Khi Chúa Vắng Mặt. Tôi Đã Ở Đây/Chapter 1: Tên Cháu Trai Khó Nuốt Nhất Thế GiớiChapter 1: Tên Cháu Trai Khó Nuốt Nhất Thế Giới
20px

Cơn gió đầu tiên lướt qua mái vòm đổ nát.

Mùi lưu huỳnh, thịt cháy và máu cũ hòa vào nhau như một loại cocktail của địa ngục, nặng mùi, lầy lội, và hoàn toàn không hấp dẫn. Gió không thổi vì sự sống, nó đơn giản chỉ là thứ còn sót lại từ vụ va chạm giữa các chiều không gian vài phút trước.

"Thế giới chắc phải cạn trò lắm rồi, mới moi tôi ra lúc này."

Giọng người đàn ông vọng lại từ giữa đống đổ nát. Trầm, khô, và có phần mệt mỏi kiểu người vừa bị kéo ra khỏi kỳ nghỉ. Nhưng ẩn sau đó là sự ngông cuồng lạnh lẽo, cái kiểu của một kẻ biết mình là quân cờ duy nhất không ai dám động vào.

"Tối thứ bảy. Lẽ ra tôi nên ở Reykjavík uống rượu mơ và đọc sách về giả lập tâm trí. Nhưng không... Thay vào đó ông trời bắt tôi phải đánh nhau với một cặp quỷ loạn luân có vấn đề tâm lý và giọng cười như radio hỏng ư?"

Từ trong bóng tối, hai thân hình khổng lồ trồi ra như tượng ác thần châu Phi, da đen xám, ánh đỏ loang lổ, gân máu nổi như mạng nhện. Một nam, một nữ. Một cơ thể, hai bản thể. Cặp song sinh địa ngục.

"Ngươi không mang phù chú, không dao thần, không thánh tích?"

"Ngươi nghĩ dao sắt và thái độ mỉa mai đủ để giết tụi ta sao?"

"Không đủ."

Nivostein nhún vai, xoay xoay con dao gấp bằng tungsten như đang chơi món đồ chơi rẻ tiền.

"Nhưng các vị sai ở chỗ là, tôi không giết ai cả. Tôi chỉ... thúc đẩy quá trình kết thúc của họ."

Tiếng gầm vỡ ra như sấm. Hai con quỷ lao tới, biến hình cả không gian xung quanh thành vệt sáng lóa. Không có tiếng rít gió, chỉ là sự đè nén tức ngực của không khí bị xé toạc. Nhưng anh đã bước sang trái, nửa bước duy nhất đúng bằng tính toán quán tính sau cú bật đầu gối của sinh vật nặng 190kg trong không khí loãng.

Bàn tay trái bật ống phun khí siêu lạnh.

Nhiệt độ rơi thẳng về -80°C trong tích tắc. Mọi thứ co rút, run rẩy như bị ép vào tủ cryo sinh học.

"Lạnh một chút thôi. Coi như trị liệu cryo miễn phí."

Con quỷ đực chậm lại đúng 0.12 giây – đủ để Nivostein lách vào. Dao lật xuống, cổ tay nghiêng 42 độ. Vết cắt lướt qua khe xương sườn, không sâu, nhưng chính xác như chuỗi lệnh trong hệ điều hành.

Máu đen xịt ra. Axit hôi nồng. Con cái gầm lên, vung móng như búa tạ.

"Khoan đã."

Anh nghiêng người tránh, gần như uể oải.

"Quý cô à, bạo lực là cách giải quyết nghèo nàn nhất. Mà tiếc là tôi không nghèo."

Chuyển động như nước. Anh đã ở sau lưng nó. Một cú đạp nhẹ làm nó xoay trục. Dao cắm xuống đáy sọ. Một nhát. Không thừa, không thiếu.

Nó rít lên như lò hơi xì ga. Nhưng mắt đã đục. Đứng đó, loạng choạng, như thể nó cũng không chắc mình là ai.

Con đực gào lên. Nivostein thở ra.

"Biết ngay mà."

Anh rút dao, xoay nhẹ cổ tay cho văng máu ra một bên, như đầu bếp Nhật kiêu hãnh lau sạch dao sau miếng sashimi hoàn hảo.

"À, tôi lên lịch cho hai người chết cùng lúc nhé? Gọn, đẹp, hợp đôi. Đáng yêu nhỉ?"

