20px

Một năm sau.

Bệ hạ nhận lại con trai.

Chung Giác trở thành Đại hoàng tử.

Ba năm sau.

Chung Giác đại phá quân man di.

Được sắc lập làm Thái tử.

Hắn đối xử với ta.

Trước sau như một.

Hệt như ngày đầu gặp gỡ.

Thỉnh thoảng.

Vẫn sẽ đỏ mặt.

Vẫn sẽ ngốc nghếch để mặc ta xoa đầu, véo má.

Trái tim từng bị Thích Trì làm tổn thương đến nát vụn.

Cũng được hắn.

Từng chút.

Từng chút một.

Khâu vá trở lại.

Một lần.

Trong đại yến.

Ta uống say.

Và…

Thực sự trở thành phu thê với hắn.

Sáng hôm sau.

Chung Giác thưởng cho toàn bộ hạ nhân Đông cung.

Tiền tiêu vặt của mấy năm liền.

Cũng chẳng biết…

Là hắn mất mặt.

Hay ta mất mặt nữa.

Hắn luôn nghe theo mọi lời ta nói.

Chỉ có duy nhất một chuyện.

Suốt bao năm.

Hắn chưa từng chịu nói.

“Chung Giác.”

“Phải chăng…”

“Chàng đã quen ta từ rất lâu rồi?”

Sống cùng nhau lâu như vậy.

Ta hiểu rõ.

Chung Giác tuyệt đối không phải người hành động theo cảm tính.

Vậy nên.

Việc hắn muốn cưới ta.

Hẳn đã bắt đầu từ rất lâu trước đó.

Hắn lập tức lảng sang chuyện khác.

“Phu nhân.”

“Chuyện này…”

“Để sau hẵng nói.”

Sau đó.

Bệ hạ nhường ngôi.

Trở thành Thái thượng hoàng.

Chung Giác đăng cơ.

Chúng ta cũng có con.

Đến sinh nhật năm tuổi của hài tử.

Cuối cùng.

Ta cũng phải hao hết sức lực.

Mới chuốc cho Chung Giác hơi chếnh choáng.

“Nói đi.”

“Rốt cuộc chàng quen ta từ khi nào?”

“Rất lâu rồi.”

“Lâu đến mức nào?”

“Năm nàng gả cho Thích Trì.”

Khi ấy…

Ta mới mười ba tuổi.

“Nàng từng cứu ta lên khỏi sông.”

“Bảo ta phải sống cho thật tốt.”

Ký ức trong đầu bỗng vỡ òa.

Năm ấy.

Quả thật ta từng cứu một thiếu niên rơi xuống sông.

Cậu thiếu niên ấy gầy gò.

Nhỏ bé.

Còn thấp hơn cả ta.

Vì vừa được vớt lên.

Mái tóc ướt nhẹp che kín khuôn mặt.

Lúc đó.

Ta còn vội trở về chăm sóc Thích Trì.

Cho nên.

Đến cả dung mạo của cậu.

Ta cũng chưa kịp nhìn rõ.

Thì ra…

Thiếu niên năm ấy.

Lại chính là Chung Giác.

“Kể từ ngày đó.”

“Ta đã đem lòng yêu nàng.”

Chung Giác khẽ vuốt ve gò má ta.

Đôi môi chậm rãi phủ xuống.

“Nguyện đời này.”

“Vĩnh viễn không rời.”

Hết.

Ngoại truyện: Chung Giác

Năm mười bốn tuổi.

Ta trúng độc trong một buổi đại yến ở hoàng cung.

Khi ấy.

Ta và Thích Trì ngồi cùng một bàn.

Mẫu thân và bệ hạ đều không ngờ.

Thích gia và vị Quý phi kia.

Lại chọn hy sinh Thích Trì, đứa con cưng của trời.

Để chôn cùng ta.

Buổi đại yến hôm ấy.

Vốn là vì ta đã trưởng thành.

Bệ hạ muốn nhận ta làm hoàng tử.

Cũng là muốn cho mẫu thân, người ông thật lòng yêu, một danh phận.

Khi đó.

Ta chỉ thấy nực cười.

Ông nuôi mẫu thân bên ngoài suốt bao năm.

