Khắc Ấn Sai Lệch/Chapter 1: VẾT NỨT TRONG LY CÀ PHÊ SỮA ĐÁChapter 1: VẾT NỨT TRONG LY CÀ PHÊ SỮA ĐÁ
20px

Đêm Sài Gòn không ngủ. Nó thở.

Nó thở ra cái nóng hầm hập của bê tông đã hấp thụ năng lượng cả ngày dài, hòa lẫn với mùi khói xe đặc quánh và mùi thơm béo ngậy của những xe hủ tiếu gõ ven đường. Nó thở vào lồng ngực những ánh đèn neon đủ màu sắc, những bảng hiệu quảng cáo khổng lồ trên đỉnh các tòa nhà chọc trời, những dòng xe máy như một dòng sông kim loại bất tận gầm rú trong huyết mạch của thành phố.

Trên sân thượng của một tòa cao ốc bị bỏ hoang ở Quận 1, hai bóng người đứng lặng lẽ, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hỗn loạn đó. Họ là những nốt lặng giữa một bản giao hưởng điên cuồng.

“Nó chạy rồi.”

Giọng nói của người đàn ông, Hoài Nam, vang lên, trầm ấm và điềm tĩnh một cách lạ thường, như thể anh vừa để tuột một con cá nhỏ chứ không phải một mối đe dọa cấp Gamma. Anh đứng đó, dáng người cao dong dỏng, chiếc áo sơ mi trắng đã sờn cũ phất phơ trong làn gió đêm oi ả. Mái tóc đen hơi rối, vài sợi lòa xòa trước vầng trán rộng. Nụ cười của anh, dù trong bóng tối, vẫn phảng phất một nét lịch sự và có phần tếu táo. Ở tuổi hai mươi bảy, Hoài Nam mang một sự trưởng thành không hề gắng gượng.

“Xác suất để một Dị Hóa Nhân mang Ý Niệm cấp độ Beta trốn thoát khỏi phạm vi giám sát của ngài Nguyễn Hoài Nam—người mang danh hiệu ‘Vô Địch’—là 17.8%,” một giọng nữ đáp lại, phẳng lặng và chính xác như một bản báo cáo vừa được xuất ra từ một siêu máy tính. “Và có vẻ như, chúng ta vừa chứng kiến cái xác suất hiếm hoi đó, thưa ngài ‘Vô Địch’.”

Thiên Cơ đứng cách đó vài bước, trên gờ của sân thượng, mái tóc dài màu bạch kim của cô óng lên dưới ánh trăng mờ ảo, suôn thẳng tuyệt đối như một dòng thác ánh sáng. Cô khoác trên mình bộ đồng phục tác chiến của BARS, gọn gàng và không một nếp gấp, như thể cuộc rượt đuổi nghẹt thở vừa rồi chỉ là một cuộc đi dạo. Đôi mắt màu pha lê của cô quét một lượt qua những tòa nhà phía xa, những dòng dữ liệu vô hình dường như đang chảy trong tầm nhìn của cô.

Hoài Nam khẽ cười, không một chút tự ái. Anh vẫn chưa hiểu tại sao cô gái này lại cứ khăng khăng gọi mình là “Vô Địch”, thay vì “Kẻ Mạnh Nhất Giới Dị Duyên” như những người khác. Nhưng anh cũng không mấy bận tâm.

“Thứ này khôn lỏi hơn ta tưởng,” anh nói, ánh mắt nhìn theo hướng mà Dị Hóa Nhân vừa biến mất. “Nó có khả năng ‘hòa tan’ vào trong sự im lặng, bẻ cong nhận thức của những người xung quanh một cách tinh vi. Một Ý Niệm ✴Ẩn Thân✴ ở cấp độ cao.”

