Kẻ "Vô Hồn"/Chapter 1: . Lớp Linh Đạo CụChapter 1: . Lớp Linh Đạo Cụ
20px

Trên Đại Lục Fuel Destruction, ánh sáng của nữ thần Melina Alfarex là biểu trưng của hy vọng. Hàng Thế Kỷ trước, khi tiên nữ giáng trần, nàng mang theo vầng hào quang ấm áp xoa dịu mọi khổ đau, chẳng ai ngờ rằng đó lại là khởi đầu cho một thảm kịch. Melina sống nơi địa giới như một người bình thường, dần dà, nàng đem lòng yêu say đắm một kẻ phàm tục. Cuối cùng, cả hai đi đến hôn nhân đầy lãng mạn.

Nhưng luật thiên giới nghiêm khắc, mối lương duyên định mệnh kia đã phá vỡ quy tắc ngàn đời, bất di bất dịch. Tam Thần Khởi Nguyên – ba vị thần tối cao – nổi trận lôi đình. Họ tuyên án hủy diệt nhân loại, đồng thời bắt Melina về xét xử. Thế là một cuộc chiến khốc liệt bùng nổ.

Giữa lúc thần – người giằng co ác liệt, thì từ trong bóng tối, một thế lực bí ẩn trỗi dậy – Nguyền Quỷ Tộc. Với năng lực dị thường, họ suýt chút nữa lật đổ cả thiên giời. Tuy nhiên, ngay khi chiến thắng tưởng chừng nắm chắc trong tầm tay, loài người bất ngờ tráo trở.

Sợ hãi trước sức mạnh của chủng tộc ngoại lai, nhân loại liên minh với kẻ thù cũ. Bị kẹp vô thế gọng kìm, Nguyền Quỷ thất bại thảm hại. Phần lớn bị đày vào chiều không gian tối tăm vĩnh viễn, số còn sót trở thành nô lệ hoặc lang thang khắp địa giới vô mục đích…

Dù tha tội cho nhân loại, thần linh không thể dung thứ cho Melina “phản bội”. Nàng bị cưỡng bức trở về thiên giới, để lại sau lưng mảnh đất hoang tàn hậu chiến tranh.

———

Nhảy vọt tới tương lai xa xăm. Thời khắc trận Thánh Chiến chỉ còn nằm trong trang sử hào hùng.

Đế chế Astvia – một trong sáu cường quốc hùng mạnh nhất – Học Viện Spirit Ancien tọa lạc tại kinh đô Velida, nổi danh khắp đại lục là nơi chuyên đào tạo nên những “Chiến Binh Linh Hồn” xuất chúng.

Hôm nay, một năm học mới lại bắt đầu. Hành lang học viện rộn rã tiếng cười đùa, các tân sinh viên hồ hởi bước vào mái trường mới. Trong lớp 4A, nơi quy tụ các học viên ưu tú thuộc khối hai năm nữa (lớp bốn và lớp năm) sẽ tốt nghiệp, không khí càng thêm sôi nổi.

“Nghe bảo có giáo viên mới đúng không mày?”

“Ừ, có cả môn học đần độn mới nữa.”

Ngồi ở bậc ba, hàng chính giữa, Hozuina – cô nàng xinh xắn, tóc xanh đeo kính cận. Không đơn thuần là lớp trưởng, Hozuina còn là một thiên tài hiếm có.

Bạn cùng bàn kiêm tri kỷ của cô – người con gái tóc đen tên Izumi vừa mới đến – lã lướt tiến gần rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bàn, chống cằm, liếc nhìn sang bên, miệng khẽ mỉm cười.

“Ngắm anh nào mà say sưa thế?”

Câu trêu chọc khiến Hozuina giật bắn mình, cô quay sang phát hiện nhỏ bạn đã đến lớp từ lúc nào không hay, giọng ấp úng trên gương mặt ửng hồng, rồi vội vàng phủ nhận.

“Có… có ngắm ai đâu! Đ…đồ ngốc!”

Trong cơn bối rối, cô vô thức ném chiếc cặp sách bay trúng mặt bạn. Lúc kịp định thần, mọi người xung quanh đều đã đổ dồn sự chú ý về hai người, đặc biệt là Izumi ngã dúi đầu xuống sàn.

“Xin… xin lỗi! Cậu không sao chứ?” – Hozuina cuống cuồng đỡ bạn dậy, đầy lo lắng. Trái ngược, Izumi vừa tự xoa đầu vừa cười hì hì.

“Ui da! Hozuina bạo lực quá, tớ chẳng dám trêu cậu nữa đâu.”

Cạch Tiếng cửa mở xé tan không khí náo nhiệt. Chàng thanh niên “tẩy tóc tự nhiên”, mắt nhắm nghiền lộ rõ quầng thâm, bước vào. Không mặc đồng phục tập sự nên chắc hẳn đây là giảng viên.

