Hướng Đạo Sinh Dị Đoan Của Quán Trọ An Giấc/Chapter 6: - Trong Sương MùChapter 6: - Trong Sương Mù
20px

Chương 5: Trong Sương Mù

/---

Ánh trăng treo cao trên bầu trời đêm không mây. Lấp ló phía sau làn sương mù mịt là hình dáng mơ hồ của những toà kiến trúc đỉnh nhọn thường thấy giữa thời đại cách mạng hơi nước. Tạo nên một quang cảnh thần bí mê muội tinh thần.

Và như đang muốn nhấn mạnh điểm này, con đường đất thô sơ dưới chân thi thoảng sẽ xuất hiện những vật cản sớm đã biến chất, từ các loại thể rắn có cấu trúc vô cơ hay hữu cơ, cho đến từng bãi chất lỏng sền sệt sẫm màu không rõ dung tích, không ngừng ùng ục sủi bọt. Có đôi khi gặp phải một vài bụi cỏ hiếm hoi cũng giống như chưa từng được quan tâm, cả thân rũ xuống, gai nhọn bạc màu, giác mút yểu xìu, thoang thoảng toả ra mùi tanh của gỉ sắt.

“Thật quạnh quẽ.”

“Vậy sao?”

Chợt, ánh đèn led trắng đung đưa đột nhiên sáng lên từ một góc như đang cố đánh tan bầu không khí ảm đạm. Theo sau, ba bóng người đang bước nhanh trong sương mù dần dần lộ ra.

Người lên tiếng cảm thán là Naaka Ngọc Nguyệt, đang cầm đèn đi ở phía trước. Cô nữ sinh tóc đuôi ngựa dùng một ánh mắt có chút rầu rĩ quan sát xung quanh - trạng thái mỏi mệt của cô cho đến giờ vẫn bị bầu không khí dị dạng này làm cho day dứt.

Trung gian là Miên, đầu đeo kẹp nơ, trong bộ váy liền thân màu hồng tía đơn giản, khoác một chiếc áo choàng vai vải trơn màu đen viền hồng. Cô nàng này thì suốt từ nãy đến giờ vẫn đang loay hoay với cái hình chiếu bản đồ, khi thì viết viết vẽ vẽ, khi thì ngó trước ngó sau.

Còn âm thanh đáp lời, ở phía sau cùng, là Uzumi thành thục. Không giống với thái độ đanh đá trêu tức lúc cãi nhau với Martin, bà chị này vẫn luôn nghiêm túc phân tích những bóng dáng giả dối lờ mờ phía sau làn sương, không ngừng truyền đạt cho Miên ghi chú, thi thoảng lại câu được câu không đáp lại những lời đánh giá vô bổ của Naaka Ngọc Nguyệt.

Và rồi, “Ù…” Không một dấu hiệu, xa xa phía chân trời như có như không tiếng còi inh ỏi của đoàn tàu hoả reo vang.

Nhóm người có chút chậm lại, đến cả âm thanh thành thục vẫn luôn mô tả tình hình xung quanh cũng lặng đi trong chốc lát. Sương mù vừa trở nên dày đặc hơn.

Naaka Ngọc Nguyệt và Uzumi gần như cùng lúc lộ ra nét mặt tò mò ngoài dự đoán. Ngược lại là Miên, chỉ ngẩng đầu nhìn một cái, rồi lại tiếp tục vùi mặt xuống làm thêm một vài đánh dấu, nét bút đáng yêu ghi lên trục thời gian: “Tám phút; có tiếng còi tàu hoả; không rõ nguồn gốc. Sương dày lên.”

“Quả là một tổ hợp đặc biệt.” Đồng thời ngay lúc này, khi mà cả ba vừa mới ngắn ngủi mất tập trung, một âm thanh xa lạ với chất giọng làm Naaka Ngọc Nguyệt lạnh cả sống lưng bất chợt vang lên.

