Không Biết Điều/Chương 7C. 7
20px

Ba chị em vừa rời khách sạn thì nhận được cuộc gọi từ ngân hàng.

Là chi nhánh ngân hàng lâu đời nhất Hải Thành.

Người gọi chỉ nói một câu.

“Nếu quý khách có mang theo chìa khóa, xin vui lòng đến trước mười giờ.”

“Quá thời hạn, chúng tôi sẽ không thể hỗ trợ.”

Tri Dao nhìn chiếc chìa khóa trong tay.

“Mẹ để lại thật.”

Tri Chanh khẽ gật đầu.

“Đi thôi.”

Chiếc xe dừng trước tòa nhà ngân hàng cũ.

Kiến trúc kiểu châu Âu đã có lịch sử gần trăm năm.

Một nữ quản lý nhanh chóng ra đón.

“Cô Hứa?”

“Tôi là quản lý phụ trách kho két.”

“Bên này, mời.”

Bốn người đi xuống tầng hầm.

Sau ba lớp cửa bảo mật, trước mặt họ xuất hiện một dãy két sắt bằng thép.

Người quản lý dừng lại trước một ô số 318.

“Căn cứ theo hồ sơ.”

“Két này được mở dưới tên của bà Hứa Vân Thanh.”

Đó là tên mẹ họ.

Tri Chanh bất giác siết chặt bàn tay.

Người quản lý nhìn chiếc chìa khóa.

“Xin mời.”

Tri Chanh cắm chìa vào ổ khóa.

Nhưng…

Không mở được.

Cô thử lại lần nữa.

Ổ khóa vẫn không hề nhúc nhích.

Tri Dao lập tức nhận ra.

“Không đúng.”

“Chiếc chìa này chỉ là một nửa.”

Người quản lý gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Két này sử dụng khóa đôi.”

“Cần hai chìa khóa mới có thể mở.”

Tri Châu nhớ đến hai chiếc chìa.

Một chiếc tìm thấy trong vỏ gối.

Một chiếc bà Lưu cất giữ.

Cậu nhanh chóng lấy chiếc còn lại ra.

Hai chiếc cùng lúc được đưa vào.

Một tiếng “tách” khẽ vang lên.

Cánh cửa két từ từ mở ra.

Ba chị em gần như nín thở.

Nhưng…

Bên trong trống không.

Chỉ còn một phong bì màu vàng nằm lặng lẽ ở giữa.

Tri Dao biến sắc.

“Bị lấy rồi.”

Người quản lý cúi đầu xem hồ sơ điện tử.

Sau vài phút, bà ngẩng lên.

“Xin lỗi.”

“Két này đã được mở ngày hôm qua.”

“Hồ sơ ghi nhận.”

“Người mở là người được chủ tài khoản ủy quyền.”

Tri Chanh hỏi ngay.

“Ai?”

Người quản lý lắc đầu.

“Thông tin khách hàng thuộc diện bảo mật.”

“Chúng tôi không thể tiết lộ.”

Tri Dao lạnh giọng.

“Ngay cả khi chúng tôi là người thừa kế?”

“Tôi rất tiếc.”

Tri Chanh không tiếp tục gây khó dễ.

Cô đưa tay cầm lấy phong bì.

Trên mặt ngoài chỉ viết một dòng chữ.

“Dành cho các con.”

Nét chữ ấy.

Vẫn là của mẹ.

Tri Chanh chậm rãi mở ra.

Bên trong không phải tiền.

Không phải giấy tờ.

Chỉ có một lá thư.

“Các con của mẹ.”

“Nếu mở được chiếc két này, nghĩa là các con đã biết cơ nghiệp Hứa gia vốn không hoàn toàn thuộc về cha các con.”

“Thứ mẹ cất trong két chỉ là bản tạm giữ.”

“Trước khi mất, mẹ đã chuyển toàn bộ tài liệu quan trọng sang nơi khác.”

“Nếu két bị mở trước các con.”

“Đừng hoảng.”

“Bởi người lấy được.”

“Cũng chỉ là bản sao.”

Tri Dao đọc đến đây, đôi mắt lập tức sáng lên.

“Bản sao?”

Tri Châu cũng thở phào.

“Vậy tài liệu thật vẫn còn.”

Tri Chanh tiếp tục đọc.

“Tài liệu gốc.”

“Mẹ giao cho một người.”

“Ông ấy sẽ chỉ trao lại.”

“Khi ba chị em cùng xuất hiện.”

“Thiếu một người.”

“Cũng sẽ không giao.”

Phía dưới chỉ còn một địa chỉ.

Và một cái tên.

“Văn phòng luật sư Lâm Chính Đức.”

Tri Dao khẽ lẩm bẩm.

“Lâm Chính Đức…”

“Chính là luật sư mà mẹ nhắc trong thư.”

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của Tri Chanh vang lên.

Là Thẩm Gia Thụ.

Vừa bắt máy, giọng cậu ta đã đầy vẻ đắc ý.

“Chị.”

“Đến ngân hàng rồi phải không?”

Tri Chanh không đáp.

Thẩm Gia Thụ cười.

“Có phải phát hiện trong két chẳng còn gì?”

“Đừng phí sức nữa.”

“Thứ cần lấy.”

“Mẹ tôi đã lấy từ hôm qua.”

Tri Chanh bình tĩnh hỏi.

“Anh chắc chứ?”

“Đương nhiên.”

“Ba mươi năm trước đáng lẽ nó đã thuộc về mẹ tôi.”

Tri Chanh khẽ cười.

“Vậy thì…”

“Chúc mừng.”

“Bà ấy vừa tốn công lấy đi một đống giấy lộn.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tri Chanh nhìn lá thư trong tay.

Khóe môi khẽ cong lên.

Lần đầu tiên kể từ khi trở về Hải Thành.

Cô cảm thấy…

Mẹ vẫn đang âm thầm dẫn đường cho ba chị em.

Còn Thẩm Ngọc Như.

Có lẽ từ đầu đến cuối.

Chưa bao giờ thật sự thắng.

Chương 7: Bản Di Chúc Thứ Hai

Văn phòng luật sư Lâm Chính Đức nằm trong một tòa nhà cũ ở trung tâm Hải Thành.

Không biển hiệu hào nhoáng.

Không nhân viên tiếp đón tấp nập.

Ngay cả bảng tên trước cửa cũng đã ngả màu theo năm tháng.

Tri Dao nhìn địa chỉ trong lá thư của mẹ rồi khẽ gật đầu.

“Đúng nơi.”

Cửa vừa mở, một ông lão tóc bạc đang đứng bên cửa sổ chậm rãi tưới chậu lan.

Nghe thấy tiếng động, ông quay đầu.

Ánh mắt dừng trên gương mặt ba chị em rất lâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...