“Miễn chào!” – Giọng nói ảm đạm như người mất hồn.

Năm học mới này, bộ môn “Linh Đạo Cụ” được đưa vào chương trình đào tạo các Linh Thuật Sư tương lai, và vị giảng viên duy nhất của học viện phụ trách nó chính là Zero Hakuii. Tuy nhiên, đây là môn học mới, lại bị đánh giá vô dụng trong mắt sinh viên. Vậy nên, bước đầu tiên là phải phổ cập kiến thức nền tảng cho tụi nhóc hiểu tầm quan trọng của nó.

Giảng đường lặng im như tờ, Zero đứng trên bục, tay cầm thước gỗ nhỏ gõ gõ nhẹ lên bảng lớn. Cậu bỗng trở nên hoạt bát, tươi tắn hẳn ra.

“Được rồi! Ta biết mấy nhóc đang thắc mắc tại sao phải học bộ môn chán ngắt Linh Đạo Cụ này. Vậy để ta giải thích—”

—Trên Đại Lục Fuel Destruction, Ma Pháp được gọi bằng cái tên Linh Thuật. Điểm khác biệt căn bản giữa hai thứ nằm ở chỗ: Linh Thuật là khả năng được thi triển bằng phương pháp chiết xuất linh hồn của người sử dụng. Hiển nhiên, một khi linh hồn đã hao tổn, thì nó vĩnh viễn không thể khôi phục. Càng dùng nhiều thì cơ thể càng yếu, tới cái lúc Linh Hồn dần cạn kiệt, chủ thể sẽ chết.

Linh Đạo Cụ, những công cụ liên quan đến Linh thuật, đặc biệt là cho phép ta thi triển Linh Thuật mà không tiêu tốn linh hồn. Chúng không chỉ tiện lợi, mà còn giúp người dùng có thể thi triển đa dạng Linh Thuật, bỏ qua năng lực gốc của bản thân—

“—Chính vì thế, Spirit Ancien đã quyết định mở lớp Linh Đạo Cụ để các em hiểu rõ hơn về những công cụ tuyệt vời này. Thêm nữa, nó còn là ‘cứu cánh’ cho những em… kém cỏi trong mảng Linh Thuật thuần túy.”

“Eh…eh…hem! Kiểu kiểu vậy…” – Phút cao hứng nên bị dìm xuống.

Đám đông xì xào trở lại, bất chấp tiết học vẫn đang tiếp diễn, rõ ràng sinh viên vẫn chưa chịu thấu hiểu giá trị thực sự của Linh Đạo Cụ. Thẳng thắn mà nói, với những người mang khả năng tự thân phát động Linh Thuật, việc dựa dẫm vào công cụ ngoại lai hèn hạ chẳng khác gì cắn thuốc.

Chẳng buồn quan tâm đến sự ồn ào đó, thứ duy nhất thu hút sự chú ý của Zero là một cánh tay trắng ngần giơ lên  (dù đôi mắt khép kín, nhưng cậu hoàn toàn "nhìn" thấy)  – của Hozuina, cô bé dường như có điều muốn phát biểu.

“Lớp trưởng! Nói gì nói đi!” – Cậu vung gậy trỏ thẳng vào Hozuina.

Hozuina thoáng giật mình khi vị giảng viên mới gọi đúng chức vụ “lớp trưởng” của mình. “ Thầy mới nhậm chức mà nhỉ? Cập nhật thông tin nhanh thế sao?”

Song, cô vẫn đứng dậy ngay tức khắc, giữ vẻ lễ phép trong ngữ điệu.

“Dạ vâng… thưa thầy, chẳng phải chúng ta đã có ‘Màn’ rồi sao ạ? Cần gì đến…”

Màn, một mái vòm cố định vô hình bao phủ vùng không gian rộng lớn. Công năng chính của nó là tạo ra điều kiện môi trường dày đặc Linh Hồn Kết Tinh, từ đó cho phép việc sử dụng Linh Thuật mà không tiêu hao Linh Hồn cá nhân. Đơn giản hóa: Xóa bỏ nhược điểm tổn hại Linh Hồn của Linh Thuật.

Khóe miệng Zero khẽ nhếch lên, mọi thứ đang diễn ra đúng theo dự tính. Cậu bất ngờ phóng cây gậy trúng ngay vào một nam sinh ngỗ ngược – thiếu niên ngồi bậc trên cao, tóc đỏ rực như lửa, đang vắt vẻo chân lên bàn – khiến cậu này suýt ngã ngửa ra đằng sau.

Zero thản nhiên ngắt ngang lời. “Vậy thầy hỏi ngược lại nhá.

