Hồi sinh từ tro tàn/Chapter 1: Cậu nhóc vô danhChapter 1: Cậu nhóc vô danh
20px

Trong một con hẻm tối tăm ở góc khuất của thành phố, mùi rác rưởi hòa lẫn hơi ẩm bốc lên nồng nặc, hôi thúi bốc lên. Bóng tối dày đặc yên tĩnh bị xé toạc bởi một tiếng chửi thề, vang vọng giữa những bức tường loang lổ cũ kỹ.

"Khốn kiếp!"

Từ đống rác ngổn ngang, một bóng người nhỏ bé chui ra. Đó là một cậu nhóc, gầy gò, quần áo rách rưới bám đầy bùn đất. Làn da cậu loang lổ vết bầm tím, vài chỗ rỉ máu tươi, như minh chứng cho những trận đánh nhau khốc liệt trên đường phố. Đôi mắt đỏ hoe ánh lên sự tức giận xen lẫn bất lực, lóe sáng như mắt một con thú hoang bị dồn vào chân tường.

"Đéo thể tin nổi!" cậu gào lên trong lòng. "Tao liều mạng giành miếng thịt từ con chó điên khốn nạn đó, vậy mà từ đâu chui ra hai thằng khốn, bảo đó là mồi của tụi nó! Đéo thèm nghe tao giải thích, lao vào đập tao như đập bao cát!" giọng cậu khàn đặc vì đói và mệt.

Cậu vừa đi vừa chửi rủa, bước chân xiêu vẹo trên nền đất lởm chởm, đôi chân trần đầy vết chai và máu khô. Những lời nguyền rủa vang vọng trong con hẻm chật hẹp, như thể cậu đang trút hết nỗi uất ức lên những bức tường bong tróc xung quanh. Tiếng chửi thề hòa vào tiếng gió lạnh, tạo thành một bản nhạc đau đớn của sự sống sót.

Bất chợt, cậu khựng lại. Nhìn lên qua khung cửa kính của một cửa hàng nhỏ đối diện con hẻm, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra, như một thế giới hoàn toàn khác. Một gia đình ba người hiện lên trong tầm mắt cậu. Người cha xách túi đồ chơi mới tinh, người mẹ mỉm cười dịu dàng, còn đứa trẻ trạc tuổi cậu tung tăng bước đi, miệng cười rạng rỡ. Đứa trẻ chỉ tay vào quầy đồ ăn vặt, đôi mắt sáng lên háo hức. Cha mẹ nó nhìn nhau, bật cười nhẹ, rồi rút ví mua cho con một thanh kẹo bọc giấy bóng lộn.

Cậu nhóc đứng đó, bất động, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng ấy. Đứa trẻ kia mặc áo thun sạch sẽ, quần jeans mới toanh, đôi giày trắng tinh không một vết bẩn. Cậu cúi xuống nhìn mình: chiếc áo rách bươm, lấm lem bụi đất, đôi chân trần đầy sẹo và bùn khô. Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lồng ngực, như thể ai đó bóp chặt trái tim cậu.

Rồi cậu thấy đứa trẻ kia bỗng khóc ré lên, giậm chân đòi mua thêm một món đồ chơi mà cha mẹ không chịu mua. Cậu nhóc trong hẻm siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Cậu quay đầu, lao chạy vào bóng tối của con hẻm, như muốn trốn khỏi ánh sáng rực rỡ kia ánh sáng của một thế giới mà cậu không thuộc về.

"Vì cái gì cơ chứ? Cái cuộc đời khốn nạn thế này?" cậu hét lên, giọng lạc đi trong cơn gió lạnh. "Cùng là trẻ con, tại sao nó có tất cả, còn tao chẳng có gì?!"

Cậu dừng lại, thở hổn hển, lưng tựa vào bức tường ẩm ướt. Trong đầu cậu, những câu hỏi xoay vần không lời đáp. Vì sao số phận lại bất công? Vì sao cậu phải sống như một con thú, còn kẻ khác được yêu thương, che chở? Những ý nghĩ ấy như những nhát dao cứa vào tâm trí cậu, đau đớn và không ngừng nghỉ.

