Khánh An (Serial)/Chapter 8: - Khi Bóng Đổ Tan BiênChapter 8: - Khi Bóng Đổ Tan Biên
20px

Bình minh của ngày thứ hai trong cuộc sống chung mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt so với buổi ban mai đầu tiên. Thay vì sự căng thẳng và thái độ thù địch nghẹt thở, không gian giờ đây được bao trùm bởi một bầu không khí ngượng ngùng dễ chịu, cùng với một sự thấu hiểu thầm lặng về nỗi đau âm ỉ của người kia.

Minh Khánh An là người đầu tiên bừng tỉnh. Lưng anh đau ê ẩm vì phải vắt mình trên chiếc ghế bành không hề thoải mái, nhưng tâm trí anh lại tỉnh táo một cách đáng ngạc nhiên. Đêm qua, sau khi nghe thấy tiếng khóc thầm thì của Mai Khánh An, anh không tài nào chợp mắt được. Anh chỉ nằm đó, bất động, lắng nghe từng tiếng sụt sịt khe khẽ cho đến khi chúng dần tắt hẳn và được thay thế bằng nhịp thở đều đặn, chậm rãi của cô. Tiếng khóc của cô, một cách nghịch lý, lại mang đến cho anh một liều thuốc an thần kỳ lạ. Nó khiến anh nhận ra rằng mình không phải là người duy nhất đang chịu đựng sự tan vỡ trong căn hộ này. Nỗi đau của anh, dù có lớn đến mấy, cũng không phải là độc nhất vô nhị. Sự cô đơn của anh dường như vơi đi một chút.

Anh nhẹ nhàng cựa mình, cố gắng không gây ra tiếng động nào, rồi đứng dậy và đi thẳng vào bếp. Theo một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, bàn tay anh tự động với lấy hộp cà phê hòa tan. Nhưng rồi, anh khựng lại. Ánh mắt anh vô thức hướng về phía phòng ngủ, nơi cánh cửa vẫn chỉ khép hờ, để lộ một khe nhỏ ánh sáng. Kế đó, anh nhìn xuống những túi thực phẩm mà Bảo Vy đã mua ngày hôm qua. Trong số đó, có một gói cà phê rang xay nguyên hạt và một chiếc phin pha cà phê bằng nhôm còn mới cóng, sáng bóng. Bảo Vy, cô bạn chu đáo của anh, dường như đã lường trước được mọi thứ.

Một suy nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu Minh Khánh An. Anh chưa bao giờ tự mình pha phin. Anh luôn nghĩ rằng đó là một công việc tốn thời gian, rườm rà và không cần thiết. Nhưng sáng nay, một sự thôi thúc khó hiểu khiến anh muốn thử. Anh muốn làm một điều gì đó khác đi, một điều gì đó nằm ngoài cái vòng lặp tẻ nhạt, vô vị của cuộc đời mình.

Anh bắt đầu loay hoay với chiếc phin mới. Anh xem xét lượng cà phê cần dùng, rồi thử đổ nước. Lần đầu tiên, nước chảy quá nhanh, cà phê chưa kịp ngấm. Anh kiên nhẫn làm lại. Lần thứ hai, cà phê lại bị nghẹt, nước không chảy xuống được. Anh không hề cảm thấy bực bội hay khó chịu. Anh chỉ đơn giản là kiên nhẫn, làm đi làm lại cho đến khi đạt được kết quả mong muốn. Cuối cùng, những giọt cà phê đen đặc, sánh mịn cũng bắt đầu nhỏ xuống, từng giọt, từng giọt một, chậm rãi và đều đặn. Chúng mang theo một mùi hương thơm lừng, nồng nàn, chân thật, hoàn toàn khác biệt với mùi hóa học của cà phê hòa tan. Mùi hương ấy dần lan tỏa khắp căn hộ, đánh thức không gian im lìm của buổi sáng sớm.

Anh pha hai cốc cà phê. Một cho mình, và một cho cô. Anh không hề chắc chắn liệu cô có thói quen uống cà phê hay không, nhưng anh vẫn cứ làm vậy, như một hành động tự nhiên, không cần suy nghĩ.

Khi Mai Khánh An bước ra khỏi phòng ngủ, cô bắt gặp anh đang ngồi bên bàn ăn. Trước mặt anh là hai ly cà phê đen đang bốc khói nghi ngút, hơi ấm tỏa ra làm dịu đi cái lạnh đầu ngày. Mắt cô hơi sưng, có lẽ là dấu vết của đêm qua, nhưng gương mặt cô đã trở lại vẻ bình thản, điềm tĩnh, như thể không có chuyện gì tồi tệ đã xảy ra.

