Hướng Đạo Sinh Dị Đoan Của Quán Trọ An Giấc/Chapter 9: - Mya MiênChapter 9: - Mya Miên
20px

Chương 7: Mya Miên

/---

“Hi… Hi…” Xen lẫn giữa quang cảnh lờ mờ là âm thanh nói mớ đứt quãng của một thiếu nữ hoài xuân.

Thời gian đã trở lại hiện tại. Naaka Ngọc Nguyệt không biết là mình còn phải bị nhốt ở chỗ này thêm bao lâu, nhưng mà hoàn cảnh thiếu sáng, cảm giác nồm nồm và chất giọng nghẹn ngào đã bắt đầu làm cô nàng cảm thấy phiền muộn.

“Hi…” Hi? Đó là tên người sao?

Cho đến khi Miên một lần nữa lầm bầm lầu bầu, cô mới lơ đãng tự hỏi. Cho đến khi một luồng khí ấm thoảng qua mang tai, mùi hoa oải hương xông vào chóp mũi, cô nàng mới dời mắt khỏi khe cửa khép hờ đang lấp ló ánh đèn dầu.

Bốn mắt nhìn nhau.

Miên làm như không có việc gì, buông đôi tay đang ôm chặt vào người Naaka Ngọc Nguyệt ra, vững vàng đứng lên, quần áo không mấy xộc xệch. Cô nữ sinh tóc đuôi ngựa cũng cực kỳ phối hợp ngồi thẳng người, bình tĩnh sửa sang lại bộ đồ ướt đẫm vẫn đang bám dính vào người bản thân mình. Cả hai ăn ý không nhắc đến ánh mắt có phần hoảng loạn và vành tai đã gần như hồng thấu của đối phương.

Theo sau, “H… Hướng đạo sinh Hestia cần phải biết chuyện này.” Miên liền nhanh chóng nói.

Cô nàng từng đeo kẹp nơ thuận tay điều chỉnh lại mái tóc có chút lộn xộn của mình, vẻ mặt đã trở lại trạng thái không lộ cảm xúc, nhìn sang Naaka Ngọc Nguyệt đang tỏ ra biểu hiện tò mò, mới tiếp tục: “Rosaria chết rồi, bị Mẹ Đêm Dài giết. Nơi này bây giờ chỉ toàn là tạo vật - sản phẩm dị dạng sinh ra từ Thần thôi. Chúng ta phải thoát ra ngoài càng sớm càng tốt.”

Nội dung ra khỏi miệng ngược lại làm cho bộ não của người thông minh hoàn toàn bị bùng nổ thông tin. Mà khi nhìn thấy bộ dạng cúi đầu trầm ngâm của cô nữ sinh tóc đuôi ngựa, Miên cũng không giải thích nhiều, không biết từ nơi nào lấy ra một cái kẹp tóc đơn giản kẹp lên một bên mái, nhìn một vòng xung quanh. Sau đó “như mọi khi” bắt đầu cầm chiếc điện thoại thông minh của mình lên, mở ra hình chiếu ba chiều viết viết vẽ vẽ.

Ánh sáng của hình chiếu ngày càng sáng ngời theo thời gian, cho đến một lúc nào đó Naaka Ngọc Nguyệt không thể làm lơ được nữa. Cô nàng theo bản năng ngẩng đầu nhìn, liền giật nảy mình.

Trong tầm mắt của cô… không, trong khoảng không gian chật hẹp của căn phòng gỗ không đến bốn mét vuông, ánh đèn led vốn đã mờ nhạt nay lại bị màu xanh lam của màn hình điện tử nửa trong suốt hoàn toàn lấn át. Hình chiếu ba chiều dường như bao phủ toàn bộ căn phòng.