Trời đã tối hẳn. Những ánh đèn đường yếu ớt không đủ xua tan bóng tối dày đặc trong con hẻm. Cậu nhóc lê bước về "nhà" một góc khuất bên cạnh thùng rác, nơi một tấm bìa carton cũ kỹ được dựng lên làm mái che tạm bợ. Cậu chui vào, co ro trong không gian chật chội, lạnh lẽo. Ngửa mặt lên, cậu nhìn thấy những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen kịt, như những đốm sáng xa xôi mà cậu chẳng bao giờ với tới.

"Gia đình…" cậu thì thầm, giọng run rẩy. Từ đó gợi lên một nỗi đau mà cậu không thể gọi tên. Cậu ôm lấy bụng, cơn đói cồn cào như xé toạc dạ dày. Một ngày nữa trôi qua, mệt mỏi và vô nghĩa. Cậu nhắm mắt, cố ru mình vào giấc ngủ, nhưng trong đầu vẫn vang vọng câu hỏi: "Ngày mai sẽ thế nào? Lại là một ngày đói khát, đánh nhau, và cô đơn sao? Cái cuộc đời chó chết này."

Ánh sáng yếu ớt của những vì sao dần nhạt đi khi bình minh ló dạng. Một giọt nước lạnh ngắt rơi từ trên trời xuống mặt cậu nhóc, kéo cậu ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Cậu giật mình, đưa tay lên mặt lau chất lỏng dính trên mặt, chỉ để nhận ra đó là nước mưa từ mái tôn rỉ sét phía trên nhỏ xuống. Bầu trời xám xịt, những đám mây nặng trĩu báo hiệu một ngày u ám. Cậu lầm bầm chửi thề, cơ thể đau nhức vì nằm co ro trên tấm bìa carton ẩm ướt.

“Khốn kiếp, cả trời cũng muốn hành tao à?” cậu lẩm bẩm, giọng khàn khàn. Đôi mắt mệt mỏi quét qua góc “nhà” chật chội. Cơn đói vẫn gầm gừ trong bụng, như một con thú không bao giờ chịu ngủ yên. Cậu với tay lấy chiếc bọc nilon rách nát bên cạnh, thứ duy nhất cậu dùng để chứa những mảnh ve chai nhặt được. Đôi chân trần đầy vết chai bước ra khỏi góc khuất, sẵn sàng cho một ngày lặp lại vòng tuần hoàn quen thuộc: nhặt nhạnh, đánh nhau, và cố sống sót.

Con hẻm giờ đây ướt át, mùi rác rưởi hòa lẫn với hơi nước mưa càng thêm nồng nặc. Cậu nhóc lê bước, chiếc bọc nilon đung đưa trong tay, mắt láo liên quan sát từng đống rác ven đường. Một lon bia méo mó, vài chai nhựa vỡ nát – tất cả được cậu nhặt lên, lau sơ qua rồi bỏ vào bọc. “Cũng đủ mua ổ bánh mì… nếu không bị bọn khốn nào cướp mất,” cậu tự nhủ, môi mím chặt.

Bất chợt, từ phía cuối con hẻm, một bóng người vội vã chạy qua. Đó là một người đàn ông trung niên, áo sơ mi nhàu nhĩ, tay xách túi đựng đồ. Trong lúc luống cuống tránh vũng nước, ông ta vô tình làm rơi một chiếc ví da cũ kỹ xuống nền đất. Tiếng “bộp” nhỏ vang lên, nhưng người đàn ông không nhận ra, cứ thế chạy tiếp, mất hút sau góc đường.

Cậu nhóc đứng sững, mắt dán chặt vào chiếc ví nằm chỏng chơ giữa vũng nước bẩn. Tim cậu đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Ví tiền…” cậu lẩm bẩm, chân vô thức bước tới. Cậu cúi xuống, tay run run nhặt chiếc ví lên. Bên trong, qua lớp da sờn cũ, cậu thấy một xấp tiền giấy nhàu nhĩ và vài đồng xu lẻ. Đôi mắt cậu lóe lên, vừa tham lam vừa hoang mang.

