Khánh An (Serial)/Chapter 29: - Những Thay ĐổiChapter 29: - Những Thay Đổi
20px

Nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm, chiếu những vệt sáng vàng lên sàn gỗ căn hộ 1106. Minh Khánh An mở mắt, cơ thể anh không còn căng cứng như những buổi sáng trước. Đã rất lâu kể từ lần đầu tiên sau nhiều tháng qua, anh không thức giấc với cảm giác như có ai đó đặt một tảng đá lên ngực mình.

Giấc ngủ đêm qua xem chừng khá sâu. Không có những cơn ác mộng quen thuộc về Bảo Dương. Không có tiếng chuông điện thoại trong mơ. Không có cảm giác tội lỗi cắn rứt đến từng tế bào. Chỉ là một giấc ngủ bình thường của một người bình thường.

Anh nằm trên giường thêm một lúc, nhìn lên trần nhà trắng. Ánh nắng di chuyển chậm rãi theo thời gian, tạo nên những hình khối hình học trên tường. Cảm giác nhẹ nhàng này thật là kỳ lạ. Như thể trong đêm, ai đó đã lặng lẽ gỡ bỏ chiếc ba lô đá mà anh đã mang trên vai suốt bao nhiêu tháng qua.

Tiếng ly tách leng keng từ phòng khách khiến anh nhớ ra mình không sống một mình. Mai An đã thức từ lúc nào rồi.

Anh bước ra phòng khách, chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Cô đang ngồi ở ban công, tay cầm tách trà nóng, ánh mắt hướng về phía thành phố đang dần thức giấc. Hàng cây xanh họ mua tuần trước đã quen với ánh nắng mai, những chiếc lá non đang duỗi thẳng hướng về phía mặt trời.

Tiếng chân anh trên sàn gỗ khiến cô quay lại. Nụ cười tự nhiên nở trên môi cô.

"Chào buổi sáng."

"Chào." Anh bước tới, tựa lưng vào lan can sắt mát lạnh. "Em dậy từ lúc nào vậy?"

"Khoảng sáu rưỡi. Sau đó thì em tỉnh hẳn luôn, chẳng ngủ được nữa." Cô nhấp một ngụm trà. "Anh ngủ ngon chứ?"

"Ừ." Anh nhìn ra xa, nơi những tòa nhà cao tầng đang hiện dần trong sương mù. "Lạ thật đấy. Cảm giác như… tất cả mọi thứ vừa được reset lại vậy."

Mai An lắc đầu. "Không phải reset đâu. Mà là anh vừa cập nhật hệ điều hành thành công." Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt có phần tinh nghịch. "Xóa hết những file rác, giờ máy chạy mượt mà rồi đó."

Anh bật cười trước cách so sánh đậm chất công nghệ. "Nghe cũng hợp lý."

Hai người đứng trong yên lặng, nhìn thành phố từ từ nhộn nhịp. Những chiếc xe máy bắt đầu xuất hiện trên đường, tiếng còi xe từ xa vọng về. Sự im lặng giữa họ không còn ngượng ngùng hay cần phải lấp đầy bằng lời nói. Đó là thứ yên lặng thoải mái của những người hiểu nhau, không cần diễn giải.

Từ hôm qua, sau cuộc gặp với Bảo Dương, không khí trong căn hộ lại thay đổi nhiều hơn nữa. Họ không còn dành toàn bộ thời gian để nói về những vết thương tâm lý của Minh Khánh An. Thay vào đó, cuộc trò chuyện của họ trở nên đa dạng và tự nhiên hơn.

Anh bắt đầu kể cho cô nghe về những mẩu chuyện vặt ở công ty. Về cách anh đồng nghiệp Tuấn luôn quên mật khẩu wifi và hỏi lại mỗi sáng. Về cô Thu ở phòng kế toán luôn mang theo túi đựng đầy kẹo bạc hà và chia cho cả văn phòng. Về ông sếp Minh luôn uống cà phê đen đặc và không bao giờ thêm đường, nhưng lại thích ăn bánh ngọt một cách bí mật.

Mai Khánh An thì kể về thế giới thời trang ở Đà Lạt. Về những buổi trình diễn đầy màu sắc trong những ngôi nhà cổ. Về cô người mẫu Linh luôn mang theo con gấu bông màu hồng đi casting vì sợ cô đơn. Về anh chàng nhiếp ảnh Quân có thói quen chụp lén những khoảnh khắc đẹp của người mẫu khi họ không để ý. Về bà chủ tiệm vải Thanh có bộ sưu tập nút áo cổ từ khắp nơi trên thế giới.

