II/Chapter 5: 5 - vượt tầm kiểm soátChapter 5: 5 - vượt tầm kiểm soát
20px

Chương 5 :

      “ Vút , vút , vút .” những tên đen sì đang bị từ trên thuyền đi xuống , những kẻ gầy guộc , có thể đổ gục bất cứ lúc nào bị những đoàn roi không thương tiếc nhưng nếu chú ý thì nó rất nhẹ chủ yếu để tạo cảm giác đau không có tính chất nghiêm trọng , Kairo ngắm nhìn cái lũ đen xì những tiếng nghiến răng ken két không khỏi nhìn sang tên “ tôi phải sống “ bên cạnh à hình như Aseon , hắn dùng cái ánh mắt đầy hận thù nhìn những tên đen xì như muốn xé xác họ ra tại chỗ vậy , ừm nếu chỉ có ở đây có khi hắn lao lên xé xác họ ra rồi .

     Trên tòa nhà nơi những kẻ “ rảnh rỗi “ ngắm nhìn thứ “ hàng hóa “ của họ từ nơi lí tưởng .

Sophia thuộc lũ bảo thủ rất không muốn thấy lũ “ ngoại lại “ đặt chân lên nơi “ đất thánh “ của họ , song cô vẫn đến đây dù không ưa lũ ngoại lại nhưng lãnh địa đã mất quá nhiều “ công cụ “ , không thể khỗng nghĩ tới việc nhập khẩu lũ “ công cụ xấu xí “ , xong từ trong dòng máu và tiếp thu tư tưởng dù đã cố để giữ khuôn mặt bình thường , xong cô vẫn xị mặt xuống , cô khó giữ được cảm xúc trong lòng như các tên khác nên đôi khi bị cảm xúc chi phối , nên không ngoa khi có cái tên mĩ miều “ mụ điên “ , sự kinh tởm của cô đối với lũ này hiện lên trên khuôn mặt non trẻ , ánh mắt sắc lạnh , không mặt không gợn sóng , nhịp thở thay vì nói ổn định nên nói chính xác như lập trình .

Xong dù có bảo thủ thế nào , cô vẫn cố lết cái thân tới đây , vì cô biết để duy trì nền kinh tế khi lượng nhân khẩu sụt giảm kinh khủng để duy trì bộ máy lãnh địa ổn định đôi khi cần phải bỏ qua định kiến .

Những tên thương gia mập ú , đôi luôn híp lại và với cái miệng luôn vênh cười giới thiệu thứ “ hàng hóa xấu xí “ của họ , những lời nói đầy u mị  ,những tên thương gia này như đám linh cẩu đói khát dù cho cố che đậy bằng đôi mắt híp hờ , xong lũ “ linh cẩu “ chào hàng của họ một cách nhiệt thành dù cho những kẻ đầy thành kiến nhất cũng gục ngã trước lời nói thì thầm của họ , Sophia dù mang đầy thành kiến cũng không biết từ lúc nào đã mang một đống “ công cụ xấu xí “ này về rồi .

   Jacob đứng như ngốc trong cái không khí nhộn nhịp trong một lâu đài cổ , cầm trên tay đầu của tên lãnh chúa Jacob gục đầu gối xuống nền , anh khóc xong anh lại cười xong cứ thế lặp đi lặp lại hàng chục lần , những chiếc cọc đóng giữa nền gạch những tên trên đó rên rỉ đau đớn , một kẻ trên làn da xám xịt với những vết đỏ hoắc kinh tởm cố lết từng bước , mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt kính trọng , nhưng hắn không quan tâm , hắn lết mang theo ánh mắt oán độc nhìn kẻ bị đính trên cột kia với những chiếc đinh gỉ sét và loan lổ , hắn lết bằng tất cả những sức lực cuối cùng , hắn ngã xuống chẳng ai giúp , cả một quá trình khập khiễng cuối cùng đã đến được với “ bữa ăn thơm ngon “ , hắn dùng tất cả sức lực cuối cùng hắn chẳng có gì ngoài cái mồm lởm chởm với hàm răng không toàn vẹn , hắn vào bắp chân trần chụi với hàm răng lởm chởm đã vỡ hết những vết cắn như những con giòi có răng khoan sâu vào da thịt bạn vậy , tiếng la hét thảm thiết , ôi hương vị này thật thỏa mãn , hắn muốn nữa tiếng hét to hơn nữa , những kẻ chết tiệt này không xứng đáng được cái chết tử tế với những gì bọn hắn đã gây ra, nữa đi , hét thống khổ hơn đi , giày vò hơn đi , hắn biết chính xác cách để “ bữa ăn “ thêm thơm ngon, là để một khoảng nghỉ để “ bữa ăn “ thắp lên tí tia sáng lẻ loi của sự huyễn hoặc rồi ta lại cho hắn cảm giác sâu sắc hơn , rồi cứ lặp đi lặp lại cho đến khi cuống họng “ thức ăn “ vỡ ra vì quá sức chịu đựng đó mới lúc thưởng thức “ món ăn “ tuyệt hảo nhất .

