Lời đề nghị của Minh Khánh An treo lơ lửng trong không khí, mang theo một sức nặng bất ngờ. "Ra ngoài một lát." Bốn từ đơn giản, nhưng đối với hai con người đã tự nhốt mình trong những phiên bản khác nhau của sự cô độc, nó lại giống như một lời hứa hẹn về một cuộc phiêu lưu.
Nụ cười rạng rỡ của Mai Khánh An là câu trả lời mà Minh Khánh An không ngờ tới. Nó không chỉ là một sự đồng ý, nó là một sự giải thoát. Lần đầu tiên anh thấy gương mặt của "bản thể khác" của mình bừng lên một sức sống mãnh liệt đến vậy. Nụ cười đó lan rộng từ môi lên tận mắt, khiến đôi mắt vốn u buồn của cô sáng lên như hai ngôi sao. Một cách nào đó, nó cũng khiến anh cảm thấy can đảm hơn.
"Được!" cô đáp, giọng nói trong veo như tiếng chuông gió. "Đi thôi. Tôi đã khát khao được ra ngoài từ lâu rồi."
Cô đứng dậy khỏi chiếc ghế, duỗi người một cách thoải mái. Minh Khánh An thấy cô cao hơn anh tưởng, dáng người thon gọn nhưng không gầy gò. Có điều gì đó trong cách cô di chuyển khiến anh liên tưởng đến những cơn gió nhẹ trên núi cao, tự nhiên và không gượng ép.
Nhưng sự hưng phấn ban đầu nhanh chóng va phải một thực tế đầy ngượng ngùng. Họ sẽ ra ngoài. Cùng nhau. Hai người có cùng một gương mặt.
"Khoan đã?" Minh Khánh An đột nhiên nói, sự lo lắng quay trở lại như một làn sóng lạnh. "Chúng ta… trông giống nhau quá... Với cả chúng ta đã hứa sẽ không để lộ việc sống chung. Tôi có một người dì ở tầng dưới, nhỡ may..." Anh không nói hết câu, nhưng Mai Khánh An hiểu. Nó sẽ gây ra những lời đồn đại, những sự tò mò không cần thiết. Thậm chí có thể có người gọi báo chí, hay tệ hơn, cảnh sát.
Mai Khánh An nhìn anh, rồi nhìn xuống bàn tay mình, so sánh với bàn tay anh đang đặt trên bàn. Ngay cả đường chỉ tay cũng gần như giống hệt nhau. Sự giống nhau đó vừa kỳ diệu vừa đáng sợ.
"Anh có mũ không?" cô hỏi một cách thực tế, giọng điệu quyết đoán. "Hoặc khẩu trang?"
"Có." anh đáp, cảm thấy nhẹ nhõm vì cô không từ bỏ ý định. Anh đi đến tủ giày, lấy ra một chiếc mũ lưỡi trai màu đen đã cũ và một hộp khẩu trang y tế còn nguyên seal. "Cô đội cái này vào. Kéo sụp xuống một chút. Còn tôi sẽ đeo khẩu trang."
Trong lúc anh chuẩn bị, cô quan sát căn phòng một lần nữa với ánh mắt tò mò. "Anh sống một mình ở đây bao lâu rồi?"
"Gần ba năm." anh trả lời, tay đang lục tìm chìa khóa. "Từ khi tốt nghiệp đại học."
"Không cô đơn à?"
Câu hỏi làm anh dừng tay. Cô đơn. Từ đó anh đã cố gắng không nghĩ đến. "Quen rồi." anh nói, nhưng giọng có chút run.
Họ chuẩn bị trong im lặng. Mai Khánh An đội chiếc mũ lên, mái tóc dài của cô được che đi phần nào. Cô buộc tóc gọn gàng lại phía sau, để tránh bị lộ. Cô nhìn mình trong chiếc gương nhỏ treo ở cửa. Trông cô giống như một cô gái đang cố gắng che giấu danh tính, có chút gì đó bí ẩn và hài hước. Minh Khánh An thì đeo khẩu trang, chỉ để lộ ra đôi mắt vẫn còn nét mệt mỏi. Anh kéo tay áo xuống, che đi một vết sẹo nhỏ trên cổ tay, một thói quen cũ.
