn ra.

-Gớm! Biết rồi còn vờ hỏi nữa đi ông tướng! -Lan Anh nhìn Dũng Khùng trêu chọc.

Nguyễn Như Quỳnh! Cô gái này năm nay tròn mười sáu. Ở trường chuyên Trần Phú này thật khó có người không biết tới cô nàng.

Xuất thân trong một gia đình bình thường thế nhưng danh tiếng của cô ta lại chẳng hề tầm thường. Nhiều năm trước tôi có chút nổi danh ở khu vực xa xôi phía Nam thành phố. Còn ở khu Trung Tâm này, Như Quỳnh cũng có một bảng thành tích chẳng kém.

Ở nơi Trung Tâm thành phố này điều kiện sống cũng như học hành tốt hơn. Đám con ông cháu cha sinh ra trong gia đình trâm anh thế phiệt chạy đầy đường...Vì cạnh tranh mà đám con cái này được dạy dỗ khắc nghiệt từ bé cùng với những vị giáo viên danh tiếng nhất. Thế nhưng tất cả đều chịu lu mơ trước sắc đẹp và độ thông minh của cô bé này.

Hiện tại ngoài là cô gái trẻ tuổi nhất nằm trong bảng Tứ Đại Mỹ Nhân được đám học sinh truyền tai. Như Quỳnh còn là Bí thư trường THPT Trần Phú và thành phần của đội tuyển Học sinh giỏi Quốc Gia. Thật hiếm khi bắt gặp cô ta ở một nơi thế này. Có lẽ bởi thế mà cả tôi lẫn Dũng Khùng có phần ngạc nhiên...

-Haha! Mấy khi có dịp ngồi cạnh !

Dũng Khùng lúc này mới nhìn qua qua tôi giới thiệu lấy lệ.

-Còn đây chắc mọi người cũng chẳng lạ gì, Bạn thân sinh tử của tớ...Đặng Gia!

-Mọi người nhanh ngồi vào bàn đi nào.

Dũng Khùng có vẻ nhiệt tình hơn ngày thường. Lúc này ngay cả bản thân tôi cũng có chút gì đó hấp tấp, thật khác với vẻ lạnh lùng thường ngày. Nhất là ánh mắt tôi khi nhìn qua Như Quỳnh. Chưa bao giờ tôi thất thố như thế trước mặt người khác như hôm nay. Ngày thường ngoài lúc ở cạnh cô bạn thân hầu hết thời gian tôi khá ít nói, hình như có chút khó gần.

-Hihi! Nghe kể rượu trái cây O Vân Quán đã lâu. Hôm nay hai chị em rủ nhau trải nghiệm. Không ngờ gặp các cậu ở đây! Trùng hợp thất đấy!

Lan Anh khúc khích cười, cô nàng thì thầm điều gì đó vào tai Như Quỳnh. Có lẽ không quá quen thuộc trước người lạ, Như Quỳnh dường như có chút lạnh lùng. Lan Anh khác hẳn, cô hoà nhập với mọi người rất nhanh.

Bữa tiệc có thêm sự xuất hiện của hai cô gái, quán rượu cũ kỹ hôm nay bỗng trở nên sôi nổi lạ thường. Bên chiếc bàn gỗ hình chữ nhật đặt cạnh cửa sổ tiếng cười nói rộn ràng xua tan cái lạnh giá của mùa đông.

-Sáng nay cô chủ nhiệm kiếm cậu đó Dũng! -Lan Anh quay sang Dũng Khùng. -Đợt này cậu trốn tiết nhiều quá đó!

-Ôi dào! Quan tâm làm chi, ngồi trong lớp chán ngắt. Bang tao còn bao việc phải lo.

Dũng Khùng dường như chẳng mấy để ý tới chuyện học hành. Hắn ta lơ đãng trả lời.

-Mày bảo bà cô kệ tao. Ngứa chỗ nào đi quan tâm Đặng Gia ấy. Gu của bạn tao là mấy bà giáo viên. Cỡ Bà La Sát mà còn ý định hốt kìa! Haha!

