Ánh nắng len qua khung cửa bếp, vẽ những vệt sáng dài trên nền gạch màu xám nhạt. Gian bếp nhỏ gọn nhưng ngăn nắp. Mùi hành phi còn thoang thoảng trong không khí từ buổi sáng, hòa cùng hương thơm ấm của gỗ cũ.
Main cột tóc lên cao, tay áo vén gọn, khẽ mở tủ lạnh lấy rau củ ra. Bên cạnh bàn, Airi đứng im như một chú mèo nhỏ vừa lén bước vào thế giới lạ. Bé không còn nép vào góc như mọi ngày nữa, mà đứng cách Main vài bước — vẫn dè chừng, nhưng không hề muốn rời đi.
“Airi, hôm nay chị định nấu súp rau với bánh mì nướng.” – Main xoay người, nụ cười dịu dàng.
“...ngon không?” – bé hỏi khẽ.
“Ừ, ngon lắm. Em có muốn phụ chị không?”
Câu hỏi nhẹ tênh. Không ép buộc. Không ràng buộc. Chỉ đơn giản như một chiếc lá rơi xuống mặt nước.
Airi im lặng vài giây, bàn tay nhỏ siết nhẹ góc áo. Rồi bé khẽ gật đầu.
Main đưa cho Airi một con dao nhỏ bằng nhựa để cắt rau. Bé cẩn thận cầm, đôi tay hơi run. Main đứng bên cạnh, không chạm vào bé, chỉ đặt tay mình sát gần, như một lớp chắn mềm.
“Cắt chậm thôi, không cần vội.”
Airi cúi xuống, đôi mắt tím tập trung. Con dao lướt qua miếng cà rốt, tạo thành những lát mỏng hơi méo mó. Bé lúng túng nhìn, má hơi đỏ lên.
Main bật cười nhẹ, không phải trêu chọc mà là ấm áp.
“Lần đầu mà cắt thế này là giỏi lắm rồi đấy.”
Airi cắn nhẹ môi, ánh mắt chớp chớp. Trong lòng có một tia cảm giác lạ — không phải lo sợ… mà là một chút vui. Bé tiếp tục cắt, lần này chậm hơn, đều hơn.
Khi nước trong nồi bắt đầu sôi lăn tăn, mùi rau củ lan khắp gian bếp. Airi ngẩng đầu lên, gương mặt bé hồng nhẹ vì hơi nóng. Main đặt bánh mì vào lò nướng nhỏ, rồi quay sang rót nước vào ly.
“Em muốn uống sữa hay nước cam?”
“Sữa…” – giọng bé nhỏ, nhưng không còn run như trước.
Main rót sữa vào ly, rồi khẽ đặt trước mặt Airi.
“Cẩn thận nhé, hơi ấm đấy.”
Bé đón lấy, hai bàn tay bé xíu ôm quanh ly thủy tinh. Nhiệt độ lan vào lòng bàn tay, như có gì đó rất xa xôi nhưng cũng rất gần. Một cảm giác… gọi là “nhà”.
Khi súp đã nấu xong, Main bưng ra bàn ăn cạnh cửa sổ. Ánh sáng chiếu vào tô súp, làm nổi rõ những lát rau củ đầy màu sắc: cam, xanh, vàng, trắng. Bánh mì thơm phức, giòn rụm.
Airi ngồi đối diện. Bé hơi rụt rè, nhưng ánh mắt lấp lánh như đang nhìn thấy thứ gì thật quý giá.
“Ăn đi.” – Main nói khẽ, múc cho bé một muỗng.
“Ừm…” – Airi khẽ gật, rồi đưa muỗng lên môi.
Hương vị ngọt nhẹ từ nước hầm, mềm của cà rốt và khoai tây lan trong miệng. Không quá đậm, không quá nhạt… chỉ vừa đủ để trái tim bé rung lên một nhịp rất nhỏ.
“Ngon không?” – Main hỏi nhẹ.
“Ngon…” – Airi đáp, mắt nhìn xuống, khóe môi khẽ cong, một nụ cười bé xíu như búp hoa hé mở.
Main khựng lại một chút. Đây là lần đầu tiên từ khi Airi đến, bé cười thật sự.
Bữa ăn trôi qua trong yên bình. Tiếng muỗng va vào chén khẽ khàng, tiếng gió ngoài vườn hòa cùng mùi súp thơm. Không cần nói nhiều, không cần lý do… cảm giác ấm áp tự nhiên len vào từng khoảng nhỏ trong căn bếp này.
