Kẻ Tầm Thường Này Từng Chiến Thắng Nữ Thần Hoàn Hảo Nhất/Chapter 1: Tâm Cơ Sâu SắcChapter 1: Tâm Cơ Sâu Sắc
20px

Tiết trời đầu thu mang theo cái se lạnh nhè nhẹ, đủ để người ta nhận ra sự chuyển mình âm thầm của thiên nhiên. Trên cao, bầu trời xanh thẳm và thênh thang, mở ra một khoảng không yên tĩnh đến lạ. Thậm chí đôi lúc những âm thanh xào xạc nhẹ nhàng từ lá cây, âm hưởng đặc trưng của mùa thu trôi chậm rãi vào tai lại càng khiến cho cảnh sắc thêm phần thi vị.

1.

Keeeeng...

7 giờ sáng. Tiếng chuông vang lên từ tòa nhà chính của trường cấp ba Thiên Niên, cao và đều đặn, như một thói quen lâu năm nhưng chưa từng cũ kĩ của ngôi trường.

Hành lang vốn yên ắng bỗng chốc náo động. Học sinh từ các ngả ùa về, lấp đầy từng bậc cầu thang, từng lối rẽ. Tiếng giày chạm sàn, tiếng cửa lớp mở ra rồi đóng lại vội vàng, tiếng gọi nhau, cười nói... Tất cả quyện vào nhau, tạo nên bản giao hưởng ồn ào, thứ năng lượng trẻ trung mà quen thuộc vẫn luôn chảy tràn, như mạch nước ngầm không bao giờ cạn, trong huyết quản của ngôi trường qua từng năm tháng.

Lưu Minh bước vào khung cảnh đó như một mảnh ghép lệch lạc, cậu không hòa lẫn.

Giữa đám đông hối hả, Lưu Minh lặng lẽ luồn qua từng nhóm học sinh, tránh những va chạm không cần thiết. Trên người cậu là chiếc hoodie đen rộng che lấp dáng người, mái tóc bù xù rũ xuống, gần như che khuất ánh mắt. Chiếc quần kaki cùng tông màu càng khiến bóng dáng ấy trở nên mờ nhòe giữa ánh sáng rực rỡ của buổi sớm mai, như thể cậu không thật sự hiện diện, mà chỉ đi ngang qua một thế giới không dành cho mình.

Sở dĩ Lưu Minh có thể ăn mặc tùy ý, với mái tóc rũ rượi và chiếc hoodie tối màu, là bởi ngôi trường này không áp đặt đồng phục như phần lớn các trường trung học khác. Dù Thiên Niên nằm trong nhóm những cơ sở đào tạo hàng đầu cả nước, nổi tiếng bởi kỷ luật nghiêm ngặt và phương pháp giáo dục khắt khe, thì ở một vài điểm, trường lại có cách tiếp cận khác biệt.

Trang phục là một trong những khác biệt nổi bật đó. Đồng phục vẫn được phát đều đặn vào đầu năm học, nhưng việc mặc hay không hoàn toàn do học sinh tự quyết. Thứ duy nhất mang tính bắt buộc là tấm thẻ học sinh, mảnh nhựa nhỏ bé, dập tên, số hiệu và một mã từ, là vật duy nhất được dùng để nhận diện thân phận, kiểm soát ra vào cổng trường. Nó vừa đủ để ràng buộc, vừa đủ để học sinh không quên rằng tự do nào cũng có giới hạn.

Bỏ qua những ánh mắt săm soi, bởi Lưu Minh đã quá quen thuộc với chúng, cậu hướng thẳng đến lớp 1-A, lớp học của mình.

Bước vào lớp như thường lệ, Lưu Minh lại tiến về chiếc bàn đôi ở góc trái cuối lớp, chỗ ngồi quen thuộc đã gắn bó suốt bao năm. Bàn học trống một chỗ, chỉ có mỗi cậu ngồi, nhưng điều đó không khiến Lưu Minh cảm thấy cô quạnh hay lạ lẫm. Trái lại, chính sự tĩnh lặng đó mới là không gian phù hợp, thoải mái với những kẻ cô đơn như cậu, một chỗ để cậu có thể tĩnh tâm, không bị vướng bận bởi những ánh nhìn hay lời nói thừa thãi.

Lớp học đông đúc, chật kín những chiếc bàn gỗ nhỏ được kê thành từng hàng, nối tiếp nhau cho đến tận cửa lớp. Mùi sách vở, mực viết, và chút hương phấn hoa từ cửa sổ mở rộng hòa lẫn trong không khí, tạo nên một bầu không khí giao thoa nhịp nhàng. Tiếng bàn ghế kêu ken két, tiếng cười nói rộn rã, những trò đùa, lời giễu cợt lướt qua tai, một cảnh tượng lớp học luôn được vẽ ra hàng ngày trong sách báo mà theo nó chính là sự tươi đẹp của quang đời học sinh.

Dù vậy, Lưu Minh lại như lạc lõng trong dòng chảy ấy. Cậu ngồi lặng lẽ, nhìn mọi người quây quần với nhau, tựa như một phần của lớp học, nhưng lại cũng không phải. Những tiếng cười rộn rã, những ánh mắt đùa cợt, tất cả như thể không có cậu trong đó, như thể cậu là một bóng hình mờ nhạt trong bức tranh đầy màu sắc. Lòng cậu tĩnh lặng, cũng khá lâu rồi, khi bức tranh này chưa bao giờ thay đổi.

