Khói về trên cành liễu/Chapter 4: Chỉ là phàm nhân.Chapter 4: Chỉ là phàm nhân.
20px

Mọi người đều đang nín thở chờ mong điều gì đó xuất hiện. Bởi vì bọn họ đều nhận ra một điều rằng, những đứa trẻ như Hạ Thần, Tô Xuân Đào, Trần Trường An, Trần An Nhiên, tất cả bọn chúng đều chơi thân với nhau.

Nhất là Trần Trường Thanh, Hạ Thần và Tô Xuân Đào, ba đứa là bạn chơi chung từ khi còn bé, chúng thân thiết với nhau như hình với bóng, ít khi nào thấy tách xa nhau. Hai trong số ba đứa đã bộc lộ ra thiên phú kinh người.

Nếu như vậy, thân là một thành viên trong nhóm ba người, Trần Trường Thanh có thể yếu kém không? Không được, thiên phú cậu cho dù không bằng thì cũng không được cách quá xa ba người. Tư chất Hạ Thần là song thánh, còn Tô Xuân Đào là nhất thánh, Trần Trường Thanh bét nhất cũng phải có thiên phú thần phẩm.

Nếu không, người ta chắc chắn sẽ so sánh và đánh giá.

Trần Trường Thanh là người cuối cùng trong ba người được gọi tên, cũng là người cuối cùng của đám trẻ trong làng, ánh mắt của mọi người đều nhìn vào cậu.

“Này, ông nghĩ thiên phú của Trường Thanh có thể sánh ngang với hai đứa trẻ vừa rồi không?”

Một người thì thầm hỏi với người bên cạnh.

“Tất nhiên, ta cho rằng Trường Thanh nó còn phải vượt qua cả Hạ Thần, thiên phú là cái gì mà tam thánh, tam tiên cơ!”

Người còn lại chắc chắn nói.

Không ít những lời như vậy truyền ra, thể hiện sự mong chờ của dân làng. Bọn họ muốn được chứng kiến thiên phú tốt hơn.

Có thể nói, Trần Trường Thanh đang được mọi người hi vọng. Hi vọng đó cũng là một thứ áp lực vô hình đè lên cậu bé.

“Không biết mình sẽ có thiên phú như thế nào?”

Nhân vật chính đang được nhắc đến thì không hề hay biết, cậu chỉ tò mò muốn biết tư chất của bản thân.

Trần Trường Thanh đặt tay lên bia đá, trong lòng thầm mong rằng thiên phú của mình tốt một chút. Sau đó, thạch bia bắt đầu rung chuyển nhẹ, tinh thần của mọi người lúc này đều vô cùng căng thẳng.

Không có ánh sáng chói lòa, không có khí thế quét ngang trời đất, cảnh vật vẫn yên bình, tựa như chưa có gì xảy ra. Chỉ thấy thần linh, cổ thụ, bia đá tỏa ra từng tia sáng màu trắng yếu ớt, tựa như lúc nào cũng có thể tắt đi.

“Đứng sang bên kia đi.”

Qua một lúc, Ninh Hà nhẹ nhàng thở dài, sau đó nói với Trần Trường Thanh. Sắc mặt anh ta bình tĩnh, nhưng trong giọng nói lại có một chút thất vọng, chỉ là không để lộ ra mà thôi.

Mà tất cả dân làng thì không bình tĩnh như vậy được.

“Chẳng có gì cả…”

“Sao có thể như vậy chứ?!”

“Đúng đấy, có phải nhầm rồi không?”

“Ta biết ngay, đứa trẻ này không thể sánh bằng Hạ Thần với Tô Xuân Đào mà.”

“Ây da! Mất công ta chờ mong, vậy mà…”

Tiếng xì xào bàn tán vang lên. Nếu như Trần Trường Thanh không phải bạn thân của Hạ Thần và Tô Xuân Đào, có lẽ, cho dù bị gọi tên cuối cùng thì mọi người cũng sẽ không để ý.

