Hướng Đạo Sinh Dị Đoan Của Quán Trọ An Giấc/Chapter 4: - Khởi Đầu Của Đêm DàiChapter 4: - Khởi Đầu Của Đêm Dài
20px

Chương 4: Khởi Đầu Của Đêm Dài

/---

Hiện tại, Naaka Ngọc Nguyệt đang ở trong nhà vệ sinh tại tầng hai quán trọ. Cô cảm thấy chính mình đang biến thành một con đà điểu.

Về tình mà nói, cho đến bây giờ cô vẫn chưa làm gì hổ thẹn với lương tâm cả. Từ cái lúc mà cô xuất hiện trên chuyến xe này, thậm chí rất lâu về trước, Naaka Ngọc Nguyệt vẫn luôn tràn đầy tự tin nghiêng người ưỡn ngực bước tới, vượt qua mọi thử thách. Vốn nên là như vậy.

Như vậy thì, ai đó, làm ơn, giải thích, giúp cô. Thực thể tà ác nào vừa mới tương tác một lượt khắp cả người cô vậy?

Lúc này, Naaka Ngọc Nguyệt chỉ cảm thấy cả người nóng rực, nhịp tim tăng nhanh, hô hấp rối loạn. Hơi thở của cô dồn dập, tay chân rã rời, phần bụng dưới ùng ục như một cái máy xay sinh tố.

Cô nàng nói không nên lời, đầu óc càng có chút nghĩ không ra. Mọi nỗ lực lên tiếng vì một lý do nào đó đều biến thành từng âm thanh ngập ngừng liên tục kích thích hệ thần kinh của cô…

“Hes… ti… a…”

“Ừm?”

Cho đến khi Naaka Ngọc Nguyệt miễn cưỡng gọi ra được cái tên giả này, Hi đã tự hỏi vấn đề được một phút. Bà chị đáng tin cậy còn đang phân vân tình trạng mờ mịt lúc nãy của bản thân mình, nghe tiếng nhìn sang thì phát hiện vẻ mặt ngơ ngác lẩm bẩm của con bé bên cạnh. Cô một lần nữa tự hỏi.

Rõ ràng là trạng thái của con bé này có gì đó không đúng, rõ ràng là nguồn sáng chỉ mới chớp nhoáng chiếu rọi lên thứ bên kia không đến vài giây. Nhưng mà Hi lại gần như cận cảnh trông thấy nó một cách chi tiết…

“Ừm?” Hi một lần nữa phát ra âm thanh nghi vấn.

Cô nheo mắt lại, một chân bước về phía Naaka Ngọc Nguyệt. Tận dụng ánh sáng trắng chập chờn đang đung đưa theo cơ thể của cô nữ sinh nhỏ con, nghiêm túc quan sát xung quanh. Song, cô bất mãn hừ một tiếng, vươn tay đi lấy chiếc đèn trong tay con bé không còn sức phản kháng.

“Ưm…” Hi nhẹ nhàng chạm vào đôi tay bất lực, sự tiếp xúc đột nhiên làm Naaka Ngọc Nguyệt nhạy cảm vang lên âm thanh rên rỉ.

Hi hơi dừng lại một chút, ánh mắt giữ nguyên cảnh giác nhìn chằm chằm khu nhà vệ sinh xung quanh, theo sau năm ngón tay mới tiếp tục ngo ngoe, cẩn thận luồn lách vào hai bàn tay của cô bé nữ sinh. Rất nhanh, bà chị đáng tin cậy liền đạt được mục đích, mười ngón đan xen làm cho Hi có thể cảm nhận rõ ràng làn da non nớt có chút mềm dẻo, rồi lại phủ lên một tầng mồ hôi mát lạnh như một miếng rau câu giải nhiệt giữa ngày hè của đối phương.

Hi nhẹ nhàng rút chiếc đèn ra khỏi tay của Naaka Ngọc Nguyệt, sau đó nhanh chóng nâng lên cao một lần nữa hướng thẳng về phía ô bồn rửa tay ở trong cùng. Cô xác định mình không hề nhìn lầm.

Thứ bên kia… Nó biến mất rồi. Cùng với bãi dịch thể không thể nhận biết của nó, đều biến mất rồi. Để lại nơi đó chỉ còn lại mỗi một ô góc của dãy bồn rửa tay thường thấy là bồn sứ, vòi rửa, và một chiếc gương…

Gương? Lúc nãy có gương sao?