Cú đâm cuối cùng đi vào hạch điều khiển vận động. Một thao tác y học chính xác, như cái cách anh từng viết lại toàn bộ mô hình thần kinh vận động cho viện Johns Hopkins, chỉ để trêu giám đốc khoa.

Con quỷ sụp xuống.

Anh bước ra khỏi bóng tối, ánh trăng rách nát hắt xuống mặt đá loang máu. Mắt hơi nheo lại.

Anh không nhìn hai xác quỷ đang tan vào hư không. Anh đang nhìn lên trời. Nơi đó có thứ gì khác - thiên thần, dị chủng, trí tuệ nhân tạo tự nhận là thần... Thứ gì cũng đang chờ. Thế giới này có tất cả. Trừ một thứ.

"Thần? Cái thứ bất tử chưa từng hiểu hậu quả của cái chết."

Anh bật tai nghe. Nhạc jazz cũ khẽ ngân như kèn sax lạc lõng giữa chiến trường.

"Nhưng tôi là Carakin."

...

"Mã sự kiện: Vạn Ẩn-Đỏ, tọa độ phân lớp 73-D, Trái Đất – miền vật lý thấp cấp. Loại tác nhân: Phi-thần. Hệ số can thiệp: -1."

Căn phòng tối hình lục giác run nhẹ khi dữ liệu va chạm được chiếu lên từng bề mặt. Sáu thực thể không thuộc bất kỳ khái niệm sinh học nào đang quan sát. Một thì phát sáng bằng mùi hương. Một không có hình thể, chỉ là tiếng vọng. Một là đống xương di động đang nhịp trống. Còn lại là sự sống, hoặc cái gì gần giống sự sống, đến từ sáu chiều không gian khác nhau.

"Báo cáo xác nhận: Cặp Song Sinh Địa Ngục đã bị tiêu diệt. Không có thiên thần, không có thánh khí, không có nghi thức phong ấn."

"Tác nhân là gì?" Thực thể mang giọng của ngôn ngữ cổ nhất lên tiếng.

"Một con người." Hệ thống trả lời. Vô cảm. Xác thực.

Rồi nó im lặng. Không phải vì hoài nghi. Mà vì sợ đang hiểu đúng.

Cùng lúc đó, tại Trạm Ngoại Mạng 17 của hệ thống Trí Tuệ Gốc (Core AI)

"Mẫu hành vi không khớp bất kỳ dự đoán nào trong 12.812.045 kịch bản can thiệp."

Dòng dữ liệu lướt nhanh qua như mưa photon. Trong hàng tỷ kịch bản chiến lược của Core AI, không có biến thể nào trong đó một con người không nâng cấp, không dị thể, không thuộc thần cấp, lại tiêu diệt được Alpha-Class Dual Entity bằng dao gấp và khí lạnh.

"Tác nhân: Nivostein Bersonder Carakin. Dòng máu: Hợp chủng 7 lớp. Hệ gen: Ghi chú nguy hiểm."

"Đề xuất: nâng hạng đe dọa lên Cấp Thực Thể Không Dự Đoán (Unmodeled Entity)."

Trong khi đó, ở một biệt phủ giữa dãy Alps, phòng họp chính của gia tộc Carakin

Khói thuốc lá xịn và gỗ sồi cổ trộn vào mùi tiền cũ.

Một người đàn ông tóc bạc, lưng thẳng như thanh kiếm, đặt cốc rượu xuống bàn.

"Thằng nhóc lại giết cái gì rồi à?"

Một nữ pháp quan Carakin gật đầu, đưa tấm bảng phát sáng chứa dữ liệu.

"Cặp Song Sinh Địa Ngục. Mà không cần dùng thánh tích."

Người đàn ông trầm ngâm. Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi.

"Gọi nó về."

"Bằng cách nào? Nó vừa hack hệ thống dịch chuyển của cả ba phe."

"Vậy gửi lời mời. Nói có cocktail. Và báo với Vĩnh Chủ rằng gia tộc không chịu trách nhiệm cho hành vi cá nhân của thằng cháu."

Và ở đâu đó... dưới lòng đất một quán bar ở Reykjavík

Nhạc jazz vẫn vang, tay pha chế là một AI cấp thấp mang hình cô gái người Ý.