  -----------------------------------------

Nơi đây , những tiếng rên la không thành tiếng vang vọng , như muốn truyền tải những gì họ trải qua , những cơn co giật dữ dội , họ trừng mắt nhìn chằm chằm những tên máu me be bét như thể muốn nói “ Cầu xin , làm ơn cứu tôi với .” Nhưng tên đó chỉ có trừng to hơn nhìn cái thứ sứt thép đi xuống , với tiếng “ cộc lốc “  với đôi mắt trừng to hết cỡ ,cầu thị lồi hết ra ngoài như lúc nào cũng có thể rớt ra , Baron nhìn mắt đối mắt với chính cái đầu dưới nền đất ẩm ướt .

Hai tên bên cạnh cố lôi xác ra khỏi cái giường bẩn tưởi , đem một tên với vết cắn tàn tạ khắp người vào giường , những kẻ điên cuồng với danh xưng “ cứu người “ đè chặt hắn xuống cái giường bẩn tưởi , cầm lên cái cưa còn chưa kịp rửa qua loa bằng nền nước lã vàng hoen thản nhiên cưa “ choét choẹt “ , tiếng la hét rồi im bặt , giọng nói thản nhiên :” Đã chết , không cứu được , ca tiếp theo .”

“ Không , tôi muốn đứng lại đây , không , họ không phải người , họ ăn sống Evin dù cô ấy đã đầu hàng , họ bắt được Dan và giựt đứt chân , tay của anh ấy , không ho ...” tiếng nổ vang lên vang lên tên đang nói im bặt ngã xuống  tên kia bình tĩnh đưa viên sắt vào khe gỗ với vẻ mặt chẳng có gì quan trọng , chẳng còn tiếng động , không khí áp lực với cái chết đã được sắp đặt , có kẻ nào đó khóc “ sụt sịt “ , “ sụt sịt “ nhưng chẳng ai thèm quan tâm đó là kẻ nào , họ chỉ nhìn về trước .

Tên sĩ quan trên mặt lấm lem bùn đất , vẻ mặt đầy hoảng loạn cầm chặt tấm bản đồ trong tay hòa cùng vào một đám chật vật lấm lem , tay chẳng có gì , đứa có đứa không chạy về phía kia khu rừng , tên sĩ quan nhìn vào nơi cửa cao vút vẫn mở, hắn như nhìn thấy khi vọng bước nhanh tới ngã khuỵu rồi chạy như đó tia hy vọng sống của hắn nhìn chặt vật vô cùng , đám đi theo hắn máu me , bùn đất dính đầy khắp người , cũng như hắn khập khiễng bước đến tia hy vọng của họ như lũ đàn tinh tinh chẳng thể đứng thẳng nổi .

Rồi cánh cửa hy vọng đóng lại , tên trên cái bức tường kia nhìn xuống hắn với một cặp mắt lạnh lùng , hắn gào rú nói về bản thân , kể lể , tên trên bức tường chỉ đơn giản nói với tên bên cạnh , tiếng la hét từ phía xa truyền đến , bọn họ trức tiếp quỷ xuống cầu xin, họ bước tới nhưng chỉ có tiếng nổ đáp lại họ , họ thút thít  , họ tuyệt vọng tới mức nói năng không còn lưu loát , họ nức nở cầu xin , đằng sau tiếng kêu la đã nói rõ hoàn cảnh của họ đã hết cứu , nhưng họ vẫn bám líu lấy tia hy vọng , họ  không muốn quay ra đằng sau đối mặt sự tàn bạo , họ đã sợ họ sợ phải đối mặt , họ không muốn chứng kiến nữa , họ từ bỏ hoàn toàn rồi , họ không còn mang theo vũ khí hay bất cứ thứ gì những lời nguyền rủa vang lên .

