Ninh Hà đứng ở sân đình, anh ta nhìn quay mọi người rồi tuyên bố.
“Ồ!”
Mọi người vừa khẩn trương hồi hộp, lại vừa hưng phấn kêu to lên. Bởi bọn họ đã đợi rất lâu rồi.
Nếu như trẻ con trong nhà trúng tuyển, là bậc cha mẹ, người thân họ hàng cũng sẽ được thơm lây. Tương lai, nếu đứa trẻ ấy có thành tựu lớn, nó có thể dẫn dắt dòng họ trở thành gia tộc tu tiên, tất cả mọi người đồng hành trên con đường trường sinh.
“Được rồi, tất cả mọi người tránh xa ra một chút.”
Ninh Hà để cho mọi người lùi ra xa. Sau đó anh ta đi đến phía trước vài bước rồi đưa tay trái lên.
Tay trái vung lên, nơi ngón tay giữa đeo một chiếc nhẫn lam ngọc. Nhẫn ngọc lóe lên một tia sáng xanh rồi biến mất.
Chỉ thấy, một tấm bia đá lớn màu đen không biết từ đâu xuất hiện. Bia đá cao ba thước, lại không biết là loại đá gì, người dân nhìn vào chỉ cảm thấy nó nặng vô cùng. Trên thân thạch bia lại khắc lấy một vị thần linh, hắn ngồi xếp bằng ở trên đỉnh bia đá, tựa như tồn tại từ thuở sơ khai, trường tồn mà bất hủ. Chính diện thạch bia lại khắc lấy một cây lớn, từng đường nét trên thân cây, chiếc lá được chạm trổ tinh xảo, để cho người ta cảm thấy đó là một cái cây thật sự mà không phải là đá.
Ngàn cân… Vạn cân, có lẽ là càng hơn.
Vậy mà Ninh Hà có thể nâng tấm thạch bia này một cách nhẹ nhõm như vậy.
“Ồ! Thần lực, đây là thần lực mà chỉ tiên nhân mới có!”
Mọi người cùng nhau hô lên, hoàn toàn khiếp sợ trước sức mạnh của Ninh Hà.
Ba anh em Trần Trường Thanh, Hạ Thần, Tô Xuân Đào,... Tất cả những đứa trẻ trông thấy thế đều vô cùng hâm mộ.
“Đây là bia đá kiểm tra thiên phú. Vị thần linh ở trên đỉnh bia đại diện cho linh hồn, cổ thụ ở chính giữa là linh căn, còn bản thân nó chính là thể chất.”
Ninh Hà dùng một tay nâng thạch bia, nhẹ nhàng giới thiệu, hoàn toàn không có vẻ gì là cố sức.
Tiếp theo, bia đá bị Ninh Hà tiện tay thả xuống đất.
“Ầm!”
Bia đá ban đầu cách mặt đất khoảng một thước, lúc này rơi xuống sân đình lát đá gạch. Sau khi va chạm, nền gạch vỡ nát, xung quanh rung chuyển dữ dội, những nền mảnh gạch do lực tác động mạnh mà bắn đi khắp nơi. May mắn thay, hai vị nam tiên đi theo Ninh Hà đã sớm để ý, hai người lập tức dựng lên một vòng bảo hộ bao trùm lên tất cả mọi người, tránh cho mảnh gạch làm bị thương. Mà thạch bia, thì bị cắm sâu xuống mặt đất, đứng vững chãi giữa sân đình.
“Chết thật, là ta sơ sót để mọi người gặp nguy hiểm.”
Vẻ mặt Ninh Hà hốt hoảng, anh ta vội vàng chắp tay xin lỗi người dân.
“Ninh tiên trưởng quá lo, đã có Phong tiên trưởng và La tiên trưởng bảo vệ chúng ta rồi.”
Một vài dân làng nói. Thật sự bọn họ khá kinh hãi, có người đứng phía trước còn không kịp phản ứng, cho là mình sẽ bị thương. Dù vậy, bọn họ vẫn không dám tỏ thái độ bất mãn với Ninh Hà. Đừng xem người ta nhẹ nhàng lịch sự, đối xử với bọn họ tốt như vậy, ai biết được khi tức giận thì sẽ như thế nào đâu.