“Này mọi người, tớ mới làm bánh dưa gang nè, mọi người có muốn ăn thử không”

Khi vừa đặt mông xuống chỗ ngồi quen thuộc, ánh nhìn của cậu lập tức bị thu hút bởi một giọng nói trong trẻo và cao vút. Đó là lớp phó học tập Nguyễn Diệu Mi, một trong nhưng tâm điểm chú ý của bọn con trai.

Trái ngược với một kẻ luôn bị bao vây bởi sự u ám ảm đạm như cậu, xung quanh cô gái này như toát ra hào quang thu hút mọi người. Thân hình nhỏ nhắn, gương mặt cực bầu bĩnh, đôi mắt to, mái tóc vàng óng được tết hai bên, đặc biệt là bờ môi đỏ son luôn vẽ trên đó một nụ cười rạng rỡ. Vậy thì sao lại không thu hút cho được, à! Còn ngực khủng chứ! Cô nàng này tạo ra thiện cảm tới nỗi con gái cũng không khó chịu với điều đó mà còn rất quý cô.

“Lưu Minh, cậu có muốn thử không?”

Diệu Mi cười mỉm, ánh mắt dịu dàng hướng về phía Lưu Minh.

Với những cậu con trai khác, có lẽ họ sẽ ngượng ngùng, mặt đỏ tía tai, hoặc ít nhất là tỏ ra bất ngờ trước lời mời này. Nhưng Lưu Minh không như vậy. Cậu chỉ ngoảnh mặt về phía cửa sổ, ánh mắt thờ ơ nhìn lên bầu trời, dường như không có chút hứng thú nào để đáp lại.

Hành động của Lưu Minh khiến không ít người xung quanh khó chịu, đặc biệt là đám con trai. Và rồi, một người không thể nhẫn nhịn được nữa, bước tới gần Lưu Minh, vươn tay nắm lấy cổ áo cậu một cách thô bạo, ánh mắt lộ rõ sự căm phẫn.

“Thái độ gì vậy, thằng khốn?”

Tên này có vóc dáng lực lưỡng, làn da ngăm đen, gương mặt góc cạnh đầy vẻ du côn. Tuy nhiên, bất chấp thái độ hằn học đó, gương mặt Lưu Minh không chút dao động. Cậu chẳng thèm bận tâm, không biểu lộ cảm xúc nào. Không khí xung quanh như bị đè nặng, căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được từng hơi thở trong lớp học.

“Dừng lại đi, Doanh Anh!”

Một giọng nói dứt khoát vang lên, như thể kiềm chế được một phần cơn nóng giận của Doanh Anh .

Trần Thanh Tín, lớp trưởng của lớp, là người được tôn trọng vô cùng, kể cả bởi những kẻ ngang tàng như Doanh Anh.

“Nhưng thằng này...”

Doanh Anh nhìn về phía Thanh Tín, ánh mắt vẫn còn giữ một phần giận dữ, nhưng rõ ràng nó đã dịu xuống đôi chút. Tay cậu ta cũng lơi lỏng khỏi cổ áo của Lưu Minh, dù vẻ mặt vẫn còn rất khó chịu.

Tuy nhiên, Doanh Anh không dễ dàng bỏ qua. Khi quay đi, cậu ta cố tình quét tay qua chiếc bàn của Lưu Minh, làm chiếc bút chì của cậu văng xa, lăn dài qua bốn dãy bàn.

“Ồ, xin lỗi nha!”

Doanh Anh quay đi với điệu cười khoái chí thì bỗng khựng lại.

Lưu Minh đang giữ chặt cổ tay cậu ta.

“Nhặt nó lên!”

Vào lớp đã khá lâu, nhưng thật sự đây là lần đầu tiên Lưu Minh chủ động giao tiếp với ai. Trước giờ, cậu luôn thu mình, như thể tách biệt hoàn toàn với nhịp sống chung quanh. Có chăng nếu buộc phải trả lời, thì cũng chỉ là một chữ “Ừ” khô khốc.

Sự hiện diện của cậu trong lớp gần như mờ nhạt, và dường như cậu không muốn đả động đến bất cứ chuyện gì.

Vậy mà chỉ vì một cây bút chì, cái kẻ mang gương mặt vô hồn kia lại chủ động ra tay?

“Mày nói gì? Tao nghe không rõ!”

Doanh Anh nhếch môi, giọng nhấp nhả, kèm theo nụ cười gian trá lộ rõ trên gương mặt. Có vẻ như hắn chẳng hề để tâm đến lời của Lưu Minh.

“Tao nói nhặt nó lên!”

Lực từ cánh tay Lưu Minh siết chặt hơn. Doanh Anh bắt đầu nhăn mặt, biểu cảm cho thấy cơn đau đang lan ra từ cổ tay.

“Mày muốn đánh nhau...?”

Doanh Anh quay lại, giọng đe dọa. Nhưng rồi, cậu ta chợt khựng lại.

Chỉ vài giây.

Doanh Anh đứng hình.

Cả lớp im bặt. Không ai nói gì. Một vài người thậm chí còn nín thở, chờ điều gì đó sắp sửa xảy ra.

