Không muốn chết? TRÁNH RA!/Chapter 1: Pixel, Pixel - Cầu vồng bảy màuChapter 1: Pixel, Pixel - Cầu vồng bảy màu
20px

Lời dẫn: Khi tỉnh dậy ở một thế giới mới, hầu hết mọi người sẽ hoảng sợ. Còn tôi, tôi khiến cả thế giới này phải hoảng sợ.. .

Lôi tỉnh dậy với một cơn đau đầu như có ai đó dùng búa tạ đập liên tục vào thái dương. Mùi cỏ ẩm ướt và đất xốp lọt vào mũi, khác hẳn với mùi bụi thành phố và khói xe mà anh đã quen thuộc. 

Anh chớp mắt liên hồi, cố gắng điều tiết cho đôi mắt mình quen với ánh sáng dịu nhẹ của một buổi sáng sớm, với những tia nắng vàng nhạt xuyên qua làn sương mỏng còn vương vấn.

Rồi tim anh như ngừng đập.

Trước mặt anh không phải là trần nhà quen thuộc với vết nứt hình con rồng mà anh vẫn hay đếm mỗi sáng thức dậy. Cũng chẳng phải là tiếng còi xe inh ỏi hay mùi bánh mì thơm phức từ tiệm dưới phố. 

Trước mặt anh là một quảng trường rộng lớn, được lát bằng những phiến đá xám trắng, in hằn dấu vết của thời gian và vô số bước chân. 

Những tòa nhà với kiến trúc Trung Cổ kỳ lạ vươn lên cao vút, những mái nhọn chọc thẳng vào bầu trời trong xanh lạ thường, điểm xuyết những cửa sổ kính màu lấp lánh dưới ánh mặt trời.

"Đây... là đâu?" Lôi lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì khô họng. 

Anh cố đứng dậy, hai chân run rẩy như người vừa bị ốm. Một cảm giác kỳ lạ, như có vô số sợi chỉ vô hình đang luồn lách trong đầu, cố gắng kết nối với thứ gì đó mà anh không thể gọi tên.

Chắc là mình ngủ quên khi đang thử game rồi.

Anh tự trấn an bản thân, cố gạt đi nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tim.

Phải rồi, chỉ là một giấc mơ sống động thôi. Mình đã làm việc quá sức.

Nhưng cơn đau nhói ở đầu gối khi anh vấp phải một phiến đá nhấp nhô đã nói với anh một sự thật phũ phàng: giấc mơ này thực tế đến đáng sợ. 

Cảm giác lạnh buốt từ những phiến đá ẩm ướt thấm qua lớp quần áo mỏng manh, tiếng gió rít qua những ngọn tháp cao, và cả mùi hương thoang thoảng của hoa và thảo mộc từ một khu chợ gần đó, tất cả đều quá chân thực.

Anh nhìn xuống bộ quần áo mình đang mặc, không phải bộ đồ ngủ cũ kỹ có in hình Pikachu, mà là một bộ trang phục bằng vải thô màu nâu, đơn giản đến mức sơ sài. Trên người không có bất kỳ vật dụng gì quen thuộc, không điện thoại, không ví, thậm chí không cả chìa khóa nhà.

Đột nhiên, một cửa sổ màu xanh trong suốt hiện ra ngay trước mặt, những dòng chữ lần lượt hiện lên như có ai đó đang gõ từng chữ một:

```

[CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI THẾ GIỚI ELDRIA!]

[ĐANG TẢI HƯỚNG DẪN... 5%]

[LỖI: PHÁT HIỆN THỰC THỂ KHÔNG XÁC ĐỊNH]

[ĐANG QUÉT...]

[KẾT QUẢ: NGƯỜI CHƠI "LỖI 419" - BUFF 'VÙNG CẤM ĐỊA' ĐƯỢC KÍCH HOẠT]

[MÔ TẢ: BÁN KÍNH 0.3M ... NỔ TUNG!]

[ĐANG THỬ ÁP DỤNG BẢN VÁ... THẤT BẠI!]

[CHÚC BẠN CÓ MỘT NGÀY TỐT LÀNH!]

