Khi hai trái tim tổn thương tìm thấy nhau từ niềm an ủi, Bạch Tuyết - cô gái xinh đẹp nhất trường và tôi bị gán nhầm là cặp đôi ngốc nghếch/Chapter 20: Gần như bị chìm đắm trong sự ngọt ngào của Bạch TuyếtChapter 20: Gần như bị chìm đắm trong sự ngọt ngào của Bạch Tuyết
20px

「Xin lỗi… Tớ… làm cậu phải đợi rồi」

Sau khi mua sắm xong và được dẫn về nhà cô, Takashi thấy Himeno đang đứng trước mặt mình, mặc bộ đồ mà chính cậu đã chọn cho cô.

Là một chiếc váy kiểu girly với hai tông màu khác nhau, và nó hợp với Himeno y như cậu tưởng tượng… nhưng bờ vai, xương quai xanh, rồi cả phần đùi lại lộ ra, khiến tác động thị giác mạnh hơn cậu nghĩ rất nhiều.

Dù các cô gái mặc bikini trên tạp chí mà cậu thỉnh thoảng đọc ở cửa hàng tiện lợi chắc chắn hở nhiều hơn cô, nhưng nhìn thấy phần da thịt thường ngày luôn được che kín của Himeno giờ đây đã được lộ ra lại khiến tim Takashi đập mạnh gấp bội.

「…Không hợp với tớ sao?」

Giọng cô lí nhí, bất an… đôi mắt xanh dường như đang nhìn cậu với vẻ buồn bã vì cậu không dám nhìn thẳng vào cô trong bộ đồ 『quá kích thích』 này.

「Vì quá hợp nên tớ mới không dám nhìn đó. Tớ tưởng ít nhất thì cậu cũng có mặc quần tất」

Bình thường Himeno luôn mặc quần tất hoặc váy dài che hết đùi.

Thế mà hôm nay, cặp đùi của cô lại hiện rõ trước mắt… khiến Takashi không biết phải nhìn đi đâu.

Dù là bạn thuở nhỏ như Marika vào mùa hè mặc quần short, cậu vẫn nhìn đùi cô ấy một cách bình thường được.

Nhưng đùi của Himeno thì… lại bằng cách nào đó không thể nhìn thẳng.

Thật ra trong lòng cậu mong Himeno ít nhất cũng mang tất, nhưng hôm nay có vẻ như cô ấy hoàn toàn không định mặc rồi.

Có lẽ nếu không nhìn trực tiếp thì vẫn ổn… Có thể đáng lẽ ra cậu phải chờ đến khi bản thân quen hơn mới nên chọn kiểu váy như thế này cho cô ấy mặc.

「Cảm… ơn cậu… nhé」

Nhìn Takashi đang bối rối đỏ bừng, Himeno cũng chợt trở nên ngượng ngùng đến mức miệng khẽ bật ra tiếng 『a…ư…』

Nếu quá xấu hổ thì Himeno có thể không mặc cũng được, nhưng chắc chắn vì đó là món cậu chọn nên cô muốn mặc cho cậu xem.

「Dù có hơi xấu hổ một chút... Đến cả mặt của tớ cũng nóng bừng cả lên... Nhưng được cho Takashi xem... thì tớ rất vui đó」

「A-ga-ga-ga-ga…」

Giọng nhỏ, ngọt như mật, ngay sát tai—một đòn tấn công bất ngờ.

Takashi không thể không bật ra tiếng kỳ lạ.

Ngay cả bình thường đã không chịu nổi rồi, nay mà còn bị thì thầm ngọt ngào như thế ngay bên tai thì ai chẳng giật mình cơ chứ.

「Sao trông cậu bất ngờ vậy?」

「Tấn công bất ngờ thế là gian lận đó…」

Bộ đồ hôm nay vốn đã hở hơn mức bình thường, cộng thêm đòn 『thì thầm bất ngờ』, khiến Takashi như muốn bốc cháy toàn thân.

Có lẽ nếu là Marika nói thì cậu cũng không xấu hổ đến mức này.

Sức sát thương từ lời thì thầm của Himeno đúng là vượt cấp.

「Cậu cũng thường hay làm những chuyện như vậy còn gì. Lúc tớ buồn vì bị nói những lại khó nghe... chẳng phải cậu là người đã đột nhiên ôm tớ sao?」

「Cái đó... Tớ biết lúc đó mình hơi quá. Chắc cũng vì tớ cũng giống như cậu, nên vô thức muốn tìm hơi ấm con người」

Hôm đó cậu ôm cô quá đột ngột, đến hôm sau nghĩ lại Takashi xấu hổ đến mức muốn lăn ra sàn.

Chưa kể sau khi an ủi, cậu còn… ôm cô và ngủ tiếp đi.

