Huyết Nguyệt Dương Quang/Chapter 1: Thành phố cảng ThalmarisChapter 1: Thành phố cảng Thalmaris
20px

Bình minh vừa khẽ rạch một vệt đỏ trên mặt biển. Nước dậy sáng, loang loáng ánh vàng, từng con sóng gấp gáp vỗ vào kè đá phủ rêu đen. Xa ngoài khơi, buồm nối buồm, trắng, bạc, nâu lẫn lộn, căng gió mà lao về phía bến. Có cánh buồm còn sờn rách, sẫm muối, nhưng vẫn kiêu hãnh ngả bóng trên sóng.

Neo rít lên, xích sắt nện ầm xuống nước. Hải âu lao vút, tiếng cánh xé gió xen tiếng thủy thủ hò hét, kéo nhau vào một thứ nhịp điệu hỗn loạn. Thành phố cảng Thalmaris đang thức dậy. Không khí mằn mặn, nồng gắt mùi cá, gỗ ẩm, cả rượu cũ vương vãi trên ván sàn. Một mùi quen thuộc, dày đặc, của nơi thế giới tụ về.

Từ bến cảng, đường đá tỏa đi như mạng nhện. Nhà cửa chen chúc tầng tầng, tháp chuông nhô lên giữa mái ngói đỏ, xen lẫn biệt phủ lấp lánh ô cửa kính màu. Xe ngựa nghiến bánh, tiếng rao và tiếng chửi chen chúc nhau trên không trung. Roi da quất nổ giòn. Tất cả hòa thành nhịp sống hối hả, tham lam nhưng rực rỡ của cổng thương mại đế quốc.

Trong khung cảnh ấy, một con tàu nhỏ lặng lẽ áp bến. Elenya đứng tựa vào lan can gỗ cũ của mũi tàu, hai bàn tay mảnh khảnh níu lấy mép ván đã sẫm màu vì muối. Con thuyền lắc nhè nhẹ theo nhịp sóng, để bóng hình mảnh mai của cô đong đưa như sắp tan loãng vào mặt nước.

Ánh ban mai buổi sớm hắt lên khuôn mặt non trẻ, gò má rám nắng nhưng vẫn phảng phất vẻ mong manh, đôi mắt xanh màu sẫm lấp lánh như mặt biển lúc chưa định hình là bão tố hay yên bình. Cô nhìn ra khơi xa, nơi đường chân trời đỏ sẫm dần bị ánh vàng nuốt trọn, chẳng rõ là đang dõi theo hay đang tìm cách trốn tránh.

Bỗng một cơn gió bất chợt nổi lên, hung hăng hất tung mũ trùm khỏi đầu. Elenya khẽ giật mình, tay vội vã chụp lấy mép vải. Trong động tác vội vàng ấy, vài lọn tóc xám tro ngắn ngang vai, ẩm mồ hôi và muối biển, bết sát vào trán và má. Cô chỉnh lại, hơi thở khẽ nén, bàn tay vô tình lướt ngang thứ ẩn dưới mái tóc — một đôi tai với đường cong nhọn hoắt, dài và không tròn trịa như tai loài người. Trong khoảnh khắc, cô khựng lại, tim đập hụt một nhịp.

Đôi tai ấy, nó quá nhọn so với con người nhưng lại không đủ dài khi so với elf. Một dấu vết lai tạp mà cô muốn che giấu, thứ khiến cô tự hỏi liệu bản thân mình thuộc về đâu.

Elenya kéo mũ xuống thấp, siết chặt vạt áo choàng sờn rách, như thể chỉ một cơn gió nữa cũng đủ bóc trần bí mật. Tiếng cảng ồn ào vẳng vào tai, mùi tanh, mùi rượu, mùi người... tất cả chộn rộn nhưng mơ hồ xa cách.

Trong sự hỗn loạn đó, chỉ có cô là đứng yên, như một bóng hình lạc lõng vừa bị sóng đưa tới cửa ngõ của đế quốc.

Không biết trôi dạt bao lâu, cuối cùng con thuyền cũng nghiến bánh lái. Tiếng mỏ neo lao xuống, nện ầm vào mặt nước, tung ra những vệt bạc lấp loáng như đàn cá lẩn đi. Dây thừng rít qua ròng rọc, xoắn xuýt như tiếng kêu của kim loại khát khô, rồi dừng lại trong cú giật nặng nề.

