II/Chapter 1: phía sau cánh cửaChapter 1: phía sau cánh cửa
20px

Chương 1:

      Dưới ánh sáng hoàng hôn chiếu xuống , nhìn qua khung cửa , tôi thầm nghĩ lại một ngày trôi qua rồi ư , cha mẹ bảo rằng tôi không nên ra ngoài , nhưng tôi luôn tò mò đằng sau khung cửa gỗ cọt kẹt , mục nát kia là gì .

     Tiếng cười đùa , tiếng trò chuyện rôm rả luôn khiến tôi chú ý đến , tất cả chỉ sau một cánh cửa .

     Khi tiếng cười đùa , tiếng trò chuyện dần ắng đi , nơi bóng tối dần bao trùm , bạn thậm chí còn không thể nhìn thấy nổi những ngón tay mình , không biết đã qua bao lâu , tiếng cót két vang lên và ánh lửa chập chờn dần nhe nhóm , một giọng nói khẽ vang lên :” Kairo à , hôm nay có đau không ?”

Giọng tôi khàn đặc trả lời : “ Dạ , không ạ .”

“ Vậy là tốt rồi .” Người phụ nữ dáng người mảnh mai tiến đến vuốt đầu tôi .

Rồi cô ấy đi gọt những củ khoai tây , người phụ ấy là Selen là mẹ tôi ,

Sau một lúc Selen đã làm xong món khoai tậy đặc ( thì là khoai tậy dã dằm nấu nước nóng thêm muối chả biết gọi là gì ) , trước làn khói nghi ngút chiếc bát đổ đầy khoai tây đặc được đưa đến trước mặt tôi , tôi múc từng muỗng từng muống khẽ khẽ ăn .

Thì đùm một người đàn ông râu tóc rồm roàm , đầu rối tung mở cửa bưng chậu nước to bê vào , ông ta là cha tôi , Arhen .

Arhen tiến đến bàn để một đống cỏ cây lên bàn , đống cỏ cây đó là thuốc của tôi , Arhen bắt đầu ăn tốc độ khá vội vã rồi nhanh chóng nghiền đám cỏ cây đó , sau một lúc ăn xong khẽ đưa tôi đi tắm , chút bỏ lớp vải thô trên người tôi khẽ chạm vào dong nước lạnh ngắt , cơn lạnh nhanh chóng làm tôi tỉnh táo lại nhìn vào dòng nước bị bóng tối che kín đen ngòm tôi khẽ chìm mình trong đó , Selen khẽ đưa ngọn  đèn chiếu nơi những vết chàm chạy dọc khắp thân thể  , quẹt thẳng qua mặt tôi .

Ngồi im thít trong cái chậu tôi để cho Selen khẽ tẩy rửa bản thân , đến lúc đi xuống nhìn Arhen đã nằm xõng xoài ngủ rồi với bát cỏ cậy dằm nát trộn vào nhau để trên bàn tôi ngồi xuống để Selen lau đi người tôi bằng quần áo vừa cởi ra rồi đắp lên người tôi thuốc rồi quấn những tấm vải thô lên cứ lặp lại cho đến khi che đi những vết chàm khẽ lôi bộ quần áo từ dưới giường ra mặc , tôi lau khô tóc bò lên giường rồi thiếp đi .

Với những màu vàng lâm tâm , mắt tôi khẽ mở nhìn vào ánh nắng ban mai với bát khoai tây đặc được đặt trên bàn , lại một ngày mới bắt đầu trong căn nhà quen thuộc một khoang , góc để bát đũa trên kệ ,chiếc giường góc phải đối diện có cửa sổ có thể quan sát bên ngoài  , một sân đất với vài cây cỏ lác đác một bờ tường với một cái cửa gỗ chính .

Tôi vẫn như bao ngày nhìn ra cửa sổ đó , nơi tôi chưa từng bước ra .