Trong ánh mắt của những tên lính ánh lên sựu sợ hãi , họ hỏi trong tâm trí :”Tại sao ta lại bỏ mặc họ ?” , “ Có thể dứt khoát và đỡ đau đớn hơn , tại sao họ lại làm vậy ? “ , “ Tôi nhận ra người đó “ ....

Đôi chân run rẩy , ánh mắt đầy dao động , họ không muốn chứng kiến nữa , tên nào đó bắn thẳng vào cái đám hỗn loạn bên dưới , tên nào đó bị vang lên nhưng cũng chẳng thể lấn án tiếng hét bên dưới , Sophia ánh mắt đầy bàng hoàng tuy biết nó sẽ rất “ tệ “ , nhưng sự tuyệt vọng nào có thể khiến người ta quên đi cả sự phản kháng trước cái chết ?

Thứ diễn ra bên dưới không thể diễn tả bằng lời nói hay câu từ .

Trước nơi  cổng treo những kẻ “ còn sống “ với làn đã mất , răng và móng chẳng còn chỉ những kẻ đỏ lòm với thớ cơ đỏ chót được đóng trên những cây cột  phơi nên mùi ôi thiu của những vết thương phân hủy do nhiễm trùng xông thẳng vào cái “ vỏ rùa “ đấy .

Glace nhìn từ nơi bức tường cao , gió thổi qua đem theo mùi hôi thối phân hủy trực tiếp xông thẳng , những khuôn mặt mất đi lớp da nhìn thẳng lên dù không có lớp da những biểu hiện hiện trên khuôn mặt họ gần như cậu có thể hiểu được , cậu hay nói hay tiếp xúc , cậu biết hết tất cả bọn là ai , câu chuyện của họ , dù hay nói nhưng tâm trí của cậu lại yếu hơn bất cứ ai ở đây , cậu bị ám ảnh bởi ánh mắt họ , xong cậu chẳng còn để ý xung quanh , với tiếng vang , cậu bị một lực nào đó ôm xuống , trước cú đấm giúp cậu hôn nền , ánh mắt tan rã của cậu nhìn lên “ không có câu chuyện “ .

Kairo đấm thêm nhát nữa , tên lắm mồm cầu xin , mới đá hắn ra , nói tức giận :” Muốn chết thì cách xa tao ra , đừng đứng trước mặt tao mà chết , nhớ chưa ? “

Thấy cái tên lắm mồm chẳng nói gì , thế là lại đấm thêm hai nhát , tên này mới lại cầu xin .

Kairo hét to :” Nhớ chưa ?”

Tên lắm mồm không biết đã phải bị đấm bao nhiêu mới thề thốt “ đa nhớ .”

Sophia mặt trắng mét ngồi bệt nơi góc bàn ,cô nhìn ra được nếu không phá vỡ cái vòng vây chết tiệt này , thì cái lũ yếu đuối kia sẽ sụp đổ mà thôi , kẻ luôn tự tin cũng phải biết sợ hãi , cô đã từng kiêu ngạo cười cợt vì biết trước xong cô lại chẳng cố gắng làm gì cả , cô muốn trốn tránh vì cô biết sẽ chẳng ai tới cô và khi bánh đã “ chín “ cô sẽ chẳng khác những kẻ bên ngoài , cô sợ hãi , cô không muốn cô biết lao ra bây giờ chẳng khác gì tự sát , đó chính là điều chúng muốn , cô biết rõ bản chất của cái nơi học viện hoàng gia nơi cô theo học bất quá chỉ là để đánh bóng tên tuổi mà thôi , những tứ điên rồ mà cô đã làm cô cũng chưa từng nghĩ nó sẽ hiệu quả đâu , thật sự ngay chính bản thân cô cũng không tin nhưng cô luôn để đường lui , cô đã xem những báo cáo , cô biết ngay cả họ đã tuyệt vọng đến mức chả thèm báo , chẳng đoái hoài gì nữa , họ đã chấp nhận rồi , dù có đưa bao nhiêu người chẳng khác nào đưa vào cái miệng không đáy , cô sợ hãi tương lai , sợ hãi quyết định , cô giờ chỉ biết thút thít như một đứa con nít .