 Tại sao tụi em chấp nhận ‘Màn’, nhưng không chấp nhận cây gỗ nhỏ này, trong khi cả hai đều là Linh Đạo Cụ?” – Cậu hỏi vặn, tay trái đút túi quần, tay phải thoăn thoắt thu về cây gậy vừa mới ném đi.

Hozuina đờ người, câm nín trước lập luận sắc sảo. Cô chỉ biết cúi gằm mặt, lặng lẽ ngồi xuống trong nỗi bất mãn khó giấu. Trông cô vẫn—

“—Vẫn chưa phục sao?” Zero đọc vị tâm lí đỉnh cao, tiếp lời: “Thế thì nghe thầy giải thích nốt. Thầy biết em tinh thông ba hành tinh: Mộc, Thủy và Hỏa. Vậy khi đối mặt Slump, sinh vật chỉ hứng chịu sát thương từ Thổ hệ, thì em sẽ xoay sở thế nào?”

“Sao có thể đem quái vật thời Thánh Chiến ra so sánh được!” – Izumi bật dậy, giọng đầy phẫn nộ. “Ngay cả—!”

Nhưng đối diện trước vẻ thư thái của vị giảng viên làm cô chợt lắng xuống. Giọng Izumi lí nhí dần, ngập ngừng. “Em… xin lỗi…” Rồi cô lặng lẽ ngồi xuống, liếc nhìn Hozuina vẫn còn cúi gằm mặt. Rõ ràng, câu nói vừa rồi đã vô tình chạm vào nỗi tự ái của bạn.

Nah! Con gái thường dễ tổn thương lắm, nên gác chuyện Hozuina sang bên đi.

Còn nhớ nhỏi con bị phi gậy trúng trán hồi nãy chứ? Therion – thuộc tuýp người phản diện nhưng rồi sẽ hoàn lương. Bản tính trẻ trâu (mới 17 tuổi mà) khiến cậu bừng bừng tức giận khi bị Zero đem ra làm trò hề. Gân trán nổi đầy đầu, Therion lẩm nhẩm niệm chú phép「 Fire Ball 」– Nhóm Linh Thuật cấp bậc thấp nhất, tạo ra một hòn cầu lửa lớn ngang đầu người và bắn nó về phía gã thầy giáo.

Phận làm thầy, sao có thể để đám học sinh lộng hành, đè đầu cưỡi cổ mình chứ. Zero đơn thuần giương mũi gậy đỡ đòn. Quả cầu lửa dừng hẳn, lơ lửng giữa không trung trước khi chạm đích, sau đó nó tan biến đầy ảo diệu. Cả lớp há hốc kinh ngạc.

Zero múa gậy điệu nghệ, song trượt tay làm búng đi cây que, tình cờ (cốt truyện nó vậy chứ tình cờ cái gì) lại đáp ngay trên bàn của quý cô tự ti Hozuina.

“Còn nhiều điều để bàn lắm, ví dụ như Màn không phải ở đâu cũng có, hay đâu phải ai cũng là thiên tài nhuần nhuyễn ba hành tinh giống em đâu—”

Một lần nữa thu gậy về bằng thao tác mượt mà. Sáu con mắt va nhau: Hozuina, Izumi và Zero, vị giảng viên cứ ung dung tiếp tục.

“—Hozuina Shinigami nhỉ? Nếu lúc nào cũng yếu đuối vầy thì em sẽ mãi mãi thất bại thôi.”

Therion hoàn toàn bị phớt lờ. Tên giảng viên mới chẳng biết điều làm cậu càng sôi máu. Răng nghiến ken két, sát khí bừng bừng, đường đường là con cháu quý tộc hoàng gia, vậy mà hắn dám khinh thường Therion đây. Đương chuẩn bị niệm Linh Thuật bậc cao nhất cậu có thể sử dụng, bỗng có âm thanh bộp giòn giã cắt ngang.

Ở cùng dãy, đằng dưới một bậc, cậu thanh niên khác, trông vẻ hiền lành, tốt bụng trái hẳn sự trịch thượng của Therion, đập mạnh tay xuống bàn, thu hút sự chú ý cả lớp, kể cả Hozuina cũng chẳng ngoại lệ.

“Temp!”

“Em không nghĩ vậy, thưa thầy!” – Chàng trai ấy – Temp cất giọng đanh thép phản bác. “Mọi điểm yếu thầy nêu ra đều đã được ‘Dị Pháp’ khắc phục. Linh Đạo Cụ là không cần thiết.”

Học sinh năm tư thú vị thật, hơn hẳn tưởng tượng của Zero. Cái này thì quả đúng bất ngờ, nhưng bất ngờ bởi người nói, chứ không phải câu nói.