"Chào buổi sáng." anh cất tiếng, giọng vẫn còn pha chút ngượng ngùng, rụt rè.

"Chào buổi sáng." cô đáp lại, có chút ngạc nhiên khi thấy ly cà phê đã được chuẩn bị sẵn cho mình. "Cảm ơn."

Cô ngồi xuống đối diện anh, nhẹ nhàng nâng cốc cà phê lên và nhấp một ngụm nhỏ. "Cà phê ngon đó." cô nhận xét, giọng chân thành.

"Tôi mới pha lần đầu." anh thừa nhận, hơi cúi đầu xuống.

Họ ngồi đó, uống cà phê trong một sự im lặng. Nhưng đó là một sự im lặng không hề khó chịu hay gượng gạo. Họ không cần phải nói về tiếng khóc đêm qua. Họ không cần phải nói. Giữa họ đã hình thành một sự thấu hiểu không lời, một sự thừa nhận rằng cả hai đều là những chiến binh đang bị tổn thương, đang cố gắng chữa lành cho nhau bằng những cử chỉ nhỏ bé, giản dị nhất. Anh pha cho cô một ly cà phê. Cô nấu cho anh một bữa ăn. Đó chính là ngôn ngữ giao tiếp mới của họ.

Sau bữa sáng, Minh Khánh An quay trở lại đối mặt với "kẻ thù" quen thuộc của mình: chiếc laptop. Bản tổng kết dự án Phoenix mà anh đã gần hoàn thành vào đêm qua đang hiển thị trên màn hình. Anh đã dành trọn buổi tối để phân tích, mổ xẻ từng chi tiết nhỏ nhất trong thất bại của chính mình, theo đúng gợi ý của Mai Khánh An. Viết ra được nó là một chuyện, nhưng việc gửi nó đi lại là một chuyện hoàn toàn khác, đòi hỏi một sự dũng cảm lớn lao.

Anh đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ, như thể đang tìm kiếm một lỗi sai, một lý do để không phải nhấn nút gửi. Bản tổng kết này không phải là một lời bào chữa cho thất bại. Nó là một bản khám nghiệm tử thi chi tiết, không nhân nhượng. Anh chỉ ra những sai lầm nghiêm trọng trong việc ước tính thời gian, những yếu kém rõ ràng trong việc quản lý rủi ro, và cả những quyết định sai lầm của chính mình khi anh quá tập trung vào các khía cạnh kỹ thuật mà bỏ qua hoàn toàn trải nghiệm người dùng, thứ lẽ ra phải là ưu tiên hàng đầu. Cuối cùng, anh kết thúc báo cáo bằng những bài học kinh nghiệm xương máu và đề xuất một vài hướng đi khả thi cho những module có thể tái sử dụng trong tương lai. Đó là một tài liệu đầy đủ, chuyên nghiệp, và trần trụi đến đau đớn, phơi bày toàn bộ sự non kém và thiếu kinh nghiệm của anh.

Bàn tay anh đặt hờ trên con chuột, con trỏ đang dừng lại ở vị trí của nút "Gửi" trên màn hình. Nhưng anh không thể nhấn. Một nỗi sợ hãi vô hình, lạnh lẽo bóp nghẹt lấy lồng ngực anh, khiến anh gần như không thở được.

Gửi đi rồi thì sao? – một giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, đầy nghi hoặc. – Hà sẽ nghĩ gì? Anh ta sẽ cười nhạo mình, cho rằng mình đang cố gắng dạy đời sau khi đã thất bại thảm hại đến mức ấy. Hay tệ hơn, anh ta sẽ chẳng thèm đọc, sẽ chỉ đơn giản là xóa nó đi mà không chút đắn đo. Và mọi nỗ lực của mình, cả buổi tối thức trắng để viết lách, sẽ trở nên vô nghĩa, không một chút giá trị.

Mình chỉ là một kẻ thất bại. Một kẻ thất bại thì nên im lặng, cúi đầu chấp nhận số phận, chứ không phải viết báo cáo phân tích, ra vẻ ta đây hiểu biết.