Ngay lập tức, cả khoang tàu rộn lên tiếng động. Hành khách chen lấn, va chạm, tiếng bước chân nện dồn lên gỗ, tiếng vải sột soạt, tiếng hò hét gọi nhau, tất cả ùa về phía cô gỗ vừa được thả xuống. Hơi mặn của muối, mùi cá ươn ngấy đặc, cộng thêm mồ hôi lâu ngày chua gắt, hòa quyện thành một luồng hơi đục ngầu, xộc thẳng vào phổi, khiến bất giác người ta phải nín thở.

Trong dòng người cuồn cuộn ấy, Elenya vẫn đứng yên. Cô lặng lẽ nhìn mặt biển một lần nữa, đôi mắt xanh đọng lại chút ánh vàng còn vương nơi sóng. Chỉ khi đoàn người đã tan loãng trên cô cảng, cô mới xoay gót, kéo thấp mũ áo choàng bước chậm theo.

Dưới chân cô, vài tốp lính đế quốc đã đứng chờ sẵn. Họ giữ lưng thẳng, đồng phục chỉnh tề, áo giáp thép mỏng mạ sáng, thắt lưng gọn gàng với cây trường thương dựng cao sát vai. Trên ngực áo, biểu tượng mặt trời mười hai cánh bằng đồng cháy rực dưới nắng, ánh vàng như muốn nuốt chửng cả sắc đỏ của lá cờ huyết thắm căng gió sau lưng.

Mặt trời của đế quốc — chói lọi, nghiêm khắc, không cho phép kẻ nào quay đi.

Cảm giác đó khiến bước chân Elenya khựng lại một thoáng. Bàn tay giấu trong ống áo khẽ siết khiến mồ hôi rịn ra. Cô hít một hơi, rồi bước tiếp, hòa vào dòng người đang lần lượt tiến về chòi gỗ kiểm soát.

Thủ tục nhập cảng vốn đơn giản thôi: xuất trình giấy tờ, xác minh thân phận, trả lời đôi ba cô hỏi để chứng tỏ không mang ý đồ gì khả nghi gì là xong. Biết thế nhưng lòng cô vẫn gợn sóng. Bởi giấy tờ cô mang theo… nào có hợp lệ. Đúng hơn là hợp lệ nhưng đâu phải của cô.

Người trước lần lượt rời đi, rồi tới lượt cô.

“Tên?”

Giọng hỏi cộc lốc, uể oải như đã lặp lại cả nghìn lần trong ngày. Người lính ngồi sau bàn chẳng thèm ngẩng hẳn mặt lên.

“Elric Helgen.”

Cô đáp, cố tình hạ giọng trầm xuống. Đồng thời, bàn tay khẽ rút từ trong túi ra vài tờ giấy được gấp gọn gàng cùng một bức thư được xếp gọn gàng trông khá bắt mắt, đưa tới mũi giáo lơ lửng ngay trước mặt.

Người lính nhận lấy, mắt lướt nhanh qua hàng chữ viết tay. Một bản lý lịch vắn tắt chẳng có gì đáng ngờ: Elenya Helgen, con thứ của một gia tộc cai quản vùng nông thôn xa xôi tới Thalmaris để nhập học…

Gã ngẩng mắt nhìn. Trước mặt chỉ là một thằng nhóc gầy gò, tóc xám bụi bặm, vóc dáng nhỏ bé như suy dinh dưỡng, nhiều lắm cũng chỉ mười bốn, mười lăm tuổi. Thứ duy nhất có thể sánh với dáng dấp quý tộc là khuôn mặt gọn gàng, nét thanh tú đến kỳ lạ cùng bộ quần áo tuy nhăn nhúm nhưng chất liệu rõ tốt hơn thứ vải dân thường khoác trên người.

Người lính nhếch môi, đôi mắt xếch vẫn còn lưỡng lự. Hắn xoay tờ giấy, soi lên ánh sáng, rồi lại thả xuống mặt bàn. Tiếng ngón tay gõ cộc cộc trên mặt gỗ như muốn kéo dài thêm từng nhịp thở của Elenya.

Cô cảm thấy tim mình đập mạnh trong lồng ngực, từng hồi rõ rệt như dội vào tai. Hơi muối mằn mặn ngoài biển vẫn còn phảng phất trên áo, trộn với mùi mồ hôi nồng trong hàng người chờ phía sau, khiến đầu óc cô hơi choáng váng.

Người lính cuối cùng cũng đặt bút, vạch vài ký hiệu vào cuốn sổ da dày cộp.

“Được rồi. Tiếp theo!”

Hắn đẩy lại giấy tờ. Giọng khô khốc, chẳng mảy may quan tâm.