Chẳng qua vì bà là huyết mạch hoàng thất tiền triều.

Sợ triều đình chấn động.

Hoàng tử ư?

Ta chẳng hề hiếm lạ.

Nhưng mẫu thân vui.

Ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Nào ngờ.

Lại bị người ta hãm hại.

Ta và Thích Trì.

Một người nguy kịch.

Một người mù lòa.

Chất độc ấy sẽ từng chút một phá hủy kinh mạch.

Không thuốc nào cứu nổi.

Mẫu thân vốn đã yếu.

Lại vì lo lắng thành bệnh.

Cuối cùng còn đi trước ta một bước.

Để ta có thể yên tâm dưỡng bệnh.

Cũng để tránh bị người khác hại chết trong cung.

Bệ hạ bí mật đưa ta đến một vùng quê hẻo lánh.

Thật trùng hợp.

Đứa con bị Thích gia ruồng bỏ là Thích Trì.

Cũng bị đưa tới nơi ấy.

Nhưng.

Người đầu tiên ta gặp.

Không phải Thích Trì.

Mà là…

Sở Như Ý.

Hôm đó.

Ta lén sai thị vệ lui xuống.

Một mình đi đến bờ sông.

Đúng lúc ấy.

Chứng đau lại phát tác.

Ta ngã xuống sông.

Là Như Ý đang ra bờ sông giặt áo.

Đã cứu ta lên.

Nàng kéo ta khỏi mặt nước.

“Sao còn nhỏ thế này đã không muốn sống rồi?”

Rõ ràng.

Ta còn lớn tuổi hơn nàng.

Thế nhưng sặc nước.

Một câu cũng không nói nổi.

“Phải sống cho thật tốt.”

“Ta còn phải về nấu cơm cho phu quân.”

Đó…

Là lần đầu tiên ta gặp Như Ý.

Sau đó.

Không biết bao nhiêu lần.

Ta lặng lẽ đứng ngoài tiểu viện của nàng.

Ta biết.

Nàng là phu nhân của Thích Trì.

Cũng biết.

Nàng một lòng một dạ vì hắn.

“Đúng là phí hoài cho chó!”

“Thiếu gia.”

“Ngài vừa nói gì?”

Quản gia là người bệ hạ ban cho ta.

Trung thành tuyệt đối.

“Nếu…”

“Một cô nương gả nhầm người.”

Giống như mẫu thân ta.

“Gặp phải kẻ chẳng ra gì.”

“Ta phải làm thế nào mới giúp được nàng?”

“Thiếu gia.”

“Cô nương ngài thích…”

“Đã lấy chồng rồi sao?”

“Ai… ai bảo ta thích nàng?”

Chẳng qua…

Mỗi lần nhìn thấy nàng.

Tim ta đều đập loạn.

Mặt nóng bừng.

Đến cả tay chân cũng chẳng biết đặt vào đâu.

Ta không dám nói chuyện với nàng.

Chỉ sợ…

Nàng nhớ đến bộ dạng chật vật của ta ngày trước.

Quản gia cười.

“Thiếu gia lớn rồi.”

“Ngươi chỉ cần nói cho ta biết.”

“Làm sao mới có thể giúp nàng thoát khỏi khổ sở.”

“Tất nhiên.”

“Phải có học thức.”

“Phải có quyền thế.”

“Giờ ta đưa nàng đi luôn.”

“Không được sao?”

“Thiếu gia.”

“Nàng có muốn ngài cứu không?”

Ta lắc đầu.

Nàng đối xử với Thích Trì tốt đến mức…

Ngay cả ta cũng thấy ghen.

“Cho nên.”

“Thiếu gia.”

“Việc này phải từ từ mưu tính.”

“Ngài xem bệ hạ.”

“Trong thiên hạ.”

“Có ai dám trái ý người?”

Là không dám trái.

Nhưng vẫn có thể ngoài mặt vâng lời.

Sau lưng làm khác.

Ngay cả mẫu thân ta.

Ông cũng không bảo vệ nổi.

Còn bị quần thần ép buộc.

Để rồi sau cơn say.

Khiến vị Quý phi kia mang thai.

Ta sẽ không giống ông.

Ta tuyệt đối không thay lòng đổi dạ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...