Cũng có những người lo lắng cho cậu, ví dụ như hai đứa bạn thân, hai người em, cha mẹ cậu, cha mẹ của Hạ Thần và Tô Xuân Đào. Thậm chí là cả những đứa trẻ bị trượt trước đó cũng lo lắng, chúng đều là bạn của cậu. Họ sợ rằng cậu sẽ không chịu được áp lực mà dân làng đè lên.

Còn Trần Trường Thanh, cậu lẳng lặng nhìn thạch bia phát ra ánh sáng yếu ớt một lúc. Sau đó mới chậm chạp đi về hàng của những người bị trượt.

“Đứa trẻ này thật là không may, có hai người bạn như thế, chắc chắn ngày sau sẽ bị so sánh rất nhiều.”

Trong lòng Ninh Hà thở dài, anh hơi thất vọng, lại cũng cảm thấy may mắn. Làng Dương Lôi, ngôi làng này sinh ra tới hai thiên tài, điều ấy đã để cho đạo tâm anh suýt chút nữa nhận tổn thương. Nếu lại có thêm một người nữa, có lẽ đạo tâm của anh sẽ phá toái, từ đó nghi ngờ cuộc sống, tu tiên khó khăn, hoặc là nhập ma.

Sau khi Trần Trường Thanh hoàn thành kiểm tra thiên phú, cũng là lúc buổi chiêu thu đệ tử kết thúc.

Ninh Hà cũng đi đến nhóm của cậu đang đứng.

“Có lẽ… Một số em đã biết rồi, nhưng ta vẫn sẽ nói ra. Xin lỗi, thiên phú của các em là không đủ để phái ta nhận vào.”

Anh ta nói. Sắc mặt anh bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt lại chứa đựng sự thương hại đối với đám trẻ. Đặc biệt là với Trần Trường Thanh.

Đối với đám trẻ mười hai tuổi trở xuống này, chúng không có hiểu quá nhiều tu tiên là cái gì, càng là chưa thật sự muốn tu tiên. Vậy nên đa phần đều không quá buồn bã. Nhưng có một ít đứa trẻ ngưỡng mộ tiên nhân, muốn trường sinh, muốn sức mạnh. Cho nên, việc không thể đạp vào tiên đồ khiến chúng vô cùng chán nản.

Các bậc cha mẹ thì cũng có người này người kia. Người thì nhìn rất thoáng, con họ dù không thể thành tiên nhân thì cũng có thể trở thành nông dân, thương nhân, hoặc là đọc sách đi thi làm quan. Nhưng cũng có người thất vọng, thậm chí trách lấy con mình.

Trần Trường Thanh vẫn im lặng, từ lúc thiên phú được kiểm tra ra, cậu vẫn không nói gì.

Sau khi buổi chiêu thu kết thúc, Trần Trường Thanh lập tức trở về cùng gia đình, cả nhà làm bữa chia tay cho hai đứa em. Do đó, cậu vẫn chưa có dịp nói chuyện với hai người bạn.

Ngay ngày hôm sau, Ninh Hà và đồng môn vội vàng chia tay dân làng để trở về trên núi. Có tất cả mười hai đứa trẻ trúng tuyển ở ngôi làng Dương Lôi này, chúng đều được anh ta mang lên núi tu hành.

Trước lúc ra đi, ở sân nhà Trần Trường Thanh.

“Trường An, An Nhiên. Hai đứa lên núi tu hành, nhớ rằng hãy tôn sư trọng đạo, chớ gây chuyện thị phi. Nếu có người bắt nạt mình, hãy nhờ Hạ Thần và Xuân Đào giúp đỡ.”

“Nhớ chưa?”

“Thưa mẹ, con biết rồi!”

Lý Tố Vân lo lắng nói, vẻ mặt không muốn rời bỏ.

