Khi thời gian vẫn còn bỏ ngỏ/Chapter 2: Tái ngộChapter 2: Tái ngộ
20px

Những ngày sau đó, Zalerith trôi đi như một cuốn sách đã thuộc lòng từng trang. Auren vẫn đi qua thư viện cũ mỗi sáng và mỗi chiều, vẫn ngồi ở chiếc bàn quen thuộc để mở cuốn sổ bìa đen, nhưng bóng dáng Lyra không còn xuất hiện nữa.

Thành phố tiếp tục phả hơi thở đều đều của nó: đường phố dậy sớm với những chuyến tàu điện lăn bánh trong âm thanh rền rĩ, những ô cửa kính mờ đi rồi sáng trở lại khi mặt trời di chuyển, những tán cây khô đứng lặng lẽ như đang giữ bí mật gì đó. Với Auren, mọi cảnh vật đều mang dáng dấp một khoảng chờ, một sự trống rỗng được phủ màu thường nhật để che giấu.

Đã có lúc cậu nghĩ mình chỉ mơ. Rằng buổi sáng hôm ấy, cùng với gương mặt trong suốt như khói mỏng và đôi mắt mang ánh nhìn chạm thẳng vào nỗi cô độc, tất cả chỉ là một ảo ảnh được trí óc tưởng tượng ra trong cơn mệt mỏi. Nhưng mỗi khi lật đến trang có chiếc lá kẹp lại trong sổ, Auren lại biết rằng nàng từng tồn tại trước mặt cậu. Tuần này sang tuần khác. Cậu quen với sự vắng lặng, quen với việc ngồi một mình trong thư viện giữa những kệ sách bụi bặm. Cho đến một buổi sáng, khi lịch thành phố trượt qua một ngày trống, một ngày không có tên, không in dấu trong hệ thống thời gian.

Auren nhận ra điều đó sớm hơn mọi người. Ánh sáng mặt trời lạ lẫm rải xuống quảng trường, hơi thở thành phố chùng lại như một bản nhạc bị bỏ quên. Và ở chiếc bàn cạnh cửa sổ thư viện, hôm nay nàng bất chợt xuất hiện ở đây, khiến Auren mắt như trời trồng, bàn tay khẽ run lên khi nắm chặt, vì không kịp phản ứng. Lyra, mái tóc hờ hững như tan vào không khí, ánh mắt tĩnh lặng đặt trên những trang sách không có chữ. Rồi nàng ngẩng lên, dường như từ rất lâu nàng đã biết sự hiện diện của Auren, chỉ là chờ cậu tiến lại gần. Một thoáng sáng dịu dàng lướt qua nơi khóe mắt nàng, như thể bóng tối trong thư viện cũng vì đó mà lùi ra sau.

“Thì ra là cậu.” Giọng nàng vang lên mơ hồ, vừa thật vừa như vọng lại từ nơi khác. “Hôm nay lại là một ngày trống… nên ta có thể tiếp tục gặp nhau rồi.”

Auren hơi khựng, rồi chợt mỉm cười. Trong lồng ngực, sự nặng nề mấy tuần qua bỗng tan đi như khói sương. “Ừm. Mình đoán là… mình cũng đã chờ ngày này khá lâu rồi.”

Lyra nghiêng đầu, nụ cười thoáng lướt qua đôi môi bạc màu. 

“Cậu vui vì gặp lại mình ư? Dù mình chỉ là kẻ không thể chạm vào bất cứ điều gì, chỉ là chút bóng mờ giữa thành phố sao?”

“Không.” Auren lắc đầu, rồi nhìn thẳng vào nàng, giọng kiên quyết hiếm thấy. 

“Chính vì cậu xuất hiện trong khoảng trống ấy… mà mình không còn thấy trống rỗng nữa.”

Lời cậu khiến Lyra hơi sững, ánh mắt run khẽ, rồi bật thành tiếng cười nhỏ, nhẹ như chuông gió chạm nhau. “Ngốc thật. Cậu lúc nào cũng nói những thứ sến súa như thế này sao.”

