Khánh An (Serial)/Chapter 27: - Đối ĐầuChapter 27: - Đối Đầu
20px

Khi cánh cửa căn hộ 1106 khép lại sau lưng bố mẹ Minh Khánh An, sự im lặng mà nó để lại nặng trĩu hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào. Năng lượng căng thẳng của cuộc đối đầu dường như vẫn còn lơ lửng trong không khí như sương mù sau cơn bão.

Minh Khánh An đứng bất động giữa phòng, cảm giác kiệt sức như vừa chạy một cuộc marathon. Mồ hôi nhỏ giọt trên trán anh đã khô, nhưng sự mệt mỏi từ việc giải phóng những cảm xúc dồn nén bao lâu nay vẫn còn đó. Anh đã đứng lên, đã nói ra những điều cần nói, đã bảo vệ được những gì mình trân trọng, nhưng dư âm của sự thất vọng trong mắt bố mẹ vẫn khiến lòng anh nhói đau.

Anh ngồi phịch xuống sofa, đầu ngả ra sau, mắt nhìn lên trần nhà. Những vết nứt nhỏ trên trần - những vết nứt anh chưa bao giờ để ý - giờ đây trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ.

"Anh đã làm đúng chưa?" anh hỏi, giọng mệt mỏi. "Hay anh chỉ là một đứa con bất hiếu?"

-----

Mai An không trả lời ngay. Cô chỉ lặng lẽ đi vào bếp, rót cho anh một cốc nước lọc mát lạnh, rồi đặt vào tay anh.

"Anh đã làm tốt lắm." cô nói khẽ, giọng nói mang sự công nhận chân thành. "Rất dũng cảm."

Anh uống một hơi cạn sạch cốc nước, cái lạnh của nó giúp anh tỉnh táo lại. Những giọt nước chảy xuống cổ họng như gột rửa đi vị đắng của những lời cãi vã.

"Dũng cảm à?" anh cười khổ. "Anh cảm thấy mình như vừa phá hủy mối quan hệ với bố mẹ mình."

"Anh không phá hủy gì cả." Mai An ngồi xuống bên cạnh. "Anh chỉ thay đổi nó từ một mối quan hệ dựa trên sợ hãi thành một mối quan hệ dựa trên sự thành thật. Và sự thay đổi luôn đau đớn trước khi nó trở nên tốt đẹp hơn."

Cô nhìn anh, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. "Anh nhìn xem. Trước đây, anh sống như một đứa trẻ trong mắt họ - luôn cần sự chấp thuận, luôn sợ làm họ thất vọng. Hôm nay, anh đã cho họ thấy một người đàn ông trưởng thành, có khả năng đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm cho những quyết định đó."

"Nhưng họ có thể sẽ không bao giờ chấp nhận…"

"Thì đó là quyền của họ," cô cắt ngang. "Anh cũng có quyền sống cuộc đời của mình. Tình yêu thương không có nghĩa là phải hy sinh hoàn toàn bản thân để làm vui lòng người khác."

-----

Anh nhìn cô, người bạn đồng hành bất đắc dĩ đã ở bên cạnh và cho anh sức mạnh để đối mặt với cơn bão. "Cảm ơn em," anh nói chân thành. "Nếu không có em ở đây, có lẽ anh đã lại đầu hàng rồi."

"Em không nghĩ vậy," cô nói quyết đoán, "bởi vì anh biết mình đang chiến đấu cho điều đúng đắn. Anh không chỉ bảo vệ em, anh đang bảo vệ chính sự thật và sự trưởng thành của mình."

Họ ngồi trong im lặng một lúc, cả hai đều cần thời gian để ổn định lại sau những gì vừa xảy ra. Ngoài cửa sổ, Hà Nội chiều tà vẫn nhộn nhịp với tiếng xe cộ qua lại, cuộc sống vẫn tiếp tục như bình thường, nhưng trong căn phòng nhỏ này, mọi thứ đều đã thay đổi.

-----

Trong sự tĩnh lặng của buổi chiều tà, tâm trí Minh Khánh An dần trở về với hiện tại. Trận chiến với bố mẹ đã qua, nhưng anh biết rằng cuộc chiến của mình vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn một bóng ma của quá khứ cần được giải quyết.