Hắn ta vừa cười vừa nháy mắt trêu chọc tôi.

-Cậu... cứ nói bậy bạ! -Lan Anh đánh nhẹ lên vai hắn.

Dũng Khùng ngồi một góc bàn, khuôn mặt điển trai thoáng nét thoải mái, tay cầm ly vodka mát lạnh. Hắn ta vừa uống vừa kể những câu chuyện hài hước về lớp học của hắn và Lan Anh. Quả thực ngoài thời gian điên khùng tới đáng sợ Dũng Khùng thỉnh thoảng cũng có vài khoảnh khắc lịch lãm thế này.

Chỉ tiếc những điều này thường hiếm khi xảy ra nếu không hắn đã không có cái danh tự Khùng trong tên.

-Woa.

Rượu trái cây quán này thơm thật đó! -Đưa lên môi nếm nhẹ một ngụm rượu, mùi hương lan toả. Lan Anh liền lên tiếng khen ngợi. Hành động của con bé dễ thương vô cùng.

- Như Quỳnh! Cậu thấy sao?

- Ừm! Quả thực.

Có lẽ do tính cách Như Quỳnh vẫn có chút ngại ngùng. Trên khuôn mặt xinh đẹp phủ lên một tầng sương mỏng. Lan Anh nhớ ra điều gì liền đứng lên hướng thân mình về phía trước. Hành động bất ngờ khiến tôi  có đôi chút bất ngờ. Khuôn mặt tinh khiết của cô gái sát ngay cạnh. Ở khoảng cách gần nhìn thấy được cả những thứ không nên thấy khi Lan Anh cúi người.

-Hihi ! Cậu kiệm lời thật đấy. Giống i lời đồn! -Lan Anh nháy mắt trêu chọc tôi.

Tôi khẽ mỉm cười nhìn cô xem câu trả lời.

Lan Anh ngồi kế bên Dũng Khùng, tay nghịch nghịch ly rượu trái cây. Thỉnh thoảng lại thấy cô bé lén nhìn qua tôi một cách tò mò, ánh mắt loé lên tia sáng nhỏ. Lan Anh vờ vô tình làm những hành động nhỏ thu hút sự chú ý. Và khẽ mỉm cười ngại ngùng khi tôi hướng ánh mắt về phía mình.

Thế nhưng sự chú ý của tôi lại dành cho cô gái cạnh bên. Mỹ nhân lạnh lùng trong chiếc áo len cổ lọ trắng, đôi chân dài miên man cùng vớ trắng gác nhẹ dưới bàn toát lên vẻ thanh lịch khó cưỡng. Cô bé nãy giờ cũng chẳng nói nhiều, chỉ lắng nghe những câu chuyện vui vẻ xung quanh, thỉnh thoảng mỉm cười.

Sau vài tuần rượu ai nấy ngà say khoảng cách dường như cũng xoá nhoà đi.

-Như Quỳnh thấy quán này thế nào?

Tôi lúc này chủ động bắt chuyện. Thứ rượu trái cây được ủ thơm lừng khiến đôi má cô ấy ửng hồng. Cô nàng nhìn tôi trong giây lát với gương mặt vương chút mây tía của chiều Đông.

-Đẹp. Mộc mạc và gần gũi. Tớ thích ngồi gần cửa sổ ngắm khung cảnh hoang sơ thế này.

Lan Anh lặng yên quan sát khung cảnh tôi đang cố vụng về bắt chuyện với cô bạn của mình. Vẻ sôi nổi chìm xuống, đôi môi mím lại. Nhưng chỉ thoáng chốc, cô nàng nhanh chóng trở lại với vẻ hồn nhiên thường ngày.

-Dô! Cụng ly nàooo! Hôm nay tụi mình không say không về nhá!

Lan Anh với nụ cười híp mí khiến đôi mắt như trăng lưỡi liềm nhỏ lên tiếng khuấy động không khí.

-Haha! Thêm ly nữa đi người  đẹp!