Elenya đưa tay nhận lấy, lòng bàn tay vẫn còn ẩm mồ hôi.

Cô khẽ cúi đầu, lùi sang một bên để nhường chỗ cho người kế tiếp. Chỉ khi hòa mình vào dòng người đang đổ vào cổng thành, cô mới dám thở ra, một hơi dài như vừa thoát khỏi vòng xiềng vô hình.

Phía sau lưng, tiếng quát tháo, tiếng sổ sách lật phành phạch, tiếng ngựa hí và bánh xe nghiến đá gộp thành một khúc nhạc ồn ã. Nhưng ở khoảnh khắc ấy, với Elenya, tất cả như chìm dần đi, chỉ còn lại nhịp tim nặng trĩu và cảm giác lạnh lẽo khi mũ áo lướt qua làn gió mang mùi tanh mặn của biển.

Elenya bước qua cổng, thở ra một hơi dài, cảm nhận ngay nhịp sống của thành phố chảy vào từng mạch máu. 

Những con phố lát đá uốn lượn, hẹp xen lẫn rộng, như một mê cung được dệt từ màu sắc, âm thanh và mùi hương. Tiếng rao bán inh ỏi chồng lên tiếng lách cách của kim loại va vào nhau, xen lẫn với những tiếng chửi thề thô ráp của mấy gã phu xe. Mọi thứ hòa vào nhau, tạo nên một thứ nhịp điệu vừa hỗn loạn vừa đầy cơ hội - nơi mọi người dường như tranh giành từng khoảnh khắc sống.

Dòng người đổ ra, hối hả, chen lấn, bước chân lẫn mùi cơ thể, mùi gia vị, mùi khói… tất cả dồn vào Elenya như một bản hợp xướng sống động. Cô bước chậm lại, hít một hơi, để mắt nhìn quanh. Mắt cô lia từ những mái ngói đỏ phủ rêu, qua những cửa tiệm nhỏ chen chúc dọc đường, tới những bóng người vội vàng khuất sau các ngõ hẹp.

Rồi, giữa biển hỗn loạn đó, một hương thơm nổi bật khiến cô bất ngờ dừng lại. Ngọt ngào, ấm áp, quyện chút cay nồng, khiến Elenya khẽ nghiêng đầu, hít thật sâu. Cô theo nó, đi qua dãy chợ ăn uống kéo dài tưởng như vô tận, nơi mọi giác quan đều bị kích thích.

Những chiếc chảo lớn nghi ngút khói, xiên thịt nướng xèo xèo nhỏ mỡ rơi vào than hồng. Mùi gia vị cay của phương Đông hòa với hương béo ngậy từ bơ sữa phương Bắc. Tiếng dao chặt thớt lách cách, tiếng dầu sôi ùng ục, tiếng người bán vừa rao vừa vung tay chỉ trỏ, chen lẫn tiếng khách trả giá và cười nói. Tất cả như một bản nhạc hỗn loạn mà khó cưỡng, mời gọi và đánh thức sự tò mò.

Elenya dừng bước, đôi mắt xanh đảo quanh, quan sát kỹ hơn. Một bên là nồi hầm thịt cừu với rau thơm, mùi ngậy khiến bụng cô nhúc nhích. Bên kia là những xiên bạch tuộc phủ lớp gia vị đỏ sẫm, nghi ngút khói. Xa xa, một thùng bia tươi khổng lồ mở nắp, bọt trắng tràn xuống nền đá, kèm theo tiếng reo hò khoái chí của đám thủy thủ vừa cập cảng.

Nhưng giữa biển hương hỗn loạn ấy, một mùi hương khác nổi bật hẳn, khiến Elenya khựng lại. Ngọt dịu, ấm áp, phảng phất chút chua thanh, thân quen đến nỗi trí nhớ cô thoáng chấn động:

“Bánh táo…”

Ngay ở góc đường, một quầy gỗ nhỏ bày lò nướng còn đỏ than. Những chiếc bánh tròn vàng ruộm, lớp vỏ ngoài giòn rụm được phết mật ong óng ánh, hơi nóng bốc lên thứ hương ngọt nồng ấm áp, kéo cả tuổi thơ thất lạc trở về. Hơi mật ong khẽ sánh lại trên vỏ, từng giọt nhỏ xuống khay gỗ, nghe tách tách vui tai.