Lời thú nhận của anh với bố mẹ - "Con và Dương chia tay." - là một sự thật, nhưng nó chưa được nói ra với đúng người cần nghe nó. Lời thú nhận đó như một lá thư chưa được gửi đến địa chỉ đúng.

Anh nhận ra, để thực sự công bằng cho tất cả mọi người - cho bố mẹ anh, cho Mai An, và quan trọng nhất là cho chính Bảo Dương - anh cần phải nói chuyện với cô ấy một lần cuối. Không phải qua một dòng tin nhắn lạnh lùng như những gì đã xảy ra, mà là một cuộc đối thoại thẳng thắn, mặt đối mặt.

Anh cần cho cô một lời giải thích chân thật, một lời xin lỗi không có điều kiện, và một sự kết thúc đàng hoàng. Đó là trách nhiệm của một người đàn ông trưởng thành. Đó là điều mà "Minh Khánh An mới" phải làm.

"Em nói đúng," anh đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng nói anh đầy vẻ quyết tâm, khác hẳn với sự mệt mỏi lúc nãy. "Anh cần phải tự giải quyết chuyện của mình."

Mai An quay sang nhìn anh, biết rằng có gì đó đang thay đổi trong tâm trí anh.

-----

Anh cầm lấy chiếc điện thoại từ bàn, trái tim có chút đập nhanh. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với Bảo Dương vẫn còn đó - như một con rắn cũ vẫn còn độc - nhưng nó không còn đủ mạnh để lấn át ý thức về trách nhiệm nữa.

Mai An ngồi im lặng, quan sát anh. Cô biết đây là một khoảnh khắc quan trọng, một bước ngoặt mà anh cần phải tự mình vượt qua.

Anh mở ứng dụng Zalo, tìm đến tên của Bảo Dương. Hình ảnh profile của cô - một bức ảnh chụp ở công viên, nụ cười tươi tắn - làm anh có chút nghẹn lòng. Dòng tin nhắn cuối cùng giữa họ vẫn là của cô, cách đây gần hai tháng: "Chúng ta dừng lại thôi. Em mệt mỏi rồi."

Anh nhớ lại cảm giác khi nhận được tin nhắn đó - như bị ai đó đấm một phát vào bụng. Lúc đó anh chỉ biết im lặng, không dám trả lời, không dám đối mặt.

Nhưng giờ thì khác.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh của Hà Nội cuối thu lấp đầy phổi, rồi gõ một dòng tin nhắn mới, ngắn gọn và tôn trọng:

"Em có rảnh không? Anh muốn gặp em một lát để nói chuyện. Có một vài điều anh nghĩ mình cần phải nói rõ ràng với em."

Anh đọc lại tin nhắn một lần nữa, kiểm tra từng từ, từng dấu câu. Không quá cầu xin, không quá lạnh lùng, chỉ là một lời đề nghị chân thành từ một người muốn làm tròn trách nhiệm.

Rồi không cho mình cơ hội để do dự thêm nữa, anh nhấn nút "Gửi".

Mũi tên màu xanh bay đi, mang theo lời đề nghị cho cuộc gặp cuối cùng. Giờ chỉ còn việc chờ đợi.

-----

Bảo Dương trả lời gần như ngay lập tức, như thể cô đang cầm điện thoại trong tay.

"Được. 3 giờ chiều mai, ở quán cà phê cũ nhé. Đó là một nơi yên tĩnh."

Cô không hỏi lý do, không thể hiện sự ngạc nhiên hay tò mò. Có lẽ cô cũng cảm thấy rằng họ cần một sự kết thúc rõ ràng, một điểm dừng đàng hoàng cho câu chuyện đã kéo dài quá lâu trong sự mơ hồ.

"Cảm ơn em," anh gõ lại. "Anh sẽ có mặt đúng giờ."

"OK," cô trả lời ngắn gọn.

Xong. Lịch hẹn đã được đặt. Cuộc gặp cuối cùng sẽ diễn ra vào ngày mai.

-----

Cả buổi tối hôm đó và sáng hôm sau, Minh Khánh An sống trong một trạng thái kỳ lạ. Anh không quá lo lắng như những lần trước khi gặp áp lực, nhưng cũng không hoàn toàn bình thản. Anh giống như một người sắp bước vào một kỳ thi quan trọng - anh biết mình đã học bài, đã chuẩn bị, nhưng vẫn không thể tránh khỏi cảm giác hồi hộp tự nhiên.