“Sai rồi,” Thiên Cơ ngắt lời, giọng vẫn đều đều. “Ý Niệm cốt lõi của nó không phải là ✴Ẩn Thân✴, mà là ✴Trốn Chạy✴. Hai khái niệm có đầu ra tương tự nhưng bản chất hoàn toàn khác biệt. ✴Ẩn Thân✴ mang tính chủ động, có mục đích. ✴Trốn Chạy✴ lại mang tính bản năng, hỗn loạn và tuyệt vọng. Chính sự tuyệt vọng đó khiến nó khó đoán hơn.” Cô quay lại nhìn Hoài Nam. “Lại một dự đoán nữa có độ chính xác dưới 50%, thưa ngài ‘Vô Địch’.”

Hoài Nam chỉ nhún vai, nụ cười vẫn không tắt. “Vậy thì đi thôi. Một con thỏ đang hoảng loạn, dù nhanh đến đâu, cũng sẽ để lại dấu vết.”

Dứt lời, anh nhẹ nhàng lùi lại một bước, rồi lao đi. Cơ thể anh lướt qua không gian giữa hai tòa nhà cao tầng như một bóng ma, nhẹ nhàng và không một tiếng động. Thiên Cơ không nói gì thêm, bóng hình cô cũng tan vào bóng đêm, bám theo sau. Dưới chân họ, Sài Gòn vẫn đang thở, không hề hay biết rằng có những cuộc đi săn thầm lặng đang diễn ra ngay trên đỉnh đầu của nó.

***

“Reng… reng… reng…”

Tiếng chuông báo thức réo rắt, dai dẳng như một bài dân ca được remix theo phong cách death metal, cuối cùng cũng kéo được Nguyễn Vĩnh An ra khỏi cơn ác mộng chập chờn. Cậu quờ tay, đập tắt cái âm thanh tra tấn đó. Mùi không khí buổi sáng Sài Gòn ùa vào từ ô cửa sổ không đóng kín, một hỗn hợp của mùi cà phê rang xay từ quán cóc đầu hẻm, mùi ẩm mốc của những bức tường cũ, và một chút mùi ngai ngái của cơn mưa đêm qua còn đọng lại trên những tán lá.

An ngồi dậy, uể oải. Lại một cơn đau đầu nữa. Nó đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc đến mức khó chịu. Cảm giác như có hàng ngàn con kiến kim loại đang bò lúc nhúc sau hốc mắt, và một vị gỉ sét quen thuộc trào lên trong miệng.

“Chắc hôm qua lại thức khuya xem phim rồi,” An tự lẩm bẩm, một lời nói dối mà cậu đã tự nói với mình hàng ngàn lần. Sự thật thì, cậu sợ phải ngủ. Cậu sợ những giấc mơ, sợ những hình ảnh méo mó, những ký tự cổ xưa xanh tím và Con Mắt khổng lồ, trống rỗng không đồng tử cứ lẳng lặng quan sát cậu từ một chiều không gian nào đó không thể định nghĩa.

Cậu bước vào nhà vệ sinh, nhìn vào tấm gương ố vàng. Một thằng con trai mười bảy tuổi, gương mặt bình thường, hơi xanh xao, tóc tai rối bù như tổ quạ. Hoàn toàn bình thường. Ít nhất là vẻ bề ngoài. “Mày ổn, An ạ,” cậu tự trấn an. “Mày không điên. Chỉ là hơi… giàu trí tưởng tượng thôi.” Lời của vị bác sĩ tâm lý cuối cùng mà cậu đến khám vang lên. Ông ta cũng chịu thua sau khi tất cả các xét nghiệm điện não đồ đều cho ra kết quả bình thường.

Đang đánh răng, An vô thức liếc nhìn chiếc muỗng inox trong ly nước. Tim cậu hẫng một nhịp. Bề mặt sáng bóng của chiếc muỗng bắt đầu gợn sóng, chảy dài ra như que kẹo dẻo bị hơ nóng, rồi bất ngờ uốn cong thành một hình thù kỳ dị trước khi co rúm lại, trở về hình dạng cũ. Tất cả chỉ trong một cái chớp mắt. An đứng sững, bọt kem đánh răng chảy xuống cằm. Một mùi tanh nồng, như mùi kim loại bị đốt cháy phảng phất trong không khí.

