Kế Hoạch Cưa Đổ Kẻ Hám Tiền/Chapter 16: Thủy Lưu Phái - Thức thứ tám:...Chapter 16: Thủy Lưu Phái - Thức thứ tám:...
20px

Reng! Reng! Reng!

Chuông báo thức báo hiệu giờ dậy đã đến. Thanh Linh mắt nhắm nghiền mò mẫm chiếc điện thoại. Cô tắt báo thức, ngồi dậy vươn vai rồi đứng dậy hẳn hoạt động cơ thể. Cô bước ra cửa, nhưng nhớ lại sáng hôm qua, cô liền áp tai vào cửa, không nghe thấy tiếng động gì cô liền mở cửa ra.

Mở cửa ra thấy không có ai. Cô liền đi vào phòng tắm, cô đánh răng rửa mặt rồi chải tóc xong xuôi liền đi ra ngoài. Cảm thấy kì lạ, khi từ đầu đến cuối không nghe thấy âm thanh hay hình bóng của Thanh Tâm. Nếu cậu ta là cô thì giờ này phải dậy rồi chứ, Thanh Linh nghĩ vậy.

Cô liền thử gõ cửa phòng tu luyện. Thấy không có tiếng đáp cô liền mở cửa ra, cửa không khóa trong. Vào bên trong cô không thấy Thanh Tâm đâu cả, chỉ có chăn và gối đã được gấp gọn ở trong góc.

‘Cậu ta đi đâu rồi?’ Thanh Linh nghi hoặc suy nghĩ.

Không thấy ai, cô đành đi ra phòng khách. Cô nhìn thấy trên bàn ăn có đậy lồng bàn, cô liền tiến đến mở thì thấy ở bên trong có một đôi đũa, một bát mì và một hộp cơm còn hơi ấm, ở bên cạnh có để một mảnh giấy.

[Tôi đi làm ở trung tâm, mì thì để cho cô ăn buổi sáng, còn cơm thì chỉ cần hâm nóng là có bữa trưa. Tôi không về nhà buổi trưa đâu. P/S: Chiều gặp lại ở trung tâm.]

Thanh Linh cảm thấy trong lòng ấm áp. Đã lâu rồi cô không có người nấu bữa sáng cho như này. Cô cầm đôi đũa lên rồi thưởng thức mì, bát mì có thịt rau đầy đủ, càng ăn cô cảm thấy bát mì này rất ngon.

‘Có một chính mình khác nấu ăn cho thật tuyệt.’ Thanh Linh mỉm cười nghĩ.

Ăn xong bát mì, cô chậm rãi lau miệng rồi cầm bát mì mang đi rửa. Rửa xong cô lấy túi bóng bọc vào hộp cơm. Xong xuôi cô đi vào phòng ngủ, lúc đi ra thì cô đã thay một bộ quần áo thoải mái và đeo một cái túi thể thao. Cô cầm túi hộp cơm để vào túi thể thao rồi đi ra ngoài.

Đi trên đường, ánh nắng ấm áp vào buổi sáng len lỏi qua từng chiếc lá khẽ đung đưa. Thanh Linh cảm thấy hôm nay là một ngày đẹp trời, cô khẽ hừ hừ một bài ca nào đó. Vừa đi vừa lắc lư cơ thể, thể hiện rằng cô đang rất vui.

“Ồ Linh đấy à, vào ăn phở không con?”

“Hay là qua chỗ chú ăn xôi này.”

“Cái Linh nay có chuyện gì vui à?”

“A chị Linh. Em chào chị Linh ạ.”

Có vô số người, từ các độ tuổi khác nhau. Họ thấy Thanh Linh đi qua liền chào hỏi, có vẻ cô nàng khá có tiếng ở đây. Thanh Linh nghe vậy liền từ chối khéo và chào hỏi từng người một. 

8 tháng, không dài cũng không ngắn, nhưng cũng đủ để mọi người làm quen với nhau mỗi ngày. Thanh Linh cũng vậy, từ lúc cô chuyển đến đây, cô hay giúp đỡ mọi người và làm quen với họ. Đó là lý do vì sao cô được mọi người yêu thích đến vậy.