Qua những câu chuyện nhỏ này, họ khám phá ra những điểm chung bất ngờ. Cả hai đều ghét sầu riêng đến mức chỉ cần ngửi mùi là đã muốn bỏ chạy. Đều có nỗi sợ vô lý với những con thạch sùng. Đều thích xem phim của Christopher Nolan và luôn phải xem lại ít nhất hai lần để hiểu hết cốt truyện. Đều có thói quen uống nước lạnh vào buổi sáng, dù nhiều người nói điều đó không tốt cho sức khỏe.

Nhưng những khác biệt cũng thú vị không kém. Minh Khánh An là người của logic và quy tắc. Anh thích những thứ có thể dự đoán được, có thể lập trình và kiểm soát. Mai An thì ngược lại - cô yêu những vẻ đẹp ngẫu hứng, những sự bất quy tắc có thể tạo nên bất ngờ. Anh thích nhạc cổ điển với những giai điệu rõ ràng, cô thích jazz với những tức thời ngẫu hứng. Anh ăn uống theo thói quen, cô luôn muốn thử những món mới.

"Ở thế giới của em," cô nói trong bữa cơm trưa, đũa gắp miếng cà chua bi, "em là nhà thiết kế thời trang. Còn Lưu Gia Minh - bạn thân của em - lại làm chuyên viên trang điểm. Hai đứa đều trong ngành sáng tạo."

"Vậy là ngược lại hoàn toàn sao." Anh múc thêm cơm vào bát. "Anh viết code, làm việc với logic. Bảo Vy thì làm tài chính, ngày nào cũng số liệu, biểu đồ."

Cô đặt đũa xuống, mắt sáng lên với một ý tưởng mới. "Có lẽ nào sự tồn tại của chúng ta là để cân bằng cho nhau giữa các vũ trụ song song?"

"Một giả thuyết khoa học viễn tưởng thú vị đấy."

"Có thể lắm chứ," cô tiếp tục, hào hứng với suy nghĩ của mình, "chúng ta như hai mặt của cùng một đồng xu. Anh là mặt lý trí, em là mặt cảm xúc. Anh thích quy tắc, em thích tự do. Nhưng cả hai đều cần thiết để tạo nên một con người hoàn chỉnh."

Anh gật đầu, thấy logic trong lời cô. "Cũng phải ha."

Căn hộ 1106 không còn là nơi trú ẩn của hai linh hồn tổn thương nữa. Nó đã biến thành một không gian khác - một phòng thí nghiệm nhỏ nơi hai phiên bản của cùng một người so sánh, đối chiếu và học hỏi từ những điểm khác biệt của nhau. Mỗi cuộc trò chuyện đều mở ra một góc nhìn mới, một cách hiểu khác về bản thân và thế giới xung quanh.

-----

Ba ngày sau cuộc gặp định mệnh với Đặng Bảo Dương, chuông cửa căn hộ 1106 lại reo. Lần này, Lưu Bảo Vy không xuất hiện với gương mặt lo lắng, bộ đồ tập màu đen hay một cặp lồng cháo tỏa mùi thơm. Cô đến với hai chiếc vé xem nhạc trong tay và nụ cười tươi rói hiếm thấy.

Minh Khánh An mở cửa, hơi ngạc nhiên trước vẻ mặt phấn khởi của cô bạn thân.

"An!" Cô huých vai anh một cái, giọng hào hứng. "Bão đã tan hết chưa? Tớ qua đây rủ đồng chí đi giải ngố đây. Có ban nhạc jazz từ New Orleans qua biểu diễn ở nhà hát lớn tối nay. Đi không?"

Anh nhìn hai chiếc vé trong tay cô, có chút ngập ngừng. Đã lâu lắm rồi anh không tham gia những hoạt động giải trí như vậy. Những tháng qua, anh chỉ biết đi làm về nhà, về nhà đi làm, cuối tuần thì nằm dài trong căn hộ.

"Nhưng…" Anh liếc mắt vào trong nhà, nơi Mai An đang ngồi trước máy tính, tay gõ phím đều đặn.

Bảo Vy hiểu ý ngay. Cô ghé đầu vào trong, nói to: "Mai An! Cho chị mượn 'anh họ' của em một tối nhé! Hứa sẽ trả về nguyên vẹn như lúc mượn!"

Mai Khánh An ngừng gõ phím, quay lại cười. "Chị cứ tự nhiên ạ. Giữ luôn cũng được."

"Thấy chưa?" Bảo Vy nháy mắt với Minh Khánh An. "Đi đi. Cậu cần phải ra ngoài hít thở không khí của người bình thường. Suốt ngày nhốt mình trong nhà, sớm muộn gì cũng thành hermit [note80460] thôi.