Lại nữa rồi.

“Một ngày nào đó không xa,” cậu thì thầm với chính hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, “người ta sẽ tống mày vào trại tâm thần Biên Hòa thôi, An ạ.”

***

“Ê, An ‘thộn’! Nhanh lên không trễ học bây giờ!”

Tiếng gào oang oang của Lê Đình Phong từ đầu hẻm vọng vào. An vội vàng xỏ đôi giày Converse đã sờn rách, vơ lấy cái bánh mì Sài Gòn nóng giòn mẹ vừa dúi vào tay, rồi lao ra khỏi nhà.

“Từ từ coi thằng quỷ,” An vừa nhai ngồm ngoàm vừa càu nhàu. “Mới có sáu rưỡi sáng.”

“Sáu rưỡi mà sớm à? Kẹt xe giờ cao điểm là xác định đi bộ tới trường luôn đó!” Phong choàng vai bá cổ An, cười hềnh hệch. Thằng bạn thân của An cao lêu nghêu, da ngăm đen, và lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như một quả banh cao su.

Trần Thị Yến đi bên cạnh, nhỏ nhắn với cặp kính cận dày cộp, tay đang lướt nhanh trên điện thoại. “Phong nói đúng đấy,” cô nói, không ngẩng đầu lên. “Dự báo giao thông trên ứng dụng cho thấy tỉ lệ kẹt xe trên đường Nguyễn Thị Minh Khai đang là 72.8%. Chúng ta nên đi đường vòng qua Võ Văn Tần.”

“Thấy chưa, thấy ‘chị Google’ của tao nói chưa?” Phong đắc chí.

An chỉ biết thở dài. Yến lúc nào cũng logic và chính xác như vậy. Còn Phong thì lúc nào cũng ồn ào như vậy. Có hai đứa bạn thân như thế này, đôi khi cậu cảm thấy cuộc sống của mình giống như một bộ phim hài dở tệ.

Nhưng một bộ phim hài dở tệ vẫn còn tốt hơn là một bộ phim kinh dị tâm lý mà cậu là diễn viên chính duy nhất.

Trường THPT của họ, một ngôi trường cổ kính nằm giữa lòng Sài Gòn náo nhiệt, hiện ra với những hàng cây me già rợp bóng. Tiếng trống trường vang lên, hối hả.

Giờ Văn. Thầy giáo già, với mái tóc muối tiêu và giọng nói trầm ấm, đang say sưa giảng về “Chí Phèo”.

“…Và bi kịch của Chí, các em ạ, không phải là bị rạch mặt. Mà là bi kịch bị từ chối quyền làm người. Hắn muốn lương thiện, nhưng ai cho hắn lương thiện?”

An cố gắng tập trung, nhưng cơn đau đầu lại âm ỉ quay trở lại. Vị kim loại quen thuộc. Cậu vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ. Nắng Sài Gòn rực rỡ, chói chang, nhuộm vàng cả những tán lá me xanh mướt. Nhưng trong mắt An, những tia nắng đó dường như đang bị bẻ cong một cách kỳ lạ.

*Rắc…*

Một âm thanh cực nhỏ, khô khốc, như tiếng một vết nứt vừa xuất hiện trên một tấm kính vô hình, vang lên ngay bên tai cậu. An giật mình nhìn quanh. Thầy giáo vẫn giảng bài. Phong đang gật gù ngủ. Yến vẫn chăm chú ghi chép.

Không ai nghe thấy.

*Rắc… RẮC…*

Âm thanh lớn hơn. An cảm thấy không khí trong lớp học đặc lại. Tiếng giảng bài của thầy giáo như bị bóp nghẹt, nhỏ dần, xa dần. Tiếng quạt trần kẽo kẹt cũng im bặt. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng xe cộ hối hả ngoài kia đã dừng lại, bất động như một bức ảnh chụp.