Họ ngồi xuống cùng nhau, như thể thế giới ngoài kia đã biến mất, chỉ còn khoảng không rực sáng của một ngày trống lửng lơ.

Auren kể lại những ngày vắng Lyra, cách cậu cứ lật cuốn sổ để nhìn chiếc lá khô, như một bằng chứng nàng từng tồn tại. Lyra nghe, đôi mắt lúc long lanh, lúc chùng xuống, rồi lại bừng sáng khi cậu vô tình nói một câu vụng về nào đó. Cuộc trò chuyện trôi đi không hối hả, như dòng sông chậm rãi ôm lấy bờ, đủ để lấp đầy từng khoảng lặng vốn đã ám lấy Auren từ bao năm.

Và trong ánh sáng xám nhạt của ngày trống, nụ cười của Lyra bỗng trở thành thứ duy nhất rõ ràng và thật nhất trong thành phố Zalerith.

Trong thư viện phủ đầy bụi, ánh sáng ngày trống lọc qua những khung cửa kính cao, hắt xuống từng dải dài nhợt nhạt như những vệt cắt của thời gian bị trì hoãn. Không gian ấy tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió rít khe khẽ qua những khe nứt trên tường, tiếng trang sách tự mình rung lên khi bị làn khí lạnh luồn vào. Tất cả đều mang sắc thái siêu thực: một thế giới vừa quen thuộc, vừa như đã rơi ra ngoài vòng quay thường nhật.

Auren ngồi đối diện Lyra, bàn tay khép hờ trên cuốn sổ đen đặt trước mặt. Từ ngày nàng biến mất, khoảng trống trong cậu càng sâu hơn, như một hố đen nuốt trọn những nhịp điệu vốn đã lẻ loi. Vậy nên lúc Lyra hiện hữu trở lại, trong đôi mắt cậu vừa có nỗi sợ rằng nàng lại tan biến, vừa có khát vọng bấu víu, như người lạc trong sa mạc thấy bóng dáng một ốc đảo. Cậu nghĩ: nếu đây chỉ là ảo giác, thì cứ để nó nuốt lấy mình đi. Ít nhất, ảo giác này vẫn mỉm cười với mình.

Lyra, ở phía bên kia, lặng lẽ quan sát Auren. Từng cái chớp mắt, từng cái siết tay trên cuốn sổ, nàng đều nhìn thấy. Nàng biết Auren thật sự trông chờ vào mình, nhưng trong sâu thẳm, Lyra lại cảm thấy lo âu. Nàng không chắc mình thuộc về nơi này, không chắc sự tồn tại của mình trong ngày trống có thể kéo dài. Một nỗi sợ mơ hồ quẩn quanh: nếu ta chỉ là ký ức giả, một mảnh vụn vỡ của thế giới, thì khi tan đi… liệu cậu có còn gì ngoài vết nứt trong lòng?

Bên ngoài khung cửa kính, thành phố Zalerith dường như đông cứng. Những con phố hun hút chẳng một bóng người, những cột đèn trơ trọi không hề sáng. Mọi chuyển động như bị bỏ quên. Nhưng trong thư viện, nơi hai người ngồi, thời gian vẫn chảy, nhẹ mà thật, trong từng ánh nhìn trao đi, trong tiếng thở mơ hồ hòa vào nhau.

Auren ngẩng lên, ánh mắt dừng lại nơi Lyra. Cậu chợt nghĩ nàng không chỉ hiện ra từ “ngày trống”, mà chính nàng là ý nghĩa của khoảng rỗng ấy: một minh chứng rằng sự thiếu vắng cũng có thể sinh ra sự hiện diện, nơi những hỗn mang của trống vắng còn lắng đọng hơn những sự hiện diện vô thường khác. Trong khi đó, Lyra lại nghĩ cậu là kẻ duy nhất đủ dại dột để nhìn thấy nàng, và chính sự dại dột ấy lại trở thành nơi nàng bám vào để không tan biến.

Khoảng lặng kéo dài, nhưng không phải sự im lặng đáng sợ của những ngày bình thường. Nó giống như một thứ nhạc nền vô hình, nơi cả hai đều nhận ra: ở đây, trong khoảnh khắc này, họ không còn một mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...