Khánh An (Serial)/Chapter 2: - Hạt Mầm Thầm LặngChapter 2: - Hạt Mầm Thầm Lặng
20px

Góc phố chìm trong ánh đèn vàng, bị màn mưa tháng Mười Một giăng thành lưới mỏng. Hà Nội đêm ẩm ướt, dòng người vội vã lướt qua dưới những tán ô đủ màu.

Giữa sự hối hả đó, Lê An Nhiên đứng bất động.

Cô không có gì đặc biệt - chiếc áo khoác be cũ, mái tóc đen búi gọn. Sự tĩnh lặng của cô tạo nên một vùng riêng biệt giữa dòng chảy thành phố.

Trong đôi mắt cô, những cơn bão từng có giờ chỉ còn lại sự trầm tĩnh. Đó là bình yên đến từ việc chấp nhận, không phải lãng quên. Hành trình của cô ở thế giới này đã đến lúc kết thúc.

Cô hít hơi sâu. Không khí lạnh mang theo mùi nhựa đường ẩm, lá cây mục, và khói từ quán ăn đêm gần đó. Mùi hương đặc trưng của Hà Nội - một lời từ biệt nhẹ nhàng.

Cô đã hoàn thành sứ mệnh: chữa lành một linh hồn tan vỡ, và trong quá trình đó, vá lại những mảnh vỡ của chính mình. Nỗi đau từng day dứt giờ đã thành vết sẹo mờ nhạt, không còn nhức nhối.

Giờ đây, cô cảm nhận được sức hút quen thuộc - một sự lôi kéo nhẹ nhàng gọi cô trở về thực tại của riêng mình. Nơi có nắng, có gió, và có người đang đợi.

Nhưng trước khi đi, còn một việc cuối phải làm.

Phép màu này không bao giờ mất đi. Nó chỉ được truyền lại. Nó không chọn người mạnh mẽ hay tài giỏi, mà luôn tự tìm đến những tâm hồn đang ở ngưỡng cửa sụp đổ. Giống như nước chảy về chỗ trũng, nó tìm đến những nơi trống rỗng nhất để lấp đầy.

Năng lượng còn sót lại trong An Nhiên - từng là ngọn lửa hoang dại - giờ chỉ là đốm sáng ấm áp, bắt đầu lan tỏa. Những sợi tơ vàng vô hình từ từ vươn ra từ cô, len lỏi vào dòng người đông đúc, tìm kiếm một tâm hồn lạc lối.

Và rồi, nó tìm thấy.

Một chàng trai trẻ đang lê bước như kẻ mất hồn. Dáng người cao gầy, áo sơ mi dính ướt, bờ vai trĩu xuống như mang gánh nặng vô hình.

An Nhiên "nhìn thấy" sự đổ vỡ bên trong anh ta. Hào quang xám tro đặc quánh, quấn chặt như chiếc kén, hút cạn mọi ánh sáng. Cô biết rõ chiếc kén đó - đã có thời cô cũng từng bị giam cầm trong một chiếc y hệt.

Quan trọng hơn, từ trong kén tuyệt vọng đó, cô cảm nhận được sự tồn tại của một "bản thể song song" - một linh hồn ở thế giới khác, đang cộng hưởng mạnh mẽ với nỗi đau này.

Sự cộng hưởng ấy như hai dây đàn cùng tần số. Một sự kết nối hoàn hảo. Một người kế nhiệm lý tưởng.

An Nhiên biết mình phải làm gì. Cô khép mi, để thế giới bên ngoài mờ đi, và bước ra khỏi góc tối. Cô chủ động bước vào đường đi của chàng trai.

"Bịch."

Một cú va chạm nhẹ.

Đối với Nguyễn Minh Khánh An, đó chỉ là sự va chạm phiền nhiễu trong buổi tối tồi tệ. Anh lảo đảo, ngẩng lên nhìn, nhưng đôi mắt mờ đi vì kiệt sức chỉ ghi lại hình ảnh nhòe nhoẹt. Anh lí nhí xin lỗi, rồi bước tiếp, chìm trở lại thế giới đau khổ riêng.

Nhưng đối với Lê An Nhiên, đó là tất cả.

Trong khoảnh khắc hai cơ thể chạm nhau, cô cảm nhận "hạt giống" ấm áp trong lồng ngực rung lên lần cuối, rồi tìm thấy mảnh đất mới. Một luồng năng lượng cuối cùng rời khỏi cô như con chim được thả, và hòa vào lồng ngực chàng trai.

Khoảng trống an bình lấp đầy nơi nó vừa rời đi. Sứ mệnh hoàn tất. Cảm giác nhẹ bẫng lan tỏa - như vừa cởi bỏ chiếc áo giáp mang quá lâu.

Cô nhìn theo bóng lưng xiêu vẹo của chàng trai, nụ cười thanh thản nở trên môi.

"Hãy dũng cảm lên nhé," cô nghĩ. "Để cho phép anh được hạnh phúc."

"Chúc may mắn," cô thì thầm. "Người kế nhiệm."

Bóng dáng Lê An Nhiên từ từ mờ đi. Các đường nét trở nên trong suốt, rồi tan thành vô số hạt bụi ánh sáng vàng ấm, hòa vào màn mưa. Không để lại dấu vết.

Minh Khánh An bước đi, hoàn toàn không hay biết. Anh rùng mình, cảm thấy luồng hơi ấm lạ lùng thoáng qua lồng ngực rồi biến mất. Anh nghĩ đó là do kiệt sức.

Anh không biết cánh cửa mới vừa mở ra trong đời mình. Không biết mình vừa trở thành vật trung gian, ngọn hải đăng bất đắc dĩ. Không biết sâu trong lồng ngực, hạt giống phép màu vừa được gieo xuống.

Và nó đang phát ra những gợn sóng vô hình, bản nhạc thầm lặng chỉ một người có thể nghe thấy, xuyên qua các chiều không gian tìm kiếm linh hồn song sinh đang lạc lối.

Nó đang gọi cô ấy đến…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...