Naaka Ngọc Nguyệt nghĩ tới một việc, có chút lo lắng quay đầu nhìn về phía cánh cửa chỉ bị cô khép hờ. Lúc này mới phát hiện, nào còn có cửa? Cô nàng rất nhanh liền có phán đoán, so sánh với cái lần bị cách ly trong nhà vệ sinh với Hi, đảo mắt nhìn kỹ diện mạo của không gian bị che lấp phía sau ánh đèn điện tử đang bao phủ bốn phía.

Nhìn có vẻ giống như ráng màu cực quang… là phán đoán duy nhất của cô. Ánh sáng trong “gian phòng” hiện tại khá là lộn xộn, nếu không phải màu nền quá mức tối tăm, Naaka Ngọc Nguyệt cũng chưa chắc nhìn ra được.

Cô nàng chỉ cảm thấy ngày càng khó chịu, nheo nheo mắt, kéo kéo cái cổ áo vẫn còn cho cảm giác nồm nồm của mình. Dự định bước một bước cách xa Miên ra, lại tự đá trúng chiếc ba lô vẫn còn vất vưởng trên mặt đất, mới nghe đối phương lên tiếng: “Xin lỗi, đó là phản ứng sinh lý tự nhiên.”

“Đừng nói cho…” Song khi Naaka Ngọc Nguyệt nhìn sang, cô nàng từng đeo kẹp nơ đã lập tức chuyển lời: “Đây là sơ đồ của trang trại này, điểm quan trọng đều có ghi chú. Cô xem xem có gì cần giải thích thêm thì cứ hỏi.” Câu từ không mấy khách sáo phát ra từ chất giọng đại tiểu thư làm cô nữ sinh tóc đuôi ngựa có chút muốn vạ mồm.

Nhưng mà lần này cô thật sự không có tâm trạng, đành nghiêm túc đánh giá bộ hình chiếu ba chiều, thuận miệng hỏi: “Còn thứ bên ngoài kia tính thế nào?”

“Thứ nào?” Đáp, Miên liền hướng mắt về vị trí vốn có của cái cửa, sau đó khoé mắt liền hiếm thấy giật giật với biên độ rất nhỏ, “Đến cả lũ oắt khóc đêm cũng bị cô dẫn tới rồi?” Giọng điệu mang theo vẻ ghét bỏ. Thế nhưng cô nàng cũng không xem đây là một vấn đề nghiêm trọng, bâng quơ tự tiếp lời: “Mặc kệ tụi nó, một lát chơi chán rồi sẽ tự bỏ đi.”

Nói xong, lại theo bản năng nhìn về phía mớ hình chiếu của mình, dừng một chút, như nhớ tới điều gì, không đợi Naaka Ngọc Nguyệt đặt câu hỏi liền nối đuôi trước đó bắt đầu liên thiên: “Chúng giống như gã lưng gù của Nhà Hát mà chúng ta đã gặp trước đó, là một loại tạo vật của Nhà Trẻ. Nếu như thực thể Thần của Nhà Hát là Nhạc Trưởng, thì Nhà Trẻ là của Mẹ Đêm Dài. Sẵn tiện nói luôn, tôi không cần biết là cô đã đổi được gì từ con quỷ gù đó, lần sau đừng có lại đổi mấy thứ linh tinh nữa. Điểm thăng hoa, thăng hoa thăng hoa, ngay mặt nghĩa đen thôi cô cũng phải biết là nó quý đến như thế nào chứ? Còn nữa, lúc tập hợp lại nhớ cảnh giác với mụ… Uzumi một chút, giờ chị ta đang ở ngoài trông cửa rồi, chị ta là…”

Miên dừng lại. Naaka Ngọc Nguyệt với biểu lộ chột dạ hiếm thấy đang giơ tay lên như một học sinh cần giải đáp thắc mắc, “À ừm…”, thật khó để diễn tả cảm xúc của cô lúc này khi nhìn thấy một “đại tiểu thư” với vẻ mặt hờ hững không ngừng dạy đời như vậy, nhưng mà: “Như thế này… có phải là hơi nhồi nhét thông tin quá không?”