"

Cô dừng lại, quan sát kỹ gương mặt anh. "Mà… dạo này khác quá ta? Khỏe hẳn ra kìa."

"Khác sao?" Anh tự động đưa tay lên sờ mặt.

"Sáng sủa hơn. Mắt không còn thâm quầng. Và…" Cô nghiêng đầu, nhìn anh từ góc độ khác. "Có vẻ như dạo này ngủ rất ngon ha."

Cuối cùng, anh gật đầu đồng ý.

Trong lúc anh vào phòng chuẩn bị, Mai An bước đến, trên tay là chiếc áo sơ mi xanh navy còn mới tinh. "Anh mặc cái này đi," cô nói, đưa áo cho anh. "Trông sẽ lịch thiệp hơn mấy cái áo phông xám nhạt nhẽo kia."

Anh nhận chiếc áo, nhìn cô với ánh mắt bất ngờ. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô không chỉ là người bạn cùng nhà, cô quan tâm đến anh như một người thân thật sự.

"Em mua khi nào thế?"

"Thì hôm qua khi đi chợ. Thấy màu này hợp với anh." Cô cười. "Không thích sao?"

-----

Tối hôm đó, nhà hát lớn Hà Nội rực rỡ ánh đèn. Minh Khánh An ngồi trong khán phòng sang trọng với trần cao, tường ốp gỗ đẹp mắt. Bên cạnh, Bảo Vy đang hào hứng giới thiệu cho anh về từng thành viên trong ban nhạc.

"Anh chàng chơi saxophone kia là Marcus [note80461], từng biểu diễn ở Carnegie Hall đấy. Còn người phụ nữ chơi violin là Sarah [note80462], cô ấy có bằng tiến sĩ âm nhạc từ Julliard." Cô chỉ về phía sân khấu, mắt lấp lánh. "Cậu trai chơi bass đó mới có hai mươi tuổi thôi, nhưng đã nổi tiếng khắp New Orleans rồi."

Anh không hiểu nhiều về nhạc jazz, nhưng bị cuốn hút bởi không khí ở đây. Ánh đèn sân khấu tạo ra những vệt sáng vàng ấm, phản chiếu trên bề mặt các nhạc cụ. Tiếng thử âm từ kèn saxophone vang lên da diết, pha trộn với âm thanh trống và violin. Tất cả tạo nên một thế giới khác, một không gian tự do không bị gò bó bởi quy tắc.

Khi ban nhạc bắt đầu biểu diễn, Minh Khánh An cảm thấy như được cuốn vào một dòng chảy âm nhạc mà anh chưa từng trải nghiệm. Không giống nhạc cổ điển với những giai điệu được sắp xếp cẩn thận, jazz mang trong mình sự ngẫu hứng, sự bất ngờ. Các nghệ sĩ như đang trò chuyện với nhau thông qua nhạc cụ, mỗi người đưa ra một ý tưởng, người khác nhặt lấy và phát triển thành một thứ hoàn toàn mới.

Trong giờ nghỉ giữa hai set nhạc, Bảo Vy quay sang anh, đôi mắt vẫn còn hưng phấn. "Hay chứ?"

"Ừm, không ngờ đấy," anh đáp, và đó là lời nói thật lòng từ đáy lòng. "Nó… không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nào cả."

Bảo Vy nhìn anh lâu hơn bình thường, nụ cười dịu dàng hiếm thấy nở trên môi. "Dạo này nói chuyện triết lý ra phết. Xem ra thời gian 'ẩn dật' cũng có tác dụng đấy chứ."

Lần này, thay vì chỉ ngồi nghe cô hỏi han, Minh Khánh An chủ động chia sẻ. Anh kể về những tiến bộ gần đây trong công việc, về cách anh áp dụng phương pháp Agile mới để quản lý dự án hiệu quả hơn. Về việc anh đã bắt đầu tập thể dục buổi sáng và cảm thấy tinh thần tỉnh táo hơn. Về những cuốn sách anh đọc và những bài học rút ra được.

Anh không nhắc trực tiếp đến Mai An, nhưng Bảo Vy đủ thông minh để nhận ra rằng "người bạn cùng nhà" bí ẩn kia có một vai trò quan trọng trong sự thay đổi tích cực này.

"Tốt lắm," cô nói, vỗ nhẹ lên vai anh. "Cuối cùng anh bạn của tớ cũng chịu lớn rồi đấy. Tớ đã chờ ngày này lâu lắm rồi."