Dũng Khùng bắt đầu có dấu hiện say, lúc này hắn ta uống càng dữ hơn ban đầu.

-2.3 Zô... 1.2.3 Zô! -Những tiếng hô vang liên tục.

-Biết sao không? Đám giang hồ Long Đức đợt này tuyên bố, tao vào Đặng Gia chỉ cần xuất hiện trên địa bàn của bọn hắn. Sẽ không có đường về đó haha!

Dũng Khùng vừa cười lớn vừa nhắc tới lời tuyên bố của những bang phái lớn nhất phía Tây thành phố như lời đe doạ của đám trẻ con.

-Haha! Ai bảo các cậu thường ngày bắt nạt đám con em của người ta đang học trong trường làm chi.-Lan Anh phụ hoạ hắn.

-Đám đó có đứa nào hiền lành đâu. Xuất thân từ khu đó làm gì có đứa nào lành. Không có anh em trong Bang đè đầu chúng còn quậy dữ nữa.

Dũng Khùng không cho là đúng liền lớn tiếng giải thích.

-Biết là vậy! Nhưng hai cậu cũng cẩn thận chút. Khu phía Tây thành phố đều thuộc quyền kiểm soát của đám xã hội đen Long Đức. Hai cậu không giỡn được đâu.

Nhìn qua thấy tôi ngẩn ngơ ngắm cô bạn Như Quỳnh của mình, Lan Anh liền gọi:

-Nè! Trai đẹp!

-Hở? -Tôi có chút ngại ngùng khi bị bắt gặp ngắm trộm gái liền ngó sang.

-Cậu nhìn đi đâu thế? Trao đổi số điện thoại với tớ đi.

Lan Anh không hổ danh là cô gái chịu chơi nhất nhì ngôi trường Trần Phú. Đứng trước một kẻ như tôi, cô nàng vẫn chủ động tấn công như thường lệ.

-À! Đây!

-Ok rồi nhé! Nhớ giữ liên lạc với tớ!

Lan Anh mỉm cười hài lòng.

Tôi khẽ gật đầu với cô rồi nhân cơ hội quay sang Như Quỳnh:

-Như Quỳnh đọc số đi tớ gọi qua nào!

Cô nàng trông có vẻ hơi bất ngờ thế nhưng vẫn mỉm cười đáp lời:

-0988xxxxxx

-Oke rồi nhé!

Dũng Khùng nhìn qua rồi cười lớn ánh mắt đầy ẩn ý.

Bên chiếc bàn gỗ hình chữ nhật bốn kẻ trong độ tuổi mộng mơ ngồi cạnh nhau. Tiếng cười nói rộng ràng xua đi bầu không khí lạnh giá bên ngoài ô cửa sổ. Nhìn ra ô cửa sổ, trong làn mưa bay lất phất bay, hoa trà trắng nở rộ trong ánh sáng nhàn nhạt. Những dãy núi phía xa mờ ảo trong làn sương mù như hoà quyền vào cảnh vật.

Giữa cảnh đẹp ý tình, men say lâng lâng. Tôi như say giữa cảnh vật, ngắm Như Quỳnh lạnh lùng...Men rượu khiến tôi buột miệng đọc mấy câu thơ lục bát:

Trà quán vắng sương khói bay,

Mưa sa hoà nhịp gió lay cành trà.

Cao sơn ẩn hiện xa xa,

Nhấp môi rượu ngọt mặn mà nhân duyên.

Hữu tình hội ngô nơi miền,

Gió Đông thoảng nhẹ đưa duyên vào lòng!

Đọc tới đây nhìn sang cô gái làm tim rung rinh từ lúc bước vào, nét lạnh lùng của Như Quỳnh khiến muốn làm thêm hai câu có lẽ không mấy hoà hợp tỏ lòng với em:

-Cúc Mỹ nhân ánh sáng trong,

Nguyệt hồ băng lãnh sắc son một lòng!

-Woa...Haha! -Lan Anh lúc này khoái chí vỗ tay cười lớn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...