Cô nàng tóc đuôi ngựa vừa chuyển mắt qua liền giật mình, nhanh chóng lùi lại đến bên cạnh Miên, cũng tiện tay kéo con bé kẹp nơ mới vừa lại cắm đầu ghi chép này tiếp tục lùi về phía Uzumi. Sắc mặt dò xét nhìn chằm chằm vào thân ảnh vừa xuất hiện tại vị trí cách cả ba vẻn vẹn hơn năm mét.

Giữa làn sương mập mờ, kẻ khả nghi trong bộ áo choàng đen trùm kín cả người, với giọng điệu khàn khàn thiếu chút gì đó so với vừa rồi, cũng không ngượng ngùng mà tiếp tục: “Kẻ hèn là một con buôn, theo tiếng gọi của Chủ mà tới, may mắn gặp được ba vị quyến khách. Xem ra có thể tự hào cả đời.” Dứt lời, gã “khom người” xuống một khúc - mặc dù Naaka Ngọc Nguyệt cũng không biết tại sao bộ dạng vốn dĩ đã cong gù đó lại cho cảm giác như vậy.

Theo sau, gã lại từ trong áo choàng vươn ra hai bàn tay gầy cồm, bảy ngón thẳng tắp, mười bốn ngón tay cứ vậy mà xen kẽ nhau tạo thành một dấu X kỳ quặc, bắt đầu cầu nguyện: “Mong sao phúc âm của Chủ sẽ làm các vị hài lòng.”

Ba người đối diện không nói gì, vẫn nhìn gã giữ nguyên tư thế đó thêm một lúc. Cho đến khi Naaka Ngọc Nguyệt vừa định mở đầu thì Uzumi ngay lúc này lại giành quyền lên tiếng: “Ngươi nói ngươi là con buôn. Vậy ngươi bán cái gì?” Giọng điệu không mấy thân thiện cho lắm.

Mà Miên, cô nàng kẹp nơ, trong ánh led bất chợt sáng lên cũng không biết từ lúc nào đã đứng hẳn ngay phía sau bà chị này. Chiếc điện thoại thông minh đã cất vào túi, hai tay cầm sẵn hai cái đèn bão vừa mới lấy ra, vẻ mặt bối rối ngượng ngùng như mọi khi. Để lại duy nhất Naaka Ngọc Nguyệt còn chưa hiểu mọi chuyện là như thế nào.

Nhưng mà gã lái buôn lại không cho cô nàng cơ hội này, liền đã đáp lời: “Cũng như những gì trụ vãng sinh có thể cung cấp cho các vị, kẻ hèn cũng có thể cung cấp. Chẳng hạn như…”

Linh cảm? Thăng hoa? Đến lượt mấy cái từ khoá lạ lạ quen quen này làm Naaka Ngọc Nguyệt có chút không hiểu ra sao khó chịu trong người.

Cô theo bản năng quay đầu nhìn sang hai người bên cạnh, sau đó trực giác của người thông minh liền lập tức cho cô nữ sinh tóc đuôi ngựa một đáp án: Hai con ả này chắc chắn là biết được còn nhiều hơn cả cô!

Naaka Ngọc Nguyệt không nghĩ là bọn họ đang ra vẻ cho qua chuyện, cô dám cá là gã lái buôn trước mặt có khả năng mang đến một loại nguy hiểm tiềm ẩn nào đó, thậm chí hơn cả các quy tắc. Nhưng là sau khi xác nhận xong cốt lõi của vấn đề này thì cả hai ả diễn viên vừa bỏ mặc cô một mình ở phía trước kia, thậm chí còn chả buồn tiếp tục vai diễn vẫn luôn thể hiện từ đầu tới giờ.

Bằng chứng là, “Ôi trời, ra là hàng rong vãng sinh sao.