Đáng ra vẫn như bao ngày , một con chim đen với đôi mắt đen tuyền chăm chú nhìn tôi , tôi cũng mải mê nhìn lại , theo như cha mẹ nói nó là điềm xấu nhưng nó thật đẹp a , tôi muốn nhìn nó gần hơn như một chút chỉ một chút thôi trước khi tôi kịp đến gần nó dải đôi cánh đi mất , tiếng kêu trầm thấp đầy tiếng đục ngầu như bóng tối ôm ấp nó thật đáng sợ cũng thật bình yên khi kịp nhận thức lại mọi dường như quay trở lại bình thường một căn phòng trống trải với chiếc với ánh mắt vẫn tò mò phía sau khung cửa .

Lại một ngày nữa trôi qua cảm trống rỗng này , tôi vẫn luôn tự hỏi sau khung cửa đó là gì , đôi khi là tiếng cười đùa đôi khi tiếng trò chuyện rôm rả , tôi  không hứng thú chỉ là tò mò sao tôi lại không được ra ngoài như bố , mẹ vẫn ra ngoài thường ngày .

Trong không khí có gì đó khác lạ  một sự bực tức chỉ muốn phá tan đập nát mọi thứ của một gia đình luôn bình lặng không giao tiếp nhiều .

Lại một ngày nữa vào ngày mùa thu gió thổi nhẹ nhàng , cha mẹ tôi hiếm khi ở hôm nay lại ở tuy cửa không mở nhưng ánh sáng lắt le vào cũng đủ rồi trên nét mặt vốn lãnh đạm cuả cha tôi vốn lãnh đạm lại có vài phần dịu dàng và càng nhiều là cam chịu .

Có lẽ không phải nghe tiếng kêu đau đớn của tôi đã khiến cha dịu lại phần nào , nhưng tôi có phần không hiểu tại sao lại có phẫn nộ và cam chịu , cha tôi cũng giống tôi ngồi thất thần cả ngày , nhưng hôm sau cha lại đi làm rồi .

Đúng là ngày qua ngày vẫn như bình thường nhưng tôi vẫn có nỗi lo lắng khó tả .

Một ngày vẫn như mọi ngày mẹ tôi hớt hả chạy về trên người còm lấm tấm mồ hôi không nói một lời kéo tôi ra khỏi cánh cửa tôi cứ ngỡ sẽ không bao giờ bước ra  , bên ngoài là sân trống vẫn còn một cánh cửa nữa , mẹ đưa tôi chiếc áo choàng rách nát của những tên dân đen chạy qua chiếc cổng thành to lớn , tôi không biết cổng thành là cái gì nhưng nhìn hướng mẹ chỉ chắc là những bức tường dài to lớn kia , lần đầu tiên ra ngoài tôi lập tức bị choáng ngợp bởi cảnh tượng người người tấp nập ,reo hò nhức cả đầu tôi ẩn ẩn cảm thấy đau tức toàn thân , giờ tôi đã hiểu sao tôi không nên ra khỏi nhà .

Hai người che lấp thân hình nhanh chóng ẩn lấp vào đám đông tốc độ tăng dần , hơi thở gấp gáp , tay run cầm cặp , miệng luôn lẩm bẩm dường như mẹ đang sợ gì đó , tốc độ nhanh làm tôi suýt vấp ngã vài lần nhưng tôi cố không cho mình ngã , tôi biết tôi không phải đứa trẻ ngoan nhưng sẽ cố không phạm sai lầm khi mọi người xung quanh đang run rẩy .

Dường như lũ chuột chúng tôi đã cố che dấu thì vẫn bị phát hiện .

“Chúng ở kia , xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx.”

“Nhanh lên ,xxxxxxxxxxxxxxxxxxx”

Tiếng chửi rủa , tiếng bước chân , hơi thở dồn dập ,máu trong tôi như đang cuộn trào , những cơn đau dần quay lại như có ai đó đâm những cậy kim khắp cơ thể .

