Kết Quả Tối Thượng/Chapter 1: Mở ĐầuChapter 1: Mở Đầu
20px

Trên đỉnh đồi cao nhất của thành phố Victoria, Học viện phép thuật Canva sừng sững uy nghi, những tòa tháp nhọn hoắt vươn thẳng lên trời, rực sáng bởi ánh sáng ma thuật lung linh như những vì sao. Nơi đây không chỉ là biểu tượng của quyền lực và tri thức, mà còn là trái tim của nền văn minh phép thuật, nơi sản sinh ra những thiên tài kiệt xuất cho toàn vương quốc.

Những bức tường đá cẩm thạch trắng lấp lánh dưới ánh mặt trời đã chứng kiến biết bao thế hệ phù thủy trẻ tài năng. Họ đến từ khắp mọi nơi, mang theo hoài bão lớn lao và khao khát chinh phục đỉnh cao ma thuật. Tại Canva, họ được học những môn học chuyên sâu như Luyện kim, Chiêm tinh học, Thuật giả kim, Kiếm sĩ, các kiểu…

Mà bỏ qua điều đó đi…

Tại ký túc xá năm nhất của học viện Canva

“Wen Liu dậy đi ông cháu ơi! Sáng rồi!”

Trong căn phòng với biến số B137 bên trong. Có một người với mái tóc xoăn nhẹ, đôi mắt đen nhánh, trên thân là bộ áo ngủ sọc đen trắng, khuôn mặt vừa non nớt nhưng cũng rất trưởng thành đang nằm trên chiếc giường một người. Nếu có người thật sự bước vào căn phòng họ chắc chắn sẽ hét lên:“Oh Shit!” trước mức độ hỗn loạn của nó.

Đống sách phép thuật dày cộm, lấm lem bụi, nằm ngổn ngang trên sàn nhà như một bãi chiến trường. Những cuộn giấy da, viết bằng mực vàng lóng lánh, thì bị vứt bừa bãi, một số còn bị nhàu nát như thể vừa trải qua một cuộc vật lộn dữ dội. Bát đĩa ăn dở, bám đầy dầu mỡ, nằm la liệt dưới chân giường, thu hút đám ruồi vo ve, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đến khó chịu.

Quần áo sạch bẩn lẫn lộn, chất thành đống cao vút ngay giữa phòng. Một chiếc áo chùng phù thủy màu đen bị vắt vẻo trên giá nến đã tắt, trông như một con ma đang treo mình lủng lẳng. Lưỡi kiếm bằng bạc của một kiếm sĩ, được khảm những viên ngọc thạch quý hiếm, lại nằm lọt thỏm trong đống tất bẩn thỉu.

Mùi thuốc pha chế còn sót lại từ những buổi thí nghiệm ma thuật cùng với mùi đồ ăn ôi thiu cứ thế hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn hợp kinh khủng, hệt như một lời nguyền ác độc giáng xuống căn phòng. Một số lọ thuốc và tinh thể ma thuật, chỉ cần một chút sơ suất là có thể phát nổ bất cứ lúc nào, cũng bị xếp chồng lên nhau một cách chênh vênh.

Tất cả đã tạo nên một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

...Thế mà người sống trong căn phòng này vẫn nằm ngủ trong yên bình như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tiếng đập cửa và tiếng hét gọi tên của chủ nhân căn phòng từ bên ngoài vẫn vang lên không ngừng.

Bị đánh thức bởi tiếng ồn, Wen Liu khẽ cựa mình. Mi mắt cậu từ từ hé mở, để lộ đôi mắt đen láy còn ngái ngủ. Cậu đưa tay lên dụi mắt, lơ mơ nhìn quanh. Ánh sáng ban mai chiếu qua khung cửa sổ, nhưng dường như không thể xuyên thủng lớp bụi bẩn dày đặc trong phòng. Mùi hôi thối đặc trưng của một căn phòng bừa bộn tấn công khứu giác, khiến cậu nhíu mày khó chịu.

Wen Liu đưa tay ra khỏi chăn, sờ soạng tìm kiếm chiếc đồng hồ báo thức. Bàn tay cậu chạm phải một chồng sách cao ngất, rồi lại vấp phải một cái chai rỗng. Tiếng đổ vỡ choang choang vang lên, nhưng Wen Liu dường như đã quá quen thuộc. Cậu thở dài, cố gắng ngồi dậy.

“Wen Liu! Cậu có dậy không thì bảo!

Tiếng hét từ bên ngoài lại vang lên, lần này mạnh mẽ và dữ dội hơn. Wen Liu rùng mình, cậu nhận ra giọng nói ấy. Đó là giọng của bạn cùng phòng, người mà cậu đã ở chung trong suốt một năm qua. Cậu vội vàng tìm chiếc áo choàng phù thủy bị vắt trên ghế, mặc nó vào một cách vội vã, sau đó nhanh chóng đi ra mở cửa.

Khi Wen Liu mở mắt, căn phòng đã trở lại vẻ gọn gàng, tinh tươm như ban đầu, không còn một chút dấu vết hỗn loạn nào. Mọi thứ đều đâu vào đấy, sạch sẽ và hoàn hảo đến mức khó tin. Cậu gật đầu hài lòng, rồi quay người mở cửa.