Hi ngay lập tức đảo mắt nhìn. Xuyên suốt từ trong ra ngoài, từ góc trong cùng cho đến ngoài rìa cuối dãy sát bên cạnh cô, toàn bộ đều không có mấy khác biệt. Chỉ có riêng chiếc gương ngoài cùng không biết vì lý do gì đã hoàn toàn vỡ nát, phần lớn không biết đi đâu, lẻ tẻ ở phần viền sót lại vài mảnh vụn còn bám dính trên tường. Nhưng dù thế, chúng vẫn mang tính chất đặc trưng của những chiếc gương hoàn chỉnh khác - toàn bộ đều không phản quang.

“Hoặc có lẽ… là do nguồn sáng.” Hi thầm nghĩ.

Cô hơi suy tư một chút, vừa định kiểm nghiệm phán đoán của mình thì nhận ra cảm giác bị giật giật góc áo quen thuộc. Sau đó, “Em… không sao rồi chị…”, âm thanh ấp úng của Naaka Ngọc Nguyệt lí nhí vang lên.

Cô nàng này hiện tại đang có một loại cảm xúc rất kỳ quái, cực kỳ khiếp đảm nhưng lại có phần… ngượng ngùng. Cô vừa trải qua một quá trình được gọi là “ban ân”, hơn nữa chức năng sinh lý suýt chút nữa mất kiểm soát vì bị quá tải.

Nếu nhất định phải nói thì, nó giống như… bị một thực thể vô hình nào đó vuốt ve khắp người mình vậy, chẳng ai muốn cảm nhận điều đó cả. Nhưng đồng thời, Naaka Ngọc Nguyệt lại có chút luyến tiếc hơi ấm ôn nhu mang theo hương vị dâu tằm đã vô tình đánh thức tâm hồn đang tê dại vì linh cảm quá mức tràn trề của cô. Bàn tay đó…

Naaka Ngọc Nguyệt vừa nghĩ đến đây, Hi đúng lúc này nhìn sang. Liền thấy cô nữ sinh tóc đuôi ngựa nhỏ nhắn đã sắp dán lên người mình, cố gắng với với tay về phía chiếc đèn led cô đang vươn lên cao. Bà chị kỳ quái cũng không dây dưa, dứt khoát trả lại cho Naaka Ngọc Nguyệt, hoàn toàn không rõ chuyện gì đang xảy ra trong đầu của đối phương.

Theo sau giải thích: “Xin lỗi, là tình hình bắt buộc.” Rồi lại nhanh chóng hỏi: “Cô còn chạy được không?”

Naaka Ngọc Nguyệt ngơ ngác cầm lại chiếc đèn của mình, nghe được câu trước liền định gật gật đầu, nhưng câu sau lập tức làm cô nàng rầu rĩ: “Xin… A!” Chỉ là chưa kịp đợi cô nàng nhỏ con nói thành lời, Hi cực kỳ thần tốc mà bật lên chiếc đèn dầu của mình, xoay người cúi xuống vác ngược Naaka Ngọc Nguyệt ra sau liền phóng thẳng ra lối vào nhà vệ sinh - không biết từ lúc nào đã trở nên đen nhánh. Để lại phía sau, âm thanh tí tách của nước chảy nhỏ giọt đồng thời không biết từ nơi nào bắt đầu vang lên.

Mà hình ảnh cuối cùng ánh vào mắt của Naaka Ngọc Nguyệt, theo ánh đèn trắng lắc lư, tại vách tường trong cùng của khu nhà vệ sinh, là một bộ cơ thể nữ tính… không có đầu. Hai tay đang cầm một tạo vật dị dạng nhớp nháp kết hợp từ hai cái đầu người, mà trong đó hướng về phía cửa là một gương mặt xem như hoàn chỉnh, với đôi mắt khép hờ và mái tóc dài bị kéo ra sau. “Ả ta” như đang nhìn chằm chằm cô nàng, nâng gương mặt ngược hướng phía sau lên “miệng”, “hớp bụng lấy hơi”, cứ như là đang chuẩn bị “thổi”...