Những suy nghĩ độc hại ấy như một đám dây leo khô khốc, quấn chặt lấy tâm trí anh, siết chặt từng thớ thịt, từng dây thần kinh. Anh cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị nén chặt. Anh muốn gập máy tính lại ngay lập tức, muốn xóa vĩnh viễn file Word này đi, và muốn quên hết mọi chuyện, như thể chưa từng có gì xảy ra. Đó là cách anh vẫn thường làm trong nhiều năm qua. Chạy trốn.

Mai Khánh An, người đã lặng lẽ quan sát anh từ nãy đến giờ, từ từ bước đến gần. Cô không nhìn vào màn hình máy tính của anh. Ánh mắt cô chỉ tập trung vào bàn tay đang nắm chặt đến trắng bệch của anh, những khớp ngón tay hằn rõ trên da.

Cô không nói những lời an ủi sáo rỗng, vô nghĩa. Cô chỉ hỏi một câu đơn giản, nhưng đầy sức nặng.

"Năm năm nữa, khi nhìn lại ngày hôm nay, anh sẽ hối tiếc về điều gì hơn? Hối tiếc vì đã gửi đi và có thể bị người khác cười nhạo, phán xét? Hay hối tiếc vì đã không dám gửi đi, không dám đối mặt, và không bao giờ biết được kết quả thực sự sẽ ra sao?"

Câu hỏi của cô như một chiếc chìa khóa quý giá, bất ngờ mở ra một cánh cửa khác trong mê cung tâm trí anh. Anh chưa bao giờ nghĩ xa đến vậy. Anh chỉ đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi của hiện tại, của khoảnh khắc này.

Cô nói tiếp, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng đáng kinh ngạc. "Tôi từng thiết kế một bộ sưu tập mà tôi dồn hết tâm huyết, toàn bộ đam mê và sức lực của mình vào đó. Nhưng tôi sợ những lời chê bai, sợ nó không hợp thị hiếu, nên tôi đã cất nó vào trong tủ, không bao giờ để nó được ra mắt. Thay vào đó, tôi làm ra những thứ an toàn hơn, dễ bán hơn, những thứ mà ai cũng có thể chấp nhận được.

Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, dù những thiết kế an toàn đó có bán được bao nhiêu, có mang lại lợi nhuận thế nào, thì tôi vẫn là một kẻ thất bại trong mắt chính mình. Bởi vì tôi đã không đủ dũng cảm để cho tác phẩm thật sự của mình một cơ hội được ra đời, được sống."

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định. "Bản báo cáo đó, nó là 'tác phẩm' của anh lúc này. Dù nó viết về một thất bại, nhưng nó được tạo ra từ sự can đảm đối mặt với thất bại đó.

Đừng cất nó vào trong tủ, Khánh An."

Đó là lần đầu tiên cô gọi tên anh mà không có họ. Một âm thanh thân mật đến bất ngờ, một sự phá vỡ rào cản vô hình giữa họ.

Khánh An.

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí. Đúng vậy. Anh đã mệt mỏi với việc chạy trốn, mệt mỏi với việc luôn là một cái bóng của chính mình. Dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, anh cũng phải đối mặt với nó. Ít nhất, anh nợ bản thân mình một sự dũng cảm, một lần dám làm điều khác biệt.

Ngón tay anh khẽ di chuyển, đầy quyết tâm. Anh đặt nó lên nút chuột trái, nơi con trỏ vẫn đang đứng yên.

Và anh nhấn.

"Click."

Tiếng click chuột vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh, một âm thanh nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa trọng đại. Email đã được gửi đi.

Ngay lập tức, một cảm giác trống rỗng ập đến, nhưng không phải là sự trống rỗng của tuyệt vọng. Đó là sự trống rỗng sau khi đã trút bỏ một gánh nặng khổng lồ, một khối đá đè nặng trong lòng suốt bao lâu nay. Kèm theo đó là một cơn hoảng loạn nhẹ, thoáng qua. Anh đã làm rồi. Anh không thể lấy lại được nữa. Giờ đây, anh chỉ còn có thể chờ đợi.

Anh gập máy tính lại, đứng dậy và bước ra ban công. Anh cần không khí, cần sự yên tĩnh để sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Mai Khánh An không đi theo. Cô hiểu rằng anh cần không gian riêng để đối mặt với "cơn bão" đang cồn cào trong lòng mình.

Trong khi Minh Khánh An đang đứng ngoài ban công, vật lộn với sự lo âu và căng thẳng của việc chờ đợi, Mai Khánh An ngồi lặng lẽ trong phòng. Cô nhìn theo bóng lưng của anh, một bóng lưng gầy gò nhưng hôm nay dường như đã thẳng hơn một chút, không còn vẻ cúi gằm thường thấy.