"Cậu làm cái quái gì mà lâu thế hả?"

Người đứng bên ngoài là một chàng trai với mái tóc vàng rực rỡ, đôi mắt xanh lam như bầu trời và một nụ cười rạng rỡ. Cậu mặc bộ đồng phục học viện gọn gàng, sạch sẽ, với một chiếc vali nhỏ trên tay.

“Xin lỗi Lauren…hôm qua tớ ngủ hơi muộn xíu…”

Cậu bạn giờ được gọi là Lauren nghe vậy cau mày. Đôi mắt xanh lam của Lauren nheo lại một cách khó chịu. Nhưng rồi cũng thở dài.

“Haizz…bỏ qua đi nhanh thôi buổi khai giảng sắp bắt đầu rồi.”

Nói rồi, Lauren nhanh chóng xoay người lại bước đi, cậu thấy thế cũng bước theo gót chân của đứa bạn.

Wen Liu lặng lẽ đi sau Lauren, từng bước chân nện lên con đường lát đá uốn lượn quanh sườn đồi.

Gió sớm lùa qua những cánh cờ mang huy hiệu hình chiếc lông vũ bay lượn quanh quả cầu pha lê biểu tượng lâu đời của Học viện Canva. Dưới chân đồi, từng tốp học sinh từ các khu ký túc xá đổ về quảng trường trung tâm như đàn chim vỡ tổ, rì rầm tiếng trò chuyện, cười đùa xen vui vẻ.

Bước chân của cậu vẫn đều đặn nhưng ánh mắt xa xăm như đang nhớ về điều gì đó.

Tuổi thơ của Wen Liu không hề đặc biệt, ít nhất là cho đến một ngày nọ. Cậu sinh ra trong một gia đình phù thủy bình thường, cha mẹ đều là những người chuyên về các loại bùa chú và độc dược. Cuộc sống của cậu cứ thế trôi qua êm đềm trong một ngôi nhà nhỏ giữa rừng, nơi chỉ có mùi thảo dược và tiếng lá cây xào xạc. Mọi thứ đều bình thường, cho đến năm cậu lên 7 tuổi.

Đó là một buổi chiều mùa hè oi ả, Wen Liu đang ngồi chơi xếp hình trên sàn nhà, xung quanh là hàng trăm mảnh ghép nhỏ xíu, mỗi mảnh là một thử thách cho đôi mắt non nớt của cậu.

Cha cậu đang làm việc trong phòng thí nghiệm, tiếng lách cách của những chiếc bình thủy tinh va vào nhau vang vọng khắp căn nhà. Bỗng, một tiếng nổ lớn vang lên. Wen Liu giật mình, cậu chạy vội về phía phòng thí nghiệm, tim đập thình thịch.

Cánh cửa mở ra, cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt cậu. Khói bốc lên nghi ngút, những chiếc lọ thủy tinh vỡ vụn nằm la liệt trên sàn, chất lỏng nhiều màu sắc chảy từ trên bàn xuống sàn nhà, bốc mùi hóa chất nồng nặc. Cha cậu đang ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt lấm lem bụi than và mồ hôi. Ông thở phì phò, cố gắng dọn dẹp mớ hỗn độn bằng phép thuật điều khiển, nhưng phép thuật của ông dường như đã cạn kiệt sau vụ nổ lúc nãy.

Thấy Wen Liu bước vào, cha cậu khẽ nói.

"Bình tĩnh nào Liu. Một vụ nổ nhỏ thôi không sao đâu.”

Thế nhưng Wen Liu lại không nghĩ thế. Trong tâm trí non nớt của một đứa trẻ, cậu nghĩ rằng cha mình đang gặp nguy hiểm. Cậu muốn giúp, cậu muốn mọi thứ trở lại như cũ. Cậu nhắm mắt lại, một mong muốn mạnh mẽ và mãnh liệt trỗi dậy trong lòng.

‘Giá như mọi thứ trở lại như ban đầu.”

Khi Wen Liu mở mắt ra, một luồng ánh sáng chói lòa đã bao trùm lấy căn phòng. Khi ánh sáng tắt đi, mọi thứ đều đã trở lại vị trí cũ một cách hoàn hảo. Những mảnh kính vỡ đã biến mất, chất lỏng hóa chất đã bay hơi, và căn phòng trở nên sạch sẽ như thể chưa từng có một vụ nổ nào xảy ra. Cha cậu nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt đầy kinh ngạc, mắt mở to hết cỡ. Ông không thể tin vào những gì mình vừa thấy.

Từ đó trở đi, Wen Liu đã phát hiện ra khả năng đặc biệt của mình. Mỗi khi cậu muốn dọn dẹp một thứ gì đó, chỉ cần một ý nghĩ, mọi thứ sẽ trở về vị trí ban đầu. Khả năng này mạnh đến mức cậu có thể sắp xếp lại cả một căn phòng hỗn độn chỉ trong nháy mắt. Ban đầu, cậu thấy nó rất hữu ích. Cậu dùng nó để dọn dẹp những món đồ chơi của mình, giúp mẹ lau dọn nhà cửa, hay thậm chí là sắp xếp lại những cuốn sách trong thư viện của cha.