“Airi này.” – Main lên tiếng sau một lúc.
“Dạ?”
“Cảm ơn vì hôm nay đã giúp chị nấu ăn.”
Airi ngẩng lên. Trong đôi mắt tím long lanh, có một tia sáng nhỏ phản chiếu ánh nắng từ cửa sổ.
“...Không có gì.” – giọng bé nhẹ, nhưng trong lòng lại nhen nhóm một điều chưa gọi tên được.
Khi dọn dẹp xong, Main rửa bát còn Airi đứng bên cạnh lau từng chiếc đĩa nhỏ. Không còn cảm giác xa cách như những ngày đầu nữa — chỉ còn sự im lặng dễ chịu, như hai người đã quen sống cùng nhau từ rất lâu.
Airi nhìn bóng Main phản chiếu trong nước, rồi khẽ chạm vào ngực mình. Nhịp tim… không còn lạnh như những buổi tối đầu tiên.
“...Main.” – bé gọi khẽ.
“Ừ?”
“Bữa ăn hôm nay… em thích lắm.”
Main dừng tay, rồi quay lại. Ánh sáng trong mắt cô mềm đến mức Airi gần như ngẩn ngơ.
“Chị cũng vậy. Thích lắm.”
Chiều hôm đó, bầu trời chuyển sắc nhanh đến lạ. Những đám mây trắng buổi sáng bỗng biến thành mảng xám xanh nặng nề, kéo dài khắp đường chân trời. Không khí trở nên ẩm ướt, gió lùa qua vườn làm những tán lá xào xạc như đang thì thầm.
Airi ngồi trong phòng khách, tay ôm gối mèo, mắt dõi ra khung cửa sổ. Ánh sáng trong nhà dịu vàng, ấm áp, đối lập hẳn với bầu trời sắp đổ cơn mưa ngoài kia.
Main đang gấp lại vài chiếc khăn mới giặt, động tác chậm rãi và nhẹ nhàng như mọi khi. Không khí im lặng, nhưng không còn ngột ngạt như ngày đầu tiên. Im lặng lúc này… chỉ đơn giản là yên bình.
“Hình như sắp mưa rồi.” – Main nói, ánh mắt khẽ liếc qua cửa sổ.
Airi không đáp, nhưng ngón tay siết nhẹ vào gối. Từng giọt mưa đầu tiên rơi xuống mái hiên, tách… tách… như tiếng gõ nhẹ vào lòng người.
“Chị thích mưa.” – Main nói tiếp, giọng rất nhẹ – “Lúc nhỏ, chị từng chạy dưới mưa, cười đến mệt.”
Airi nghiêng đầu, nhìn cô. Trong ánh mắt tím có chút gì đó lạ — tò mò xen lẫn cảm giác ấm áp mơ hồ.
“Không lạnh… sao?” – bé hỏi khẽ.
“Lạnh chứ.” – Main bật cười – “Nhưng lúc đó, thấy vui lắm.”
Mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Tiếng mưa rơi ào ào trên mái ngói, hòa với tiếng gió nhẹ. Main đặt khăn xuống bàn, rồi chậm rãi bước đến mở cửa sau. Mùi mưa ùa vào, ẩm nhưng dễ chịu, như đang rửa trôi cả bụi của những ngày dài.
Airi ngồi yên, mắt mở to. Trước mắt bé là khoảng sân sau nhà ướt sũng, từng vệt nước phản chiếu ánh đèn vàng trong nhà lung linh như ánh sao rơi xuống đất.
Main khẽ quay lại, đưa tay về phía bé, nhưng không nắm lấy.
“Muốn thử ra ngoài không?”
Airi khựng lại. Tim bé đập mạnh — cảm giác giống như khi đứng trước một cánh cửa lớn, không biết phía sau là gì.
“Em… có thể đứng trong hiên thôi cũng được.” – Main nói nhẹ như gió – “Không cần chạy ra nếu không thích.”
Khoảng khắc ngắn ngủi trôi qua. Rồi Airi đặt gối mèo xuống, đôi chân nhỏ khẽ bước về phía cửa sau.
Mưa rơi rào rạt. Gió mang theo mùi đất ẩm sau trận nắng dài. Khi Airi đứng ở hiên, từng giọt nước bắn vào da tay bé, lạnh buốt… nhưng không hề đáng sợ như bé nghĩ.
Main đứng bên cạnh, hai người cách nhau chỉ nửa cánh tay. Không có ai nói gì. Tiếng mưa đã đủ lấp đầy không gian.
“Airi.” – Main gọi khẽ.
