20px

Trải qua cơn sốt và chứng co giật, Thanh Linh khó khăn ngồi dậy, hơi thở anh nặng nề và gấp gáp, cổ họng giống như đang nuốt kim châm vừa buốt vừa đau. Gắng gượng dùng nốt chỗ sức lực ít ỏi để đứng lên thì cửa phòng đã mở ra một lần nữa.

"A! Điện hạ tỉnh rồi!"

Cô gái nhanh tay đặt chậu nước lên trên chiếc bàn gần đó rồi chạy lại đỡ Thanh Linh. "Là cô gái tối hôm qua." Anh không biết cô ấy nhưng cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc này khiến anh vô thức bật ra một cái tên khỏi miệng.

"Fa...e..."

"Vâng thưa ngài!"

Người con gái với mái tóc màu hạt dẻ và đôi tai hơi nhọn không thuộc về chủng Con Người này tên là Fae. Sở dĩ anh có thể nhớ rõ một kẻ hầu như vậy vì người này khá đặc biệt không chỉ với Thanh Linh mà còn với chủ nhân của cơ thể này.

"Cô có thể lấy cho ta một ly nước được chứ!"

"Tất nhiên rồi ạ!"

Fae nhận yêu cầu rồi nhanh chóng rót nước cho Thanh Linh. Từng hớp nước mát lạnh tưới lên cổ họng khô khốc khiến cho anh như sống lại. Anh uống liên tục hết ly này đến ly khác đến mức Fae phải nhắc nhở anh dừng lại.

"Em xin lỗi thưa ngài, nhưng ngài không nên uống nhiều như vậy đâu ạ!"

Cô vừa nói vừa nhắm chặt mắt chuẩn bị cho một cái tát hoặc một con thịnh nộ đến từ chủ nhân nhưng sau một khoảng lâu mà không thấy đau khiến cho cô nghi hoặc mở mắt. Chủ nhân trông hoàn toàn không có vẻ gì là tức giận mà hơn hết trên gương mặt còn có chút vui vẻ điều mà cô chưa từng nhìn thấy trước kia. 

"Đẹp quá..."

Một phút sững sờ giữa hai người và Fae biết rằng mình lại lỡ lời nữa rồi. "Lần này chủ nhân sẽ giết mình mất" nhưng một lần nữa, trái với suy nghĩ của cô thì chủ nhân chỉ hắng giọng nhắc nhở.

"Mới có tí tuổi đầu mà đã biết nịnh nọt rồi!"

"Chắc chắn không phải là nịnh nọt đâu ạ!!!" Fae nắm chặt chiếc váy và như thể đã quyết tâm, cô nhìn thẳng vào Thanh Linh mà bày tỏ toàn bộ cảm xúc của bản thân. "Điện Hạ là người rất xinh đẹp. Không phải về ngoại hình đâu ạ nhưng khi ngài cười lên trông rất xinh đẹp. Ngài còn rất tốt bụng nữa, ngài đã cưu mang em, cho em một công việc lại còn tặng bánh cho em nữa. Đối với em Điện Hạ..."

Thanh Linh nhanh chóng bịt cái miệng xinh đẹp đang không ngừng ca tụng anh như một người tốt bụng nhất trên thế giới kia lại. 

"Rồi rồi! Đã hiểu! Đến đây thôi!"

Mới sáng đã được một mĩ nhân ca ngợi như vậy thật sự sẽ ngại chết mất. Fae mặc dù muốn nói thêm nhưng cô không thể trái lệnh của chủ nhân được. Trên gương mặt trẻ con của cô gái lộ ra vẻ bất mãn. Bỗng nhiên, bàn tay to lớn đặt lên đầu cô.

"Ta đã hiểu được những cảm xúc của cô! Với tất cả sự chân thành, ta sẽ đón nhận nó! Cảm ơn, Fae!"

Nghe những lời chân thành như vậy khiến cho Fae cảm động muốn rơi nước mắt. Vậy là những cảm xúc của cô đã được truyền đạt đến chủ nhân rồi sao!? Cảm giác hưng phấn này thật khó diễn tả chỉ bằng lời nói. Thấy biểu cảm bất mãn đã mất, Thanh Linh cũng thở phào nhẹ nhõm. Cậu không có bạn gái nên cũng chẳng biết phải dỗ dành phụ nữ như thế nào, nhưng những lời vừa rồi quả thật đã có tác dụng thì phải.