Sau đó, tất cả biến mất. Tầm nhìn của Naaka Ngọc Nguyệt liền trở về lối vào nhà vệ sinh.

Bên trong cũng đã hoàn toàn trở về bình thường ngay trước cả khi Hi thả cô xuống đất.

“Chị Hestia.” Đồng thời, âm thanh của khách đường xa khác đúng lúc vang lên.

Giữa ánh trăng lờ mờ của khu hành lang cùng ánh đèn led xung quanh, Naaka Ngọc Nguyệt lúc này đã tỉnh táo lại, có chút lo nghĩ nhìn về phía nhà vệ sinh một lần nữa, kéo kéo mép áo Hi ra hiệu làm cho hai người tránh xa nơi này một chút, rồi mới nhìn về phía người lên tiếng. Cô nhận ra đối phương, là ông anh có vẻ ngoài già trước tuổi từng cố ý bắt chuyện với cô lúc còn trên xe.

Người đàn ông thấp thỏm, tự xưng là Martin, có chút ngập ngừng nhìn xuống sàn nhà đã trở nên sạch sẽ, rồi lại nhìn sang cô nữ sinh rụt rè vẫn còn đang run rẩy bên cạnh Hi. Cuối cùng mới miễn cưỡng ấp úng được vài câu: “Chị và em gái này đã vào được năm phút… Thứ dưới này vừa mới biến thành như vậy… Bọn tôi vừa định vào xem… Siyuk và Kỷ…”

“Hừ. Giả vờ giả vịt.” Martin còn chưa dứt lời, Naaka Ngọc Nguyệt liền nghe được một tiếng mắng tuy nhỏ nhưng vừa đủ để lọt vào tai mọi người ở đây. Sau đó, mọi thứ liền bùng nổ.

“Uzumi! Cô có thôi đi không!?”

“Ha!? Thôi là thôi cái gì? Thôi giả vờ giả vịt à?”

Martin, ông anh tóc đỏ để ria mép trong bộ đôi áo sơ mi và quần kaki bị hai người thanh niên phía sau giữ chặt lại. Trong khi bà chị thành thục đeo kính, gọi là Uzumi, với bím tóc đen dài xả sang vai phải và bộ đồng phục công sở thì lại ôm lên cánh tay của cô nữ sinh mang kẹp nơ đang bối rối bên cạnh mình.

“Cô…!”

“Đủ rồi.”

Martin vừa bị kích động suýt nữa nhào lên, nghe được câu sau liền lập tức theo bản năng cứng đờ cả người lại. Hi can thiệp. Cô trực tiếp lên tiếng cắt ngang trò hề, không nhanh không chậm kết luận vụ việc: “Thật đáng tiếc, hai vị khách quý đường xa Lee Siyuk và Linh Kỷ đã bất hạnh gặp nạn…”

Naaka Ngọc Nguyệt có thể nhìn ra được sắc mặt của Hi lúc này không tốt lắm, như ăn phải gián vậy. Thậm chí suốt từ nãy tới giờ bà chị kỳ quái này còn chả thèm nhìn đám linh trưởng bên kia một cái luôn mà.

Theo sau: “Quán trọ chúng tôi tất nhiên sẽ cho quý phương một lời giải thích… vừa ý.” Hi gằn hai chữ cuối, rồi mới tiếp tục: “Xin hãy luôn nhớ rõ bản thân mình là ai.”

Câu này vừa dứt, Martin mới hoàn hồn lại định nói thêm gì thì một thanh niên đeo kính phía sau đã nhân cơ hội thì thầm vào tai anh ta, trong khi Uzumi đối diện cũng đồng dạng để tay lên cằm như đang nghĩ tới điều gì. Ngược lại là Naaka Ngọc Nguyệt, riêng cô nàng nữ sinh tóc đuôi ngựa nhỏ nhắn loi choi này lại cảm thấy gấp đôi may mắn!

“Còn giờ thì…” Giọng điệu bất chợt trở nên nặng nề của Hi gần như song song vang lên với tiếng gào thét trong nội tâm Naaka Ngọc Nguyệt. “Bây giờ là 11 giờ 58 phút. Đêm dài đằng đẵng, nhưng mà…” May mắn là lần này cô không có sức để mà lỡ mồm ăn nói lung tung!