Có lẽ do cảm thấy mình đi hơi chậm. Thanh Linh liền lấy đà rồi chạy nhanh. Trông cô có vẻ bé nhỏ khi đeo chiếc túi thể thao to, nhưng cô lại chạy rất nhanh và nhẹ nhàng.

Sau hơn 10 phút chạy nhanh, giờ Thanh Linh đang đứng dưới một tòa nhà khá to có treo biển hiệu là [Trung Tâm Kiếm Thiên Hoàng]. Thanh Linh hít thở lấy sức, điều chỉnh lại trang phục rồi đi vào bên trong.

“Vẫn đến sớm như mọi lần.”

Ở quầy lễ tân, đang có một người ngả lưng trên ghế, lười biếng nhìn vào chiếc đồng hồ quả quýt trên tay.

“Em chào anh Thiên.”

Thanh Linh gật đầu chào hỏi người nam nhân bên trong quầy. Đó là một vị nam nhân với vóc dáng cao ráo, khôi ngô tuấn tú, thoáng hiện lên vẻ lười biếng đang cầm chiếc đồng hồ quả quýt trên tay.

“Oáp. Dù gì em cũng chỉ cần đến vào lúc 8 giờ sáng mỗi thứ bảy với chủ nhật, cần gì phải đến sớm như vậy chứ.”

Hoàng Văn Thiên đánh một cái ngáp rồi nhìn lại vào chiếc đồng hồ quả quýt trên tay. Chiếc đồng hồ tích tắc tích tắc hiện đúng 7 giờ sáng tròn.

“Đến sớm làm nóng cơ thể cũng được mà anh. Với cả, nếu không chăm chỉ thì kiếm của em sẽ bị mài mòn mất.”

Thanh Linh nói rồi liền đi vào bên trong. Hoàng Văn Thiên nghe vậy liền lắc đầu ngao ngán. 

Hoàng Văn Thiên cảm thấy thuê Thanh Linh đúng là tốt, nhưng lại cảm thấy lương mình đưa ra quá ít so với trình độ và sự tận tụy của con bé.

Nơi này vốn chỉ là một trung tâm dạy về kiếm và chỉ mỗi kiếm mà thôi. Vốn dĩ chỉ là một nơi huấn luyện và luyện tập về kiếm bình thường ở ngay thủ đô Đại Việt do chính Hoàng Văn Thiên và vài người bạn của mình lập nên. 

Hoàng Văn Thiên cũng không ngờ, Thanh Linh như là chú mèo thần tài của trung tâm này vậy. Trung tâm mới mở lúc đầu không có quá nhiều người đến tập, chủ yếu là người quen hoặc bạn bè của Hoàng Văn Thiên tới ủng hộ. Nhưng khi có Thanh Linh thì trung tâm phất lên như diều gặp gió.

Trung tâm vốn dĩ chỉ có vài người đăng ký thôi, cho đến khi Thanh Linh xuất hiện thì số lượng người đăng ký bắt đầu tăng thành trăm và thậm chí thành nghìn người đăng ký. Điều đó giúp Hoàng Văn Thiên mở được thêm vài chi nhánh mới.

Hoàng Văn Thiên cảm động vì lúc đầu cô nàng không chê bai chỗ này nghèo và nhỏ, thậm chí cũng không chê tiền lương của mình ít (giàu quá mà). Mặc dù cô nàng chỉ làm việc đúng hai hôm là thứ bảy với chủ nhật, nhưng điều đó cũng đủ khiến Hoàng Văn Thiên vui vẻ chấp nhận.

Thử hỏi xem, thuê được một người là mèo thần tài của quán. Như vậy thì chủ nào cũng vui vẻ đấy chứ, thậm chí Thanh Linh nói làm 1 tiếng thôi thì Hoàng Văn Thiên cũng vui vẻ chấp nhận.

Thanh Linh quen thuộc tiến vào bên trong trung tâm. Đứng ở ngoài, cô có thấy vài người đang miệt mài vung thanh kiếm gỗ trên tay mình rồi hét to “HAH!” Thanh Linh đứng ở bên ngoài mỉm cười nhìn vào. 

“Đừng đứng ở ngoài ngây ngốc mỉm cười chứ.”