Họ trông giống như hai điệp viên nghiệp dư, chuẩn bị thực hiện một nhiệm vụ bí mật, chứ không phải chỉ đơn giản là đi siêu thị.
"Tôi trông có lạ không?" Mai Khánh An hỏi, xoay người một vòng trước gương.
"Không. Cô trông bình thường..." anh đáp, rồi ngập ngừng thêm: "Cô có thể nói giọng Hà Nội được không? Giọng Đà Lạt của cô khá đặc trưng."
Cô cười. "Tôi sẽ cố gắng ít nói thôi."
Trước khi ra khỏi cửa, Minh Khánh An làm một việc mà đã lâu anh không làm. Anh kiểm tra lại ví tiền, chìa khóa, điện thoại. Những hành động cơ bản của một người bình thường, nhưng với anh lúc này, nó lại mang một ý nghĩa đặc biệt. Anh không chỉ chuẩn bị cho bản thân, anh còn đang chịu trách nhiệm cho cả người đi cùng mình. Anh là người duy nhất có chìa khóa, có tiền, có mọi phương tiện để tồn tại trong thế giới này. Sự nhận thức đó khiến anh cảm thấy vai mình nặng hơn, nhưng cũng thẳng hơn.
Anh mở ví kiểm tra tiền mặt. Bốn trăm nghìn đồng, đủ để mua thực phẩm cho vài ngày. Anh cảm thấy mình cần mua thêm đồ ăn, không chỉ cho bản thân nữa.
"Cô có muốn ăn gì đặc biệt không?" anh hỏi.
"Bất cứ thứ gì. Tôi không kén ăn." Cô dừng một chút, rồi nói tiếp: "Nhưng… có thể mua thêm trái cây không? Tôi nhớ vị cam sành và táo ta."
Anh gật đầu. Lâu rồi anh không ăn trái cây tươi. Bữa ăn của anh chỉ gồm mì tôm, cơm rang trứng, và đôi khi là một hộp sữa chua.
"Đi được chưa?" anh hỏi, tay đã đặt lên tay nắm cửa.
Mai Khánh An gật đầu, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống che gần hết trán. "Sẵn sàng!"
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi quen thuộc của căn phòng mà anh đã giam mình suốt nhiều tháng qua. Mùi của sự cô đơn, của những bữa ăn đơn điệu, của giấc ngủ không yên. Rồi anh mở cửa. Không khí từ hành lang chung cư ùa vào, mang theo mùi của cuộc sống đời thường. Mùi nước lau sàn, mùi nước nấu ăn từ các gia đình khác, mùi hương trầm từ căn hộ nào đó. Lần này, anh không lùi bước. Anh bước ra ngoài, và cô bước theo ngay sau anh.
Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng điều hòa từ trong các căn hộ. Họ đi bên cạnh nhau, cố gắng giữ một khoảng cách nhỏ, nhưng sự hiện diện của người kia vẫn vô cùng rõ rệt. Mỗi tiếng bước chân của họ dường như vang vọng hơn bình thường trong không gian tĩnh mịch. Minh Khánh An cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút mỗi khi có cánh cửa của căn hộ nào đó mở ra. Anh sợ sẽ gặp phải Vương Duyên My, hoặc một người hàng xóm tò mò nào đó.
Khi đi qua căn hộ 1104, anh nghe thấy tiếng cười của một đứa trẻ và giọng mẹ đang ru con. Những âm thanh bình thường của một gia đình hạnh phúc. Anh chưa bao giờ để ý đến chúng trước đây, nhưng hôm nay, chúng khiến anh cảm thấy một nỗi cô đơn sâu sắc.
"Căn 1104 đó là?" Mai Khánh An thì thầm hỏi.
"Một gia đình trẻ. Có một em bé mới sinh." anh đáp.
"Nghe thích ghê." cô nói, giọng có chút gì đó khao khát.