“Hai người bình tĩnh lại đi!”

Không khí tĩnh lặng nhất thời bị xé toạc bởi tông giọng trong trẻo quen thuộc. Diệu Mi từ lúc nào đã bước đến, đặt lại chiếc bút chì vào bàn học của Lưu Minh. Tuy nhiên, dáng vẻ của cô nàng cũng bỗng trở nên kỳ lạ, có thể cảm nhận được sự sợ hãi và chút run rẩy từ cơ thể đó.

“Cám ơn.”

Lưu Minh lúc này mới thả tay Doanh Anh ra. Cậu nhận ra mình không nên để mọi chuyện đi quá xa. Nhanh chóng đáp lại lòng tốt của Diệu Mi, rồi quay về chỗ ngồi quen thuộc của mình, im lặng như chưa từng có gì xảy ra.

“Các em vào học thôi nào!”

Không khí căng thẳng tưởng chừng còn kéo dài, nhưng thật may, giọng nói vang lên của giáo viên đã kịp cắt ngang. Một sự giải vây tình cờ nhưng vừa vặn cho tình cảnh tưởng chừng không lối thoát ban nãy.

“Về chỗ đi Doanh Anh… Doanh Anh!”

Doanh Anh có vẻ vẫn còn sốc đôi chút, Hajima thấy cậu ta cứ đứng như trời trồng vậy cũng không khỏi phải cất giọng.

“Hả à… ừ.”

Doanh Anh đáp lại, có chút ấp úng. Sau đó cậu ta lững thững quay về chỗ ngồi, gương mặt vẫn còn vương lại nét thẫn thờ chưa kịp tan.

Những học sinh khác cũng dần yên vị, nhưng bầu không khí trong lớp vẫn chưa hoàn toàn bình thường trở lại. Sự việc vừa rồi để lại dư âm rõ rệt. Ai cũng thắc mắc, và điều đó cũng chẳng có gì khó hiểu. Doanh Anh vốn là một kẻ bặm trợn, nổi tiếng với không ít vụ ẩu đả đến mức từng bị đình chỉ học vài lần. Một kẻ bất cần, không sợ trời không sợ đất như hắn, thế mà vừa rồi lại có phản ứng kỳ lạ trước Lưu Minh. Thậm chí nếu quan sát kỹ hơn, có thể thấy rõ sự sợ hãi trong ánh mắt hắn. Không khác gì một cú sốc đối với cả lớp.

Thái độ của Diệu Mi cũng vậy. Biểu cảm thất thần trên gương mặt ban nãy của cô khi quay lại càng khiến sự tò mò trong lớp tăng thêm.

Lưu Minh, tất nhiên, nhận ra hết những ánh mắt dò xét đó. Nhưng cậu không quá bận tâm. Những chuyện kiểu này vài ngày nữa rồi cũng trôi vào quên lãng. Có lẽ bạn bè của Diệu Mi sẽ gặng hỏi cô, nhưng với tính cách kín đáo ấy, chắc cô sẽ không nói gì. Còn Doanh Anh thì càng không phải lo.

Cậu tiếp tục thả trôi mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn đó cho đến hết tiết cuối cùng, đến cả khi tan học.

“Này, Lưu Minh!”

Bước chân quen thuộc trên con đường rời trường về nhà bị chặn lại bởi một giọng gọi phía sau.

“Có chuyện gì vậy?”

Không cần quay lại, Lưu Minh cũng biết người vừa gọi là Lai Hành, bạn cùng lớp hiện tại, cũng từng là bạn học từ thời cấp hai.

“Vụ việc hôm nay…”

“Tôi sẽ không làm gì hắn ta đâu. Cậu khỏi cần xác nhận.”

Như đoán trước được điều Lai Hành sắp nói, Lưu Minh cắt ngang ngay để tiết kiệm thời gian.

“Hy vọng là vậy. Tớ không mong viễn cảnh đó lại lặp lại. Đến giờ nghĩ lại… vẫn còn ám ảnh.”

“Tôi ngày đó và tôi bây giờ khác nhau nhiều rồi. Cậu không cần bận tâm.”

Lai Hành im lặng vài giây. Lưỡng lự đôi chút nhưng cậu vẫn tiếp tục hỏi.

“Nhưng như vậy… ổn sao?”

Trước câu hỏi ấy, Lưu Minh không trả lời ngay. Cậu chỉ đứng yên trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi tiếp tục bước đi như thể câu hỏi kia không tồn tại.

“Cậu không định gặp lại Giang Quân Dao à?”

“Ngày đó, cô ta là nữ thần. Bây giờ vẫn vậy. Mọi thứ đang đúng như điều cô ta mong muốn. Cứ để vậy đi. Tôi chỉ muốn sống yên ổn mà qua hết cấp ba thôi.”

Lai Hành không nói thêm gì. Cậu chỉ đứng đó, nhìn theo bóng lưng Lưu Minh khuất dần trong chiều muộn, rồi buông một tiếng thở dài.

2.

Vài ngày sau sự việc hôm đó, đúng như dự đoán, mọi chuyện đã dần lắng xuống. Lớp học trở lại với không khí thường ngày, chỉ khác một điều là Doanh Anh dường như đã trở nên trầm lặng hơn. Cậu ít lên tiếng, không còn tỏ ra bặm trợn hay gây hấn như trước. Có lẽ cú chạm mặt kia đã để lại trong cậu một dấu vết nào đó mà không ai rõ.

