Hư Vô Giả Định/Chapter 4: Chapter 4:
20px

Chap hôm nay lười sẽ không cho góc nhìn của Itsuki nữa mà là nói về góc nhìn của 1 nhân vật khác.

................

Oiyashima POV

"Này Oiyashima kubn, dậy đi, trễ học rồi đó!" (Mitsuba)

Tôi lười biếng hé mắt ra, và thứ đầu tiên lọt vào tầm nhìn là gương mặt quen thuộc của Mitsuba, cô bạn thanh mai trúc mã luôn tận tâm đánh thức tôi mỗi sáng.

Tôi biết ơn cô ấy rất nhiều. Thật lòng mà nói, tôi cũng muốn dậy sớm lắm chứ... nhưng cái tính lười và mê ngủ của tôi lúc nào cũng thắng thế trong trận chiến buổi sáng.

"Chào buổi sáng, Mitsuba." (Oiyashima)

Tôi mở lời với giọng ngái ngủ, nghe chẳng khác gì một tên bất lịch sự dù biết rõ cô ấy đã phải dậy sớm đến tận đây vì mình.

Thật ra tôi cũng thấy áy náy lắm, vì ngày nào cũng làm phiền cô ấy thế này...

Mitsuba chẳng buồn than thở gì, chỉ kéo tôi khỏi giường, rồi lôi tuột ra khỏi nhà trước cả khi tôi kịp ăn sáng. Cô ấy đưa tôi đến chỗ để xe đạp.

Tôi lồm cồm trèo lên xe trong khi Mitsuba đã leo lên chiếc xe đạp của cô ấy và quay đầu nhìn tôi với vẻ mặt quen thuộc: một nửa trách móc, một nửa kiên nhẫn.

"Đạp nhanh lên, hôm nay nếu còn bị trễ là bà cô Watanabe sensei sẽ bắt chép phạt nguyên bài hôm trước đó." (Mitsuba)

Tôi thở dài một cái, cố nuốt trọn ổ bánh mì kẹp trứng mà mẹ nhét vào tay khi tôi vừa bước ra khỏi cửa.

"Biết rồi, biết rồi... Đạp thì đạp." (Oiyashima)

Hai chiếc xe đạp rẽ vào con đường nhỏ quen thuộc, con đường đầy nắng sớm, hàng cây đang lặng lẽ rụng lá, và thỉnh thoảng có vài cụ già tập thể dục đi ngang qua. Gió buổi sáng se se lạnh lùa vào tóc, khiến tôi hơi tỉnh táo hơn một chút.

Xe chúng tôi tiếp tục bon bon trên con đường tới trường, chúng tôi cất xe vào chỗ để xe như mọi ngày.

Âm thanh của sân trường đã rộn ràng từ ngoài cổng: tiếng nói cười lanh lảnh của mấy cô bạn lớp bên, tiếng đùa giỡn ầm ĩ của tụi con trai lớp thể thao, cùng những lời chào hỏi giữa các đàn anh, đàn chị khoá trên, trông trưởng thành hơn hẳn tụi tôi.

Không khí như thể mùa hè vẫn còn vương lại dù rõ ràng trời đã chuyển sang thu.

Tôi vừa bước vào cổng vừa ngáp một cái rõ to. Mitsuba như thường lệ khẽ huých khuỷu tay vào sườn tôi.

"Nè, ít nhất thì cũng ra vẻ tỉnh táo một chút chứ?" (Mitsuba)

"Tỉnh táo quá làm gì, học cũng buồn ngủ thôi mà." (Oiyashima)

Cô ấy lườm tôi, còn tôi thì chỉ biết nhún vai. Cặp sách vắt lệch một bên vai, tôi lê từng bước tới chỗ lớp học của mình.

Tôi và Mitsuba luồn lách qua hành lang đông nghịt người và bước vào lớp học.

Phù! May quá, tôi vẫn đến trước khi giáo viên vào lớp.

Lớp học lúc này đã lác đác vài người. Có đứa đang gục đầu xuống bàn ngủ tiếp, có đứa thì ngồi nhìn điện thoại, hoặc cười khúc khích với bạn bên cạnh vì một chuyện vặt vãnh nào đó chẳng ai buồn nhớ. Một buổi sáng điển hình của lớp chúng tôi.