```

Lôi đứng hình trong ba giây. Rồi năm giây. Não bộ anh từ chối xử lý thông tin vừa nhìn thấy. Anh chớp mắt liên tục, hy vọng cái cửa sổ kỳ quái đó sẽ biến mất, nhưng nó vẫn lơ lửng trước mặt như một lời nhạo báng.

"Eldria? Nổ tung? Lỗi 419?" Anh tự vấn, giọng run rẩy, mắt nhìn cửa sổ đó như nhìn một con quái vật. 

"Cái quái gì vậy? Đây là trò đùa à?"

Không, không thể nào. Anh tự nhủ.

  Mình phải tỉnh dậy. Phải tỉnh dậy ngay bây giờ!

Anh cố bóp tay mình thật mạnh, hy vọng cơn đau sẽ kéo mình ra khỏi cơn ác mộng. Nhưng chỉ có cảm giác đau nhói lan ra từ chỗ bóp, và cái cửa sổ vẫn ở đó, không hề biến mất.

Tiếng ồn ào từ phía cuối quảng trường kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Một nhóm người, những cư dân ở đây đang chỉ trỏ về phía anh. 

Họ mặc những bộ trang phục đa dạng: những người nông dân với áo vải thô sờn, những thương nhân với áo choàng màu sắc sặc sỡ, và cả những người có vẻ là quý tộc với trang phục cầu kỳ, điểm xuyết những chi tiết bằng vàng và bạc lấp lánh.

Rồi một cô gái trẻ với mái tóc vàng óng như lúa chín, chiếc váy xám rách ở vai, đôi mắt xanh biếc đầy thiện cảm, bước về phía anh. Trên tay cô còn cầm một giỏ hoa quả, có lẽ vừa đi chợ về.

"Cậu ổn chứ?" giọng cô trong trẻo, dịu dàng. 

"Cậu trông có vẻ lạc lối và... không được khỏe lắm. Tôi là Elena. Cần tôi giúp gì không?"

Một làn sóng kì lạ dâng lên trong Lôi. Anh nhớ đến cái cửa sổ hệ thống, nhớ đến dòng chữ "nổ tung".

"Khoang! Tôi..." Anh giơ tay ra, lùi lại vài bước, giọng nói vỡ ra đầy nghi vấn 

Elena dừng lại, vẻ mặt bối rối. 

"Nhưng cậu không được khoẻ lắm."

Lôi giật trán, nếp nhăn hiện rõ khi nhìn vào khoảng không mà Elena cho là chẳng có gì. Hành động đó lại khiến cô càng lo lắng hơn. 

Cô tiến thêm một bước nữa, giơ tay ra như muốn chạm vào vai anh để trấn an. Khoảnh khắc cô gái bước vào trong phạm vi ba mươi xentimet. 

Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong Lôi. Không khí như đặc quánh lại, rung động nhẹ như mặt nước khi có giọt mưa rơi xuống. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình lan tỏa từ cơ thể mình, như một lớp khiên vô hình vừa được kích hoạt. 

Dù Elena chưa chạm vào da thịt anh, chỉ mới đưa tay vào khoảng không trước Lôi, anh đã cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của cô như một điểm sáng trong bản đồ cảm giác của mình.

Rồi...

"Boom!"

Một âm thanh ngắn, khô khốc, không giống bất kỳ tiếng nổ nào Lôi từng nghe. Cô gái không nổ theo nghĩa đen với máu thịt tung tóe. Cô ấy đơn giản là... tan biến thành một đám mây pixel màu xanh lấp lánh, để lại vài tia sáng lóe lên trước khi biến mất hoàn toàn. 

Giỏ hoa quả trên tay cô rơi xuống, những trái táo đỏ lăn lóc trên mặt đá. Cả quảng trường chìm vào im lặng chết chóc.

Lôi đứng đó, chân tay bủn rủn, miệng há hốc. Mắt anh dán vào khoảng không nơi Elena vừa đứng. 