Cứ việc cô biết con mình đạp lên con đường tu tiên là chuyện đáng mừng. Nhưng mà, cô lại không nỡ xa cách chúng, người làm mẹ, tất nhiên sẽ lo cho con của mình, lo lắng chúng ở nơi xa sẽ bị bắt nạt, hoặc là cuộc sống gặp khó khăn.

Lúc ở trong làng còn đỡ, cô có thể ra mặt vì con. Nhưng khi lên núi rồi thì khác, ở đó, tiên nhân lên trời xuống đất, dời núi lấp biển, Lý Tố Vân lo lắng cho con, lại bất lực vì không thể giúp chúng.

“Trường An, con là anh trai. Ở trên đó phải biết bảo vệ em gái mình, đừng để nó bị bắt nạt. An Nhiên nó vốn xinh xắn đáng yêu, sau này càng là một đại mỹ nữ, chắc chắn sẽ bị người để mắt tới. Con phải chú ý bảo vệ nó, nghe chưa?”

Trần Trường Sinh từ tốn nói, sau đó lại nghiêm túc nhắc nhở Trần Trường An. Thằng bé mới bảy tuổi, nào hiểu nhiều lời cha nói như vậy. Nó chỉ biết việc mình làm là cần bảo vệ em gái mà thôi.

“Thưa cha, con biết rồi!”

Trần Trường An hít sâu nói, tay phải nắm chặt đưa lên trước mặt, làm ra thủ thế chắc chắn.

“Tốt tốt!”

Lão cha cười to, vui mừng vì con biết nghĩ cho em gái.

“An Nhiên, con là con gái. Sau này lớn lên, ta biết chắc chắn con sẽ rất xinh đẹp, đó là chuyện tốt. Thế nhưng, điều đó cũng có nghĩa là con sẽ bị nhiều nam nhân để mắt tới. Nam nhân nguy hiểm, nam tiên nhân càng nguy hiểm hơn, nếu con có chuyện gì thì hãy nhờ anh Thần và chị Đào giúp đỡ. Biết chưa?”

Lý Tố Vân nhìn Trần An Nhiên, trong lòng hơi chua xót.

“Thưa mẹ, con biết rồi!”

Em gái không muốn mẹ lo lắng, bắt trước anh trai Trần Trường An làm ra thủ thế chắc chắn.

Sau đó, cả hai đứa trẻ quay qua nhìn Trần Trường Thanh.

“Hai đứa…”

Thằng nhóc hơi sững sờ, không nghĩ tới chúng cũng muốn mình nói gì đó. Trong lòng cậu cũng vui mừng vì hai em còn nhớ đến mình.

“Anh không biết nói gì nhiều, chỉ mong hai đứa ở trên đó bình bình an an, tựa như cái tên Trường An, An Nhiên vậy.”

Trần Trường Thanh mỉm cười, gương mặt dịu dàng nói. Trong tâm cậu thật sự chúc phúc cho hai đứa em của mình.

“Anh, ôm ôm.”

Hai anh em sinh đôi đều muốn ôm lấy Trần Trường Thanh. Cậu cũng lập tức ôm chặt lấy chúng, không nỡ rời bỏ. Chúng chính là anh em, là máu mủ ruột thịt thân thiết nhất. Cứ việc cả ba còn nhỏ, chưa hiểu được nhiều như vậy, nhưng chúng vẫn yêu quý nhau như thế. Đây là tình cảm gia đình, là chỗ đặc biệt của máu mủ, để cho chúng biết thương yêu lấy nhau mà không cần ai dạy dỗ.

Sau đó, Trần Trường An và Trần An Nhiên được đưa đến cửa làng. Ở đây, mười đứa trẻ khác cũng được cha mẹ chúng đưa tiễn lên núi.

Lúc này, Hạ Thần và Tô Xuân Đào đang đứng bên cạnh Ninh Hà, ánh mắt hai đứa nhìn lại về trong thôn, tựa như chờ đợi điều gì đó.