Tôi về chỗ ngồi quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng mặt trời vừa đủ chiếu lên mặt bàn, khiến tôi ngáp dài thêm một cái nữa.

Độ nhiên Mitsuba dúi vào người tôi 1 hộp bento, những chú gấu dẽ thương hiện lên rên chiếc vỏ hộp.

Tôi mở nắp hộp: bánh sandwich trứng và xúc xích, có kẹp cả phô mai, món yêu thích của tôi.

Cô ấy lại chuẩn bị bữa sáng cho tôi nữa rồi...

Tôi vô cùng cảm động trước điều đó, thầm nghĩ: Mitsuba đúng là thiên thần hộ mệnh của mình mất thôi.

Tôi lấy chiếc bánh, chuẩn bị đưa lên miệng thì...

Cạch!

Tiếng mở cửa lớp vang lên, nhưng không kèm theo tiếng bước chân.

Người vừa bước vào là Itsuki. Người được cả lớp chúng tôi phong danh hiệu là cái chuông không tiếng động của cả lớp.

Cô ấy lặng lẽ tiến vào, không phát ra chút tiếng động nào, tựa như một bóng ma bước ra từ giấc mơ mờ ảo. Mái tóc đen dài khẽ tung bay theo gió, chiếc cặp màu lam được đeo ngay ngắn sau lưng, bước chân không vội vàng nhưng cũng chẳng chậm chạp. Cô ấy đi xuyên qua lớp học như thể... mọi người xung quanh chỉ là khung nền mờ nhạt.

Ngay khi Itsuki đặt chân vào trong lớp hoàn toàn, ting ting ting!

Tiếng chuông báo hiệu vào lớp vang lên.

Tôi ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cô ấy tiến về chỗ ngồi ở cuối lớp, bên kia cửa sổ.

Một phần trong tôi cảm thấy choáng ngợp... một phần khác lại thấy ghen tị.

Tại sao chứ? Làm sao cô ấy có thể bước vào lớp ngay trước tiếng chuông sát nút mỗi ngày một cách hoàn hảo như vậy?

Không trễ, cũng chẳng sớm.

Giống như cô ấy biết chính xác khoảnh khắc thời gian sẽ đổ chuông.

Chẳng lẽ cô ấy có siêu năng lực gì đó?

Tôi phì cười trước suy nghĩ vớ vẩn đó. Làm gì  có năng lực siêu nhiên chứ.

Nhất là ở cái trường cấp ba này, nơi mà rắc rối lớn nhất trong ngày chỉ xoay quanh bài kiểm tra, điểm danh và chuyện ai lén ăn vụng trong lớp.

Tôi lắc đầu.

'Không được. Nghĩ về Itsuki quá nhiều không tốt. Đó là con đường dẫn tới điên loạn.'

Cô ấy lặng lẽ ngồi xuống chỗ mình, mở vở ra, chống cằm nhìn ra cửa sổ.

Không chào ai. Không nói chuyện. Không hòa nhập.

Itsuki luôn như thế.

Một đóa hoa đẹp... nhưng mọc ở rìa thế giới.

Và rồi... cánh cửa lớp lại bật mở.

Watanabe sensei bước vào, tay ôm một chồng tài liệu dày cộp.

Cả lớp đồng loạt đứng dậy chào.

Cảm giác như nhịp sống thường ngày lại tiếp tục. Nhưng trong lòng tôi vẫn còn vương lại một chút... xao động mơ hồ.

Bất chợt, một cơn buồn ngủ ập đến như một cơn sóng thần bất ngờ giữa trời yên biển lặng.

'Chết tiệt... chắc là do sáng nay chưa kịp rửa mặt rồi. Lỗi tại Mitsuba kéo mình đi gấp quá.

Tôi cố gắng giữ cho đôi mắt không sụp xuống, nhưng mí mắt nặng trĩu như thể có ai đó treo tạ vào đó.'

Watanabe sensei đang giảng về một thứ gì đó liên quan đến lịch sử hiện đại, nhưng với tôi, tất cả chỉ là tiếng vo ve như ong bay trong đầu.