Lưu Minh vẫn vậy. Cậu đi học như một cái bóng, lặng lẽ và tách biệt, không tìm cách tiếp cận ai cũng chẳng để ai lại gần. Nhưng sáng nay, sự bình lặng ấy bỗng có chút xáo động.

Cậu lật mở từng ngăn trong chiếc cặp sách cũ, động tác gấp gáp và có phần lúng túng. Đôi tay sục sạo khắp mọi nơi như thể đang tìm kiếm điều gì rất quan trọng.

Chiếc bút chì không còn ở đó.

Chỉ vừa rời lớp để đi vệ sinh chưa đầy hai phút. Vậy mà...

“Có lẽ là do vụ việc hôm đó. Khả năng cao thủ phạm là một người trong lớp.”

Lưu Minh nhíu mày.

“Hơn nữa, thời gian mình ra ngoài cũng không nhiều. Điều đó có nghĩa là kẻ này đã quan sát mình rất kỹ từ trước, mới có thể ra tay nhanh gọn như vậy. Rất có thể, từ sau vụ va chạm hôm nọ, hắn đã bắt đầu nuôi ý đồ. Và giờ thì hành động.”

Nếu mất bất cứ thứ gì khác, có lẽ cậu cũng mặc kệ để mọi chuyện trôi qua trong thái độ thờ ơ. Nhưng chiếc bút chì ấy thì không. Đó là thứ quan trọng nhất đối với Lưu Minh. Không phải vì giá trị sử dụng, càng không vì thói quen hay cảm xúc gắn bó thông thường. Mà vì đó là một vật cậu không cho phép bất kỳ ai chạm vào.

Có lẽ kẻ trộm chọn cây bút chì cũng là vì hắn đã quan sát được thái độ của Lưu Minh với cây bút hàng ngày.

Một cơn gió nhẹ luồn qua ô cửa sổ, mang theo hương nắng và thoảng đâu đó mùi hoa sữa của những ngày cuối thu. Lưu Minh hơi chững lại. Rồi ánh mắt cậu dần chùng xuống, rơi vào khoảng trời nhàn nhạt phía xa.

Một ký ức thoáng qua trong đầu.

“Đừng buồn nữa nhá. Cây bút này tặng cậu. Dù chuyện gì xảy ra thì câu chuyện tiếp theo được tô vẽ thế nào... vẫn luôn trong tay cậu mà.”

Giọng nói ấy, sự dịu dàng của cô gái năm nào... tất cả vẫn còn đó, nguyên vẹn như một đoạn phim chỉ mình cậu cất giữ. Lặng lẽ. Không ai được biết.

Chắc hẳn kẻ đó đang rất đắc ý. Hắn nghĩ rằng mình sẽ không thể lần ra dấu vết nào. Có lẽ lúc này, từ một góc nào đó trong lớp học, hắn vẫn đang quan sát, âm thầm tận hưởng cảm giác chiếm thế thượng phong. Như một trò tiêu khiển nhỏ dành cho kẻ nhàn rỗi.

Tìm kiếm theo cách thông thường thật chẳng khác gì mò kim dưới đáy bể. Và có lẽ, hắn cũng biết điều đó.

“Nhưng có lẽ mi nhầm to rồi đấy.”

Mọi chuyện cứ thế trôi qua thêm hai tiết học nữa. Lưu Minh không hề thể hiện sự gấp gáp, như thể việc mất trộm chưa từng xảy ra.

Giờ ra chơi tiếp theo sau hai tiết học đó, hành lang bất ngờ trở nên huyên náo hơn thường lệ. Một nhóm học sinh xuất hiện từ phía đầu dãy các lớp, bước đi dứt khoát và mang theo khí thế áp đảo. Dẫn đầu là một cô gái cao ráo với sắc mặt lạnh lùng và ánh mắt đang phả ra lửa giận. Mặc Ánh Huyền.

Không khí quanh cô như hạ thấp vài độ. Bọn con trai vô thức né sang một bên khi cô bước qua, còn con gái thì dõi theo với vẻ vừa thán phục, vừa tò mò.

Mặc Ánh Huyền, học sinh năm hai và là trưởng ban kỷ luật của trường, nổi danh với sự nghiêm khắc đến mức lạnh lùng. Một khi cô đã can thiệp vào điều gì, thì chuyện đó sẽ không thể qua loa cho xong. Dáng người cao, đôi chân thẳng và vững, khuôn mặt hài hòa nhưng đầy góc cạnh khiến người ta không dám gọi là xinh đẹp theo cách dịu dàng. Đôi mắt xanh biếc như mặt hồ tĩnh lặng, nhưng một khi nhìn vào sẽ thấy lạnh buốt tận sống lưng.

Cô luôn khoác bộ đồng phục trắng viền xanh đặc trưng của ban kỷ luật, tay cầm một cây thước dài, không chỉ là biểu tượng mà còn là công cụ thật sự cho việc giữ trật tự. Mái tóc đen buộc cao gọn gàng phía sau càng khiến nét uy nghiêm của cô thêm nổi bật. Hai thành viên khác trong ban kỷ luật theo sát phía sau như hai vệ sĩ càng tạo nên sự uy nghi.