「Không sao đâu… nếu không có Takashi, có lẽ là tớ đã nghỉ học luôn rồi」

Himeno đến gần rồi nắm lấy tay áo của Takashi, cô giật nhẹ nhưng đầy cảm xúc.

Himeno tiến lại gần, rồi giật nhẹ—nhưng đầy cảm xúc—ống tay 

Quả thật, khi bị nhiều bạn nữ nói những điều không đúng, thậm chí bị hắt cả nước vào người  — những chuyện vốn không nên xảy ra ở trường học thì việc trở nên chán nản và nghỉ học cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng ngày đầu tiên là do tình cờ, còn ngày hôm sau là nhờ Takashi cố gắng tìm cô và an ủi… Có lẽ chính nhờ vậy mà Himeno đã được cứu rỗi.

Ngoài ra, một phần lý do Himeno bị bắt nạt có lẽ liên quan đến màu tóc và màu mắt của cô.

Mái tóc bạc mềm mượt như tơ, đôi mắt xanh như đá quý — chắc chắn khiến nhiều cô gái phải ghen tị.

Đa số người Nhật đều mang tóc đen, mắt nâu.

Dù có nhuộm tóc hay đeo lens cũng khó mà tái tạo được vẻ đẹp tự nhiên mà Himeno có.

Chính vì thế, với một số cô gái, Himeno trở thành đối tượng để ganh ghét.

Dù vậy, đó chỉ là một bộ phận nhỏ.

Hầu hết các bạn nữ khác chỉ dám đứng xa nhìn Himeno như đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật.

Một người như đang ở 『phía bên kia của tủ trưng bày』, hoàn toàn nằm ngoài tầm với, có lẽ họ nghĩ mình không thể nào tiếp cận.

「Vậy nên, tớ đã rất biết ơn Takashi… vì cậu đã an ủi tớ」

「Tớ cũng vậy. Nếu hôm đó không gặp và không nói chuyện với Cậu… chắc tớ đã thành hikikomori luôn rồi」

Vết thương tình cảm hôm đó quá lớn.

Nếu không có Himeno ở bên an ủi, có lẽ Takashi đã chẳng muốn làm gì, có khi cũng bỏ học, thu mình trong phòng và thậm chí không gặp lại Marika nữa.

「Tớ cũng biết ơn cậu. Cảm ơn cậu vì tất cả」

Takashi nhẹ nhàng gỡ tay Himeno khỏi tay áo mình, rồi giống như lúc đi chơi ban nãy—đan từng ngón tay của họ lại với nhau.

Dù xấu hổ, cậu vẫn nhìn thẳng vào cô và nói lời cảm ơn bằng tất cả những gì chân thành nhất trong lòng.

「Vậy thì tốt quá rồi… Vậy là tớ đã giúp được Takashi」

「Ừm. Cậu đã giúp tớ nhiều lắm」

Nói xong lời cảm ơn, Takashi đưa tay trái — tay không nắm Himeno — lên, khẽ xoa đầu cô.

「Ưm…」

Himeno đỏ mặt, bật ra tiếng rên nho nhỏ đầy ngọt ngào.

Có vẻ cô rất thích được xoa đầu.

Takashi nghĩ có lẽ sau này cũng nên xoa đầu cô để cảm ơn… nhưng nếu làm nhiều quá chắc cậu sẽ ngại đến chết mất.

「Dù tớ biết ơn Takashi… có lẽ sắp tới tớ vẫn còn cần cậu lắm. Không biết… từ giờ cậu sẽ mãi ở bên tớ chứ?」

Lại một lần nữa, giọng nói ngọt như đường truyền đến sát tai — khiến Takashi cảm giác như có tia sét chạy dọc sống lưng.

「T-tớ… sẽ ở bên cậu. Ừm… chắc chắn là như vậy rồi」

Từ giờ để các cô gái khác biết Himeno là 『hoa đã có chủ』, để họ không còn ghen tị mà làm hại cô nữa, Takashi cũng định sẽ ở cạnh Himeno thường xuyên.

Nhưng nếu cứ tiếp tục bị những lời thì thầm ngọt ngào hay những cái chạm nhẹ như thế này…

Tinh thần của Takashi kiểu gì cũng sẽ bốc hơi mất.

Cậu vốn đã quen được Marika nuông chiều.

Bây giờ mà còn được Himeno nuông chiều nữa… cậu chỉ thấy trước mắt một tương lai bị làm hư hoàn toàn.

(Nếu bị chìm đắm trong cảm giác này thì phải làm sao đây…)

Takashi vừa nghĩ thế, vừa nhìn Himeno đang khẽ nói 『cảm ơn』   với nụ cười dịu dàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...