Đang chạy bỗng cánh tay đang nắm chặt lấy tôi bỗng buông ra , tôi bỗng giật mình nhìn lại người mẹ những hơi thở hắt , ánh mắt không tiêu cự , tôi biết mẹ đã tới giới hạn rồi .

Tôi thật không hiểu mẹ là một người khỏe mạnh bình thường sao có thể tới giới hạn rồi , tại sao , tại sao ??

Mẹ tôi quờ quạng trong không khí đuổi tôi đi , hai dòng nước mắt chảy dòng , tôi chỉ có thể liên tục nói :” con xin lỗi “ , “con xin lỗi “ .

Tôi chỉ nghe được những từ cuối cùng “ Đứa trẻ ngốc sống tốt vào .”

Không biết bằng cách nào tôi đã thoát ra khỏi tòa thành nơi tôi từng sống , bước ra khỏi cánh cửa cứ ngỡ là sẽ không bao giờ bước ra , hai mắt tôi đen sì , cảm giác mệt mỏi từng thớ cơ truyền đến , cơn đau ập đến không một lời báo trước khi bình tĩnh lại khiến tôi lăn lộn  , cào xé trên nền đất , miệng liên tục nói “ thuốc , thuốc , thuốc.” Vẫn còn một bịch tôi nhồm nhoàm đống thuốc đó chà sát khắp người .

Một lúc lâu sau  , tôi mới dần tỉnh táo lại , thấy mình trong một khu rừng bạt ngàn bóng tối của nó chả khác màn đêm là bao , cây sát cây , gốc sát gốc , những bóng cây tản xuống ngước mãi chẳng thấy điểm dừng .

Tiếng hót vang vọng , thi thoảng có tiếng sột soạt khiến người ta rởn cả người , tôi đã thoát nhưng tôi đang ở đâu đây ?

Sau một tiếng trời lò mò trong bóng tối nhìn thấy thứ gì cũng mới lạ còn mang cảm giác sợ sệt mấy con lông lá nhiều chân , mấy con trườn trườn bóng loáng , mấy loại cây cỏ trong thuốc cái đám rêu xanh xanh , đám bám dính , cây cao cây nhỏ .

Bụng truyền đến tiếng kêu , đói quá bất giác nhớ tới mấy món mẹ nấu quá, tôi khóc liên tục nói xin lỗi .

Ngày qua ngày đã mấy ngày chưa có gì vào bụng rồi .

Đôi mắt lờ mờ , bước đi lảng vảng không sức sống thẫn thờ qua cái nơi không phân biệt nổi ngày với đêm , tiếng hú , tiếng trườn , tiếng thở phì phò mỗi khi định nhắm mắt lại chỉ một chút thôi là thần kinh lại hoảng sợ mở bừng mắt ra tìm kiếm nơi phát ra tiếng động để tránh xa , chỉ có thể húp những giọt sương đọng lại trên lá cây , cơn đau từng giày vò bấy lâu nay tự dưng trở nên thật tầm thường chẳng đáng chú ý .

Tôi đã chẳng còn sức lực , tôi đã chẳng còn quan tâm đến những tiếng động xung quanh , chẳng quan tâm những cơn đau , cảm giác cứ nó cứ quặn quặn liên tục kích thích thần kinh tỉnh táo căn bản mắt không thể nhắm lại được , tất cả những gì tôi nghĩ đó chỉ là chợp mắt chỉ một chút thôi chỉ một chút thôi .

Cứ liên tục lang thang , ánh mắt tôi bỗng giác mở to vì những người truy đuổi bỗng xuất hiện họ đuổi theo tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn họ tới đánh đập , cớn đau rách da rách thịt , từng cơn từng cơn bỗng những cơn đau biến mất , mở mắt ra vẫn nơi tăm tối này chỉ có khác là tôi đang lăn lộn trên mà thôi .

Tôi chỉ đi và đi và đi , cuối cùng tôi ngã khụy , tôi đang làm cái gì ở đây vậy , tôi chỉ có thể cười ha ha .. haha .Bỗng những tiếng cành cây gãy tiếng bước chân , không có tiếng chửi rủa , không có những cái đánh , đây chắc là thật là một người khác ư ?