Giọng cô có chút xúc động. Bao nhiêu tháng qua, cô đã lo lắng cho anh đến mức nào. Những đêm không ngủ được vì sợ anh làm điều gì đó ngu ngốc. Những lần gọi điện kiểm tra xem anh có ổn không. Giờ đây, nhìn thấy anh trở lại với cuộc sống, cô cảm thấy như một gánh nặng lớn được cởi bỏ khỏi vai.

Trong khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn vàng ấm của nhà hát, với âm thanh jazz du dương từ xa vọng đến, Minh Khánh An bất chợt nhìn Lưu Bảo Vy theo một cách hoàn toàn khác.

Anh không chỉ thấy cô bạn thân ồn ào, mạnh mẽ như thường ngày. Anh thấy một người phụ nữ thông minh với đôi mắt sáng, tinh tế trong từng cử chỉ, và có tấm lòng chân thành dành cho anh. Lọn tóc mai cô hơi rủ xuống che khuất một bên khuôn mặt. Vô thức, anh đưa tay lên, khẽ vén nó ra sau tai cô.

Một hành động rất nhẹ nhàng, tự nhiên. Nhưng nó khiến cả hai người đều khựng lại như trúng sét.

Bảo Vy mở to mắt nhìn anh, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt. Bàn tay anh vẫn còn đặt trên mái tóc cô, hơi ấm từ ngón tay khiến má cô bừng đỏ lên. Không khí giữa họ dường như đặc quánh lại. Tiếng nhạc jazz từ sân khấu, tiếng cười nói của khán giả xung quanh bỗng trở nên xa xăm, như thuộc về một thế giới khác.

Họ nhìn thẳng vào mắt nhau. Khoảng lặng kéo dài chỉ vài giây nhưng như cả một thế kỷ. Khoảng lặng chứa đựng những cảm xúc mới mẻ, những rung động chưa từng có, chưa thể gọi tên.

Trong mắt Bảo Vy, anh thấy sự bối rối, ngạc nhiên, nhưng cũng có thứ gì đó khác. Thứ gì đó ấm áp và dịu dàng mà anh chưa từng nhìn thấy ở cô.

Minh Khánh An vội rụt tay về, cảm thấy tim mình đập loạn xạ. "À… tóc cậu…" Anh lắp bắp, không biết phải giải thích như thế nào cho hành động của mình.

"Cảm ơn cậu." Bảo Vy cũng quay mặt đi, giọng nói có phần run rẩy, bối rối.

Họ không nói gì thêm về điều vừa xảy ra. Nhưng cả hai đều hiểu rằng có một thứ gì đó quan trọng vừa mới thay đổi giữa họ. Tình bạn thân thiết suốt nhiều năm qua vẫn còn đó, vẫn vững chắc như trước. Chỉ là bên dưới nó, một mầm cây nhỏ bé, lạ lẫm và đầy hứa hẹn vừa mới nhú lên.

Khi ban nhạc trở lại sân khấu cho set nhạc thứ hai, cả hai đều im lặng lắng nghe. Nhưng giờ đây, sự im lặng giữa họ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không còn là sự thoải mái của tình bạn, mà là thứ im lặng đầy căng thẳng ngọt ngào của những cảm xúc mới chớm nở.

Và trong đầu mỗi người, cùng một câu hỏi đang lặp lại: "Chuyện gì vừa xảy ra vậy?"

Trong tiếng Anh, "hermit" là một thuật ngữ chỉ người ẩn dật hoặc ẩn sĩ, là người sống cô lập, tách biệt khỏi xã hội, thường vì lý do tôn giáo hoặc tìm kiếm sự yên tĩnh, tĩnh lặng. Từ này có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp cổ đại, có nghĩa là "sống trong sa mạc", và ban đầu gắn liền với các tu sĩ Cơ đốc giáo sống khổ hạnh trong vùng hoang vắng. Ngoài ra, "hermit" còn là tên một lá bài trong bộ bài Tarot và là tên gọi của các loài vật như cua ẩn sĩ.
Lấy cảm hứng từ Marcus Strickland – saxophonist jazz người Mỹ, sinh năm 1979. Anh là nghệ sĩ tenor & soprano saxophone, trưởng nhóm "Twilight" và "Idiosyncratics", từng cộng tác với nhiều huyền thoại (Herbie Hancock, Roy Haynes, Dave Douglas…). Marcus Strickland cũng từng biểu diễn ở các sân khấu lớn quốc tế, bao gồm cả New York (trong đó có Carnegie Hall).
Lấy cảm hứng từ Sarah Chang, nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng, người đã theo học tại Trường Juilliard và tốt nghiệp năm 1999.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...