Khoảng khắc gia đình Trần Trường Thanh đến nơi, sắc mặt buồn bã của chúng trở nên tươi tắn hơn hẳn.

“Thanh, cuối cùng cậu cũng đến rồi!”

“Thanh!”

Hạ Thần hô lớn, Tô Xuân Đào cũng gọi theo.

Tiếng của Hạ Thần vang lên, khiến cho mọi người chú ý tới Trần Trường Thanh đang trên đường tới. Trừ những người lớn thân thiết như cha mẹ Hạ Thần và Tô Xuân Đào, lão trưởng làng Lê Chính Đức ra, những người khác dù không nói gì, nhưng ánh mắt đánh giá lại tụ tập trên thân cậu.

“Nhìn cái gì?!”

Lão cha Trần Trường Sinh chứng kiến cảnh đó, ông lập tức giận dữ, sắc mặt hung ác, lớn giọng quát đám người. Những người đó cũng vội vàng dời ánh mắt đi nơi khác, ra vẻ không liên quan. Thấy vậy, lão cha càng tức giận thêm, nhưng cũng không thể làm gì được.

Trần Trường Thanh cũng mặc kệ thái độ của đám đông, cậu chậm rãi đi đến chỗ hai người bạn.

“Xin lỗi, ngày hôm qua ta phải về làm tiệc cho đứa em, chưa kịp nói chuyện với hai cậu.”

Cậu bé lúng túng xin lỗi.

“Ta còn tưởng cậu không thèm đến tiễn chúng ta đấy.”

Hạ Thần cười lớn.

“Thanh…”

Tô Xuân Đào nhút nhát, muốn nói gì đó lại thôi.

“Đừng lo Đào, ta không thèm để ý đến những chuyện đó.”

Trần Trường Thanh biết cô bé muốn nói cái gì, cậu mỉm cười nói để trấn an bạn mình.

Tô Xuân Đào vẫn nhút nhát, nhưng sắc mặt rõ ràng là tốt hơn một chút.

“Các em, đến giờ đi rồi.”

Ninh Hà đứng chờ mọi người nói lời tạm biệt một lúc, cuối cùng mở miệng.

Những đứa trẻ cùng cha mẹ chúng lưu luyến nhìn nhau, không nỡ rời bỏ. Đối với bạn nhỏ, đây là đang rời xa gia đình để đi đến chốn lạ. Với cha mẹ, con của họ đang rời xa vòng tay của mình, họ lo lắng việc ở nơi xa, chúng sẽ bị bắt nạt bởi những người mạnh hơn.

Trần Trường Thanh nhìn hai người bạn thân, sắc mặt hơi buồn bã, trong lòng cũng có cảm xúc lưu luyến họ.

“Thanh, đợi ngày ta xuống núi, nhất định sẽ bắt mấy cô tiên nữ về làm vợ cho cậu!”

Hạ Thần hét lớn, cái mũi chua xót, hốc mắt ửng đỏ, nhưng cậu vẫn cố kiềm chế không cho nước mắt rơi xuống.

“Thanh, tạm biệt. Ta sẽ trở về.”

Tô Xuân Đào khó được một câu trọn vẹn. Cô bé cũng giống như Hạ Thần, hốc mắt cũng ửng đỏ, thậm chí là còn khóc lên.

“Ừ, ta chờ hai cậu.”

Trần Trường Thanh cũng thế, hét lớn nói. Cậu vẫy tay tạm biệt bạn mình.

“Đi thôi.”

Ninh Hà thấy cảnh này, trong lòng không khỏi thở dài. Sau đó anh nâng tay lên, một đóa mây hồng bay ra từ bên trong chiếc nhẫn trên tay.

Anh và đồng môn, những đứa trẻ đứng lên đó, cuối cùng bay lên bầu trời đi về phía đỉnh núi Lạc, để lại dân làng ở bên dưới nhìn lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...