"Được rồi! Vậy làm phiền cô chuẩn bị bồn tắm cho ta được chứ!"

"Tất nhiên rồi ạ!"

Fae nhận lệnh rồi mau chóng đi làm công việc của mình. Hiện tại trong phòng chỉ còn lại Thanh Linh, anh vội tìm chiếc áo tắm đã bị vứt xó cả đêm qua để che tạm đi tình trạng khỏa thân hiện tại. 

"Đây chắc chắn là thế giới trong bộ tiểu thuyết ngu ngốc mình vừa đọc hôm qua."

Con Đường Anh Hùng Của Hoàng Tử Bị Ruồng Bỏ. Nghe cái tên tác phẩm giống như nhét cả một nắm sỏi vào mồm độc giả như vậy là đủ để hiểu nội dung. Cuốn sách với nhân vật chính tên Adam Capet, từ một người bình thường vươn mình lên đỉnh xã hội và, ngạc nhiên chưa, Adam là con rơi con rớt của quốc vương Đế Chế Baol ngài Windsor Capet. Adam sau khi giúp đỡ Đế Chế giải quyết một mối họa từ một Pháp Sư Hắc Ám anh đã cùng đồng đội du hành đến vương đô và tại đây anh đã phát hiện ra người đàn ông được gọi là Quốc Vương và mình giống nhau như đúc. Hai người đã trò chuyện với nhau và qua 7749 bước thử nghiệm thì kết quả bộ gen giống nhau đến 99,98%. Mô típ đi theo hướng mì ăn liền, không quá xuất sắc cũng không quá nổi bật nhưng cốt truyện được xây dựng khá hay, nhiều sạn nhưng ít hố, đặc biệt đủ để thỏa mãn tâm hồn của những người có giấc mơ muốn đổi đời.

Thanh Linh đặt sự chú ý lên cơ thể hiện tại. Bản thân khổ chủ tên là Hecate Capet, là một nhân vật phản diện sẽ chết ở hồi thứ 7 hoặc 8 gì đó của bộ truyện mà anh cũng chẳng để ý mấy. Hecate Capet không thể dùng những từ ngữ bình thường để miêu tả được bởi đó là một sự thối nát từ ngoại hình cho đến nhân cách.

Trong truyện cũng có nói đến quá khứ của hắn trong lúc hắn giao đấu với tổ đội của nhân vật chính. Tóm cái tắt lại thì gã là một kẻ điên cuồng, máu lạnh, tàn nhẫn, ti tiện và đớn hèn. Cũng phải nói thêm rằng hắn sử dụng sự tàn bạo và máu lạnh để che lấp đi khiếm khuyết của bản thân.

Đầu tiên, Hecate là một kẻ vô năng. Theo nhiều nghĩa, hắn không có khả năng sử dụng ma thuật, kiếm thuật hay thể lực thì cũng tạm tạm. Điều này xảy đến do bản thân Hecate có chút khuyết tật về mặt cơ thể khiến cho gã không có khả năng sử dụng ma thuật. Tuy nhiên, sống dưới cái danh hoàng tử cộng với số tài sản kếch xù đủ để gã ăn chơi nhảy múa đến cuối đời thì cũng không hẳn là tồi. Đấy là nếu như gã chọn không đụng đến nhân vật chính.

Điều thứ hai, Hecate là một kẻ ngoại lai. Tương truyền rằng hoàng tộc Capet từ lâu đời đã nhận được phước lành của Thần cho nên mái tóc của họ giống như được phủ một lớp vàng ròng lấp lánh dưới ánh bình minh vậy. Gia đình hoàng gia có được sức mạnh ma thuật cực lớn với năng lực Tự Cường Hóa kèm theo đó là giảm trừ sức ảnh hưởng của độc tính và lời nguyền. Hecate mặc dù là con đẻ của vua Windsor nhưng hắn lại không thừa hưởng được Chúc Phúc mà thay vào đó lại là mái tóc và đôi mắt đen như mực từ tiên hậu. Mẹ của Hecate là tiên hậu Calina Hakka. Người phụ nữ đó chỉ kịp sinh hạ ra Hecate thì đã băng huyết và qua đời. Điều duy nhất kết nối giữa mẹ và hắn chỉ có cái tên Hecate. 