“Trả lại?” – ý nghĩ thoáng qua trong đầu cậu. Cậu ngoảnh nhìn con đường nơi người đàn ông vừa biến mất. “Chỉ cần chạy theo, gọi ông ta lại, trả cái ví… Có khi được thưởng vài đồng.” Nhưng rồi một giọng nói khác, cay đắng và uất ức, vang lên trong tâm trí: “Thưởng? Mày mơ à? Loại như mày có trả ví cũng bị nghi là ăn cắp! Mà trả làm gì? Để tiếp tục đói khát, để bọn khốn kia đập mày thêm lần nữa sao? Cầm lấy! Coi như số trời cho mày một lần!”

Cậu siết chặt chiếc ví, móng tay bẩn thỉu bấm sâu vào lớp da. Đôi mắt đỏ hoe ánh lên sự giằng co. Cậu nhớ lại ánh sáng ấm áp từ khung cửa kính tối qua, đứa trẻ kia với thanh kẹo bọc giấy bóng lộn, và chính mình không gì ngoài cơn đói và những vết bầm. “Chỉ một lần thôi…” cậu thì thầm, giọng run rẩy. “Tao cần cái này hơn ông ta.”

Như bị ma xui quỷ khiến, cậu nhét chiếc ví vào chiếc áo rách, quay đầu chạy thục mạng vào sâu con hẻm. Tiếng bước chân dội lên trên nền đất ướt, hòa lẫn với hơi thở hổn hển. Cậu lao qua những góc tối, tim đập điên cuồng, vừa phấn khích vừa sợ hãi. “Mày làm đúng rồi! Mày đáng được cái này!” cậu tự nhủ, nhưng sâu trong lòng, một cảm giác cắn rứt len lỏi, như một vết dao cứa nhẹ.

Cậu dừng lại ở một góc khuất, thở hổn hển, lưng tựa vào bức tường loang lổ. Tay cậu run run lôi chiếc ví ra, mở vội. Những tờ tiền nhàu nhĩ hiện ra trước mắt, đủ để cậu mua bánh mì, một chai nước, thậm chí là một đôi dép cũ ở chợ trời. Nhưng rồi, mắt cậu dừng lại ở một tấm ảnh nhỏ kẹp trong ví: một gia đình ba người, người đàn ông kia, một người phụ nữ, và một đứa bé gái cười rạng rỡ. Nụ cười của đứa bé như xoáy vào tâm trí cậu, gợi nhớ đến ánh mắt háo hức của đứa trẻ trong cửa hàng tối qua.

Cậu nhóc cắn môi, tay nắm chặt tấm ảnh đến run rẩy. “Khốn kiếp…” cậu lẩm bẩm, giọng lạc đi. Lương tâm và sự tuyệt vọng đang xâu xé cậu, như hai con thú cắn xé nhau trong lồng ngực. Cậu nhắm mắt, cố xua đi hình ảnh gia đình đó, nhưng nó cứ bám lấy cậu, không buông tha.

Mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, những giọt nước lạnh buốt táp vào mặt cậu. Cậu đứng đó, bất động, chiếc ví trong tay giờ đây nặng như cả một tảng đá. Cuối cùng, cậu lôi tấm ảnh ra, nhìn nó một lần cuối, rồi ném xuống vũng nước bẩn dưới chân. Tấm ảnh chìm dần, nụ cười của đứa bé gái bị nước mưa cuốn trôi. Cậu quay người, bước đi, chiếc ví vẫn siết chặt trong tay, nhưng mỗi bước chân đều nặng nề, như kéo theo cả một gánh nặng vô hình.

Con hẻm tối tăm lại nuốt chửng cậu, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều và tấm ảnh gia đình nằm lặng lẽ dưới vũng nước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...