“Đoàn chúng ta cũng nên bắt đầu vào tiết mục chính.” May mắn là bà chị kỳ quái đáng tin cậy này chưa bao giờ từ chối chính mình!

“Nhưng mà tại sao lại như vậy chứ?”

Trở lại phía dưới tấm biển hiệu của quán trọ, Hi bất đắc dĩ mà nhìn vào con bé rơm rớm nước mắt đang đứng chất vấn trước mặt mình, cách đó không xa là Uzumi thành thục và cô nữ sinh có tên gọi là Miên. Cô có chút không hiểu ra sao cảm thấy chột dạ với phương thức chia nhóm vốn nên vô cùng hợp lý này.

Ba người Martin đã rời đi. Rời đi ngay sau khi nghe được Hi thẳng thừng bác bỏ đề nghị sắp xếp Naaka Ngọc Nguyệt vào nhóm của họ, với lý do không thể bàn cãi: “Ba nam ba nữ vừa lúc cân bằng.”

Thế là ngay sau đó, con bé này liền rơm rớm nước mắt đứng trước mặt cô, dùng ánh mắt đối đãi một kẻ đểu cá… vô trách nhiệm, nhìn chằm chằm, chất vấn. Hi một lần nữa không biết bình luận gì thêm, chỉ có thể đờ mặt nói lại một lần: “Cô nghe tôi giải thích…”

Ngắn gọn, hướng đạo sinh và khách đường xa cần phải làm những việc khác nhau. Hi không thể tham gia vào nhiệm vụ mà cô đã giao cho khách đường xa được.

Và hiển nhiên, cả hai đều biết rõ đó chỉ là một lý do khách sáo, cũng ăn ý phối hợp đối phương cùng diễn trò. “Tự mình hiểu lấy” đối với hai người chỉ là cấp độ nhận thức cơ sở. Còn hiện tại thì…

“Em xin lỗi, để chị và bạn khó xử rồi.”

“Đâu, không sao.”

Naaka Ngọc Nguyệt dụi dụi đôi mắt còn ẩm ướt đi tới, khom người một góc 45 độ về phía hai vị khán giả vẫn luôn chờ đợi. Đổi lại là một nụ cười không thể bắt bẻ và một vẻ mặt có chút bối rối phụ hoạ bên cạnh.

Theo sau, “Naaka Ngọc Nguyệt nhỉ? Chị gọi em là Nguyệt nhé. Bây giờ chúng ta sẽ xem lại nhiệm vụ một lần nữa. Em thấy chỗ nào không đúng thì cứ góp ý giúp chị.” Uzumi thành thục chủ động nhấc lên đề tài, nói đến đây hơi dừng lại, thấy Naaka Ngọc Nguyệt gật đầu mới gật theo, tiếp tục: “Ừm. Mục tiêu của chúng ta là…” Miên đứng bên cạnh đúng lúc phối hợp dùng chiếc điện thoại thông của mình chiếu lên một tấm bản đồ đơn giản. “Đây.”

Uzumi chỉ vào ô khoanh tròn được ghi chú bằng một nét bút đáng yêu, nối liền với quán trọ An Giấc bằng một đường vẽ gấp khúc cũng được đánh dấu rõ ràng: “Trại dê của Rosaria; mười lăm phút đi bộ.” Một ô thoại hiện lên: “Nhiệm vụ: Giải thoát ít nhất một con dê hai chân.”

Rồi cô lại nói: “Còn nhóm Martin thì ở bên này, hầm rượu của trưởng trấn cách chúng ta năm phút đi bộ. Trước mắt là như vậy, còn phân công chi tiết thế nào chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn trên đường nhé?”

Naaka Ngọc Nguyệt một lần nữa gật đầu. Ba người thảo luận xong liền nhanh chóng rời đi, bóng hình dần dần biến mất trong sương mù. Mọi thứ cứ thế mà tiến triển theo lẽ thường, trong khi Hi lẳng lặng đứng nhìn tại phía sau.

Như vậy thì,  Uzumi Ueno và Mya Miên, hai đối tượng vẫn luôn ở trong danh sách của cô. Ai sẽ là kẻ quấy rối đây?

Đêm dài đằng đẵng, sáu tiếng biết bao giờ.

---/

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...