Vài giây, chỉ vài giây thôi mà…

“Mitsuba-san này.” (Oiyashima)

“Chuyện gì vậy?” (Mitsuba)

Mitsuba ngay lập tức đáp lại lời gọi của tôi bằng giọng thì thào, mắt vẫn chăm chú nhìn về phía bảng.

“Tớ buồn ngủ quá… cậu canh chừng Watanabe sensei một chút được không?” (Oiyashima)

Cô ấy quay sang nhìn tôi, nhíu mày như thể đang cố quyết định xem có nên giúp tôi hay không.

Vài giây sau, cô ấy thở dài.

“Thôi được, nhưng chỉ 5 phút thôi đấy. Nếu bà cô ấy mà quay xuống thì cậu chết chắc.” (Mitsuba)

Tôi mỉm cười biết ơn, khẽ gật đầu.

Mắt tôi nhắm lại ngay lập tức như thể chỉ chờ có vậy.

Âm thanh giảng bài dần trôi xa…

Giọng Watanabe trở thành một tiếng vọng mờ nhạt.

Tâm trí tôi chìm dần vào một khoảng không mơ hồ

"Oiyashima, trong tiết của tôi mà cậu đám ngủ gật hả?" (Watanabe)

Tôi giật mình mở mắt.

Ánh sáng từ lớp học đập vào mặt tôi như 1 cú tấn công thằng vào mắt khiến tôi khá là đau mắt.

Bốp!

1 viên phấn ngay lập tức phi thẳng vào dầu của tôi. Người nén ư?. Không ai khác ngoài Watanabe sensei.

Tôi theo phản xạ mà ngã ngửa ra đằng sau, lăn lộn vài vòng và kêu:

"Á Á Á Á, đau quá đau quá đi mất ..." (Oiyashima)

Cả lớp nhìn tôi và cố nhịn cười, trông họ như không muốn bị Watanabe sensei chú ý và phạt vì mất trật tự.

Một vài đứa lấy sách che miệng, vai run lên từng đợt. Có đứa thì cúi hẳn xuống bàn, giả vờ đang tìm gì trong cặp để khỏi bị phát hiện đang cười. Không khí trong lớp lúc đó vừa buồn cười vừa căng thẳng, như thể ai cũng đang tham gia một trò chơi mạo hiểm: cười mà không để cô giáo biết.

Tôi chỉ biết cúi đầu, xoa xoa chỗ trán bị đau, thầm trách cái miệng mình... và cái sự buồn ngủ không đúng lúc. Mitsuba liếc tôi một cái đầy trách móc nhưng cũng không nhịn được cười, tay cô ấy che miệng mà mắt lại cong cong, biểu cảm quen thuộc mỗi khi cô ấy vừa tức vừa buồn cười.

Watanabe sensei thì vẫn đứng trên bục giảng, tay khoanh lại, ánh mắt sắc như dao nhìn quét qua cả lớp.

"Im lặng chưa? Hay tôi phải phát thêm vài viên phấn nữa?"

Câu nói khiến lớp học im bặt như tắt đài. Tôi ngồi thẳng lại, vờ như đang chăm chú ghi bài, tai vẫn còn đỏ rực. Nhưng trong lòng lại thấy... ấm áp lạ kỳ.

Tôi trở lại chỗ ngồi của mình và ở đấy Mitsuba bắt đầu lấy ra 1 chiếc khăn tay và dùng nó thoa lên vết hằn của phấn trên trán của tôi.

Cô ấy nhẹ nhàng thổi vào vết đau trên trán tôi và lấy ra 1 chiếc khăn mùi xoa nhẹ nhàng thoa thoa lên trán của tôi.

Tôi hơi giật mình trước hành động đó. Mitsuba vẫn thường hay chăm sóc tôi như thế, nhưng không hiểu sao hôm nay tôi lại thấy hơi... ngượng.

"Ngốc thật. Đã bảo là đừng có ngủ trong tiết của cô Watanabe rồi mà." (Mitsuba)

"Ừ thì... buồn ngủ quá mà." (Oiyashima)

Cô ấy thở dài, nhưng khoé môi lại cong lên khẽ cười. Cái kiểu cười vừa bất lực vừa quen thuộc mà chỉ Mitsuba mới có. Tôi bỗng nhận ra, có lẽ việc tôi lười biếng, ham ngủ, và bị phạt… cũng không quá tệ, vì ít nhất, tôi có được khoảnh khắc nhỏ như thế này.

