“Cháu là Tinh Triệt đúng không? Bà nội mang quà đến cho các cháu này. Bố cháu hồi nhỏ cũng rất thích những thứ này đấy.”

Tinh Triệt cau mày.

“Bà không phải là bà nội của cháu.”

Những phụ huynh xung quanh xì xào bàn tán.

“Có phải là vụ nhà họ Lục trên mạng không?”

“Bà ta chính là bà mẹ chồng đó phải không?”

Thiệu Lan Nhân nghe thấy, lập tức lớn tiếng.

“Mọi người phân xử giúp tôi xem, tôi là một người già, muốn nhìn mặt cháu nội ruột thịt một chút cũng không được. Trình Tri Y có hận nhà họ Lục đến đâu, thì cũng không thể tước đoạt quyền nhận tổ quy tông của bọn trẻ chứ?”

Vừa nói, khóe mắt bà ta đã ửng đỏ lên.

“Con trai tôi mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, cô ta cấm tiệt không cho gặp mặt bọn trẻ lấy một lần. Làm người không thể nhẫn tâm như vậy được.”

Tinh Hành không hề cãi vã.

Thằng bé lấy từ trong túi ra chiếc đồng hồ định vị trẻ em, ấn nút gọi cho người liên hệ khẩn cấp.

Khi điện thoại tôi kết nối, giọng thằng bé rất bình tĩnh.

“Mẹ ơi, bà ta đang ở trước cổng trường.”

“Các con đừng đi ra ngoài.”

“Con biết rồi.”

Khi tôi bước xuống xe, Lâm Nghiên Bạch và đội an ninh cũng đã đến.

Cô giáo nhìn thấy tôi, như trút được một gánh nặng.

“Cô Trình, bọn trẻ chưa ra khỏi trường.”

Tôi gật đầu.

Thiệu Lan Nhân xoay người lại, ánh mắt từ lịch sự chuyển sang lạnh lùng cứng rắn.

“Trình Tri Y, cô tài giỏi thật đấy. Dạy dỗ bọn trẻ đến mức người thân cũng không thèm nhận.”

Tôi bước đến trước cổng sắt.

“Bà Thiệu, tiếp xúc với trẻ vị thành niên khi chưa có sự đồng ý của người giám hộ, nhà trường đã báo cảnh sát rồi.”

Sắc mặt bà ta biến đổi.

“Báo cảnh sát? Tôi đến thăm cháu nội mà cô báo cảnh sát?”

“Bà không phải đến thăm cháu nội.”

Tôi nhìn những hộp quà dưới chân bà ta.

“Thứ bà muốn thăm, là công cụ mặc cả.”

Xung quanh im lặng phăng phắc.

Thiệu Lan Nhân hạ thấp giọng.

“Cô đừng quên, chúng mang họ Lục.”

“Họ Lục không phải là giấy thông hành.”

Lâm Nghiên Bạch đưa một tập tài liệu cho cô giáo.

“Đây là hồ sơ xin bảo vệ tạm thời. Từ nay về sau, bất kỳ người nào liên quan đến nhà họ Lục tiếp cận bọn trẻ, xin nhà trường hãy thông báo cho chúng tôi đầu tiên.”

Thiệu Lan Nhân cười gằn.

“Các người một người là luật sư, một đám vệ sĩ, vây quanh bọn trẻ như tội phạm vậy.

Trình Tri Y, cô tưởng như thế là yêu thương chúng sao?”

Vãn Đường nghe câu nói này, nước mắt rơi lã chã.

Triều Ninh ôm lấy con bé.

Tinh Triệt luống cuống.

“Bà đừng nói mẹ cháu!”

Thiệu Lan Nhân nhìn chúng, giọng điệu lại mềm nhũn xuống.

“Bà nội không mắng mẹ. Bà nội xót thương cho các cháu, người ngoài sẽ nói các cháu không có bố.”

Tôi đẩy cổng sắt ra, bước đến bên cạnh bọn trẻ.

Vãn Đường nhào vào lòng tôi.

“Mẹ ơi, con không muốn đi cùng bà ấy.”

Tôi ôm chặt lấy con bé.

“Không ai có thể mang con đi đâu cả.”

Xe cảnh sát đỗ bên lề đường.

Cảnh sát bước xuống tìm hiểu tình hình.

Thiệu Lan Nhân lập tức thay đổi sắc mặt.

“Thưa đồng chí cảnh sát, tôi chỉ muốn nhìn mặt bọn trẻ một chút, không có ý gì khác.”

Lâm Nghiên Bạch đưa ra đơn xin lưu trữ camera giám sát và bản trình bày rủi ro ban đầu.

“Bà ta và người giám hộ của bọn trẻ đang có tranh chấp dân sự và thương mại, hơn nữa hôm nay bà ta đã cố ý tiếp cận bốn đứa trẻ vị thành niên mà không có sự đăng ký trước, chúng tôi yêu cầu lập biên bản.”

Cảnh sát yêu cầu Thiệu Lan Nhân xuất trình chứng minh thư.

Sắc mặt bà ta vô cùng khó coi, nhưng không thể không phối hợp.

Khi Lục Trầm Chu hớt hải chạy đến, vừa hay nhìn thấy cảnh Thiệu Lan Nhân bị cảnh sát thẩm vấn.

Anh ta nhìn bọn trẻ đầu tiên.

Triều Ninh nấp sau lưng tôi.

Vãn Đường ôm riết lấy eo tôi, nhất quyết không chịu ngẩng đầu lên.

Tinh Triệt trợn mắt trừng trừng nhìn anh ta.

Tinh Hành chỉ nhìn anh ta một cái, rồi rời mắt đi.

Lục Trầm Chu đứng chôn chân tại chỗ, như bị đóng đinh.

“Mẹ, mẹ đến đây làm gì?”

Thiệu Lan Nhân nghiến răng.

“Mẹ muốn nhìn chúng.”

Giọng Lục Trầm Chu căng cứng.

“Mẹ làm chúng sợ rồi.”

Bà ta cười khẩy.

“Bây giờ đến cả con cũng định thẩm vấn mẹ sao?”

Triều Ninh ló nửa khuôn mặt từ sau lưng tôi ra.

Thằng bé nhìn Lục Trầm Chu, lí nhí hỏi: “Trước đây ông cũng làm mẹ sợ hãi như vậy ạ?”

Mặt Lục Trầm Chu từng chút một trắng bệch ra.

**19**

Ngày hôm sau, Lục Trầm Chu đến Hòa Y tìm tôi.

Anh ta không dắt theo trợ lý, cũng không đặt lịch hẹn trước.

Khi lễ tân gọi điện thoại lên, tôi đang xem yêu cầu xin gặp mặt do Mạnh Ánh Kiều gửi đến.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...