Họ tiếp tục đi. Ở căn 1102, cửa hé mở, một cụ bà đang tưới cây trên ban công. Bà nhìn hai người đi qua với ánh mắt tò mò, nhưng không nói gì. Minh Khánh An cúi đầu chào, và cụ bà mỉm cười đáp lại.
"Bà ấy thường tưới cây vào giờ này." anh giải thích khi họ đã đi khỏi tầm nghe. "Bà sống một mình, con cháu đều ở xa."
May mắn là, chuyến đi trong thang máy diễn ra suôn sẻ. Không ai khác cùng đi. Trong không gian nhỏ hẹp, họ đứng ở hai góc đối diện, tránh nhìn vào gương phản chiếu trên thành thang máy, nơi hình ảnh giống nhau đến kỳ lạ của họ hiện ra một cách rõ rệt. Âm thanh duy nhất là tiếng máy chạy đều đặn và hơi thở nhẹ của hai người.
Khi cánh cửa kim loại mở ra ở sảnh chính, một thế giới ồn ào và đầy màu sắc hiện ra trước mắt họ. Ánh nắng chiều tháng mười một ở Hà Nội không gay gắt, nhưng vẫn đủ ấm để khiến người ta muốn ra ngoài. Gió thu nhẹ nhàng, mang theo lá vàng từ những cây cổ thụ ven đường.
Và đó là lúc Mai Khánh An thực sự cảm nhận được sự khác biệt.
"Trời ơi." cô thốt lên khe khẽ, đủ để Minh Khánh An nghe thấy. "Không khí ở đây… đặc quá."
Anh nhìn cô, có chút không hiểu. "Đặc là sao?"
"Nó… nặng và ẩm." cô giải thích, hít một hơi thật sâu như để kiểm chứng. Rồi cô nhắm mắt lại, như đang so sánh với một ký ức nào đó. "Ở Đà Lạt, không khí loãng và khô hơn. Dù trời có mưa, anh vẫn có thể ngửi thấy mùi của đất, của cây thông. Còn ở đây, tôi chỉ ngửi thấy mùi của khói bụi, của bê tông và của sự hối hả."
Lần đầu tiên, Minh Khánh An nhìn nhận bầu không khí mà anh hít thở mỗi ngày theo một cách hoàn toàn khác. Anh đã quen với nó đến mức không còn cảm nhận được nữa. Nhưng qua lời nói của cô, anh bỗng thấy Hà Nội hiện ra thật khác. Một thành phố ngột ngạt, đông đúc. Anh thử hít thở sâu như cô, và lần đầu tiên cảm nhận được sự nặng nề trong từng hơi thở.
"Cô có muốn về không?" anh hỏi, đột nhiên lo lắng.
"Không." cô lắc đầu quyết liệt. "Tôi chỉ cần thời gian để thích nghi thôi."
Họ bước ra khỏi tòa chung cư. Dòng xe cộ như một con sông sắt thép đang cuồn cuộn chảy. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói cười, tiếng nhạc xập xình từ một quán cà phê ven đường, tiếng xe máy nổ máy, tiếng phanh xe đột ngột… tất cả hòa thành một bản giao hưởng hỗn loạn mà người Hà Nội gọi là "nhịp sống".
Mai Khánh An, người đã quen với nhịp sống chậm rãi của Đà Lạt, cảm thấy hơi choáng ngợp. Cô bất giác đi sát lại gần Minh Khánh An hơn một chút, như thể anh là mỏ neo duy nhất của cô giữa biển người xa lạ này. Tay cô chạm nhẹ vào tay áo anh, một cử chỉ vô thức tìm kiếm sự an toàn.
Minh Khánh An cảm nhận được sự di chuyển của cô. Anh không nói gì, chỉ đi chậm lại một chút để cô theo kịp. Lần đầu tiên sau rất lâu, anh cảm thấy mình có ích cho ai đó. Anh bắt đầu nhìn xung quanh, cố gắng nhìn thành phố của mình qua đôi mắt của cô.