Ở trong khe cửa Landda siết chặt cái chiến lược “ Tâm thần “ của những lời nói , sáo rỗng , “ tâm thần thì đã làm sao chưa thử , còn hơn không thử  và kẻ khiến cho con gái ta khóc sẽ phải trả giá .” với quả đầu nóng  và điên cuồng ông tập hợp cái lũ “ bắn còn chẳng thể trúng nổi dù gần “

Giữa nắng trang trang , tầm nhìn thoáng đãng , Kairo đang lao lên như ngốc trước cái thứ gọi là liên thanh kia vác , cái tên Landda đang lao trên đầu lên như thiêu thân , cả lũ hò hét như những tên tâm thần kẻ nào phản xạ không kịp đã nằm xuống , máu ứa lên mặt những kẻ chưa ngã .

Bọn họ bị bắt buộc lao lên , tinh thần của họ không còn ổn định để nhận rõ khái niệm nào nữa , họ sắp sụp đổ tinh thần rồi , người người quanh họ dần chết đi và cái lũ kì tích sống được dù chẳng biết “bắn “ là gì càng bị lôi đi .

Những kẻ điên loạn chẳng nghe chẳng hiểu , chỉ biết lao lên phía trước bất chấp , trong đầu chỉ có khái niệm “ lao lên và giết “ là những thứ họ có thể hiểu .

“ Aaaaaaaaaa “ ai cũng mất trí và hú hét lao lên chẳng biết gì nữa , nơi máu chạm máu , thịt chạm thịt với một kì tích nào đó mà họ vẫn áp sát được lũ “ bên ngoài bức tường “ , nơi họ thuần túy dã man nhất họ xé xác nhau như những con thú , bẻ cổ nhau như những cái cành khô ,cắn nhau như những con chó dại .

Hai lũ  chẳng có suy nghĩ gì ngoài xé tan xác nhau ra , những thân xác bị bệnh tật và đói khát bào mòn cuối cùng đã thua trong trận “ trùng đấu “.

Hai ánh mắt máu đầy mắt , mọi thứ nhìn thấy chỉ có đỏ , họ tìm mục tiêu tiếp theo , vòng vây bất ngờ tan nát một cách bất ngờ ,như thấy được tia hy vọng , nơi cửa thành mở ra , họ tràn ra với tia hy vọng còn sót lại được thắp sáng .

Họ điên loạn như những kẻ họ đối mặt , máu nóng phả mặt như là thứ họ hao khát , họ lao lên tìm con mồi , bất chấp bản thân họ đi không nổi , họ đã mất hết lí trí .

Jacob khi nhận báo cáo không khỏi ngẩn ra chỉ nói đi nói lại “ không thể nào . không thể nào .”Một sự bất ngờ to lớn , sự sụp đổ liên hoàn của cái trận tuyến suốt thời gian không hề si nhê . Hắn ta biết bây giờ lên rút lui vì chẳng có tí thông gì cả nhưng hắn không cam tâm vì hắn không hiểu . Xong cuối cùng hắn nói với giọng đầy cay đắng :” Truyền lệnh từ bỏ chiến khu , chúng ta sẽ rút lui về lại Ettan .”

Sophia bước lững thững tìm kiếm thân ảnh quen thuộc , ông nằm tựa vào nền đất cố che lại vết thương lòi cái ruột đang cố ôm để mấy cái ruột không lòi ra ngoài , Landda thở dài :” Sophia à .”

Sophia nói với giọng gấp gáp :” Còn đứng đó làm gì , nhanh khiêng cha ta đi , con xin lỗi , con đã quá kiêu ngao , cha tuyệt đối không được chết , tuyệt đối không được .”

Kairo với vết đỏ thẫm trên cổ và hai mắt thẫn thờ bước đi lững thững vấp ngã đối diện cô là khuôn mặt thân thuộc , tên lắm mồm với đôi mắt mở to , trong miệng miếng thịt đẫm máu .

Với cái đầu bị cắt ra khỏi cơ thể những giọt nước mắt  trên khuôn mặt, Kairo cười lên :” Tôi nói cậu không được chết trước mặt tôi , thế là cậu không chết trước mặt tôi , được lắm tên khốn , được lắm tên khốn , hahaha , cậu được lắm .”

Với những giọt nước mắt chảy xuống , tôi khóc :” Những vết lởm chởm chắc đau nhỉ ?”

“ Cậu khóc nhiều như vậy mà ?”

“ Tôi xin lỗi , tôi xin lỗi , tôi xin lỗi .”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...