Thế nhưng, khả năng này cũng mang lại cho cậu không ít rắc rối. Cậu trở nên lười biếng, không còn động tay động chân làm việc nhà nữa. Và tệ hơn, khả năng này dường như đã trở thành một phần của bản năng, tự động kích hoạt mỗi khi cậu cảm thấy khó chịu trước sự bừa bộn. Điều này giải thích cho việc tại sao căn phòng ký túc xá của cậu lúc nào cũng hỗn loạn, vì chỉ khi nào bị thúc ép đến mức cực độ, khả năng này mới bộc phát.

Lúc ấy, cha mẹ cậu vì lo cho con sẽ bị người khắc nhắm đến nên đã cảnh báo cậu rằng: ‘Không nên cho bất kì ai biết về khả năng này của mình.’

Lúc đó, vì chỉ mới là một đứa trẻ 7 tuổi nên cậu chỉ biết gật đầu nghe theo cha mẹ.

Sau cái ngày định mệnh ấy, Wen Liu bắt đầu ý thức rõ hơn về khả năng đặc biệt của mình. Từ việc chỉ đơn giản sắp xếp lại mọi thứ, năng lực của cậu dần dần tiến hóa. Cậu nhận ra mình không chỉ có thể dọn dẹp, mà còn có thể tác động đến quỹ đạo của các vật thể.

Sự thay đổi này diễn ra vào một buổi chiều khi cậu 12 tuổi. Theo truyền thống của gia tộc, đây là độ tuổi mà cha mẹ cậu bắt đầu dạy cho con cái những kỹ năng sinh tồn cơ bản trong rừng. Với Wen Liu, bài học đầu tiên là sử dụng cung tên. Cậu cầm cây cung gỗ, tay run run nheo mắt ngắm một con chim đang đậu trên cành cây cao. Cậu biết rằng mình không giỏi bắn cung, và chắc chắn sẽ trượt mục tiêu. Mũi tên rời khỏi dây cung, bay thẳng vào một thân cây khác.

Cậu và cha chỉ nhìn theo hướng mũi tên bay đi, cậu thở dài thất vọng. Nhưng, điều tiếp theo khiến cả cậu và cha cậu phải ngạc nhiên và sững sờ

Một luồng năng lượng vô hình bao bọc lấy mũi tên. Nó đột ngột đổi hướng, xoay một góc 90 độ một cách phi logic, bay thẳng vào phần tim của con chim, khiến nó rơi xuống đất ngay lập tức. Cả Wen Liu và cha cậu đều sững sờ. Đôi mắt cha cậu mở to, không phải vì kinh ngạc mà vì lo lắng ông biết rằng cái khả năng kì lạ của con trai mình đang dần phát triển một cách nhanh chóng một cách đáng sợ và ông cũng lo sợ rằng đây có phải khả năng duy nhất của con trai mình hay không.

“Liu.”

"Từ giờ trở đi, con phải tuyệt đối giữ bí mật về khả năng này. Không được sử dụng nó trước mặt bất kỳ ai."

Wen Liu ngước nhìn cha cậu, hỏi.

“Nhưng tại sao ạ?”

“Con thấy nó rất hữu ít mà.”

Cha cậu lắc đầu, quỳ xuống.

“Nghe cha nói đây. Sức mạnh này quá lớn, và người khác sẽ không hiểu nó. Họ có thể sợ hãi, hoặc tệ hơn là muốn lợi dụng con. Con chỉ được phép dùng nó để dọn dẹp phòng, và khi có ai hỏi, hãy nói rằng đó là phép tâm linh là được con hiểu không?.”

"Đây là một lời nguyền, con hiểu không? Con phải học cách kiểm soát nó, đừng để nó kiểm soát con. Đừng để bất kỳ ai biết sự thật về khả năng của con."

Ông nhấn mạnh từng chữ, muốn khắc ghi từng lời vào tâm trí cậu.

Wen Liu gật đầu, dù vẫn chưa hiểu hết sự nghiêm trọng của vấn đề. Lời dặn dò của cha cậu, một lời cảnh báo vừa đầy lo lắng vừa đầy yêu thương, đã in sâu vào tâm trí cậu từ ngày đó, trở thành một quy tắc bất di bất dịch trong suốt những năm tháng sau này. Cậu đã học cách che giấu sức mạnh của mình, sống một cuộc sống bình thường nhất có thể, chỉ để giữ an toàn cho bản thân và cho những người cậu yêu thương.

Khi đang lạc vào trong hồi ức thì một giọng nói vang lên, cắt nga ng dòng suy nghĩ của cậu.

"Này Wen Liu, tới rồi."

Lauren dừng lại, chỉ tay về phía một bục giảng cao lớn ở giữa quảng trường, nơi một vị giáo sư có mái tóc bạc trắng đang đứng chờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...