“Không.” Đáp lại cô bé học sinh quá tuổi vỡ lòng là một giọng điệu càng lạnh băng hơn.

Miên nhép miệng một cái, Naaka Ngọc Nguyệt vừa đang thầm nghĩ không thể để bà trẻ trước mặt này biết việc bị mình mắng là linh trưởng, tưởng rằng cô nàng từng đeo kẹp nơ định tiếp tục, lại nghe được một tiếng thở ra nhỏ nhẹ: “Tóm lại là, nhìn thấy cô trông như một con đần bám theo H… Hestia làm tôi rất khó chịu. Cô rất may mắn hướng đạo sinh là chị ấy, nếu không thì kể cả có là tính tình dễ nói chuyện như Rosaria, cô cũng chẳng toàn vẹn được như bây giờ đâu.” Theo sau, cô cũng mặc kệ Naaka Ngọc Nguyệt với ánh mắt kỳ quái, tiếp tục tập trung vào công việc của mình.

Cho đến một lúc lâu sau, khi Miên vừa nghỉ tay để kiểm tra mớ hình chiếu, cô nữ sinh tóc đuôi ngựa mới đột nhiên tiến đến gần, trên tay cầm một cái bánh mì ngọt gặm dở: “Ăn không?” Hỏi một vấn đề mà chắc chắn là cô nàng từng đeo kẹp nơ chỉ có thể phản hồi bằng một ánh mắt không hề mang cảm xúc tích cực.

Giữa ánh đèn điện tử đã có phần dịu lại, cùng ánh đèn led sáng trắng soi rọi một khoảng không, trên trần nhà là một ráng màu hài hoà sắc thái trông như cực quang, hai cô nàng khó phân cao thấp cùng nhau ngồi xuống. Naaka Ngọc Nguyệt cũng không dây dưa, nhìn sang Miên đang ngậm một cây kẹo que vị đào, liền trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Tôi lấy gì để tin tưởng những gì cô nói?”

“Mya Miên, Trưởng khoa Hiện thực Số ảo Học viện Quý tộc số 4; Uzumi Ueno, Hắc y Giáo chủ Giáo hội Đồng Tâm; Hestia, người thừa kế Quán trọ An Giấc. Và, Alpha011, cộng tác viên của… Nó.” Nhắc đến cái tên cuối cùng, Miên không biết từ nơi nào lấy ra một cái đèn đã vỡ nát. Naaka Ngọc Nguyệt nhận ra nó, đó là cái đèn trong bộ hành trang cá nhân của đối phương.

Cô nữ sinh tóc đuôi ngựa không trực tiếp bình luận, bởi vì cô nàng nhỏ con tự xưng là một giáo sư trưởng khoa này đã ngay lập tức “kéo” xuống một phần của mớ hình chiếu xung quanh. Là bản đồ đường đi lúc ban đầu. Chỉ vào vào một vị trí gần giữa lộ trình, giải thích: “Đây là chỗ chúng ta gặp con quỷ gù. Nó vào được đây nghĩa là nơi này không bị bao phủ bởi trường năng lượng - không phải là lãnh địa của bất cứ thực thể nào khác. Cô nên cảm thấy may mắn là con ả người điên duy tâm kia chưa thử mời Thần của ả tới.”

“Còn đây là”, Miên lại tiếp tục kéo xuống một cái hình chiếu chi tiết hơn, “cấu trúc của trang trại mà chúng ta đang thăm dò, rộng hơn một ngàn mét vuông, hiện tại đã tràn ngập sương mù vì trường năng lượng của Mẹ Đêm Dài đã lấn át những gì còn sót lại của Rosaria…”

Ngắn gọn, hướng đạo sinh Rosaria của nơi này vốn cũng là một thứ gì đó trên cùng tầng cấp của một thực thể không thể diễn tả như Mẹ Đêm Dài. Nhưng mà vì lý do nào đó “cô” đã “chết” rồi, dẫn đến tình huống hỗn loạn như hiện tại.