Có một tiếng nói ở đằng sau khiến Thanh Linh giật mình. Cô quay ra thấy một cô gái cao ráo, xinh xắn đang ôm một hộp gỗ chứa rất nhiều thanh kiếm gỗ bên trong mỉm cười với cô.

“A, em chào chị Quỳnh.”

Thanh Linh thấy rõ người ở sau mình là ai liền cười tươi chào hỏi.

Mai Như Quỳnh thấy Thanh Linh như vậy liền vui vẻ chào lại. Cả hai người cùng nhau đi vào phòng tập khiến cho vài người bên trong nhìn mãi không thôi, cả hai nữ nhân đều xinh xắn mỉm cười nói chuyện với nhau, khiến những nam nhân ở đấy cảm thấy được gột rửa tâm hồn.

“Mà hôm nay em có gì vui hả? Chị thấy em cười nãy giờ.”

“Hả? Em có sao?”

Thanh Linh nhẹ nhàng sờ lên miệng mình, thấy đúng là khóe miệng cứ nhếch lên cười thật.

“Sao rồi? Đang tương tư ai đó rồi đúng không?”

Mai Như Quỳnh nửa đùa nửa thật nói.

“Chắc chắn là không rồi! Nếu như nói đến tương tư. Thì chả phải nên nói chị hay sao?” Thanh Linh phản bác rồi chuyển mũi thương qua Mai Như Quỳnh: “Lại sắp qua tuần mới rồi, chị với anh Thiên tiến triển như nào rồi?”

Nghe vậy Mai Như Quỳnh mặt hơi hồng, tức giận nói: “Hừ! Tên Văn Thiên quá ngu ngốc, chị đã gợi ý với bật đèn xanh rất nhiều lần rồi. Thế mà tên ngu đấy không hiểu ý gì cả?!”

Mai Như Quỳnh tức giận ôm chặt hộp đựng kiếm gỗ trong lòng, trên thân hộp bắt đầu xuất hiện vài vết nứt không đáng có.

Thanh Linh thấy vậy có chút sợ hãi, nhưng cô vẫn biểu hiện bình tĩnh hỏi: “Sao chị không tỏ tình luôn cho nhanh?”

Nghe vậy Mai Như Quỳnh lắc đầu thở dài: “Haizz, đôi khi em không hiểu về tình yêu đâu. Nhiều khi nó phức tạp hơn bề ngoài nhiều đấy.

Thanh Linh nghe vậy không trả lời. Cô cảm thấy tình yêu thật mệt mỏi, cô thấy rõ ràng hai người có tình cảm với nhau, nhưng không bên nào nhường bên nào. Hai người họ nhất định phải để bên kia tỏ tình trước mới thôi.

Cả hai người tiến đến khu để kiếm gỗ. Thanh Linh giúp Mai Như Quỳnh sắp xếp kiếm gỗ vào giá đựng. Làm xong xuôi Mai Như Quỳnh nhìn qua Thanh Linh hỏi:

“Thời gian còn sớm, có muốn làm nóng cơ thể với chị không?”

“Em cầu còn không được, hì hì.”

Thanh Linh đồng ý. Cả hai người cầm cây kiếm gỗ của mình rồi đứng trên một sân đấu gần đó.

“Hôm nay may mắn thật, lại có thể xem hai người họ đấu với nhau.”

Một vị trung niên có cơ bắp săn chắc dừng huy động cây kiếm trong tay lại mà nhìn về phía sân đấu của hai người.

“Bố, sao bố dừng rồi? Mà ở kia là chị Quỳnh đang đấu với ai vậy bố?”

Một đứa trẻ khoảng 10 tuổi thấy bố mình dừng liền nhìn theo hướng người bố nhìn.

“Con nhìn cho kĩ hai chị kia nghe chưa. Điều này giúp con học thêm vài điều đấy.”

“Vâng ạ.”

Người bố nghe vậy liền xoa đầu người con và dắt người con ngồi ở gần đó. Không chỉ có hai người bố con, cũng đã có vài người thầm nghĩ may mắn rằng hôm nay mình đi tập sớm để không bỏ lỡ trận đấu này.

“Cũng lâu rồi chị em mình không đấu với nhau nhỉ?”