Cảm giác như mọi chuyện vẫn bình thường, yên ổn và chẳng có gì thay đổi. Nhưng trong đáy mắt Mitsuba, tôi lại thấy... một điều gì đó khác lạ.

Mitsuba, cô ấy không nhìn về phía tôi, cô ấy nhìn về phía Itsuki và tôi bất giác cũng nhìn về phía của cô ấy.

Itsuki, ở phía bên kia lớp, vẫn đang nhìn ra cửa sổ, nhưng ánh mắt ấy... như thể phản chiếu thằng vào chúng tôi.

3 chúng tôi đều nhìn về phía nhau 1 hồi lâu cho tới khi giờ ra chơi đã đến.

Tiếng chuông vang lên, báo hiệu giờ ra chơi. Lớp học lập tức trở nên náo nhiệt, học sinh đứng dậy, kéo ghế, trò chuyện, nô đùa như thường lệ. Nhưng giữa khung cảnh ồn ào ấy, có một khoảng lặng kỳ lạ chỉ tồn tại giữa ba người chúng tôi.

Mitsuba là người đầu tiên quay đi. Cô ấy cất khăn mùi xoa vào túi áo và bước khuỷ tay vào người tôi.

"Oiyashima, cậu chưa ăn sáng mà phải không?" (Mitsuba)

"Chết! Tớ quên mất, cảm ơn lời nhắc nhở của cậu nhé" (Oiyashima)

Tôi lấy ra hộp bento có chứa chiếc bánh sanwick của mình ra và bắt đầu ăn nó.

Tôi vừa cắn một miếng bánh, hương vị trứng và giăm bông lan nhẹ nơi đầu lưỡi, mang lại một chút ấm áp cho buổi sáng chộn rộn. Mitsuba ngồi kế bên, tay chống cằm, ánh mắt lặng lẽ nhìn tôi ăn, như thể đang kiểm tra xem tôi có nuốt trôi nổi bữa sáng không vậy.

“Cậu đúng là không thể sống thiếu tớ mà,” (Mitsuba)

Cô ấy khẽ lẩm bẩm, không rõ là nói với tôi hay chỉ là độc thoại.

Tôi cười trừ, miệng vẫn đầy thức ăn, chỉ biết đưa ngón tay cái lên làm biểu tượng cảm ơn.

Khi tôi đang ăn thì bất giác cảm thấy có ai đó vẫn đang nhìn. Tôi liếc về phía bên kia lớp.

Itsuki hôm nay vô cùng khác, cô ấy đứng múa máy trên bục giảng 1 cách kỳ lạ. Tôi không hiểu cô ấy đang làm gì nữa

Tôi cố lờ đi và cắn thêm một miếng sanwick nữa, tôi cố gắng lờ đi cảm giác kỳ lạ ấy, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.

Mitsuba có vẻ cũng nhận ra điều đó, bởi cô ấy đột nhiên nghiêng đầu về phía tôi và khẽ hỏi nhỏ:

“Oiyashima, cậu có thấy... Itsuki hôm nay hơi khác không?” (Mitsuba)

Tôi không biết nên trả lời thế nào. Khác?  Đúng vậy, trông cô ấy hôn nay vô cùng khác với cái vẻ nghiêm túc thường ngày của mình.

Tôi gật đầu nhẹ, cố nuốt trọn miếng bánh đang mắc nghẹn nơi cổ họng.

“Ừ… tớ cũng thấy thế. Nhưng cậu nghĩ cô ấy đang làm gì vậy? Múa à?” (Oiyashima)

Cả hai chúng tôi cùng liếc lên bục giảng. Itsuki vẫn đang làm nhưng hành động kỳ quái như thể đang thực hiện một bài múa truyền thống, nhưng... không đúng. Nhịp điệu đó lạ lắm. Không phải múa hiện đại, cũng chẳng giống bất kỳ bài biểu diễn nào tôi từng thấy. Nó... không có quy luật.