Một anh chàng dáng dấp cao gầy với những bước chân tùy ý , dáng vẻ thong thả đeo ba lô toát ra một mùi hương quen thuộc từng sài qua , thứ hương liệu này chắc là nó .

Tôi không nghĩ gì cả , đúng hơn là tôi chẳng thể nghĩ gì cả , tôi lao ra vồ vập lấy anh chàng  , anh chàng hoảng hốt căn bản chưa từng nghĩ có thể có thứ gì trên con đường con quen thuộc này ,vội vàng lấy con dao từ bên quần , cảm giác hoảng loạn và bất ngờ làm anh ta chẳng cầm lấy con dao một cách chính xác .

Cơn đau đau đớn quá kinh khủng từ cổ truyền đến làm anh ta chỉ có thể hét “ aaaaaaaa”

Dùng hết sức lực còn có theo bản năng đẩy vật thể lạ ra , hai tay ra sức ôm cổ nói :” Máu chảy nhiều quá , chảy nhiều quá .”Hai con mắt hoảng loạn đầy run rẩy , loạn nhìn xung quanh , trong đầu chỉ nghĩ ‘con dao , đúng rồi con dao .’

Trước khi anh ta chạm vào con dao cánh tay đã bỉ bẻ xương trụ chọt ra lòng trong khuỷu tay , cơn đau quá dữ dội khiến anh ngã thẵng xuống run rẩy chỉ biết hét “aaaaa”

Vốn nơi này tối thui nhưng khi chiếc bóng kia che đi con người anh , anh chỉ có thể nói :”làm ơn.” bằng chất giọng đầy nghẹn ngào chứa đựng sự van này của những đứa con nít bập bẹ .

Đáp lại anh chỉ có một bóng đen che đi đôi mắt anh , anh chẳng thể nói được nữa chỉ còn những cơn đau dữ dội và âm ỉ rồi tắt lịm .

Tôi hai con mắt điên cuồng lục tung túi của anh ta , lôi ra những bông hoa , tôi nhai ngấu nghiến chúng , cơn đau đã dịu , cơn buồn ngủ kinh khủng ấp đến , lí trí quay lại tôi chỉ biết tiếng bước chân đang tiến đến tôi thật sự rất buồn ngủ , dùng chút ý thức cuối cùng tôi lê bước , những bước chân như chứa đầy bùn nhão vậy , cuối cùng là bước như thế nào tôi cũng không nhớ nổi , tôi ngã sập xuống ngủ rồi .

Tôi đang ăn những món nóng hổi từng thìa to ngậm ra ngậm vào đút từng miếng lớn vào miệng , ngon thiệt ngon a , đùng những người dữ dợn bậm trợn đập tan cánh cửa bị đóng kín những lời chửi rủa , cảm giác có có gì đó kéo dưới chân tôi cha tôi và mẹ tôi hai mắt trống rỗng , ruột gan trườn ra theo vết cắt ở bụng , những vết trườn để lại những đoạn ruột theo không kịp rớt lại , những đôi tay không móng tay như những con giòi ngọ ngậy bò khắp người , bên tai luôn vang vọng những tiếng hét , tiếng kêu , tiếng cầu xin mỗi lời như ngay cạnh bên tai như thủ thỉ , tôi ôm đầu co ro lại miệng liên tục lập đi lặp “ con xin lỗi “, chẳng biết bao lâu đã qua đi , những tiếng nói bỗng im bặt từ từ mở mắt ra bóng tối vẫn thế , chỉ có sự tĩnh lặng làm người ta bứt rứt muốn phát điên , tôi cố gắng đứng dậy lò mò tìm kiếm những gì có thể chạm để đi tiếp .