Việc giúp anh đối mặt với vấn đề của mình mang lại cho cô một cảm giác kỳ lạ, khó tả. Nó vừa khiến cô cảm thấy mình có ích, có giá trị, vừa xoáy sâu vào nỗi trống rỗng và lạc lõng của chính cô.

Anh ta có một vấn đề cụ thể để đối mặt, một email để gửi đi, một sự phán xét để chờ đợi. Còn cô thì sao? Vấn đề của cô là gì? Cô đang ở một thế giới xa lạ, hoàn toàn không có tiền bạc, không có giấy tờ tùy thân, không có bất kỳ cách nào để liên lạc với người thân yêu của mình. Tương lai của cô là một màn sương mờ mịt, không một tia sáng. Cô có thể giúp anh tìm thấy một chút dũng khí, nhưng ai sẽ giúp cô tìm thấy một con đường, một lối thoát cho chính mình?

Cô cũng đang chạy trốn. Cô chạy trốn khỏi sự nghiệp thiết kế đã làm cô kiệt sức, bào mòn cả thể chất lẫn tinh thần. Cô chạy trốn khỏi một cuộc sống mà cô cảm thấy mình không thực sự thuộc về, một cuộc sống đầy những kỳ vọng và áp lực không ngừng. Và số phận, bằng một cách kỳ lạ nào đó, đã đưa cô đến đây, một nơi xa lạ theo đúng nghĩa đen, để cô không còn nơi nào để chạy trốn nữa. Cô buộc phải đối mặt.

Cô thở dài, ánh mắt lướt qua căn hộ. Mọi thứ vẫn còn xa lạ, nhưng đã bắt đầu có những dấu vết rất nhỏ của cô. Bàn chải đánh răng màu xanh ngọc của cô đặt cạnh chiếc màu xám của anh trên kệ phòng tắm. Chiếc áo khoác mỏng của cô treo cạnh áo sơ mi công sở của anh trong tủ quần áo. Cô đang dần trở thành một phần của thế giới này, dù muốn hay không. Nhưng cô là ai trong thế giới này? Một người ở nhờ vô định? Một hồn ma ẩn hiện không tên? Hay một người cố vấn bất đắc dĩ cho chính phiên bản thất bại của mình?

Cô thở dài một lần nữa, với lấy cuốn sổ tay và cây bút chì mà Bảo Vy đã mua cho cô. Bàn tay cô ngứa ngáy, khao khát được sáng tạo, được vẽ nên một thứ gì đó. Đó là bản năng, là cách duy nhất để cô cảm thấy mình vẫn còn là mình, vẫn còn kết nối với thế giới cũ, với những gì đã định hình nên con người cô.

Cô sẽ vẽ gì đây?

Cô nghĩ đến Lưu Gia Minh, người bạn thân thiết nhất của cô. Nếu Gia Minh ở đây, cậu ấy sẽ làm gì? Chắc chắn cậu ấy sẽ la lối ầm ĩ, rồi sẽ lôi cô đi khắp nơi, thử đủ mọi cách lố bịch để "bắt sóng" với vũ trụ, hòng tìm đường về nhà. Cậu ấy sẽ biến bi kịch thành một vở hài kịch đầy tiếng cười. Nghĩ đến cậu, khóe môi cô bất giác cong lên, một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi. Cô bắt đầu phác thảo. Một chàng trai với mái tóc nhuộm màu nổi bật, mặc một bộ đồ diêm dúa, tay cầm một quả cầu pha lê và đang làm một vẻ mặt đầy kịch tính, khoa trương. Hình ảnh của Gia Minh dần hiện ra trên trang giấy, sống động và ồn ào, một sự tương phản hoàn toàn với không khí tĩnh lặng trong căn phòng này.

Việc vẽ lại một ký ức khiến cô vừa cảm thấy ấm áp, vừa cảm thấy đau nhói. Cô nhớ thế giới của mình. Cô nhớ mùi không khí trong lành ở Đà Lạt, nhớ vị cà phê trứng béo ngậy ở quán quen, nhớ cả sự ồn ào, năng động của Gia Minh. Cô đang ở đây, trong một thực tại khác, nhưng một phần linh hồn cô dường như đã kẹt lại ở nơi đó, nơi mà cô đã từng thuộc về.