“Có lẽ 2 hay 3 tuần gì đấy chăng?”

Cả hai người đứng đối diện trên sân nói xã giao với nhau vài cậu.

“Vậy thì ai ra hiệu đây? Chị hay em?”

“Hừm… Vậy thì em ra hiệu đi.”

“Được thôi. 3…”

Cả hai người bắt đầu vào thế thủ.

“2…”

Cả hai người điều chỉnh nhịp thở của mình.

“1…”

Cả hai người nhìn chằm chằm vào đối thủ của mình.

“Bắt đầu!”

Theo hiệu lệnh từ Thanh Linh. Cả hai lao thẳng vào nhau. Mai Như Tuyết nhanh hơn liền dùng kiếm đâm thẳng. Thanh Linh bình tĩnh uyển chuyển tạo tư thế như thể mình rút kiếm ra chém lên.

Mai Như Tuyết bị đánh bật kiếm lên trên, Thanh Linh nhanh chóng xoay tay chém thẳng từ trên xuống. Mai Như Tuyết nhanh nhảu nhảy bật ra đằng sau né được đòn đánh.

“Đường kiếm của Linh uyển chuyển hơn rồi.”

“Chị cũng nhanh lắm ạ.”

Mai Như Quỳnh đáp đất liền như cũ đâm kiếm thẳng về phía Thanh Linh. Thanh Linh khó hiểu nhíu mày, cô thuận thế lại làm như cũ, chém từ dưới lên. Tưởng chừng sẽ chạm được vào thanh kiếm, thì nửa đường lưỡi kiếm của Mai Như Quỳnh biến mất.

Không! Đó là Mai Như Quỳnh nhanh chóng xoay người mới né được kiếm chiêu của Thanh Linh, cô nhanh chóng xoay người và chém về phía Thanh Linh. Thanh Linh đang sơ hở đầy mình, cô liền ngả người ra sau né được nhát chém của Mai Như Quỳnh.

Thanh Linh theo quán tính lộn ra sau 2 vòng rồi dừng, giữ khoảng cách với Mai Như Quỳnh.

“Hai người họ giỏi quá bố ơi. Nếu là con thì chắc trúng chiêu luôn rồi!”

Người con ngạc nhiên kéo kéo góc áo của người bố. Người bố cười ha hả xoa đầu người con rồi nói:

“Đây mới chỉ là mở đầu thôi, về sau còn nữa.”

Đúng như người bố nói. Thanh Linh và Mai Như Quỳnh bắt đầu mỉm cười, họ hiểu ý rồi bắt đầu di chuyển thành hình vòng tròn, từ từ lại gần nhau.

“Đường kiếm vừa rồi của chị hiểm thật đấy.”

“Em quá khen rồi.”

Tiến đến đủ gần. Hai người họ bắt đầu khởi động nguyên tố của mình. Trên cây kiếm của Thanh Linh liền xuất hiện nước bám vào như sương sáng sớm, còn cây kiếm của Mai Như Quỳnh liền xuất hiện tiếng loẹt xoẹt loẹt xoẹt của lôi điện.

“Lôi Kiếm – Lôi Đình!”

“Thủy Lưu Phái – Thức thứ ba: Cả Nhảy!”

Mai Như Quỳnh chém từ trên cao thẳng xuống, mang theo hư ảnh của một cột sét từ trên cao đánh xuống. Thanh Linh dùng kiếm chém lên tạo hư ảnh của một con cá nhảy khỏi mặt nước.

Hai hư ảnh cá và sét chạm vào nhau đối trọi kịch liệt, nhưng nhìn vào có thể thấy hình ảnh con cá yếu hơn hẳn. Thanh Linh thấy đọ sức không được liền cầm cả hai tay rồi từ từ chuyển hướng.

“Thủy Lưu Phái – Thức thứ năm: Thuận Theo Dòng Nước!”

Thanh Linh thành công chuyển hướng chiêu thức và lưỡi kiếm của Mai Như Quỳnh sang bên cạnh. Cô liền nhảy lui ra xa 3 bước rồi đặt lưỡi kiếm ngàng hông.

“Thủy Trảm!”