Nơi này thiệt tối tăm và mịt mù tôi đã đi đi mãi cũng chẳng biết đường ra , tôi đã điên rồi tôi ăn mọi thứ mà tôi nhìn thấy , nôn ói ,bất tỉnh, hoang tưởng luôn phiên đã trở thành một chu kì bình thường , tôi chẳng còn biết giao tiếp là gì nữa , chỉ có thức ăn trước mắt trước mắt mọi tiếng thì thầm , tiếng rít gào , tiếng trườn chả khác nào lời mời chào tôi đến bữa tiệc của mình .

Một khu rừng lớn mà chẳng có lấy quả dại  , những thân cây che trời , những loại cây kì dị  , động vật ít ỏi chẳng có mấy , mỗi khi thức dậy bị cơn đói hành hạ và cơn đau kích thích chẳng thể dừng lại khi lấp đầy cơn đói và lấn át nỗi đau bằng những cảm giác hoang tưởng , kiệt sức , ngất xỉu do những loại cây kì lạ mà tôi thậmc chí không gọi tên nổi .

Nơi này ngày cũng như đêm tôi không còn nhớ nổi những tia nắng như thế nào nữa rồi , đã bao lâu trôi qua tôi cũng chẳng nhớ nữa , tôi chẳng còn nhớ tại sao tôi ở đây , bị những cơn đói và nỗi đau thúc những gì khi tôi thức dậy chỉ là lần theo những dấu vết của con mồi và những cuộc săn điên loạn .

Dưới một gốc cây lớn , mùi hương mồ hôi trượt trên miếng thịt đã đánh thức tôi dậy , ngửi theo mùi hương tôi dần kiếm ra vị trí của con mồi , nơi đoàn người mang theo đuốc với những ống rỗng được gọi là súng , dù sao tôi cũng chả quan tâm , lao lên mà chẳng bận tâm gì cả đạp bay một tên ngã đập thẳng vào thân cây với tiếng động lớn kéo theo sự chú ý của đám còn lại nhanh chóng nhắm vào tôi nhưng bóng tối này nhìn còn không rõ nói chi ngắm , chỉ là những cú ngắm hụt tôi cũng chả quan tâm , đập tan tên này tan nát rồi sang tên khác , thứ tôi cảm nhận được trong tầm mắt chỉ là mùi máu xông thẳng vào mũi , tiếng rên la , tiếng hoảng loạn , tiếng vỗ tay trong không khí , tiếng bước chân  đều đều vòng vây , tôi chả quan tâm , tôi chỉ đập rồi đập  liên tục đập , bắt đầu từ những nhát bắn vô dụng dần dần chuyển thành những mũi kiếm nhọn hoắt , thời gian qua đi từng vết cắt , từng vết cắt dần xuất hiện trên thân thể tôi , với tiếng xì xầm to nhỏ tôi dần bị bao vây bởi những cá thể mạnh mẽ họ cứ bào mòn thể lực bao vây không cho tôi thoát , tôi cứ đập đập , rồi một cơn mệt mỏi ập đến tôi ầm ngã ra đất ngủ rôi .

Tôi chập chờn tỉnh lại tiếng lạch cạch , sự rung lắc , tôi chỉ biết đần ra vì lượng lớn thuốc gây mê và an thần khiến tôi vô cùng mộng mị , chỉ biết nhìn thẳng về phía trước một cách vô định không một tiêu cự , bên tai chỉ có tiếng lạch cạch và lạch cạch , ừ là lạch cạch .....

Chẳng biết bao lâu , những tên bộ trang phục lam chạp dùng những cây gậy có chòng cổ tròng tôi vào cái nơi có những thanh sắt hình trụ và những khoảng trống và những đống rơm ,trên đó còn những chất thải đủ thứ như c*t , bãi n*n, và đủ thứ kì dị trong các góc tường , nơi những con người khác đang cuộn giữa bãi chất thải của chính họ .

Một gã xanh lam trước sự khống chế của một đám lam khác nói với chất giọng đặc khàn :” Chào mừng nhóc tới với ‘ ngôi nhà yêu thương ‘.”.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...