Kết Quả Của Ta Là Tuyệt Đối/Chapter 3: Khởi Hành Và Rắc Rối (1)Chapter 3: Khởi Hành Và Rắc Rối (1)
20px

Màn sương buổi sớm vẫn chưa tan hết khi chiếc xe vận chuyển khởi hành từ cổng bắc Elrendi, rẽ vào con đường đất ngoằn ngoèo dẫn về phía dãy núi Scarlet.

Trên thùng xe chở người, không khí lắc lư và lạnh buốt. Mùi gỗ thô và sắt rỉ hòa quyện trong làn gió ẩm ướt của sớm tinh mơ. Bên trong thùng xe, Jodio ngồi dựa lưng vào vách, hai tay khoanh lại, đầu hơi cúi xuống, dường như đang chợp mắt. Ánh sáng yếu ớt len qua khe gỗ chiếu lên mái tóc đen lòa xòa che nửa mặt cậu.

Đối diện, Michael và Carla đang trò chuyện nhỏ giọng với nhau. Michael huých cùi chỏ vào tay Carla, cười khúc khích vì điều gì đó, trong khi cô chỉ lườm nhẹ, nhưng cũng không phản bác nhiều như thường lệ.

Tiếng vó ngựa đều đều vọng lên từ phía trước xe. Ở vị trí điều khiển, một người đàn ông trạc 60 tuổi đang cầm dây cương vững chắc. Dáng người ông gầy khô. Mái tóc xám bạc được thắt gọn sau gáy, khoác trên vai là áo choàng dày có phù hiệu của Hội Mạo Hiểm Elrendi, ông là Geogre hỗ trợ được cử theo nhiệm vụ lần này.

Không quay đầu lại, người đàn ông cất giọng trầm đều, vang vọng ra sau xe:

“Chuyến đi đến khu Quặng Đen sẽ mất khoảng hai ngày. Nếu mọi thứ suôn sẻ, đến tối mai chúng ta sẽ dừng chân tại một hội mạo hiểm giả ở thành phố Tavern gần biên núi. Tại đó có thể nghỉ đêm và bổ sung đồ đạc nếu thiếu.”

Nghe đến đó, Carla gật đầu, khẽ nghiêng người ra cửa hở để quan sát con đường núi phía xa. Michael thì chống tay ra sau đầu, thở ra một hơi rõ dài.

Jodio vẫn không mở mắt, chỉ khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi như thể đã nghe rõ nhưng không định lên tiếng.

Xa xa ta có thể nhìn thấy, đỉnh núi Scarlet đang ẩn hiện trong lớp xương mù dày đặc, tạo cảm giác thật quỷ dị.

Buổi tối dần buông xuống, cả nhóm rời khỏi con đường mòn chính và tìm được một khoảng đất trống trước một hang đá nhỏ. Địa hình nhô cao, có mái che tự nhiên, khá lý tưởng để dựng trại tạm cho tối nay.

Lửa trại đã được nhóm lên. Ánh sáng cam hắt lên vách đá thô, phản chiếu trong đôi mắt mệt mỏi của cả nhóm. Hơi ấm tỏa ra xua đi cái lạnh buốt về đêm.

“Củi không đủ cho cả đêm. Tôi sẽ đi thêm một vòng quanh rìa rừng.”

Geogre nói, đứng dậy phủi bụi trên chiếc áo choàng gấu của mình.

“Michael, cậu đi kiếm thức ăn.”

“Rõ.”

Michael đáp nhanh, đeo găng tay vào rối vác cung lên vai trái.

“Tôi đi xem có thỏ rừng hay chim nhỏ quanh đây không. Mong không phải ăn bánh khô tối nay.”

Cậu quay người lại, nhìn Jodio với Carla nói.

“Hai cậu ở lại canh ngựa nha! Tớ đi tí sẽ về liền!!”

“Đi đi!”

Carla hét lên với Michael, trong khi Jodio chỉ gất đầu biểu thị đã hiểu.

Trước khi bước đi, Geogre khựng lại một nhịp, ánh mắt lướt về hướng rừng sâu rồi mới quay đi.