Có vẻ như họ đang tìm kiếm gì đó, và với sắc mặt ấy, rõ ràng không phải chuyện nhỏ.

Tất nhiên, không phải chỉ vẻ bề ngoài nghiêm nghị ấy đã tạo nên vị thế của cô ta. Ánh Huyền sở hữu một thành tích đuổi học đáng nể. Theo một thống kê không chính thức, đã có trên dưới hai mươi học sinh bị cô đưa ra khỏi trường vì vi phạm kỷ luật.

Với những trường hợp nặng, cô sẽ tố cáo trực tiếp lên Ban Kỷ luật học sinh, trình bày đầy đủ chứng cứ và dùng khả năng hùng biện sắc sảo của mình để buộc tội họ không chừa một kẽ hở nào. Chính thành tích khét tiếng ấy khiến không chỉ học sinh mà cả giáo viên trong trường cũng phải dè chừng trước sự khẳng khái và dứt khoát của cô.

Trở lại với tình hình hiện tại, nơi Ánh Huyền đang tiến đến chính là lớp học của Lưu Minh, sau khi vừa kiểm tra một vài lớp cùng dãy. Tất nhiên học sinh trong lớp trước đó đã bị chặn không được bước ra ngoài, bởi vì một thành viên trong ban kỷ luật đã được phân đến gác trước của lớp. Vừa bước qua cánh cửa với gương mặt giận dữ, cô nàng hét lớn.

“Các người mau bỏ hết đồ trong cặp ra và đứng sang một bên!”

“Có… có chuyện gì vậy ạ?”

Câu hỏi có chút ấp úng của Diệu Mi cũng là lời chất vấn thay cho tất cả sự khó hiểu đang lan trong không khí.

“Đây là việc của Ban Kỷ luật, các người không cần hỏi nhiều. Nếu có bất cứ thắc mắc gì, có thể gặp riêng tôi để giải quyết. Tôi sẽ chịu trách nhiệm với những hành động này.”

Sau câu nói đầy dứt khoát, không ai dám tò mò thêm nữa. Tất cả lần lượt làm theo lời yêu cầu.

Ánh Huyền liếc mắt ra hiệu cho nhóm người đi cùng bắt đầu khám xét. Họ tiến hành kiểm tra từng học sinh, yêu cầu lục túi, bỏ đồ trong người ra. Riêng bọn con trai thì bị lục kỹ hơn một chút, trong khi cô ta thì đi một vòng quan sát, đôi mắt như đang dò xét từng dấu hiệu khả nghi.

Nhưng qua một lượt, có vẻ họ vẫn không tìm được thứ mà cô ta muốn. Tuy nhiên, với Lưu Minh lại là chuyện khác. Trong quá trình kiểm tra, cây bút mà cậu đang tìm cũng đã bị lôi ra khỏi một cặp sách của một người nào đó.

Ánh Huyền sau một hồi không thu được kết quả gì, đành rời đi tìm kiếm ở nơi khác. Khi rời khỏi lớp, cô ta vẫn không quên buông lời cảnh cáo, rằng kẻ trộm đồ của cô sẽ phải nhận lấy một kết cục khủng khiếp.

3.

Reengg!

Thời khắc mà Lưu Minh mong chờ nhất cuối cùng cũng đến, đó là lúc tan học. Không khí xung quanh hôm nay có phần huyên náo hơn mọi ngày, có lẽ bởi sự bàn tán sôi nổi về vụ việc của Ánh Huyền.

Khoảng vài trăm bước chân, Lưu Minh đã tách biệt khỏi đám đông ồn ào đó. Giờ phút này, khi ánh mắt nhìn lên bầu trời, cậu cảm nhận được khoảnh khắc riêng tư của chính mình. Một bầu trời buổi chiều âm u, với màu xanh đậm trải dài như vô tận, đủ để khiến ai đó dễ dàng chìm đắm trong những suy tư miên man.

Lưu Minh lặng lẽ rời khỏi cổng trường để về nhà, nhưng hôm nay cậu đi chậm hơn thường lệ, vừa bước đi vừa như đang đợi một ai đó.

“Đứng lại!”

Một tiếng gọi vang lên, không ngoài dự đoán.

Lưu Minh dừng lại nhưng không quay lại nhìn vì cậu biết đó là Dương Thanh An, một trong những cô gái khá xinh đẹp và thành tích cao khác trong lớp

“Chuyện vừa rồi là cậu làm đúng không?”

Thanh An vừa hỏi, vừa tiến lại gần Lưu Minh.

“Cậu thật sự cần tôi trả lời sao?”

Lưu Minh đáp lại một cách hờ hững, ánh mắt không hề rời khỏi con đường phía trước.

“Thú vị thật đấy, tôi cứ tưởng cậu chỉ có cách đi tìm và hỏi từng người cơ, ai ngờ…”

Thanh An vừa nói, vừa nở một nụ cười nhẹ, có chút thích thú.

“Tôi không làm, nhưng điều vô nghĩa sẽ không cho thấy kết quả.”

“Đáng tiếc! Tôi lại không được thấy vẻ mặt của cậu lúc cảm thấy khó chịu và bất lực, không ngờ cậu lại xoay chuyển ngoạn mục như thế. Cậu đã làm những gì với Ánh Huyền vậy?”

Thanh An nhướn mày, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy tò mò.