Không... không thể nào... Mình vừa... mình vừa giết cô ấy?

Một cảm giác tội lỗi ghê gớm dâng lên, cuộn xoáy trong dạ dày anh. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng hét chói tai của một người đàn bà. 

"Hắn! Hắn đã giết Elena!"

"Ác quỷ! Hắn là ác quỷ!" Một giọng khác hô lên.

"Bắt lấy hắn!" Một người đàn ông to lớn mặc áo giáp da hét lên, rút thanh kiếm ngắn ra.

Đám đông trở nên giận dữ, hàng chục người cùng lúc xông lên. Bản năng sinh tồn trỗi dậy trong Lôi. Anh hét lên: 

"Tôi xin lỗi! Tôi không cố ý!"

Nhưng sự tức giận và sợ hãi đã che mắt họ. Và rồi...

"Boom! Boom! Boom! Boom..."

Một chuỗi nổ liên hoàn xảy ra như pháo hoa của tử thần. Mỗi người tiến vào vùng cấm địa của anh lại biến thành một đám mây pixel nhiều màu sắc, xanh, đỏ, tím, vàng tạo nên một cảnh tượng vừa kinh dị vừa kỳ ảo. 

Những người phía sau dừng lại, hoảng sợ, nhưng những kẻ quá khích vẫn lao tới, và cũng biến mất theo cùng cách thức.

Chẳng mấy chốc, cả quảng trường chỉ còn lại lác đác vài người đứng xa, mặt mày tái mét, khiếp sợ. Những kẻ sống sót nhìn Lôi với ánh mắt kinh hãi, như thể anh là hiện thân của tử thần.

Lôi thở hổn hển, tay run lẩy bẩy. Anh nhìn xuống bàn tay mình như thể nó thuộc về một kẻ giết người hàng loạt. 

Mình đã... giết bao nhiêu người?

Anh cảm thấy buồn nôn. Đầu óc quay cuồng. Những đám mây pixel vẫn in hằn trong mắt anh, như những vệt sáng ma quái.

Đột nhiên, một cửa sổ hệ thống khác hiện lên, màu đỏ rực như máu:

```

[LỖI NGHIÊM TRỌNG: NGUỒN GỐC NPC QUÁ TẢI]

[ĐANG THỰC HIỆN KHỞI ĐỘNG LẠI KHẨN CẤP...]

[THỜI GIAN QUAY NGƯỢC: 1 PHÚT 11 GIÂY]

```

Trước mắt Lôi, cả thế giới bắt đầu biến dạng.

Anh cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội, như thể toàn bộ không gian và thời gian đang bị xé toạc ra rồi ghép lại theo một trật tự hoàn toàn khác. 

Những tòa nhà cao ngất bắt đầu uốn cong như dải băng, những đám mây trên trời quay cuồng thành những vòng xoáy màu sắc. Âm thanh xung quanh biến thành một thứ tiếng ồn chói tai, lai giữa tiếng kim loại kêu cót két và tiếng gió rít.

Anh nhìn thấy những đám mây pixel bay ngược trở lại, tái hợp thành hình dáng con người một cách kỳ diệu. Những bước chân chạy lùi, những lời nói bị hút ngược vào miệng những kẻ vừa thốt ra chúng. 

Cảm giác như ai đó đang bấm nút tua ngược một đoạn phim, nhưng Lôi vẫn giữ được ý thức của mình trong dòng chảy thời gian hỗn loạn đó.

Rồi đột nhiên, mọi thứ dừng lại.

Chỉ trong nháy mắt, Lôi thấy mình lại đứng ở vị trí cũ trên quảng trường. Và... Elena đang đứng trước mặt anh, bàn tay cô đang giơ ra, chỉ còn cách vai anh chưa đầy nửa mét!

"Cậu ổn chứ?" Cô gái lặp lại y hệt câu nói ban đầu, với cùng một nụ cười thân thiện.

"Không! Không!" Lôi hét lên lùi mạnh vào bức tường.