Geogre và Michael rời khỏi nơi này, chỉ để lại mình cậu và Carla.

Gió đêm luồn qua các kẽ đá, rít nhẹ từng cơn lạnh buốt. Carla ôm chặt áo choàng, mắt vẫn dõi theo hướng Michael vừa rời đi.

Một lúc sau, cô quay sang nhìn Jodio. Cậu vẫn giữ tư thế dựa vách cũ, mắt khép hờ, như thể đang ngủ, nhưng Carla biết rõ cậu chưa ngủ, bắt chuyện.

“Lần đầu tớ thấy cậu tham gia nhiệm vụ cùng nhóm đấy. Hầu như lần nào bọn tớ rủ, cậu cũng đều nói là bận.”

Cậu không mở mắt, miệng chỉ nhếch nhẹ.

“Chứ không phải do hai người cứ liên tục nói vào tai tôi à?”

Carla hơi khựng lại, bất ngờ vì câu trả lời thẳng. Cô đảo mắt, rồi bật cười nhỏ, bước vòng qua đống lửa để ngồi đối diện cậu.

“Ờ thì…cũng có thể là vậy.”

Cô ôm lấy đầu gối, nhìn vào ánh lửa một lúc trước khi cất tiếng:

“Cậu còn nhớ lần đầu tiên tụi tớ gặp cậu không? Khoảng một tháng trước ấy?”

Jodio khẽ nghiêng đầu, hé mở một mắt nhìn cô.

“Lúc đó tớ với Michael đang là nhóm đầu bảng hạng B của hội. Chỉ cần làm xong một nhiệm vụ hạng A đầu tiên là lên hạng A rồi. Cả hai tự tin lắm, nghĩ rằng nhiệm vụ lần đó chỉ là điều tra nên chắc cũng đơn giản.”

Cô cười nhạt, trong giọng có chút chua xót.

“Nhưng không…không hề đơn giản. Con quái vật bọn tớ gặp hôm đó không có bất kì báo cáo nào về nó trong nhiệm vụ.”

Jodio không nói gì. Gió khẽ lay động ngọn lửa, khiến ánh sáng chập chờn trên gương mặt cả hai.

“Một con Cactus...gần khoảng 20 mét. Kích thước nó đã chứng minh nó gần như đã gần đạt đến cấp S, chỉ thiếu chút nữa thôi. Michael bị hất vào sườn núi, còn tớ thì gần như không nhấc nổi đôi tay của mình lên."

“Tớ nghĩ…truyền kì của nhóm Silver Fang sẽ kết thúc ngay tại đó.””

Carla nhắm mắt lại, nở nụ cười nói tiếp.

“Người thứ nhất đỡ lấy Michael và gần như cùng lúc, giương lên một kết giới bao phủ quanh tụi tớ. Không khí xung quanh lập tức ổn định lại, không còn độc tố hay bụi độc lan ra nữa.”

“Người thứ hai bước đến, tay phát ra ánh sáng xanh lục…chỉ trong chốc lát, tớ cảm thấy các vết thương đang liền lại.”

“Người thứ ba...lao thẳng tới, giơ khiên đỡ trọn một cú vung tay của con Cactus. Ngay cả nền đất dưới chân cũng lún xuống vì lực va chạm đó.”

Carla ngước nhìn Jodio, ánh mắt dừng lại trên cậu một lúc.

“Và người cuối cùng…là cậu, đúng không?”

“Cậu lao qua lớp bụi đá, chém một nhát duy nhất. Một đường xuyên thẳng lớp vỏ dày đến khủng khiếp ấy.”

“Thật ra đến tận sau này tụi tớ mới biết…Bốn người đó là đội ứng biến đặc biệt của Hội, chuyên phụ trách những nhiệm vụ cấp khẩn khi biết thông tin của nhiệm vụ bị sai lệch.”

Jodio vẫn không nói gì.

Gió đêm rít nhẹ qua vách đá, mang theo hơi lạnh len lỏi qua từng nếp áo.