Một tấm màn tĩnh lặng vô hình đã bao trùm lấy lớp học của họ.

Tiếng la hét bắt đầu. Một vài học sinh nhận ra sự bất thường. Họ cố gắng mở cửa, nhưng cánh cửa như bị hàn chặt. Họ đập vào cửa sổ, nhưng không một âm thanh nào lọt ra ngoài. Sự hoảng loạn lan nhanh như một đám cháy.

Giữa lớp học, không khí bắt đầu vặn vẹo, mờ ảo như lớp hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa giữa trưa hè. Một bóng hình dị dạng, không rõ ràng, như một khối không khí bị khúc xạ, từ từ hiện ra. Nó không có mắt, không có miệng, nhưng An có thể cảm nhận được một sự sợ hãi đến cùng cực tỏa ra từ nó. Đó chính là Dị Hóa Nhân mang Ý Niệm ✴Trốn Chạy✴. Có lẽ, nó đã bị dồn vào đường cùng, và trong cơn tuyệt vọng, nó bị thu hút bởi một nguồn năng lượng tiềm ẩn nào đó…

Cơn hoảng loạn trong lớp học lên đến đỉnh điểm. An cũng sợ. Toàn thân cậu run lên. Nhưng một cảm giác kỳ lạ, một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ, bùng lên từ sâu trong tâm trí cậu. Cậu không chỉ thấy cái bóng dị dạng đó. Cậu “thấy” nhiều hơn thế.

Tâm trí cậu như được mở ra một chiều không gian khác. Một bản giao hưởng câm lặng của những sợi tơ ánh sáng đủ màu sắc bùng nổ trước mắt cậu. Mỗi học sinh, mỗi cái bàn, mỗi hạt bụi… đều được dệt nên từ những sợi tơ đó. Và trên cái bóng dị dạng kia, là một mạng lưới chằng chịt những sợi tơ màu xám tro, run rẩy và co giật trong một sự sợ hãi điên cuồng. Hàng triệu sợi tơ Ý Niệm ✴Trốn Chạy✴ đang gào thét.

Đẹp quá… nhưng cũng đau đớn quá…

Cậu không biết mình đang làm gì. Cậu chỉ biết mình phải làm gì đó. Cậu không muốn thứ này bị phá hủy. Cậu muốn… giúp nó.

Một luồng sáng vàng kim thuần khiết, ấm áp như ánh nắng ban mai, bùng lên từ lồng ngực An, không phải do cậu điều khiển, mà là một sự bộc phát bản năng của lòng trắc ẩn. Ánh sáng đó lan tỏa, chạm vào từng sợi tơ xám tro đang run rẩy. Không phải để tiêu diệt. Mà là để vỗ về.

“Không sao rồi… Mọi chuyện ổn rồi… Mày không cần phải trốn chạy nữa…”

Những từ ngữ đó vang lên trong tâm trí An, và cũng là Ý Niệm mà luồng sáng của cậu đang truyền đi.

Cái bóng dị dạng khựng lại. Những sợi tơ xám tro ngừng co giật. Rồi, chúng từ từ… tan biến. Không phải một vụ nổ, không phải sự hủy diệt, mà là một sự siêu thoát. Dị Hóa Nhân đó, cùng với Ý Niệm ✴Trốn Chạy✴ của nó, đã được “thanh tẩy” hoàn toàn, trả lại sự bình yên cho cấu trúc thực tại.

Ngay khi nó biến mất, An cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ bị hút ngược ra khỏi cơ thể mình. Mọi thứ trước mắt cậu nhòe đi. Tiếng gào thét của bạn bè, sự hỗn loạn, tất cả quay trở lại. Cậu loạng choạng. Cậu chỉ kịp nhìn thấy, từ ban công bên ngoài lớp học, hai bóng người vừa đáp xuống nhẹ như lông hồng từ trên trời cao. Một người đàn ông với nụ cười điềm tĩnh, và một cô gái với mái tóc màu bạch kim.