Mục đích của cô ở đây là gì? Có phải chỉ để giúp người đàn ông mang gương mặt mình kia không? Và sau khi anh ta đã ổn định, đã đứng dậy được, cô sẽ đi đâu? Biến mất mãi mãi ư? Hay bằng một phép màu nào đó, cô sẽ quay trở về thế giới của mình?

Cô không có câu trả lời. Cô chỉ biết rằng, việc nhìn thấy sự yếu đuối của anh đã buộc cô phải mạnh mẽ hơn. Việc giúp anh tìm thấy một mục đích nhỏ nhoi đã buộc cô phải tự hỏi về mục đích của chính mình. Có lẽ, hành trình chữa lành của anh cũng chính là hành trình để cô tìm lại bản thân, tìm lại ý nghĩa cho sự tồn tại của mình trong thế giới xa lạ này.

"Ting."

Tiếng thông báo email từ chiếc laptop vẫn còn mở trên bàn bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cả hai người.

Minh Khánh An giật mình, vội vàng quay vào từ ban công. Tim anh đập thình thịch như trống trận. Đó có thể là email trả lời của Chu Huy Hà, người đồng nghiệp là cấp trên của anh.

Anh ngồi xuống ghế, bàn tay hơi run rẩy khi đưa về phía chiếc máy tính. Anh hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, rồi bấm chuột để mở máy.

Đúng là nó. Một email mới từ Chu Huy Hà, với tiêu đề ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Re: V/v: Tổng kết dự án Phoenix".

Anh nuốt khan, rồi bấm chuột một lần nữa để mở email. Mai Khánh An cũng nín thở, đứng cách đó không xa, không dám lại gần nhưng cũng không thể rời mắt khỏi màn hình, chờ đợi cùng anh.

Nội dung email rất ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề, đúng với phong cách làm việc chuyên nghiệp và dứt khoát của Hà.

"Khánh An,

Đã nhận được email. Cảm ơn anh đã dành thời gian tổng kết chi tiết. Tôi sẽ đọc và chuyển cho các bộ phận liên quan tham khảo.

Trân trọng,

Chu Huy Hà."

Chỉ vậy thôi.

Không có một lời khen ngợi nào. Không có sự tán thưởng hay động viên hoa mỹ. Nhưng quan trọng hơn hết, không có lời chê bai, không có sự mỉa mai hay bất kỳ sự phán xét nào cả.

Chỉ có sự công nhận.

Một sự công nhận chuyên nghiệp và sòng phẳng. "Cảm ơn anh đã dành thời gian tổng kết chi tiết." Câu nói đó, đối với Minh Khánh An lúc này, còn quý giá hơn cả triệu lời khen ngợi rỗng tuếch. Nỗ lực của anh, sự dũng cảm của anh, đã được ghi nhận. Anh đã không làm một việc vô nghĩa.

Một tảng đá vô hình đè nặng lên ngực anh suốt nhiều tháng qua, một gánh nặng của thất bại và tự ti, dường như đã vỡ tan thành trăm mảnh. Anh không cảm thấy vui sướng tột độ hay hò reo phấn khích, anh chỉ cảm thấy nhẹ nhõm. Một sự nhẹ nhõm sâu sắc, lan tỏa khắp cơ thể, từ đỉnh đầu đến gót chân. Anh có thể thở được rồi, một cách thật tự do và thanh thản.

Anh ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại, lần đầu tiên mỉm cười một nụ cười thật sự, dù rất khẽ, một nụ cười của sự giải thoát.

Anh mở mắt ra, nhìn về phía Mai Khánh An, người vẫn đang đứng đó chờ đợi, ánh mắt đầy sự quan tâm. Ánh mắt họ gặp nhau, một sự kết nối không cần lời nói. Anh không cần phải nói gì. Cô cũng vậy.

Anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu thay cho lời cảm ơn sâu sắc nhất, cho sự động viên thầm lặng của cô.

Và cô cũng gật đầu đáp lại, một cái gật đầu của sự thấu hiểu, của sự sẻ chia.

Trong khoảnh khắc đó, họ không chỉ còn là hai bản thể của cùng một người, mắc kẹt trong những hoàn cảnh trớ trêu. Họ đã trở thành đồng đội, những người cùng chung chiến tuyến. Và họ biết rằng, dù hành trình phía trước còn rất dài, đầy thử thách và mờ mịt, nhưng ít nhất, họ đã cùng nhau chiến thắng trong trận đánh đầu tiên này.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...