Carla tiếp tục, giọng trầm xuống, như đang hồi tưởng lại điều gì đó đã in sâu trong trí nhớ:

“Sau khi bọn tớ được bốn người hộ tống trở về, có một người đã lập tức báo cáo lại tình hình cho trưởng hội.

Lúc đó tớ nghĩ...chắc bọn tớ tiêu rồi. Một nhiệm vụ hạng A thất bại, không thu thập được gì, còn suýt thì gây thương vong…”

Cô cười khẽ, nghiêng đầu nhìn vào ánh lửa.

“Thế nhưng...ba trong bốn người các cậu mà sau này bọn tớ mới biết là đội phản ứng đặc biệt lại đứng lên nói rằng, tớ và Michael đã làm rất tốt trong việc điều tra. Bọn tớ đã kịp ghi lại toàn bộ dấu vết hoạt động, xác nhận sự tồn tại của con Cactus biến dị, và quan trọng nhất...tụi tớ đã giữ chân nó đủ lâu để nó không tràn xuống khu dân cư dưới chân núi.”

Cô ngừng một nhịp, rồi chậm rãi nói tiếp:

“Lúc đó, hội trưởng vẫn giữ vẻ mặt rất nghiêm. Ông ấy không nói gì cả, chỉ nhìn thẳng về phía cậu, người duy nhất còn đứng lại sau cùng khi những người khác rời khỏi phòng họp.”

“Và cậu...chỉ khẽ gật đầu.”

Carla nở một nụ cười mỏng, ánh mắt giờ đây dịu lại.

“Chỉ một cái gật đầu thôi, vậy mà...bọn tớ được giữ nguyên điểm thăng cấp, thậm chí còn được trao khen thưởng vì ‘Ứng biến tốt trong tình huống bất khả kháng’.”

Cô ngẩng đầu, nhìn Jodio vẫn giữ gương mặt nửa sáng nửa tối.

“Từ lúc đó...tớ biết, cậu không đơn thuần lạnh lùng như mọi người đồn thổi.”

Jodio mở mắt, ánh nhìn lặng như nước.

“Cậu nói nhiều hơn bình thường đấy.”

Carla bật cười thành tiếng, rồi kéo áo choàng lại sát người hơn khi một luồng gió mạnh vừa lướt qua.

“Ờ, chắc do đêm nay lạnh quá. Tớ cũng không hiểu sao lại muốn nói chuyện nhiều với cậu đến thế.”

Không khí lặng đi đôi chút, chỉ còn tiếng lửa lép bép và tiếng gió thổi nhẹ. Đâu đó trong rừng, tiếng cú kêu vang vọng giữa những tán lá đen đặc.

Jodio khẽ nhắm mắt lại, nói như thể một lời khẳng định nhẹ nhàng:

“Đừng chết dễ vậy nữa.”

Carla hơi sững người, nhưng rồi mỉm cười, thì thầm:

“Ừ, tố hứa.”

“Bọn tớ về rồi đây!”

Carla quay đầu lại, thấy Michael đang đi tới cùng Geogre. Trên vai cậu là vài con thỏ rừng còn ấm, trong tay Geogre cầm vài nhánh cây khô.

“Hôm nay, vận may của tớ không tệ.”

Michael nói, đặt con mồi xuống tấm vải lót cạnh lửa trại.

“Thấy chứ, tối nay chúng ta không cần ăn mấy cái bánh khô khốc đó nữa rồi.”

Carla cười nhẹ, đứng dậy đón lấy.

Đúng lúc này giọng cậu vang lên cảnh báo ba người.

“Rút vũ khí ra mau lên.”

Michael và Carla, vốn đang còn cười đùa vui vẻ chỉ vài giây trước, lập tức biến sắc. Bản năng sinh tồn của những mạo hiểm giả lập tức trỗi dậy, thay thế vẻ mặt vô tư bằng sự cảnh giác cao độ. 