“Vậy ra nó bị hút đến đây,” Hoài Nam lẩm bẩm, ánh mắt anh đầy vẻ ấn tượng khi nhìn vào khoảng không nơi Dị Hóa Nhân vừa tan biến. Rồi anh nhìn An. “Lần đầu sử dụng Dị Duyên mà ngầu quá nhỉ, nhóc con. Cơ mà anh vẫn thấy gọi là ‘năng lực’ hay ‘sức mạnh’ thì ngầu hơn đấy.” Anh cười. “Chuẩn bị tinh thần đi, trong vài giây nữa nhóc sẽ bắt đầu cảm thấy chóng mặt, buồn nôn, lãng tai, mất tầm nhìn tạm thời, và ti tỉ triệu chứng trời ơi đất hỡi khác cho người mới đấy.”

An không nghe rõ Hoài Nam nói gì. Mọi âm thanh như bị nhấn chìm trong một đại dương nhiễu loạn. Hình ảnh hai người họ trước mặt cậu méo mó, nhân đôi, rồi nhân ba. Đầu óc cậu quay cuồng. Mọi thứ ảo tung chảo. Cậu chỉ kịp nghĩ “Ảo cmn giác…” rồi đập đầu vào cạnh bàn, loạng choạng va vào một chiếc ghế, và hạ màn bằng một cú ngã sấp mặt, đập trán xuống nền gạch bông lạnh lẽo. Máu từ trán cậu túa ra, loang lổ.

Hoài Nam và Thiên Cơ nhìn cảnh tượng dở khóc dở cười đó, không một chút hoảng hốt. “Dự đoán: cậu ta sẽ bất tỉnh trong vòng 3, 2, 1…” Thiên Cơ nói.

An bất tỉnh.

“Mới thức tỉnh năng lực thì khó chết trong vòng 24 giờ lắm, sơ cứu là được,” Hoài Nam nhún vai. Anh nhìn vào vũng máu. “Có vẻ con thỏ này mang Ý Niệm về ✴Sự Hỗn Loạn✴ thì phải, đến ngất cũng không yên.”

“Lại sai rồi,” Thiên Cơ khẽ nói. “Phân tích cấu trúc Ý Niệm còn sót lại cho thấy Dị Duyên của cậu ta mang thuộc tính ✴Thanh Tẩy Thuần Khiết✴. Rất hiếm. Có lẽ vì vậy nên Dị Hóa Nhân ✴Trốn Chạy✴ mới bị thu hút, như một con thiêu thân lao vào ánh sáng.”

Hoài Nam gãi đầu. “Vậy giờ sao đây?”

Thiên Cơ không đáp, cô khẽ giơ tay. Một quả cầu ánh sáng xanh tím, mang theo Ý Niệm của ✴Sự Lãng Quên✴, hình thành trong lòng bàn tay cô. “Tái Định Hình một vùng ký ức ngắn hạn. Công việc của anh đấy, ngài ‘Vô Địch’.”

“Biết rồi, biết rồi,” Hoài Nam thở dài, Dị Duyên “Hòa Hợp Phá Vỡ” của anh được kích hoạt. “Hòa tan” quả cầu ánh sáng đó vào không khí, khiến nó lan tỏa khắp phòng, bao trùm lấy những học sinh và thầy giáo đang bất tỉnh. “Ít nhất bọn họ sẽ quên được khoảng 15 đến 30 phút vừa rồi.”

“Chỉ là ‘ít nhất’ thôi sao?” Thiên Cơ khịa. “Độ chính xác của anh tệ thật đấy.”

Họ nghiêm túc trở lại, cùng nhìn xuống An đang nằm bất tỉnh giữa vũng máu. Bầu không khí hài hước biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng đầy tính toán.

“Vậy…” Hoài Nam nói, giọng trầm xuống. “Chúng ta nên xử lý cậu ta thế nào đây?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...