Những gì Miên đang trình bày không hề liên quan đến câu hỏi tín nhiệm của Naaka Ngọc Nguyệt. Cô nàng từng đeo kẹp nơ chỉ đang nói rõ cho cô nghe về bản chất của những sự kiện đang diễn ra ở nơi này.

Cùng một lý do, không thể diễn tả thành lời, Naaka Ngọc Nguyệt cũng chưa hề nhắc đến việc Miên đã làm cách nào để thu thập được những thông tin này. Dù sao thì tình huống quái lạ trên người đối phương vẫn luôn diễn ra trong suốt cuộc hành trình, kể từ khi còn trên xe, cho đến hiện tại.

Như là trong tám cá nhân ban đầu vốn vẫn luôn có Uzumi, lại không hề có một “nữ sinh nhỏ con” thứ hai. Như là Martin với trực giác nhạy bén vẫn luôn cố tình đối đầu với Uzumi, lại chưa bao giờ tiếp cận “cô nàng kẹp nơ rụt rè” này gần hơn hai mét.

Như là thái độ phụ thuộc, nhận xét thành kiến khi gọi Uzumi là một “kẻ điên duy tâm”, trong khi biểu hiện phần lớn lại là ghét bỏ, không màng giữa hai cá thể bình đẳng. Như là… phần mang cá tại vai cổ của Miên, vẫn luôn được giấu sau chiếc áo choàng vai, với một lớp màng nước bọc xung quanh nó, thứ đã làm cho Naaka Ngọc Nguyệt cả người ướt sũng.

Và rồi, “Tại sao lại là tôi?”, trong khi hai người vẫn đang ăn ý tiếp tục cuộc trò chuyện, cô nữ sinh tóc đuôi ngựa đột nhiên chuyển hướng vấn đề.

“Tại sao ư?” Miên hơi dừng lại, nét mặt giữ nguyên sắc thái, song lần này ngược lại lại ra vẻ thần bí: “Biết đâu được? Có lẽ vì cô là một nhân vật đặc thù? Một… người tinh khôn giữa bầy linh trưởng? Ha. Ha.” Tiếng cười gượng gạo cuối cùng bằng cách nào đó làm cô nàng tóc đuôi ngựa nhỏ nhắn đột nhiên cảm thấy lạnh cả người. Tuy nhiên lúc này đây Miên cũng không có ý định nhiều lời hơn nữa, quay về trọng tâm, đi thẳng vào kết luận.

Giữa không gian chủ đạo bởi hai sắc trắng xanh, giọng điệu trầm thấp của một đại tiểu thư tiếp bước vang lên: “Mọi số liệu mà tôi tìm được vẫn luôn nói lên rằng Mẹ Đêm Dài là đầu sỏ của sự hỗn loạn này, nhưng mà với đoạn ghi âm kia…”

Làm lơ đi những khuất mắt, Naaka Ngọc Nguyệt cuối cùng vẫn là chia sẻ thông tin từ di vật của người đàn ông xấu số cho nữ giáo sư trẻ tuổi. Phối hợp với sơ đồ trang trại cùng mật độ phân bố của những thứ dị dạng gọi là “trẻ khóc đêm” và “kẻ mộng du” đang lang thang ngoài kia, hai người nhanh chóng xác định trung tâm thật sự của trang trại, nơi đã diễn ra ba mươi ngày chăn dê của đoàn khách đường xa đã mãi mãi dừng chân.

Đâu đó trong khuôn viên rộng hơn một ngàn mét vuông này - vốn không thể vừa trốn tránh vừa thăm dò chỉ với một đôi chân, có một nơi đã đánh mất khái niệm “toạ độ địa lý”, một khoảng không gian hoàn toàn dị biệt. Muốn bước vào đó, cần phải đáp ứng một số điều kiện đặc thù.   

Và khoảng không gian dị biệt này, cũng là, “hiện trường tử vong” của hướng đạo sinh Rosaria.

---/

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...