“Tôi muốn tìm lại đồ nhưng không biết nó ở đâu. Giả sử nó nằm trên người một ai đó, chẳng lẽ tôi lại có thể nói họ lấy rồi đòi lại sao? Hơn nữa, đó lại là cô. Nếu tôi muốn tiếp cận, chỉ cần cô vác cái bộ mặt giả tạo đáng yêu đó ra là khối thằng con trai sẵn sàng xả thân ra rồi, nên mượn tay Mạc Ánh Huyền để làm thôi.”

Lưu Minh nói, giọng điệu chẳng mảy may biểu lộ sự căng thẳng, ánh mắt vẫn hướng về phía trước như thể đang nói về một chuyện không mấy quan trọng.

“Nhưng quá nhiều thứ cậu không biết và quá nhiều điểm bất hợp lý. Sao cậu biết nó ở trên người tôi? Cậu không nghĩ tôi ném nó đi sau khi lấy sao?”

Thanh An có vẻ không phục, ánh mắt sắc bén hơn hẳn, lộ rõ sự không hài lòng với cách suy luận của Lưu Minh.

“Tôi kiểm tra camera ở hành lang thì không có ai ra vào lớp trong lúc tôi ra ngoài cả, còn nếu ném qua cửa sổ từ góc camera của sân trường tôi cũng sẽ phải thấy nó.

Nên tôi khẳng định kẻ trộm giấu đồ trong người, nếu camera trong lớp không bị làm hỏng thì có lẽ việc này đã không mất thời gian đến vậy... ”

“Nhưng tại sao Mạc Ánh Huyền phải lục soát kiểu đó?”

“Không soát kiểu đó sao tôi tìm được cây bút của mình chứ?”

“Đúng là vậy nhưng làm cách nào mà cậu khiến Mạc Ánh Huyền lục soát kiểu đó theo ý cậu.”

“Thứ tôi lấy là quần lót của cô ấy, vậy thôi.”

Lưu Minh đáp lại với sự bình thản.,dù hai chữ cậu vừa nói tương đối nhạy cảm.

Hôm nay lớp Ánh Huyền có tiết dạy bơi, tất nhiên khi lấy thứ đó thường thì sẽ không có cô gái nào lại nói mình mất thứ đó, việc tìm lại quần lót của mình giữa rừng người và để người khác thấy nữa thì nó tương đối xấu hổ. Cũng có đôi chút may mắn ngoài dự tính, thứ cậu lấy của Ánh Huyền lại là một chiếc quần lót in hình gấu. Một cường nữ trong mắt mọi người mà lại có những thứ kiểu dễ thương như thế thì hỏng hết hình tượng mất. Vậy nên cách duy nhất là không nói ra thứ mình bị mất mà Mạc Ánh Huyền sẽ làm hành động lục soát như hồi sáng, tất nhiên giả sử khi thấy chiếc quần lót của mình cô ấy cũng sẽ không nhận nó mà lờ như không biết gì, vấn đề quan trọng là xác định được kẻ đó rồi tính sổ với hắn sau. Tuy nhiên Lưu Minh không phải người dựa vào may mắn, cậu vẫn tính đến trường hợp Ánh Huyền không có chiếc quần hình gầu mà chỉ là một chiếc bình thường, tính luôn trường hợp Ánh Huyền không ngại nói mình mất chiếc quần đó. Trong trường hợp đó cậu sẽ đích thân ra mặt, với những người chấp hành nghiêm kỉ luật như Ánh Huyền nhất định không làm điều mờ ám, chỉ cần đánh vào yếu tố tâm lý đó.

***

Dòng tính toán của Lưu Minh nếu trường hợp trên xảy ra.

“Mấy người muốn lục cặp sao, ai biết được trong lúc lục cặp mấy người sẽ làm những điều gì mờ ám. Không biết chừng có đồ sẽ bị mất trong lúc lục, hoặc các người tự ý thêm đồ không rõ ràng tạo bằng chứng giả để trả thù ai đó cũng nên.”

Lưu Minh sẽ nên tiếng trước để kích động, dù chuyện này khiến cậu phải lộ diện.

“Tôi là trưởng ban kỉ luật, cậu nghĩ mình đang nói chuyện với ai. Nếu có bất cứ mất mát nào tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Ánh Huyền trước những lời đó nhất định sẽ thể hiện thái độ tức giận, kèm theo sự kiên quyết

“Tôi không cần cái chữ chịu trách nhiệm đó, có gì xảy ra thật lúc đó ai dám chắc sẽ cãi lại chị.”

Tiếp tục đưa ra lý lẽ, có phần nhắm vào quyền lực của Ánh Huyền, phần nào đó điều hướng công lý của cô nàng thành sự độc đoán trong mắt mọi người.

“Tôi không có nghĩa vụ phải chứng minh với cậu.”

“Chị đang lạm quyền đó, việc này để thầy cô hay học sinh thậm chí là hội học sinh nhìn vào nhất định không hay đâu.”

Lôi cả hội học sinh lẫn giáo viên vào, ai cũng biết Ánh Huyền và hội phó hội học sinh Âu Dương Minh Lan là kẻ thù không đội trời chung. Việc Ánh Huyền từng đuổi học nhiều học sinh cũng ảnh hưởng tới không ít giáo viên chủ nhiệm của họ về thành tích, họ cũng không ưa gì cô.