Anh thấy những điều mà bình thường anh sẽ phớt lờ. Một gánh hàng hoa rong với những đóa cúc họa mi trắng muốt, cô bán hàng ngồi một góc vỉa hè, tay đan len. Một bà cụ ngồi bán mấy món đồ chơi bằng tre mộc mạc, khuôn mặt rạn nứt bởi thời gian nhưng đôi mắt vẫn sáng. Một bức tường cũ kỹ với những hình vẽ graffiti đầy màu sắc, có lẽ là tác phẩm của những bạn trẻ đam mê nghệ thuật đường phố. Một quán kem vỉa hè với mấy đứa trẻ đang chen lấn mua kem. Anh đã đi qua con đường này hàng ngàn lần, nhưng hôm nay, nó bỗng trở nên mới mẻ và sống động một cách lạ thường.
"Có nhiều người quá." Mai Khánh An thì thầm, cô che mặt bằng tay khi một nhóm học sinh trung học ồn ào đi qua.
"Giờ này học sinh tan học." anh giải thích. "Còn dân công sở thì chuẩn bị tan ca. Đây là giờ cao điểm."
Cô quan sát những gương mặt vội vã đi qua. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, một cuộc sống riêng, những lo toan riêng. Ở Đà Lạt, cô quen với việc biết hầu hết mọi người trong khu phố. Ở đây, cô chỉ là một người lạ giữa hàng triệu người lạ.
"Này anh! Cái cây kia là cây gì vậy?" Mai Khánh An đột nhiên hỏi, chỉ tay về phía một hàng cây cổ thụ ven đường, lá đã ngả sang màu vàng úa.
"Cây sấu đó." anh đáp. "Mùa hè nó ra quả, người ta hay dùng để nấu canh chua hoặc làm ô mai."
"Đẹp thật, nó trông khác với ở bên thế giới của tôi quá." cô cười, dừng lại để ngắm nhìn. "Lá màu vàng này nhìn như những chiếc đèn lồng nhỏ. Ở Đà Lạt chỗ tôi ở chủ yếu là thông và dã quỳ. Màu xanh quanh năm."
"Cô nhớ Đà Lạt không?"
"Nhớ chứ!" cô thật thà. "Đã lâu tôi chưa quay về đó rồi. Trước đây tôi nghĩ rằng ở đó quá lâu khiến tôi cảm thấy ngột ngạt, nên tôi đã chuyển đến Hà Nội."
Cuộc trò chuyện của họ ngập ngừng, chỉ gồm những câu hỏi và câu trả lời ngắn gọn. Nhưng nó đã phá vỡ sự im lặng. Anh, người vốn chỉ im lặng và quan sát, giờ đây lại trở thành một hướng dẫn viên bất đắc dĩ. Anh chỉ cho cô quán phở nổi tiếng mà anh từng ăn, ngôi đền nhỏ nằm khuất sau những tòa nhà cao tầng mà nhiều người không biết đến, khu chợ họp vào mỗi buổi chiều với đủ loại thức ăn đường phố. Trong lúc giải thích cho cô, anh cảm thấy mình đang kết nối lại với chính thành phố nơi anh sinh ra và lớn lên, một sự kết nối mà anh đã đánh mất từ lâu.
"Anh có bao giờ đi du lịch không?" cô hỏi khi họ dừng chân trước một cửa hàng bánh mì.
"Có. Trước đây." anh đáp. "Nhưng đã lâu rồi."
"Tại sao lại thôi?"
Anh im lặng một lúc. "Không còn hứng thú nữa. Và cũng không có ai đi cùng."
Cô nhìn anh, có điều gì đó trong ánh mắt như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cô chỉ gật đầu hiểu.
"Siêu thị ở đâu vậy anh?"
"Gần rồi. Cách đây hai dãy phố."
Họ tiếp tục đi, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, Minh Khánh An không cảm thấy những ánh mắt tò mò của người đi đường như những mũi tên đâm vào mình. Có Mai Khánh An bên cạnh, anh cảm thấy mình như một người bình thường đang đi mua sắm với bạn. Một cảm giác anh đã quên từ lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)