Huống chi, dân làng cũng đã được hai vị tiên trưởng họ Phong và La bảo hộ an toàn rồi. Thậm chí có một vài người cho rằng việc được bảo vệ vừa rồi là vinh dự cơ mà.
“Vậy xin đa tạ các vị đã tha thứ. Chút nữa sau khi kiểm tra xong, ta sẽ để lại một chút linh mễ để làm vật bồi tội, mong mọi người nhận cho.”
Ninh Hà ôn tồn lễ độ nói.
Lời này vừa ra, lập tức để bao nhiêu người trong nháy mắt sung sướng, vẻ mặt vui mừng.
“Liệu có phải thứ ngũ cốc mà các vị thường ăn không? Ta nghe các cụ nói, một bát ngũ cốc có thể để cho người ta sống lâu thêm, liệu có thật như vậy không?”
Hạ Thần chen lấn tới phía trước, theo sau là ba anh em Trần Trường Thanh, Tô Xuân Đào. Mấy đứa trẻ này ở trong thôn có tiếng là khá to gan, đặc biệt là Hạ Thần. Còn Tô Xuân Đào đơn giản chỉ là bị mấy đứa bạn kéo theo mà thôi.
“Em nhỏ này nói đúng đấy, đúng là loại gạo đó. Tuy nói không thể để cho người ta sống mãi, nhưng tuổi thọ tăng mười năm, cường thân kiện thể thì rất đơn giản, hơn nữa hương vị cũng rất ngon.”
Ninh Hà mỉm cười nhìn Hạ Thần, vô cùng tán thưởng sự to gan của cậu.
Mấy đứa trẻ thì mắt sáng như ánh sao, tựa hồ vô cùng mong ước được nếm thử mùi vị của linh mễ. Bọn trẻ chỉ muốn ăn ngon, mà người lớn thì để ý một thứ khác. Đó là tuổi thọ, thân thể khỏe mạnh.
Thử hỏi có ai không muốn sống lâu, chẳng qua là bị thiên phú giới hạn mà thôi, bằng không thì mấy ai chịu làm người bình thường cả đời. Tuổi thọ mười năm, trong mắt bọn họ chính là một quãng thời gian rất dài, hơn nữa lại còn có được thân thể khỏe mạnh, bách bệnh không dính, ai mà không muốn.
“Đa tạ Ninh tiên trưởng!”
Dân làng vui sướng, cùng nhau đồng thanh nói.
“Thôi được rồi, không nói nhảm nữa. Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu tuyển chọn.”
Ninh Hà mỉm cười, sau đó nói. Trưởng làng có đưa cho anh ta một danh sách, trên đó ghi tên của những đứa trẻ trong làng.
“Môn phái của chúng ta chỉ chiêu thu đệ tử từ mười hai tuổi trở xuống, tất cả những ai đã quá số tuổi thì vui lòng lùi về sau. Sau đây, ta sẽ gọi tên lần lượt từng người, ai được gọi sẽ đi lên đây.”
Ninh Hà lớn tiếng nói để cho tất cả mọi người nghe được.
Biết được chỉ nhận kiểm tra trẻ em từ mười hai tuổi trở xuống, không ít người lớn đấm ngực giậm chân, tràn đầy tiếc nuối nói.
“Trời ơi, con trai ta năm nay mười sáu tuổi! Thật không thể nào tham gia sao?”
“Con trai ông mười sáu tuổi, cách quá xa không cần tiếc nuối làm gì. Ta mới phải kêu đây, con gái ta mới qua tuổi mười ba năm nay, ông nói xem còn việc gì đáng giận hơn cơ chứ!”
“Ôi ôi, xem ra con nhà chúng ta không có duyên với tiên môn rồi.”
Rất nhiều người kêu trời kêu đất, chỉ trách sao số mình đen đủi vậy. Đặc biệt là những nhà có con cái vừa mới vượt qua mười hai tuổi, càng cảm thấy vô cùng xui xẻo.
Tương phản, có người khóc thì cũng có người vui.
“May mắn quá, phải năm sau con ta mới mười ba, xem ra là ông trời thương xót rồi.”