“Cậu uy hiếp tôi sao!”

“Tôi không uy hiếp ai, tôi chỉ muốn mọi chuyện rõ ràng.”

Liên tục nhấn mạnh sự rõ ràng minh bạch, vì đây cốt lõi tâm lý làm việc trước giờ của cô nàng.

“Vậy cậu muốn sao?”

“Khi lục cặp phải để tất cả đồ trong đó ra ngoài, nếu thiếu thứ gì chúng tôi mới kịp phản ứng.”

Vốn dĩ mục đích của việc để đồ ra ngoài chỉ để Lưu Minh nhìn rõ cây bút của mình đang ở đâu mà thôi, như vậy cũng đủ đạt được mục đích của mình và Ánh Huyền sẽ không lo bị dị nghị cô ta sẽ chấp nhận.

Con người vốn là giống loài sinh ra và vận hành bằng những sự thỏa thuận, chỉ cần đặt thỏa thuận nằm trong giới hạn thì mọi thứ đều dễ nói. Hơn nữa, nếu hiểu đối phương lại càng thuận lợi.

Ánh Huyền thuộc kiểu người chính trực, theo thuật nhìn người của Tăng Quốc Phiên (một chính trị gia nổi tiếng thời thanh), cô thuộc kiểu người phân rõ tốt xấu, biết nói lý lẽ, kiểu người này có thể giữ mình trong sạch trước cám dỗ nhưng không giỏi ứng biến linh hoạt, đặc biệt dễ bị khích tướng với những vấn đề liên quan đề liêm khiết.

***

“Cậu biến thái thật, nhưng cô ta không nghĩ đến trường hợp kẻ đó giấu chỗ khác sao. Hơn nữa tôi thấy cô ta hướng tới dãy lớp học của chúng ta đầu tiên mà không phải nơi khác. Tôi cảm thấy có quá nhiều sơ hở.”

“Tất nhiên là có, nhưng tôi đã khiến cô ta loại bỏ trường hợp đó, đây là một ngôi trường cao cấp camera ở khắp mọi nơi.”

“Vậy thì sao...”

“Tôi đã hack camera ở từ phòng thay đồ và hành lang dẫn đến dãy các lớp học trong đó có lớp của chúng ta, tất nhiên để tránh bị nghi ngờ nó quá trùng hợp tôi đã hack và hủy chúng ở nhiều nơi lẻ tẻ những vẫn để lại camera soi xung quanh phòng thay đồ trừ chiếc camera soi đường dẫn tới dãy lớp học của chúng ta.”

Lưu Minh biết chắc chắn Ánh Huyền sẽ kiểm tra camera, khi xem camera cô ấy sẽ xác định được có ai vào phòng thay đồ nữ trong lúc đó hay không, có lẽ ngoài kẻ trộm đồ ra thì cũng chẳng ai đi vào phòng thay đồ nữ giờ đó cả. Từ phòng thay đồ nữ đi ra có khá nhiều hướng rẽ, nhưng hướng rẽ duy nhất đến dãy lớp của Lưu Minh bị hỏng camera, có thêm một vài dãy lớp nữa bị hòng để tránh nghi ngờ nhưng mắt xích ở chỗ hướng rẽ tới các lớp sẽ không bị làm sao.

Dựa vào đó, Ánh Huyền nhất định sẽ chỉ có thể khoanh vùng dãy lớp của Lưu Minh. Việc của cô ấy bây giờ sẽ là lục soát người của các dãy lớp đó, cũng nhưng người lớp khác đi nếu họ đi vào dãy lớp của Lưu Minh (vì những người đi vào đó hoàn toàn có thể đi theo con đường camera hỏng và trộm đồ rồi trở ra). Giả sử có kẻ trộm muốn chiếc pansu đó đi để phi tang thì lại không qua được tầm mắt của nhưng camera xung quanh dãy lớp Lưu Minh. Chỉ cần cử người ở lại theo dõi lại quá trình nhưng người ra khỏi phạm vi camera bị hỏng của dãy lớp trong thời gian có thể trộm và giấu đi vật chứng là được. Với nhiều thân cận bên mình thì việc như thế với Ánh Huyền là đơn giản. Khả năng kẻ đó vứt đi đồ trộm đã được kiểm soát, bây giờ thứ camera không kiểm soát được chính là kẻ đó sẽ hoạt động trong phạm vi từ con đường phòng thay đồ dẫn tới dãy lớp học, chỉ cần lục soát kĩ trong khu đó và soát người thì sẽ có thể tìm ra.

“Cậu làm tôi ngạc nhiên quá đấy! Việc Hack được camera ở ngôi trường này vốn đã không đơn giản, cậu còn có thể tính toán đến nhiều chi tiết như vậy?”

Tuy rằng Thanh An đang cười đáp lại nhưng không khó để nhận ra ánh mắt của cô ấy đã có đôi chút sự bàng hoàng dao động. Việc cậu ta tính toán từng nước đi chi tiết đến vậy thì tạm chưa nói đi, ngay việc hack camera cũng là quá ngoài sức tưởng tượng. Cô đã quan sát Lưu Minh dù không hẳn là lúc nào cũng để mắt nhưng hắn ta không hề rời khỏi tầm mắt cô quá lâu.