Một hồi sau Itsuki liền ngồi xổm trên bục giảng và cúi mặt xuống như là đang xấu hổ vậy. Này này nếu cô không muốn làm vậy thì đừng có là chứ.

“Cô ấy... vẫn ổn chứ?” (Mitsuba)

“Tớ không biết. Có nên gọi cô ấy không?” (Oiyashima)

*Reng reng reng

Tiếng chuông vào tiết 2 vang lên và Itsuki liền đi xuống bục giảng rồi ngồi vào chỗ ngồi của mình.

Watanabe sensei bước vào lớp với ánh mắt nghiêm nghị quen thuộc, không hề để ý đến bầu không khí có phần kỳ lạ vừa mới trôi qua. Sensei bắt đầu viết lên bảng, giọng nói đều đều vang lên giữa lớp học đang cố lấy lại sự tập trung.

Tôi nhìn theo từng nét phấn trên bảng mà chẳng hiểu gì cả.

Itsuki thì... cô ấy đang làm đi nhưng hành động kỳ lạ như đứng lên ngồi xuống không biết bao nhiêu là lần, kỳ lạ thay là không ai chú ý tới cô ấy cả mà chỉ tập chung vào bài giảng của Watanabe sensei.

"Cô ấy đang bị cái gì vậy?" (Mitsuba)

"Tớ cũng không biết nữa" (Oiyashima)

Itsuki cứ tiếp tục đứng lên, ngồi xuống, rồi lại nghiêng đầu, gập người, đôi lúc còn giơ tay như đang vẽ một vòng tròn vô hình trong không khí. Những cử động của cô ấy hoàn toàn không ăn nhập gì với hoàn cảnh, giống như đang sống trong một nhịp điệu khác hẳn với thế giới xung quanh.

Tôi quay sang nhìn Mitsuba, ánh mắt chúng tôi gặp nhau, cùng một cảm giác bức bối, hoang mang đang dâng lên trong cả hai.

"Không thể nào mà không ai thấy được chứ..." (Oiyashima)

Tôi thì thầm, mắt vẫn dán vào Itsuki.

Mitsuba lặng thinh một lúc rồi đáp khẽ:

“Hay là... chỉ chúng ta thấy được hành động này của cô ấy?” (Mitsuba)

Tôi nuốt khan.

Ngay lúc đó, Itsuki dừng lại. Cô ấy tiến đến gần 2 người chúng tôi với ánh mắt đầy quyết tâm kỳ lạ.

Không ai cản. Không ai thắc mắc. Không ai chú ý tới hành động kỳ lạ này của Itsuki cả.

Ngoài chúng tôi.

Ngay lúc tôi thất thần 1 lúc thì Itsuki đã đứng trước mặt với chúng tôi, ánh mắt cô ấy đầy khẩn cấp.

“Oiyashima kun và Mitsuba san, 2 cậu có rảnh không?, tôi có chuyện cần nói với 2 người” (Itsuki)

Câu hỏi của cô ấy như thể xé toạc bầu không khí của lớp học.

Tôi và Mitsuba nhìn nhau với đầy sự hoang mang. Ngay lúc chúng tôi vân còn đang thẫn thờ thì tôi và Mitsuba bất ngờ bị cô ấy kéo đi.

Chúng tôi bị kéo lên sân thượng của ngôi trường, bị ấn ngồi xuống tựa vào hàng rào của sân thượng trong lúc đang ngỡ ngàng và ngơ ngác khi không biết truyện gì xảy ra cả.

Cô ấy nhìn chúng tôi mà chẳng nói gì cả.

"Itsuki, cô kéo chúng tôi lên đây để làm gù vậy?" (Oiyashima)

Dường như cô ấy không nghe rõ câu hỏi đó của tôi, việc này làm tôi khá khó chịu.

“Này, trả lời đi, cô kéo chúng tôi lên đây làm gì hả?” (Oiyashima)

1 lúc sau đó cô ấy vẫn không nói gì, cái con người kỳ lạ này nữa. Đã tự ý kéo bọn tôi rời khỏi lớp học rồi thì thôi đi, còn chẳng thèm trả lời câu hỏi của tôi nữa.