Elenya nuốt khan, chẳng thèm mặc cả, dúi vào tay bà bán mấy đồng lẻ rồi ôm ngay một túi đầy. Vỏ bánh nóng bỏng rát tay nhưng cô mặc kệ, vội vàng cắn miếng đầu tiên. Vỏ ngoài giòn tan kêu rộp rộp, nhân táo ngọt lịm pha chút chua thanh lan tràn trong miệng, mật ong đặc quánh trượt dài theo lưỡi, ngọt đến mức cô khẽ rít qua kẽ răng.

Trong khoảnh khắc ấy, phố xá mờ đi, chỉ còn lại ánh lửa vàng vọt của một bếp lò nhỏ. Bàn tay thô ráp già nua nhưng dịu dàng đặt một chiếc bánh táo vừa nướng xuống trước mặt cô bé ngày nào. Vỏ bánh nứt ra, hơi táo bốc lên thơm lừng, và giọng nói quen thuộc khẽ vang:

“Ăn chậm thôi con, nóng lắm.”

Cảnh hồi ức mơ hồ ấy chẳng kéo dài lâu. Một khắc sau, nó vỡ tan như sóng biển dập vào ghềnh đá, thay thế bằng một cơn gió nhẹ thoáng lướt qua hông. Giật mình, bàn tay Elenya giật xuống, bắt gọn cổ tay bé xíu đang định rút lui.

Đó là một đứa trẻ ăn mày. Nó lùn tịt, khoảng độ năm tuổi, gầy rộc với cơ thể suy dinh dưỡng trầm trọng, mái tóc đỏ sậm bết lại thành từng lọn, loang mùi cá tanh và rác thải. Quần áo nhàu nhĩ, rách nát, trên làn da bẩn thỉu lộ ra vài vết bầm cũ chồng chéo nhau như thể nó chưa đủ khổ.

Bàn tay nhỏ siết chặt túi tiền, đôi mắt gắng gượng toát ra vẻ kiên cường, nhưng đôi chân trần gầy gò lại run lẩy bẩy, như thể chỉ một cú xô nhẹ cũng khiến ngã gục. Cảnh tượng ấy khiến Elenya khựng lại một nhịp. Trong lòng cô dâng lên cảm giác quen thuộc, khó gọi tên - một mảnh ký ức xa xăm chỉ có trói buộc, cô đơn và đau khổ.

Cô hít một hơi thật sâu, mùi mật ong và táo còn đọng trong không khí, như đánh thức một phần ký ức bị chôn vùi. Và trong nhịp thở lặng lẽ ấy, Elenya nhận ra, đôi khi những hương thơm bình dị nhất cũng có thể mở ra cánh cửa trở về những ngày tháng đã mất.

Elenya khẽ thở ra một hơi nặng nề, siết chặt quai hàm, bàn tay cô khẽ động, phát ra một luồng sáng bạc mờ nhạt như ánh trăng. 

Nếu nhìn bằng mắt thường thì gần như không thấy được, nhưng cái cảm giác ấm áp len lỏi qua từng thớ thịt là thật, nhẹ nhàng xoa dịu cơ thể run rẩy của đứa trẻ. 

Kỳ lạ thay, con bé không phản kháng. Đúng hơn, dường như nó muốn níu giữ cảm giác ấy thêm chút nữa. Theo thời gian, từng vết bầm tím trên da dần nhạt đi, làn da khô sạm hồng hào trở lại và mọi cảm giác khó chịu, mệt mỏi, đói rét tan biến như sương sớm dưới nắng. Chỉ còn lại hơi ấm lạ lùng mà nó chưa từng được nếm trải.

Chưa kịp để đứa trẻ hoàn hồn, Elenya đặt túi bánh táo mật ong nóng hổi, còn bốc khói, vào đôi tay lem luốc kia. Mùi ngọt ngào, nồng nàn lan ra, át hẳn mùi tanh tưởi trên người con bé. Đôi mắt hoang mang của nó mở to, ánh sáng vừa sợ hãi vừa ngạc nhiên, như vừa chạm vào một phép màu mà không thể giải thích.

“Lần sau… tìm mấy chỗ đông người mà làm.”

Elenya nghiêng đầu, giọng nhạt nhẽo, buồn bực nhưng không hẳn là khó chịu. Chỉ phủi tay, bước đi như thể cô như vừa vứt bỏ một chuyện lặt vặt trước khi biến mất giữa dòng người đang hối hả, để lại đứa bé đứng ngơ ngác giữa phố chợ, ôm chặt túi bánh như ôm cả kho báu.

Những hương vị và hơi ấm vẫn vương lại quanh nó, len lỏi vào lớp ký ức mỏng manh, nhắc nhở rằng thế giới này đôi khi có thể dịu dàng đến dường nào, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi. 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...