Một đường kiếm sắc bén lao nhanh về phía Mai Như Quỳnh. Mai Như Quỳnh không bối rối, cô nhanh chóng thoát thân.

“Lôi Tốc!”

Mai Như Quỳnh xuất hiện ngay sau lưng của Thanh Linh. Cô nhanh chóng cầm thanh kiếm chém về phía Thanh Linh. Nhưng khi cô chém qua, thì chỉ thấy Thanh Linh trước mặt hóa thành sương mù rồi tan biến.

“Thủy Lưu Phái – Thức thứ tám: Kính Hoa Thủy Nguyệt.”

Mai Như Quỳnh cảm nhận được lưỡi kiếm chĩa vào ngay sau lưng mình. Cô đành để cây kiếm gỗ xuống rồi giơ hai tay.

“Chị thua rồi.”

Bộp! Bộp! Bộp!

Tiếng vỗ tay liên miên từ xung quanh, mặc đù không có nhiều người nhưng cũng đủ để tạo thành một tiếng ồn to.

“Hai chị ấy đỉnh quá bố ạ! Con nhìn mà lóa mắt luôn!”

“Hahaha, vậy thì con phải tập nhiều hơn thì mai sau sẽ mạnh được như hai chị ấy.”

“Được rồi! Đi thôi bố!”

Người con hào hứng khua tay múa chân với bố mình, người bố thì cười ha hả bế người con lên rồi trở lại chỗ tập.

Sau khi đám người nhìn ở ngoài đi dần. Mai Như Nguyệt liền cùng Thanh Linh ngồi ở hàng ghế nghỉ ngơi.

“Chiêu vừa rồi là gì vậy? Chị chưa thấy nó bao giờ.”

“Chiêu vừa rồi của em là thức thứ tám trong Thủy Lưu Phái, Kính Hoa Thủy Nguyệt ạ. Chiêu này dùng để đánh lừa hoặc né chiêu từ kẻ địch ạ.”

Mai Như Nguyệt nghe vậy liền bất ngờ. Cô không ngờ kiếm chiêu của Thanh Linh đa dạng đến vậy. Cô cũng chỉ nhìn thấy được 7 thức đầu trong Thủy Lưu Phái của Thanh Linh mà thôi.

“Nếu chị mà là nguyên tố hệ thủy thì chắc chị bái em làm sư phụ mất.”

Nghe Mai Như Quỳnh trêu ghẹo thì Thanh Linh chỉ có thể cười trừ cho qua. Chính Thanh Linh cũng biết rằng Mai Như Quỳnh cũng có kiếm pháp hệ Lôi mạnh bạo, chỉ là Mai Như Quỳnh không muốn dùng khi có nhiều người thôi.

“Cơ mà sao từ trước đó chị không thấy em dùng chiêu thức này vậy? Có phải là nó tiêu hao nhiều hay khó thi triển không?”

“Thực ra cũng không phải tiêu hao nhiều hay khó thi triển. Thức thứ tám cần người dùng tự tham ngộ ra được chính nó. Mà may mắn là hôm qua em tu luyện mà ngộ ra được thôi ạ.”

Mai Như Quỳnh khóe miệng giật giật. May mắn mà được như vậy thì đúng là thiên đại may mắn mà. 19 tuổi ngộ ra được kiếm chiêu “ảo” thì đúng là thiên tài kiếm thuật rồi đấy. 

Cả hai người vừa nói chuyện vừa nghỉ ngơi, sau đó họ cùng nhau tập luyện, cho đến khi học viên bắt đầu tới thì hai người họ mới dừng lại. Mai Như Quỳnh là huấn luyện viên dạy kiếm thuật, còn Thanh Linh là trợ lý kiêm trợ giảng, hỗ trợ cho Mai Như Quỳnh dạy dỗ học viên.

Cả hai người ăn ý huấn luyện. Dù có thêm vài gương mặt mới, nhưng Thanh Linh vẫn có thể hòa đồng được với họ. Đó là lí do vì sao, cả nam học viên lẫn nữ học viên, dù mới hay cũ đều vô cùng thích vị “trợ lý trẻ” này. Cho dù Thanh Linh chỉ hỗ trợ vào thứ bảy, chủ nhật đi nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...