“Nếu không có gì thì bọn tôi về lớp đây” (Oiyashima)

Tôi thông báo với cô ấy điều này và kéo tay Mitsuba đứng dậy, chúng tôi rời đi và đi tới cánh cửa lối xuống những tầng dưới của dãy nhà.

Ngươi đầu nhìn lại Itsuki tôi thấy những giọt nước mắt của cô ấy bắt đầu rơi.

Cô ấy đang khóc?

Vì điều gì?

Tôi không biết, nhưng việc để 1 người phụ nữ khóc thế này trên sân thượng thế này làm lương tâm của tôi trở nên khó chịu.

“Làm ơn đó, đừng rời đi, tôi cầu xin 2 người” (Itsuki)

Tôi chưa kịp đáp trả lời cầu xin của Itsuki thì cô ấy đã quỳ xuống trước chúng tôi. Người ngoài mà nhìn vào có khi còn tưởng tôi và Mitsuba đang bắt nạt cô ấy mất.

“Làm ơn – hức, chỉ lần này thôi – hức, tôi xin 2 người đó, hãy ở lại với tôi đi – hức, dù chỉ 1 phút cũng được nhưng ít nhất – hức, hãy nghe tôi nói” (Itsuki)

Itsuki vừa nói vừa khóc, nước mắt nước mũi cô ấy dính tèm lem hết lên gương mặt xinh đẹp của mình.

"Được rồi, chúng tôi sẽ ở lại" (Oiyashima)

Tôi lắm lấy tay Mitsuba và cùng cô ấy tiến về chỗ mà Itsuki đã ấn bọn tôi ngồi xuống rồi vỗ vỗ cái tay của mình ở vị trí cạnh bên trái của tôi nhằm gọi cô ấy ngồi chung.

Itsuki ngay lập tức hiểu ra và đi tới ngồi cạnh chỗ tôi, cô ấy ngửa mặt lên trời như thể đang có rất nhiều tâm sự cần nói với  2người bọn tôi.

“Cậu hãy kể ra hết những gì mình trải qua đi, tôi sẽ dành thời gian để nghe hết nên làm ơn, đừng có khóc trước mặt bọn tôi lần nào nữa. Vậy được không” (Oiyashima)

Nghe vậy Itsuki liền lau đi nước mắt, nước mũi của mình bằng tay và nói:

“2 người có từng nghĩ là chúng ta chỉ là những nhân vật được tạo nên từ trí tưởng tượng của ai đó và đang sống trong cái thế giới giả tạo mà chính người đó tạo ra chưa?” (Itsuki)

Gương mặt tôi nghệch hẳn ra rồi quay sang nhìn Mitsuba, gương mặt cô ấy cũng vậy. Itsuki đang nói cái quái gì vậy?

Thế giới này là giả?

Tất cả chúng ta đều là giả?

Vậy thì ai mới là thật?

“Cô hỏi cái gì vậy?, chẳng phải đây là thế giới thật sao?” (Oiyashima)

“Cô nhìn đi Itsuki, chim hót, bầu trời trong xanh, tiếng xe cộ chạy bon bon trên đường, những đám mây trăng đó. Chẳng phải tấ cẩ đều rất thật sao?, tại sao cô lại hỏi chúng tô như vậy?” (Oiyashima)

Tôi hỏi lại cô ấy với đầy nhưng bằng chứng xung quanh chúng tôi. Việc coi điều mà Itsuki nói là 1 sự thật thì quá là khó vì chính chúng tôi cũng chẳng hề coi đó là sự thật tẹo nào.

“Cậu nói đúng đó Oiyashima kun, tất cả mọi thứ đều trông quá giống thật. Nhưng cậu hãy để ý kỹ đi, những con chim đó đang hót đồng loạt, chúng còn bay đồng loạt như thể 1 cái máy được lập trình săn để làm như thế ư?” (Itsuki)

Tôi nhìn lên bầu trời cùng với Mitsuba  1cách vô cùng chăm chú,  2chúng tôi quan sát kỹ từng chuyển đông của đang chim đang bay đó.

Đúng như nhưng gì Itsuki nói, chúng hoàn toàn đang đồng loạt thực hiện cùng 1 động tác vào cùng 1 thời điểm, cùng 1 khoảng khắc, những cú đập cánh sai cũng giống ý hệt nhau như thể đã được lập trình sẵn vậy.