“Ha ha! Nhà chúng ta khả năng sẽ sinh ra một vị tiên nhân rồi!”
Những người vui sướng nhất thì khẳng định là con cái mười hai tuổi rồi, bởi điều này mang ý nghĩa con bọn họ có khả năng thành tiên.
Hai cảnh tượng trái ngược nhau này đều bị thu vào mắt năm người Ninh Hà.
“Cha mẹ chúng ta năm đó cũng là như thế này nhỉ?”
Một vị nữ tử trong năm người mở miệng, giọng nói trong trẻo như họa mi.
“Lam Linh sư muội nói đúng, năm đó cha mẹ chúng ta đều vui đến mức khóc ra mà, ngược lại thì đều rất tiếc nuối.”
La Phong gật đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn dân làng.
“…”
Phong Mộ không có ý kiến, chỉ im lặng ôm trường kiếm đứng xem.
“Ninh sư huynh, huynh nói xem chúng ta có thể gia nhập môn phái, chân đạp tiên lộ, việc đó có phải do số phận không?”
Một vị sư muội khác tên Hồng Vận hỏi.
“Ta không biết, bàn việc đó đối với chúng ta bây giờ là quá sớm. Chỉ có thành thần, thành thánh mới có tư cách nhắc đến việc ấy.”
Ninh Hà lắc đầu nói, ánh mắt suy tư.
Dân làng dù có người không vui nhưng cũng không làm được gì, những người không thể tham gia tuyển chọn thì lập tức lùi lại về phía sau, chỉ còn lại người đủ điều kiện xếp hàng lại với nhau. Làng Dương Lôi có hơn bốn mươi hộ gia đình, mỗi nhà ít thì cũng một đến hai con, nhiều thì năm đến sáu đứa. Ban đầu có gần hai trăm đứa trẻ tham gia, nhưng với điều kiện từ mười hai tuổi trở xuống thì lập tức loại hơn một nửa. Giờ đây chỉ còn lại năm mươi tư người mà thôi.
"Giờ đây, ta sẽ giải thích rõ về quy tắc tuyển chọn. Chúng ta cần tìm những người có tư chất nhất hoàng trở lên. Nhất hoàng là gì? Con người sở hữu ba yếu tố chính ẩn trong cơ thể: linh hồn, linh căn và thể chất. Chúng có cấp bậc lần lượt là từ phàm, hoàng, thần, thánh, đến tiên. Mỗi cấp bậc sẽ có ánh sáng đại diện lần lượt là trắng, vàng, đỏ, tím, lam."
"Tư chất nhất hoàng có nghĩa là một trong ba yếu tố đạt cấp hoàng, đây chính là yêu cầu tối thiểu của mọi môn phái, thế lực tu luyện."
“Mọi người còn nhớ rõ ta nói vị thần linh, cây cổ thụ, cùng với bản thân bia đá này chứ? Ba thứ này đại diện cho ba yếu tố của cơ thể người.”
"Tiếp theo, ta sẽ đọc tên những người được chọn. Nguyễn Thế Anh!"
Ninh Hà hô lớn.
“Có ạ!”
Từ bên trong hàng người có một thiếu niên bước ra. Cậu ta cao gần hai thước, dáng người có chút mập mạp, khuôn mặt hiền lành, chất phác.
“Đến đây, đặt tay lên bia đá.”
Thiếu niên nghe theo lời Ninh Hà, đưa tay lên từ từ chạm vào bia đá. Khoảnh khắc bàn tay cậu chạm vào, bia đá đột nhiên hơi rung nhẹ. Lúc này, tảng đá bắt đầu có sự biến đổi. Chỉ thấy màu sắc của các mặt bên đột nhiên chuyển sang màu trắng, chính giữa là cây cổ thụ, vị thần linh cũng đều tỏa ra từng tia ánh sáng trắng yếu ớt, tựa như lúc nào cũng có thể tắt đi.
“Em nhỏ này đứng sang kia đi.”
Ninh Hà liếc nhìn bia đá một cái, sau đó bảo với thiếu niên này một câu. Cậu nhỏ cũng không nói nhiều, lập tức đi sang một bên khác đứng chờ.
“Thế nào?”