“Dạ…?”
“Trời mưa đẹp ha.”
Airi nhìn ra ngoài. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, ánh mắt bé không còn né tránh bóng tối… mà đang lặng lẽ nhìn thế giới.
“…Ừm.” – tiếng bé nhỏ nhưng rõ ràng.
Một cơn gió mạnh lùa qua, vài giọt nước tạt vào má. Airi khẽ nhắm mắt lại, rồi bật cười khẽ — rất nhỏ, nhưng là một nụ cười thật sự.
Main nghiêng đầu, nhìn thấy nụ cười ấy, trong lòng cô như có một ngọn đèn nhỏ được thắp lên. Không cần nói gì, cô cũng cười theo, nhẹ nhàng và dịu dàng như ánh sáng xuyên qua mưa.
“Em vừa cười đó.” – Main nói nhỏ.
“...Không có.” – Airi đỏ mặt, vội che má.
“Có chứ.” – Main khẽ nghiêng người, ánh mắt tinh nghịch – “Cười rất xinh nữa.”
Airi bối rối, khép vai lại, nhưng nụ cười lại càng rõ hơn. Bé không nhận ra… nhưng khoảnh khắc ấy, mọi sợ hãi ngày đầu dường như đã lùi lại một bước.
Main nhẹ bước xuống bậc thềm, để mưa rơi lên tóc, lên vai. Từng giọt nước làm mái tóc trắng ánh lên dưới ánh đèn vàng. Airi nhìn theo, tim bé đập nhanh — không phải vì sợ, mà vì lần đầu tiên trong đời… cảm giác này khác lạ.
“Muốn ra thử không?” – Main chìa tay ra, giọng không hối thúc.
Airi ngập ngừng một nhịp, rồi đưa tay ra, chạm nhẹ vào đầu ngón tay của Main. Cảm giác ấm áp từ tay cô truyền sang, trái ngược hẳn với hơi lạnh của mưa. Bé bước thêm một bước nhỏ — chỉ đủ để nước mưa chạm vào đầu ngón chân.
Và rồi bé cười. Không còn gượng gạo. Không còn che giấu. Chỉ là một nụ cười nhẹ, trong veo như tiếng nước mưa vỡ trên nền đất.
Hai người đứng dưới mái hiên, tay chạm tay, nghe mưa rơi không dứt. Thời gian như ngưng lại. Không còn bóng đêm đáng sợ. Không còn những giấc mơ lạnh lẽo.
Chỉ có tiếng mưa… tiếng tim đập… và hơi ấm từ người bên cạnh.
“Chị ơi…” – Airi nói khẽ.
“Ừ?”
“…Em thích trời mưa rồi.”
Main bật cười nhẹ, xoa xoa mái tóc ướt lấm tấm nước của bé.
“Chị cũng vậy.”
Trời đêm sau cơn mưa tĩnh lặng đến lạ. Không còn tiếng gió mạnh, chỉ còn vài giọt nước nhỏ lộp độp rơi từ mái ngói xuống nền sân ướt. Bầu không khí ẩm nhưng dễ chịu, mùi mưa còn đọng lại khắp nơi — trong vườn, trên lá cây, len cả vào khung cửa sổ mở hé.
Airi nằm trên chiếc giường nhỏ trong phòng mình. Căn phòng này đã quá quen thuộc sau gần hai tuần ở đây: góc tường có chiếc đèn ngủ hình mặt trăng, chăn bông mềm, và gối mèo mà bé luôn ôm. Nhưng tối nay… cảm giác có chút khác.
Ánh sáng mờ từ chiếc đèn vàng ngoài hành lang hắt vào khe cửa. Gió nhẹ luồn qua rèm, soạt… soạt… tạo nên âm thanh rất khẽ.
Airi mở mắt. Tim bé đập hơi nhanh — không phải vì sợ, mà vì trong lồng ngực có một khoảng trống lạ thường. Từ ngày mất cha mẹ, mỗi đêm như thế này đều khiến bé thấy lạc lõng… như rơi vào một khoảng tối sâu không có đáy.
Nhưng đêm nay… tiếng mưa còn đọng đâu đó ngoài sân, và bên cạnh căn phòng này — có người.
Main vẫn chưa ngủ. Trong phòng cô, ánh đèn bàn nhỏ hắt lên nửa khuôn mặt dịu dàng. Mái tóc trắng dài xõa ra sau lưng, vài lọn rơi lòa xòa trên vai. Cô ngồi bên bàn, lật qua vài trang sách, nhưng thật ra chẳng đọc được bao nhiêu.