Hai người nhanh chóng hành động, không một chút chậm trễ. Michael dứt khoát rút thanh đại kiếm quen thuộc của mình ra khỏi vỏ, tiếng kim loại sắc lạnh rít lên trong đêm. Ánh bạc từ lưỡi kiếm phản chiếu ánh lửa trại. Carla cũng không hề kém cạnh, bàn tay nhanh nhẹn chộp lấy cây Quải Trượng bằng gỗ sồi đang dựa gần đó, đầu trượng phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, báo hiệu ma lực đã được kích hoạt. Cả hai đều hướng ánh mắt thăm dò về phía màn đêm u tối, nơi Jodio đang tập trung.

Tuy nhiên, điều khiến họ kinh ngạc hơn cả lại đến từ Geogre. 

Người đàn ông lái xe, tưởng chừng chỉ là một lão già hỗ trợ nhiệm vụ vô hại, chậm rãi đứng dậy. Mái tóc xám bạc của ông phản chiếu ánh lửa, và trên môi nở một nụ cười khó hiểu. Không một tiếng động thừa thải, một chiếc khiên lớn bằng thép không gỉ đột ngột hiện hữu trong tay trái ông. Điều đặc biệt là, trên chiếc khiên ấy còn cắm một thanh đại kiếm nặng nề. Geogre đưa tay, rút mạnh thanh đại kiếm ra khỏi khiên một cách dứt khoát, để lộ ra những đường nét bị bào mòn theo thời gian nhưng vẫn tràn đầy uy lực.

Michael và Carla đứng cạnh bên, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Michael há hốc mồm, suýt nữa đánh rơi thanh kiếm của mình. Carla, vốn luôn điềm tĩnh, cũng không giấu nổi vẻ sửng sốt, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào những món vũ khí bất ngờ trong tay Geogre.

"N-ngài biết chiến đấu sao?" Michael lắp bắp hỏi, quên mất cả tình thế nguy hiểm hiện tại, giọng điệu đầy bất ngờ.

Geogre nhìn hai người Michael và Carla, đôi mắt híp lại, nụ cười tinh quái nở rộng trên gương mặt già nua.

"Một cựu mạo hiểm giả không có quyền được chiến đấu sao, nhóc con?"

Giọng ông trầm ấm, mang theo chút ý trêu chọc rõ rệt, nhưng ánh mắt lại sắc bén hơn bao giờ hết khi hướng về phía khu rừng tối mà Jodio đang nhìn. "Giờ không phải lúc để hỏi nhiều đâu. Đang có gì đó đến gần."

Jodio vẫn giữ nguyên tư thế đứng tựa vách đá, đôi mắt vàng kim lạnh lùng tập trung vào một điểm trong màn đêm. Cậu không nói thêm lời nào, nhưng sự tĩnh lặng của cậu càng làm tăng thêm vẻ căng thẳng. Trong tâm trí Jodio, một suy nghĩ lóe lên, nhanh như chớp. Cậu cần một thứ vũ khí tương xứng, một thứ có thể phát huy tối đa năng lực của mình mà không làm lộ ra quá nhiều bí mật. Cậu lặng lẽ suy nghĩ ra một kết quả: Một thanh Katana sẽ xuất hiện trên tay mình.

Ngay lập tức, một thanh Katana với lưỡi kiếm màu bạc sáng loáng, sắc bén đến kinh người, và chuôi kiếm được bởi hần da tinh xảo, xuất hiện trong tay phải của Jodio.

Cậu nắm chặt lấy chuôi kiếm, cảm nhận sức nặng và sự cân bằng hoàn hảo của nó.

Với thanh Katana trong tay, Jodio không chần chừ một giây. Cậu nhanh chóng di chuyển, bước chân nhẹ như gió, không một tiếng động, đứng vào vị trí bên cạnh Michael, Carla và Geogre.

Ánh mắt vàng kim sắc lạnh của cậu quét một lượt qua ba người đồng đội, sau đó hướng thẳng về phía khu rừng tối. Jodio khẽ gật đầu, một động tác đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, ra hiệu cho cả ba người rằng nguy hiểm đã cận kề, và họ cần phải cảnh giác cao độ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...