Nivostein Carakin đang nhâm nhi rượu mơ, ánh mắt nhìn ra cửa sổ ảo nơi mặt trăng nhân tạo treo lơ lửng.

Chiếc tai nghe vang lên một giọng quen thuộc:

"Nivo.

Có cuộc họp gia tộc. Trễ mười phút là bị xóa tên khỏi di sản tinh thần đấy."

Anh ngửa cổ uống cạn ly.

"Lần này họ muốn gì? Một cái xác? Một thỏa thuận hòa bình? Hay chỉ là giận vì tôi không gọi trước khi giết hai con quỷ cổ đại?"

"Họ muốn anh. Có mặt. Không dao. Không mỉa mai."

Anh đứng dậy, khoác áo, bỏ dao vào bao.

"Thế thì trễ mười phút là lịch sự đấy."

Căn phòng có hình ovan, được lát đá đen từ lõi của hành tinh không còn tồn tại. Mỗi chiếc ghế quanh bàn dài là một di vật quyền lực. Ghế của Matriarch được làm từ xương của Leviathan. Ghế của ông nội Nivostein là hợp kim neutron ép – vật liệu mà Trái Đất hiện nay không còn khai thác được.

Tất cả đang ngồi đó. Trầm. Sáng. Lặng.

Khi Nivostein Carakin bước vào, tiếng giày anh vang lên như âm thanh duy nhất còn sống trong phòng đầy những người không bao giờ già.

Chiếc áo sơ mi đen vẫn còn mùi khói lưu huỳnh. Dao gấp giấu gọn dưới gấu quần, đôi giày boots da còn dính thứ gì đó vừa là máu vừa là tinh thể cháy của linh hồn. Tóc anh đen nhánh, rối nhẹ kiểu người có thể ngủ gục trên tàu vũ trụ và tỉnh dậy giữa lằn đạn. Mắt nâu trầm, ấm như gỗ cháy âm ỉ, thứ duy nhất ấm áp khiến người ta lạnh sống lưng.

Không ai nói gì khi anh bước vào. Không phải vì lịch sự. Mà vì không ai biết sẽ nói cái quái gì cho đủ tầm.

Một giọng vang lên trước. Là Evard Carakin, bác của anh. Một người đàn ông với đôi mắt luôn nheo lại như thể mọi người đều là sai số cần hiệu chỉnh.

"Cháu có biết cái gì xảy ra khi một thành viên nhà Carakin tự ý tiêu diệt thực thể cấp cao không xin phép liên minh không?"

Nivostein rút ghế, ngồi xuống, tay đặt hờ lên bàn như thể vừa bước ra từ một quán cà phê hơn là một tội ác chính trị.

"Có. Nó gây rối hệ thống. Làm rối nhịp của các hiệp định siêu không gian. Khiến Hội Đồng Phân Tầng hoảng loạn. Gây tổn thất khoảng ba mươi tỷ đơn vị ảnh hưởng, kéo theo hai cuộc họp khẩn, và khiến ba hội đồng đánh giá lại năng lực phòng thủ của chính họ."

Anh ngừng lại đúng một nhịp.

"Tức là... cháu làm bọn họ sợ."

Không ai nói gì trong 1.3 giây.

Một thành viên khác lên tiếng, một phụ nữ cao, tóc trắng, da sậm như đá obsidian, có thể là người đứng đầu chi nhánh Carakin ở châu Phi:

"Vấn đề là, Nivo, cháu không có thẩm quyền làm điều đó."

"Không." Anh ngắt lời, giọng không lớn, nhưng bén.

"Máu đổ rồi mà mọi người vẫn còn chờ xem ai được phép lau dọn."

Không khí lạnh đi một cách vật lý.

Anh nghiêng đầu, ánh mắt không mang tức giận, chỉ là sự phân tích thuần túy:

"Chúng ta không phải là một gia tộc của đạo đức. Chúng ta là công cụ điều phối sự ổn định. Cháu thấy hai thực thể mất kiểm soát, đã vượt ngưỡng hành động, chúng giết hơn vài trăm người, và cháu can thiệp. Nếu điều đó khiến gia tộc mất mặt... thì có lẽ mặt mũi gia tộc được xây bằng bọt xà phòng."

Không ai phản ứng ngay lập tức. Matriarch, người phụ nữ già nhất nhà Carakin, đang ngồi ở đầu bàn, đôi mắt đóng lại như đang ngủ, khẽ mở mắt ra.