Từ ngày Airi đến đây, mỗi đêm cô đều bật đèn nhỏ. Không phải vì sợ tối… mà vì sợ cô bé tỉnh giấc giữa đêm, sợ lại nhìn thấy bóng tối ấy mà run lên như những ngày đầu.
Airi ngồi dậy, ôm gối mèo, chân nhỏ khẽ chạm xuống sàn gỗ lạnh. Bé bước từng bước thật khẽ ra khỏi phòng. Hành lang tối mờ nhưng không còn khiến bé rùng mình. Ánh đèn từ phòng Main hắt ra một vệt sáng ấm như sợi chỉ dẫn lối.
Gõ… gõ…
Tiếng gõ cửa bé xíu vang lên trong khoảng yên tĩnh ấy.
Main ngẩng lên, hơi bất ngờ. Khi cánh cửa mở ra, cô thấy Airi đứng đó — tóc rối nhẹ, đôi mắt tím ngập ngừng, tay ôm chặt chiếc gối mèo như một tấm chắn nhỏ.
“Airi?” – Main nhẹ giọng.
“Em…” – bé cắn môi, giọng nhỏ xíu – “...không ngủ được.”
Main không nói gì, chỉ khẽ nghiêng người để bé bước vào. Trong phòng tràn ngập mùi hương nhẹ của trà và sách — thứ mùi khiến người ta cảm thấy yên ổn lạ thường.
Airi đứng sát mép giường, không nhìn thẳng, chỉ lén ngó quanh. Cô ngồi xuống, khẽ vỗ vào khoảng trống bên cạnh.
“Muốn ngồi đây không?”
Bé khựng lại, rồi từ từ tiến lại gần, ngồi xuống mép giường. Cảm giác mềm và ấm từ chăn len vào từng đầu ngón tay. Mọi thứ đều đơn giản, nhưng chính vì vậy… lại khiến trái tim nhỏ bé kia rung lên một nhịp lạ.
“Sợ à?” – Main hỏi khẽ, không xoáy sâu.
“…Không biết.” – Airi trả lời rất thật.
Bên ngoài, mưa đã ngừng. Chỉ còn tiếng nước nhỏ tí tách rơi từ máng xối xuống vũng nước cũ. Trong căn phòng, tiếng đồng hồ treo tường tích… tắc… đều đặn, nhẹ đến mức như ru ngủ.
Main ngả lưng ra sau, nằm nghiêng một bên. Cô khẽ kéo chiếc chăn lại gần, không chạm vào Airi, nhưng đủ để hơi ấm lan sang.
“Không sao đâu. Ở đây an toàn rồi.” – giọng cô nhỏ như một lời thủ thỉ.
Airi nhìn sang. Trong ánh đèn bàn vàng nhạt, khuôn mặt Main có nét gì đó rất ấm, không xa cách, không đe dọa. Bé khép chăn quanh người, hơi chần chừ, rồi dịch người lại gần hơn một chút — chỉ một chút thôi.
Main khẽ nhắm mắt. Không cần nói gì thêm.
Thời gian trôi nhẹ như sợi chỉ. Mí mắt Airi dần nặng. Lần đầu tiên trong nhiều đêm, bé không nằm co ro vì sợ, cũng không khóc trong im lặng. Cảm giác được bao quanh bởi hơi ấm ấy làm mọi khoảng tối trong lòng dịu lại.
“...Main.” – giọng bé khẽ như hơi thở.
“Ừ?” – Main đáp mà không mở mắt.
“Cảm ơn.”
Một khoảng lặng êm. Rồi Main đưa tay lên, nhẹ xoa đỉnh đầu bé — không lời, chỉ là một động tác rất tự nhiên.
“Ngủ đi, Airi.”
Bé khép mắt. Tiếng mưa nhỏ còn vương đâu đó ngoài hiên, tiếng đồng hồ chậm rãi, hơi thở ấm áp bên cạnh. Và trong giấc ngủ ấy — không có tiếng thét, không có bóng tối. Chỉ có một hơi ấm mà bé chưa từng có lại từ rất lâu.
Airi ngủ thiếp đi trong vòng chừng năm phút. Một giấc ngủ đầu tiên thật sự yên bình… như trái tim nhỏ bé kia cuối cùng đã tìm được nơi để tựa vào.
Main khẽ nhìn sang, gạt nhẹ lọn tóc trên má bé, rồi cũng nhắm mắt lại. Cô biết, đây chỉ là một đêm rất nhỏ… nhưng là một bước ngoặt rất lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)