” Bà chị giả dối vừa mới lùi lại thêm nửa mét lập tức mỉm một nụ cười như mọi khi, dắt theo con bé kẹp nơ vừa mới một lần nữa lấy ra điện thoại bắt đầu viết viết, vượt lên trước cô nữ sinh tóc đuôi ngựa hẳn một mét.

Rồi chị ta chụm hai tay lại phía sau, cười tủm tỉm mà hỏi Miên bên cạnh mình: “Sao nào? Đại tiểu thư có muốn mua đồ ăn vặt không?”

“Hỏi Na ấy. Đừng làm phiền tôi, mụ điên.”

Có chút non nớt, lại đúng nhịp bài bản, giống như đã trải qua chương trình tập huấn lễ nghi khắc nghiệt nhất của giới quý tộc cổ đại - là cảm nhận của Naaka Ngọc Nguyệt. Đây cũng là lần đầu tiên cô nghe được giọng nói của con bé được gọi là Miên này. Mặc dù nội dung của nó có chút gì đó không đúng cho lắm.

Na? Na Na? Na Na Na!? Nghe cứ như thú cưng vậy. Còn không bằng hai người họ tự gọi nhau là… đại tiểu thư? Mụ điên? Khoan đã, đây là thứ mà cô có thể nghe à?

Cô nữ sinh tóc đuôi ngựa chợt giật mình, vừa định lùi lại, “Nguyệt nè…”, liền nhận ra cánh tay phải của mình đã bị ôm chặt. Hương trà đào cùng cảm giác mềm mại ngay lập tức tràn ngập giác quan của Naaka Ngọc Nguyệt.

Giữa bầu không khí mờ ảo, Uzumi, không biết từ bao giờ đã dán chặt lên, nhẹ nhàng nói nhỏ vào đôi tai có chút hồng hào của cô nàng, nội dung lại ngoài dự đoán nghiêm túc: “Thứ đối diện là một gánh hàng rong của Nhà Hát. Em có thể cùng nó trao đổi bất cứ thứ gì trừ âm thanh. Nhớ đó.” Dứt lời, cô nữ sinh tóc đuôi ngựa trong giây lát còn chưa hiểu rõ tình huống, mọi thứ bất chợt tối đen.

Thoắt một cái, cho đến khi cô một lần nữa mở mắt ra liền phát hiện chính mình đã đứng trước mặt gã lái buôn được gọi là gánh hàng rong vãng sinh kia. Và nếu như thấy được phía sau, cô nàng chắc chắn sẽ phát hiện, tại vị trí ban đầu cách nơi đây tầm năm mét, Uzumi với nụ cười tủm tỉm, đang ôm chặt một cánh tay của Miên với gương mặt ghét bỏ bên cạnh, ánh mắt ngược lại tràn đầy ác ý nhìn về phía thứ bị gọi là “gánh hàng rong của Nhà Hát”.

Đáng tiếc là không có nếu. Lúc này Naaka Ngọc Nguyệt đã căng cứng cả người, cũng không rảnh bận tâm mới vừa rồi là chuyện như thế nào, chỉ biết một lần nữa cố gắng lùi lại. Nhưng mà đã không kịp, cô chỉ cảm thấy sương mù xung quanh dường như biến mất, gã bán hàng rong vãng sinh đột nhiên “ngẩng đầu” lên, âm thanh phát ra từ khoảng không đen nhánh bên trong phần mũ trùm đầu: “Quyến khách tôn quý, xin hỏi kẻ hèn này có thể giúp ngài điều gì?”

Naaka Ngọc Nguyệt ngậm chặt miệng. Nhìn chằm chằm vào vòng xoáy cũng đồng thời xuất hiện bên trong không gian đen nhánh đó, một dòng ký tự hiện lên với nội dung y hệt, không khác một chữ.

Cô nàng chần chờ gần được một giây. Sau đó đưa lên hai ngón tay thọc thẳng vào.