“Đúng là chúng có thực hiện hành động này 1 cách đồng loạt thật nhưng điều đó chẳng nói nên điều gì cả” (Mitsuba)

Mitsuba nói đúng, chúng chẳng nói nên điều mà Itsuki đang cố nói với chúng tôi là sự thật cả. Việc đàn chim bay giống nhau cũng có thể giải thích bằng cách nói chúng chung 1 lò mà ra cả.

Nhưng vẫn còn điều mà tôi để tâm, đó là việc không ai quan tâm chúng tôi bị Itsuki lôi đi 1 cách bất lịch sự cả. Không ai ngăn cô ấy lại, không ai chặn đường cô ấy như thể họ không quan tâm vậy.

Tôi liếc nhìn sang Itsuki thì thấy cô ấy đang trầm ngâm suy tư 1 điều gì đó 1 các chăm chú.

Sau 1 hồi như vậy cô ấy nói với chúng tôi:

“2 người theo tôi, tôi sẽ cho 2 người thấy điều bất thường nhất trong thế giới này” (Itsuki)

Itsuki đứng lên và chìa tay của mình về phía 2 người bọn tôi.

Bỏ qua cái hành động đó, chung tôi tự đứng lên 1 cách bình thường, không có vấn đề gì ở chân thì ai lại để con gái chủ động kéo mình lên cơ chứ. Như thế mất mặt lắm.

2 chúng tôi bị Itsuki kéo xuống từ tầng thượng, đi qua những lớp học.

Đây chẳng phải đang là đường về lớp sao? Cô ấy dẫn chúng tôi về lớp này để làm gi?

Chẳng lẽ điều mà cô ấy muốn chứng minh có trong lớp học của chúng tôi?

Rầm!

Chưa để tôi và Mitsuba kịp định thần lại thì Itsuki đã đạp toang cánh cửa ra.

“Này Itsuki, cô làm gì đấy?, lỡ Watanabe sensei nổi cáu thì sao?” (Oiyashima)

Tôi hốt hoảng hỏi Itsuki rằng cô ấy đang làm cái quái gì vậy nhưng hiện tại lại khác những gì mà tôi tưởng tượng. Không có lời mắng té tát từ Watanabe sensei, không có cái nhìn chú ý từ các học sinh trong lớp. Không có gì xảy ra cả.

1 phút, 2 phút rồi tới 3 phút sau.

Vẫn không có gì sảy ra cả, Watanabe vẫn bình tĩnh đứng đó giảng bài của mình như chưa hề có gì sảy ra cả. Cô ấy chỉ nhìn lại bọn tôi bằng những ánh mắt vô hồn đó và gương mặt có phần vô cảm rôi quay lại tiếp tục công việc giản bài của mình.

Còn các học sinh trong lớp cũng hoàn toàn làm ngơ cái việc mà chúng tôi vừa làm ra mà lại nhìn 1 Watanabe đang lặp lại cái bài giảng hồi tiết mà tôi đã nghe và tưởng là đã không còn nữa một cách chăm chú nhưng những ánh mắt đó không có tý cảm xúc nào cả.

Tại sao?

Tại sao cơ chứ?

Việc Itsuki nói hoàn toàn là sự thật?

Tôi không biết, tôi muốn phản bác những gì mà Itsuki đang nói nhưng hiện thực ngay trước mắt làm tôi khó lòng mà cãi được điều mà Itsuki đang cố nói với chúng tôi.

Tôi đau đầu quá, đau tới cái mức khiến nước mặt tôi chảy ra.

Ngã quỵ xuống sàn và ôm cái đầu đau như búa bổ của mình, từng dòng ký ức của tôi từ bé đến lớn đang biến mất dần và thay vào đó là những khoảng trống kỳ lạ.

"Á Á Á Á" (Oiyashima)

Tôi hét lên và ôm cái đầu đầy đau đớn của mình nhưng chẳng ai quan tâm tới tôi cả. Đây có phải là tôi đang thấy được ký ức thực sự của bản thân mình?

Sau đó đôi mắt tôi dần mờ đi, ý thức của tôi cũng đã phai dần.

Hết chap 3

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...