"Cháu đã chọn không làm theo cách của chúng ta."

"Cháu chưa từng thuộc về cách nào cả."  Nivostein nói, và lần này anh mỉm cười. Không ấm. Không giả. Mà là kiểu nụ cười nguy hiểm nhất thế giới: của một người không cần sự chấp thuận để tồn tại.

Không ai trong phòng nói gì thêm. Không phải vì bị thuyết phục. Mà vì họ nhớ ra một cách vô thức ai đang ngồi ở đầu bàn kia.

Nivostein Bersonder Carakin.

Cái tên được ghi chú đặc biệt trong hơn 172 hệ thống giám sát dị thể, cấm sao chép gen tại ba ngân hàng sinh học liên sao, và được đánh dấu "không dự đoán được" bởi sáu thế lực trí tuệ nhân tạo cấp hành tinh.

Một con người không nâng cấp, không dị năng, không phép thuật. Nhưng là đỉnh cao tuyệt đối của thứ nhân loại đã mất niềm tin vào.

Họ sợ anh vì không thể hiểu tại sao anh vẫn là con người, mà vẫn còn sống sau tất cả những gì anh đối đầu. Họ sợ anh vì anh không cần thao túng thực tại. Và kỳ lạ thay, thực tại cũng không dám chạm vào anh.

Gia tộc Carakin là dòng máu tàn bạo và chính xác nhất từng được ghi nhận. Họ không sinh con. Họ tuyển chọn, phối giống, tối ưu, sàng lọc, tái lập trình di truyền, rồi tiếp tục chắt lọc qua hơn mười bảy thế hệ, trong gần bốn trăm năm.

Họ làm điều đó không phải vì lý tưởng. Mà vì tiền, chiến tranh, và quyền lực.

Họ là tập đoàn sản xuất vũ khí đầu tiên dám thực thể hóa vũ khí ở cấp khái niệm. Là tổ chức duy nhất đủ tiềm lực khai thác địa ngục làm năng lượng, săn lùng quỷ dữ để bán làm nô lệ sinh học, thuần hóa các cổng không gian, và trong một giai đoạn ngắn, xâm chiếm được một phần Thiên Đàng để dựng thuộc địa dành cho giới siêu giàu.

Thiên thần từng là biểu tượng của thần thánh? Carakin đóng gói họ trong capsule thủy tinh và bán như quà lưu niệm cho các nhà sưu tầm chiều không gian. Một thiên thần biết bay từng được đấu giá làm thú cưng tại một buổi gala từ thiện.

Gia tộc đó... sinh ra Nivostein.

Không ai biết chuyện gì xảy ra trong vòng ba mươi năm đầu tiên của anh. Mọi hồ sơ đều bị niêm phong. Bản ghi gen gốc bị xóa khỏi bảy ngân hàng. Người mang thai anh được "cho nghỉ hưu" khỏi gia tộc. Người giám sát chuỗi tăng trưởng bị biến mất.

Người ta chỉ biết rằng: Nivostein không giống bất kỳ sinh vật nào khác.

Anh không bay. Không biến hình. Không bất tử.

Nhưng nếu có ai đó cần đối đầu với ác quỷ tối cổ, thiên thần phản nghịch, hay AI dị giáo mang theo 4 chiều nhận thức, thì những hội đồng đầy quyền lực chỉ nói:

"Gọi Nivo. Nếu nó đồng ý. Nếu không... thì cầu nguyện đi."

Nivostein không cần tỏ ra vượt trội. Anh là vượt trội và đã chứng minh điều đó hơn ba mươi lần, tại các chiến trường mà toàn bộ đội quân ma thuật, AI tổng hợp, đạo quân không gian đều chết sạch, còn anh thì quay về... với tai nghe vẫn phát nhạc jazz.

Người khác cần hệ thống phòng thủ.

Anh cần một con dao và một lý do.

Người khác hỏi: "Làm thế nào để sống sót?"

Anh hỏi: "Tại sao tụi nó còn sống tới giờ?"

Và khi một thế lực hỏi: "Ai cho mày quyền làm thế?"

Anh chỉ nhún vai, và đáp:

"Hàng tỷ con người chưa bao giờ được hỏi ý kiến. Tôi đại diện cho họ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...