Như tiếng gió hú xuyên qua vách núi, một danh sách vật phẩm dài dòng ngay lập tức tuôn trào mà ra. Cứ như thể một ngọn núi lửa số liệu ba chiều đột ngột bùng phát ra ngoài thế giới vật chất, vô số ký tự đột nhiên tràn ra bao quanh lấy Naaka Ngọc Nguyệt. Kéo theo đó là đếm không hết tiếng ú ớ vô nghĩa vang lên bên tai cô nàng.

Sau cùng lại gộp thành một câu: “Phát tán phúc âm của Thần… ngân nga tiếng ca của Thần… vì Chủ… đánh thức bình minh…”

Naaka Ngọc Nguyệt không có bất cứ một biểu lộ nào, làm như nghe không được mà đứng đờ người ra trong chốc lát. Cô thậm chí mặc kệ dòng chữ đỏ lòm sử dụng ngôn ngữ thông dụng với nội dung: “Ngươi biết. Hạt Giống. Sao?” đang trôi nổi trước mặt mình.

Cô không biết. Cô cũng rất muốn biết. Nhưng mà cái thứ quỷ quái bất lịch sự này là sao chứ? Hỏi vậy ai mà thèm trả lời?

Naaka Ngọc Nguyệt mạnh miệng mắng chửi nhưng không thành lời. Giữa vô số tiếng nói mớ và cảm giác lạnh lẽo không ngừng tra tấn tinh thần, cô cố hết sức khống chế phản ứng sang chấn tâm lý đang quằn quại khắp người, nhìn chằm chằm vào bảng danh sách nhỏ gọn vừa mới xuất hiện tại khoảng không đen nhánh lúc ban đầu, với tay vào.

Và rồi, cô bừng tỉnh lại.

“Nè.”

Trong biểu cảm ngơ ngác của Miên, Naaka Ngọc Nguyệt mặt không biểu lộ nhét vào mồm cô nàng không cao hơn mình bao nhiêu một cây kẹo que. Sau đó lại xì xì một hơi rồi tiếp tục nhét một chai xịt khử mùi hương dâu tằm vào tay Uzumi đang bụm miệng cười bên cạnh. Làm lơ vẻ mặt phản đối của cả hai, nhanh chóng xoay người tiếp tục đi trước.

Hai thứ này vừa được cô nữ sinh tóc đuôi ngựa mua ở chỗ gã hàng rong. Mỗi món tốn một điểm thăng hoa, nhưng mà xứng đáng, dù gì thì cô cũng không biết tại sao chỉ số tiền tệ này của mình có đến tận bốn chữ số.

Gã hàng rong vãng sinh đã biến mất. Biến mất ngay sau khi Naaka Ngọc Nguyệt hoàn tất giao dịch. Không hề lý do. Không hề cao trào. Hụt hẫng? Biết đâu được.

Mặc dù ngay lúc đó cô nàng loạng choạng một cái, cho đến bây giờ vẫn còn bước được bước không, nhưng mà hai người phía sau cũng ăn ý không làm điều thừa, cũng không cố tình dò hỏi Naaka Ngọc Nguyệt đã giao dịch được gì với thứ đó. Ba chị em cứ vậy mà một lần nữa khởi hành.

Ánh trăng vẫn treo cao, sương mù vẫn dày đặc. Không gian vẫn mơ hồ, thời gian vẫn trôi qua. Lại không có gì bất ngờ phát sinh. Cho đến phút thứ mười lăm kể từ khi rời khỏi quán trọ An Giấc, một hàng rào gỗ xuất hiện trong tầm mắt nhóm người.

Và ngay tại lối vào, ngoài ý muốn là một chiếc cổng… “torii”. Trung tâm ba thanh ngang chính trên cùng là một cái đầu dê đang lắc lư, miệng ngậm đoạn dây treo trông như từng đốt từng đốt lạp xưởng nối liền, móc vào bảng hiệu: “Trại dê của Rosaria.”

---/

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...