Điều thứ ba, một nửa gương mặt bên trái của Hecate trở nên biến dạng do từng vướng vào một vụ tai nạn. Câu chuyện này phải bắt đầu kể từ khi hắn được 13 tuổi. Một thời gian ngắn sau khi mẹ của gã qua đời vua Windsor đã cưới một người vợ khác và cũng chính là hoàng hậu hiện tại Marie Meroveus. Bà là con gái của một trong ba gia tộc lớn đã hỗ trợ cho đức vua lên ngôi nên cũng dễ hiểu khi bà được chọn cho vị trí tân hoàng hậu. Và cũng chỉ một thời gian ngắn sau, bà đã sinh hạ ra nhị hoàng tử Hamza. Lần này, cả cung điện đều vui mừng khi hoàng tử sơ sinh đã nhận được Chúc Phúc. Cũng khỏi phải nói khi vua Windsor vui mừng như thế nào vì sự chào đời của người thừa kế. Và từ đây, cuộc đời của Hecate đã chuyển biến hoàn toàn mới.

Khi Hecate được 13 tuổi và Hamza được 8 tuổi nhị hoàng tử đã không khống chế được sức mạnh trong buổi luyện tập nên cậu vô tình gây ra một vụ hỏa hoạn bằng ma thuật. Và cũng không may mắn cho Hecate khi hắn đã dính phải vụ việc đó. Ngọn lửa chứa sức mạnh ma pháp cực lớn đã bén lên khuôn mặt của gã và gây ra chứng Ngộ Độc Ma Lực khiến cho một nửa gương mặt bên trái bị loét hoại tử. Sau vụ việc đó, Hecate không bao giờ đụng mặt với mẹ kế và các anh em của mình nữa. Hắn tự cô lập bản thân khỏi gia đình trong Cung Điện Tường Vi của mình, vua Windsor cũng rất muốn bù đắp cho hắn nên cung điện này chẳng khác gì so với Cung Điện Hoa Hồng Trắng của ngài - một chiếc lồng xinh đẹp cho một kẻ phế vật.

Chốt lại khi tổng hợp lại cả ba điều trên, chúng ta có: khuyết tật, ngoại lai và hủy dung. Xem ra không có cái tệ nhất mà chỉ có cái tệ hơn. Đối với gã, có lẽ cuộc sống đã kết thúc kể từ khi gã chào đời. Về mặt nào đó, có thể coi Hecate là một kẻ bất hạnh phản xã hội, tất nhiên điều đó chẳng thể bao biện cho sự tàn ác mà gã đã gây ra. Nhưng mà... liệu rằng một con thú trong hình hài con người có thể nào hành xử như một con người?

Thanh Linh cũng có chút đồng cảm với khổ chủ của mình, nếu là cậu ở trong trường hợp đó thì cậu cũng sẽ hành xử giống hắn mà thôi. Niềm an ủi duy nhất có lẽ là việc hắn sẽ chẳng phải lo lắng về việc chi tiêu cho nên hắn cũng thật sự chọn cách buông thả bản thân vào những cuộc thác loạn với gái và rượu. Dòng suy nghĩ của Thanh Linh bị cắt ngang bởi Fae đã quay trở lại và thông báo rằng bồn tắm đã được chuẩn bị.

"Ta biết rồi!"

Thanh Linh trong thân xác Hecate đứng dậy rồi nhanh chóng đi đến "bồn tắm". Cơ mặt của Linh giật giật vài cái khi thấy cái "bồn tắm" trước mặt mình, trông nó không khác gì một cái bể bơi tư nhân. Căn phòng ít nhất cũng phải rộng 30 mét vuông, xung quanh được chạm khắc và trang trí bởi những hình thù tinh xảo khiến cho nơi đây thật hoành tráng giống những cung điện trong các bức tranh thời kì Phục Hưng. "Mà cũng chẳng bất ngờ lắm vì thật sự căn phòng này cũng khá bình thường so với toàn thể Cung Tường Vi". Đứng xung quanh hai bên thành bể là 8 cô hầu gái khác đã sẵn sàng phục vụ việc đi tắm của Hecate, điều này khiến Linh có chút ngại ngùng. 

"Hôm nay chỉ cần Fae phục vụ cho ta, các ngươi mau lui xuống hết đi!"

Các cô hầu nghe mệnh lệnh và làm theo lời anh nói mà không chút thắc mắc nào. Thanh Linh còn nhìn thấy một vài người lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm giống như vừa thoát khỏi án tử vậy. "À mà so với những việc hắn đã làm thì phản ứng đó cũng dễ hiểu."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...