“Ồ!” – Zero vuốt cằm, nhoẽn miệng thích thú. “Có rất nhiều ý kiến phủ nhận Linh Đạo Cụ nhỉ? Thiệt tình…”

———

Chuyển cảnh…

Lớp 1A dành cho các bé sinh viên năm nhất xuất sắc trong kỳ thi đầu vào. Tiết học đầu tiên tại học viên danh giá là môn “Dị Pháp”.

“Chào tất cả các em. Cô là Shiferiel, người sẽ đồng hành cùng các em trong bộ môn ‘Dị Pháp’. Các em có thể gọi cô bằng biệt danh Sana cho dễ cũng được.”

Người phụ nữ đứng trên bục giảng, mang nét đẹp giao thoa giữa tuổi thiếu thời và điểm trưởng thành. Xét hoàn cảnh, Shiferiel dễ dàng “đồng cảm” với Zero, bởi cả hai đều là giảng viên độc nhật của môn học nào đó, đã vậy cùng là môn bị nhiều sinh viên ghét.

“Thưa cô,” – Một tiếng nói ngây thơ vang lên, “tại sao phải học Dị Pháp ạ?”

Thể loại câu hỏi kiểu này, Shiferiel đã nghe qua vô số lần, nó không khiến cô cảm thấy khó chịu, thậm chí, việc có những người quan tâm đến Dị Pháp dù theo bất kì hường nào, vẫn làm cô thật sự hạnh phúc.

Bằng giọng dịu dàng nhưng pha kèm nghiêm khắc. “Đó chính xác là những gì chúng ta sẽ học trong ngày hôm nay.”

Cô chậm rãi bước xuống bục. “Trước hết, ắt hẳn các em đều đã biết: Để đặt chân vào học viện, điều kiện tiên quyết là các em phải biết cách ‘Nén Linh Hồn’—”

—Kỹ năng làm tăng mật độ linh Hồn trong cơ thể, giúp giảm đến 95% lượng linh Hồn tổn hại cho mỗi lần thi triển Linh Thuật. Cực kì quan trọng đối với một Linh Thuật Sư—

“—Tuy nhiên,” – Shiferiel dừng một nhịp, nhấn mạnh, “giảm thiểu thôi chứ không phải triệt tiêu. Vậy nên Dị Pháp xuất hiện. Dẫu sức mạnh không sánh bằng Linh Thuật chính thống, nhưng nó đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Linh Hồn người sử dụng. Dị Pháp chỉ hao sức chứ không hao Linh Hồn…”

Nói đến đây, sắc mặt của Shiferiel thình lình xìu xuống, nét trầm buồn thoáng qua. Song nhanh chóng bị năng lượng tích cực (gượng gạo) mà cô gượng bộc lộ đánh bay.

Cô chắp mạnh đôi tay trước ngực, hơi nghiêng mình qua bên, gương mặt tươi tắn cùng nụ cười rạng rỡ trở lại. “Có điều, Dị Pháp cũng không cần thiết nữa.”

Giọng Shiferiel chút ngậm ngùi. “Bởi Linh Đạo Cụ là sự thay thế hoàn hảo. Trong khi Dị Pháp phải tốn công, tốn sức để lĩnh hội thì Linh Đạo Cụ dễ sử dụng hơn nhiều… Mấy bữa nữa các em sẽ được học về chúng vào tiết của thầy Zero thôi.”

———

“Thường dân cầm Tử Thần Trượng cũng đủ vượt mặt một Dị Pháp Sư rồi, đúng không?”

Hạ màn! Sự thật phủ phàng, rõ ràng Dị Pháp thất bại toàn tập trước Linh Đạo Cụ. Zero thấu hiểu được cảm xúc đang đang trào của Temp, rằng cậu nhóc chỉ muốn bảo vệ người cô giáo yêu quý, cậu nhóc biết tỏng việc Linh Đạo Cụ trổi dậy đồng nghĩa với Dị Pháp bị xóa sổ.

“Quý tiểu thư Shiferiel đảm nhiệm lớp Dị Pháp thì phải. Làm gì có chuyện vớ vẩn đó chứ. Tên nhóc này nghĩ quá xa rồi.”

Temp đứng đó, nỗi ngậm ngùi và bất bình không giấu giếm. Vẫn là nghĩa vụ của giáo viên phải giải quyết chuyện này rồi.

“Thế này đi,” – Zero lên tiếng phá vỡ sự ngột ngạt, “nếu cậu có thể đánh thắng Hozuina, tôi sẽ công nhận Dị Pháp là tân tiến hơn và rời khỏi học viên. Dĩ nhiên, cậu buộc phải sử dụng mỗi Dị Pháp, còn Hozuina chỉ sử dụng Linh Đạo cụ, được chứ?”

“Hả? Sao lại là mình?” – Hozuina ngây ngốc.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...