Nhưng đã quá muộn. Do quán tính, bàn tay cô đã lao vào vùng cấm địa.

"Boom!"

Lại một đám mây pixel xanh lam. Lại một giỏ táo lăn lóc.

"Tên đó là quỷ!" Đám đông lại xông lên dâyd giận dữ.

Lôi không phải kẻ ngốc mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lần này, anh không đứng im nữa. Bản năng sinh tồn mách bảo anh phải chạy. 

Anh quay đầu, lao vào một con hẻm nhỏ. 

"Tránh đường! Tránh đường ra mau!" Anh hét lên khi chạy.

Nhưng đường phố quá đông đúc. Anh đâm sầm vào một ông lão đang đứng nói chuyện.

"Boom!" 

Một đám mây pixel nâu.

"Ái!" Một phụ nữ bán hoa vô tình giang tay ra chặn đường.

"Boom!" 

Một đám mây pixel hồng.

Lôi chạy như ma đuổi, để lại sau lưng một dải "pháo hoa pixel" đủ màu sắc. Mọi người bắt đầu hoảng sợ, tránh xa anh như tránh tà. Tiếng la hét, tiếng nguyền rủa vang lên khắp nơi.

"Quỷ! Hắn là quỷ!" Một người đàn ông hét lên, vội kéo đứa con mình vào trong nhà.

Lôi chạy ra đường lớn, tim đập thình thịch như trống đánh.

Phải thoát khỏi đây! Phải tìm chỗ trú ẩn!

Bỗng...

"Ầm!"

Một chiếc xe ngựa chở hàng từ ngã tư phóng ra, đâm trúng anh. Lôi nghe thấy tiếng xương gãy "rắc" rợn người. Cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể, lan tỏa khắp chân trái. Anh nằm bất động giữa đường, chân trái gãy ở một góc kỳ quái, không thể nhúc nhích.

"Cứu... cứu tôi với..." Anh rên rỉ, giọng yếu ớt.

Nhưng không ai dám lại gần. Họ đứng vây xung quanh, chỉ trỏ, sợ hãi, nhưng không một ai bước lại gần. Một vòng tròn an toàn đã hình thành xung quanh anh, nhưng đó là vòng tròn của sự cô lập và tuyệt vọng.

Lôi nằm đó, nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng đang bồng bềnh trôi một cách vô tư. Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên.

"Ước gì mình có một bịch snack ở đây nhỉ?"

Anh bật cười, một tiếng cười khan khốc, đau đớn. Mình đang sắp chết mà còn nghĩ đến ăn uống? Mình bị bệnh hoạn thật rồi. Nhưng nụ cười ấy lại khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút, như một cơ chế phòng vệ kỳ lạ của tâm hồn.

Mười giây trôi qua trong sự im lặng nặng nề. Không một ai dám tiến lại gần. Những khuôn mặt xung quanh anh chỉ biết nhìn với ánh mắt sợ hãi và tò mò.

Rồi cửa sổ hệ thống lại hiện lên:

```

[ĐANG THỰC HIỆN KHỞI ĐỘNG LẠI...]

[THỜI GIAN QUAY NGƯỢC: 2 PHÚT 22 GIÂY]

```

Lại một cơn chóng mặt. Lại một lần nữa thế giới nhòe đi, biến dạng, xoay chuyển.

Khi Lôi tỉnh táo lại, anh thấy mình đang... nằm sấp trên bãi cỏ, miệng đầy mùi cỏ và đất. Anh đứng dậy trong mơ hồ nhìn xung quanh mà vẫn chưa tin rằng mình vừa thoát chết.

Ngẩng đầu lên, nhìn về phía quảng trường. Ở đó, Elena đang vô tư dạo chơi với giỏ hoa quả trên tay, hoàn toàn không biết đến những gì vừa xảy ra. Đúng hơn là tất cả mọi người đây đều không biết, ngoại trừ một người.

Lôi thở dài, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.

Lại từ đầu à.. . Chí ít thì lần này mình không phải nếm mùi gãy chân nữa.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận hương vị của cỏ trong miệng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...