Việc hack camera trong thời gian đó là không thể, trừ khi cậu ta đã chuẩn bị cho việc hack này từ trước, trước cả sự việc mất bút hôm nay xảy ra, nên đến khi cần thì mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn. Hơn nữa việc sử dụng máy tính ở trường cũng rất bất khả thi, có lẽ cậu ta đã dùng điện thoại liên lạc ra bên ngoài. Có lẽ việc làm hỏng camera này đã được tính toán từ trước, và cậu ta có thể đã hợp tác với thêm một người nữa để có thế chủ động và luôn trong tư thế sẵn sàng. Hay nói cách khác cậu ta đang tìm cách kiểm soát ngôi trường cấp cao này. Nhưng tại sao? Một kẻ giỏi tính kế, tâm cơ lại sâu đến như vậy lại luôn tỏ ra bất cần đến vô dụng... Thật sự đằng sau lớp mặt nạ đó là gì!!!

Dù cảm giác run sợ đang dần len lỏi khiến da đầu Thanh An tê dại, cô vẫn không kìm nổi sự tò mò của mình mà hỏi tiếp.

“Vậy cậu đã giấu cái quần đó ở đâu rồi?”

“Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời toàn bộ mọi thứ cô muốn, hiểu không.”

Lưu Minh đáp lại, không quay đầu, giọng vẫn điềm nhiên như thể chuyện vừa rồi chỉ là một cuộc trò chuyện xã giao.

“Vậy sao cậu lại trả lời với tôi những thắc mắc đó? Cậu hoàn toàn có thể làm lơ mà!”

Thanh An cao giọng, trong giây lát như muốn kéo lại một thế cân bằng trong cuộc đối thoại đang nghiêng hẳn về phía đối phương.

“Tôi chỉ muốn cho cô biết… lần này tôi có thể bỏ qua cho cô, vì tôi không muốn phiền phức.”

Cậu dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục, giọng nói không cao nhưng mang theo một thứ lạnh lẽo khiến người nghe thấy gai người.

“Kể cho cô nghe để cô biết tôi có thể làm được nhiều thứ ngoài dự tính đấy. Nếu còn có lần sau, thì cô tự nghĩ hậu quả đi. Tôi đảm bảo, nó sẽ đáng sợ gấp mười lần những gì Ánh Huyền có thể gây ra cho cô.”

Nói rồi, Lưu Minh lặng lẽ quay đi, bước chân bình thản tiếp tục con đường về nhà, bỏ lại sau lưng là một Thanh An đứng lặng người giữa tiếng gió chiều đang lùa qua những tán cây sắp trút lá.

“Cậu không muốn biết vì sao thôi làm vậy sao?”

Thanh An hét lớn về phía Lưu Minh.

“Không,và từ giờ đừng nói chuyện với tôi.”

Thanh An cũng không cố gọi theo. Cô vốn là người biết chừng mực, và đặc biệt, với một kẻ nguy hiểm như vậy thì càng không nên dây vào nữa.

Thực ra, để qua mặt một vụ như chuyện chiếc quần lót đó, dù là một thằng biến thái hay một kẻ thận trọng đều sẽ nghĩ ra một cách cực kỳ hiệu quả. Tất nhiên, nó hơi bệnh hoạn một chút, nhưng nếu mặc thẳng nó vào người rồi khoác quần lên trên, thì thật sự là nước đi không ai ngờ được.

Lưu Minh, tất nhiên, sẽ không làm thế. Cậu là người có nguyên tắc của mình.

“Cậu đứng nghe đủ chưa hả?”

Thanh An hướng ánh mắt về phía góc hẻm bên trái, nơi Lai Hành đang đứng – có vẻ như cậu đã nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện.

Lai Hành không vội bước ra ngay. Chỉ đến khi bị gọi, cậu mới chậm rãi bước tới, vẻ mặt không có lấy một gợn cảm xúc.

Khi cây bút được lấy ra từ người Thanh An, cậu đã mơ hồ đoán được điều gì đó.

“Đưa chiếc bút đó cho tớ đi, tớ sẽ giúp cậu trả lại nó.”

Lai Hành nói với giọng nhẹ nhàng nhưng không kém phần kiên quyết.

Việc Lai Hành lấy lại cây bút hộ mình, Lưu Minh đã lường trước từ đầu, bởi thế cậu mới không đề cập gì đến việc đòi lại lúc nãy.

“Tại sao tôi phải làm thế?”

Thanh An khựng lại một chút, nhưng giọng vẫn cứng.

“Cậu không biết mình vừa may mắn thế nào đâu. Nghe lời tôi đi.”

Ánh mắt của Lai Hành không sắc, nhưng có thứ gì đó rất tĩnh và lạnh, như thể cậu ta biết rõ giới hạn của người trước mặt.

Trước ánh nhìn ấy, Thanh An hiểu mình không nên cố thêm. Cô lẳng lặng mở cặp, rút ra chiếc bút rồi đưa cho cậu.

Lai Hành nhận lấy, không nói thêm lời nào.

Cậu chỉ đứng đó, mắt hướng về con đường xa nơi bóng lưng Lưu Minh đã khuất từ lâu, thở dài thật khẽ.

Cầu mong những đợt rung chấn từ hai năm trước... sẽ mãi mãi không trở lại.

Mục Lục

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...