Mai An trở thành người "huấn luyện viên" cho anh. Cô không để anh chìm trong những suy nghĩ tiêu cực hay xây dựng những kịch bản bi quan trong đầu.

"Mục tiêu của cuộc gặp này là gì?" cô hỏi khi họ đang ăn trưa - bữa cơm đơn giản với cà ri gà và bánh mì.

"Là để xin lỗi." anh đáp ngay, như thể đây là câu trả lời hiển nhiên.

"Chỉ vậy thôi?" cô nhướng mày, đặt đũa xuống. “Nếu chỉ để xin lỗi, anh có thể sẽ lại rơi vào trạng thái của một kẻ có lỗi, một kẻ yếu thế. Mục tiêu của anh nên lớn hơn thế."

Cô nghiêng người về phía anh, ánh mắt nghiêm túc. "Mục tiêu thực sự là để giải phóng cho cả hai người. Giải phóng cho cô ấy khỏi những câu hỏi không có lời giải đáp, và giải phóng cho chính anh khỏi cảm giác tội lỗi đã đè nặng lên vai anh bao lâu nay."

-----

Cô tiếp tục, giọng nói như của một nhà tâm lý học: "Khi gặp cô ấy, đừng bắt đầu bằng cách đổ lỗi hay bào chữa. Đừng nói những câu như 'dạo này anh áp lực quá' hay 'anh không cố ý làm tổn thương em'. Tin em đi."

"Vậy anh nên nói gì?"

"Hãy bắt đầu bằng sự thật về chính bản thân anh. Hãy cho cô ấy thấy con người thật của anh trong suốt thời gian qua - một con người mà có lẽ chính anh cũng không dám đối mặt trước đây. Sự chân thành là sự tôn trọng lớn nhất mà anh có thể dành cho cô ấy lúc này."

Lời khuyên của cô lại một lần nữa soi sáng cho anh. Anh đã định sẽ đến đó và nói một tràng những lời xin lỗi chung chung, những lời an ủi có thể được copy từ internet. Nhưng cô đã chỉ cho anh thấy, điều Bảo Dương cần không phải là một lời xin lỗi rỗng tuếch, mà là một lời giải thích chân thật về con người mà cô đã từng yêu.

"Và nhớ này," cô bổ sung, "anh đến đó để kết thúc một chương cũ, không phải để níu kéo hay hy vọng phục hồi gì cả. Hãy rõ ràng về điều đó trong tâm trí anh."

-----

Trước khi anh ra khỏi nhà vào chiều hôm sau, Mai An còn giúp anh chọn quần áo.

"Đừng mặc áo sơ mi công sở," cô nói, lấy ra một chiếc áo phông trơn màu xanh rêu và một chiếc quần kaki màu be từ trong tủ. "Anh đi gặp đối tác kinh doanh chắc? Hãy mặc một thứ gì đó thoải mái, cho thấy anh đang ở đây với tư cách là một con người, chứ không phải một vai diễn xã hội nào đó."

Anh thay đồ trước gương lớn trong phòng ngủ. Khi nhìn vào gương, anh thấy một phiên bản khác của mình. Trông đơn giản, gần gũi, và có phần dễ chịu hơn so với hình ảnh công sở thường ngày.

"Ổn rồi đấy, nghe em nhắc lại lần nữa đây." cô gật đầu hài lòng khi anh bước ra. "Hãy nhớ, anh đến đó để kết thúc một chương cũ, không phải để níu kéo. Hãy tử tế, thẳng thắn, và quan trọng nhất, hãy thành thật với chính mình."

Cô đưa cho anh chiếc ví và chìa khóa. "Dù kết quả thế nào, anh đã làm đúng. Anh đang trưởng thành."

-----

Minh Khánh An hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh của Hà Nội cuối thu. Anh cảm thấy mình đã sẵn sàng - không phải sẵn sàng để chiến đấu, mà sẵn sàng để đối mặt với sự thật và chịu trách nhiệm cho những hậu quả của nó.

"Anh đi đây," anh nói với Mai An.

"Chúc may mắn," cô mỉm cười. "Em sẽ ở đây chờ."

Anh gật đầu, mở cửa bước ra ngoài. Cánh cửa đóng lại sau lưng với tiếng cạch nhẹ, như thể đóng lại một chương cũ của cuộc đời anh.

Giờ đây, anh phải tự mình viết tiếp chương mới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...