Có ít người chưa từng chứng kiến buổi tuyển chọn liền hỏi người bên cạnh mình.
“Xem ra con nhà ông Ba trượt rồi.”
Có người từng trải qua một lần chiêu thu, nhìn thiếu niên ngu ngơ chưa rõ kia thì thở dài nói.
“Không thể nào, chẳng phải bia đá đã có phản ứng sao?!”
Người hỏi ngạc nhiên, hoàn toàn không hiểu nói.
“Mười năm trước, những người để bia đá có phản ứng như vậy thì đều bị loại rồi.”
Người từng chứng kiến nói.
Nghe như vậy, người hỏi cũng im lặng không nói thêm gì.
“Tiếp theo, Hoàng Văn Quyết!”
Lần này là một thiếu niên khác, cậu ta chạm vài bia đá. Chỉ thấy, màu sắc thạch bia cùng vị thần linh trên đỉnh đầu vẫn là màu trắng, còn cây cổ thụ ở chính giữa tấm bia lại phóng ra từng tia ánh sáng vàng. Lần này, cây cổ thụ kia càng lộ ra một tia huyền ảo khó giải thích, thậm chí ánh sáng nó bắn ra cũng mạnh mẽ hơn mấy phần.
“Em nhỏ này đứng sang bên kia đi.”
Ninh Hà nhìn một lần, sau đó phân phó nói. Thiếu niên này cũng lập tức nghe theo, đứng về một phía khác so với Nguyễn Thế Anh.
“Lần này thế nào?”
Dân làng lúc nãy hỏi.
“Thằng nhỏ này trúng rồi.”
Lại có người trả lời.
Cứ như vậy, những người chưa từng chứng kiến buổi chiêu thu mười năm trước đều rõ tiêu chuẩn của phái Lạc Phách. Chỉ có những thiếu niên đứng trên sân là vẫn chưa biết mà thôi.
“Lương Tiến Thành!”
“Vũ Minh Thành!
“Nguyễn Mạnh Trường!”
“…”
Chẳng mấy chốc, đã gần đến cuối danh sách gọi tên. Số lượng hai nhóm đạt và không đạt càng nhiều.
“Hạ Thần!”
Lúc này, đã đến lượt Hạ Thần được gọi lên. Cậu ta bước ra khỏi hàng người, từ từ đi đến trước thạch bia. Ánh mắt cậu ta sáng như sao, thần thái ung dung, cả người lộ ra một loại khí thế siêu nhiên.
“Trời ơi, ta dường như thấy ảo giác thì phải?!”
Có người dụi dụi hai mắt, không chắc chắn nói.
“Ta cũng vậy, con trai của lão Hạ Kim bình thường nghịch ngợm như thế, hôm nay lại khiến ta cảm thấy áp lực.”
Có người cũng thấy giống vậy nói.
“Nào chỉ áp lực, khí chất hoàn toàn biến đổi mà, nhìn thằng bé ấy bây giờ khiến toàn thân ta run rẩy đến chết đây này.”
Có người lại run rẩy lùi một bước về phía sau.
Lúc này Hạ Thần mang theo một loại khí thế cao quý không thể tả, thần thánh đến mức không thể xâm phạm được.
Hạ Thần đi đến trước thạch bia, cậu nhìn xem bia đá trước mắt, trong lòng không biết nghĩ gì.
“Cố lên Thần, nhất định phải trúng tuyển đấy!”
“Đúng vậy, cố lên!”
Giữa lúc Hạ Thần suy nghĩ, đằng sau cậu đột nhiên vang lên mấy tiếng hô khiến cho cậu quay đầu lại.
Cha mẹ, ba anh em Trần Trường Thanh, Tô Xuân Đào, cộng thêm mấy đứa trẻ thường chơi chung, mọi người hét lớn cổ vũ nói.
“Ta biết rồi.”
Điều đó khiến cậu không khỏi cười, nụ cười có chút nghịch ngợm, hoàn toàn không giống với Hạ Thần cao quý vừa rồi. Có lẽ, nụ cười như thế, càng hợp với Hạ Thần hơn.
“Phù!”
Cậu ta hít sâu một hơi, sau đó đặt tay lên thạch bia.
Chaporia
Bình Luận (0)