Chương 3: Khi người cũ muốn quay lại và người mới lại tiến tới.
Gió chiều nhẹ thổi qua hành lang, mang theo mùi cỏ mới cắt. Minh Châu bước ra khỏi phòng hội sinh viên, lòng vẫn còn run run. Cô không ngờ chính Thiên Minh là người đã đứng ra bảo vệ cô trước mặt tất cả.
Cửa phòng khép lại, tiếng giày lộc cộc của ai đó vang lên phía sau.
Thiên Minh:
Đợi đã.
Minh Châu xoay lại. Anh đang đứng đó, thở nhẹ, mái tóc hơi loà xoà vì vội vàng.
Thiên Minh:
Cậu ổn chứ?
Minh Châu gật đầu, nhưng đôi mắt lại hơi đỏ, khiến sự mạnh mẽ của cô bỗng trở nên bé nhỏ.
Thiên Minh:
Cái vụ vừa rồi… đừng để tâm. Nếu có ai làm khó cậu nữa, nói với tôi.
Cô hơi bất ngờ.
Sao cậu… quan tâm đến mình vậy?
Anh nhìn sâu vào mắt cô. Ánh mắt ấy không phải của một người chỉ “quan tâm xã giao”.
Thiên Minh:
Vì tôi ghét thấy người giỏi bị đối xử bất công.
Và… vì tôi không muốn cậu khóc nữa.
Tim Minh Châu đập chệch một nhịp.
Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, một giọng nói trầm và nén giận vang lên từ sau cột đá gần đó:
Đông Cơ:
Hóa ra là vậy.
Cả hai đồng loạt quay lại.
Đông Cơ đứng đó, ánh mắt sâu hun hút, vai áo vẫn còn hơi ướt do mưa không rõ là mưa ngoài trời hay là mưa trong tim anh.
Chương 3.1: Khi người cũ muốn quay lại
Đông Cơ bước tới, cố giữ bình tĩnh nhưng từng bước chân như đang đè nén một cơn bão.
Đông Cơ:
Minh Châu, anh cần nói chuyện với em.
Thiên Minh nhìn sang Minh Châu, ý như hỏi:
Cậu muốn tôi ở lại hay rời đi?
Minh Châu hít sâu.
Cô không muốn làm mọi thứ rối thêm.
Để lát nữa… mình nói chuyện được không?
Nhưng Đông Cơ lắc đầu.
Đông Cơ:
Không. Anh đã để em đi một lần rồi.
Anh không muốn đứng nhìn em rời khỏi anh thêm lần nữa.
Câu nói khiến Minh Châu khựng lại.
Còn Thiên Minh nhíu mày - rất nhẹ nhưng đủ để thấy sự khó chịu.
Đông Cơ:
Minh Châu… anh xin lỗi.
Nếu em muốn học thạc sĩ, anh sẽ đợi.
Nếu em muốn ổn định sự nghiệp, anh sẽ đứng sau hỗ trợ.
Nếu em sợ liên lụy anh… thì anh nói thật:
Em chính là điều anh muốn được liên lụy nhất.
Tim Minh Châu thắt lại.
Cô đã chôn câu nói ấy trong lòng suốt bao ngày.
Không ngờ hôm nay… chính Đông Cơ lại nói ra.
Chương 3.2: Và khi người mới lại tiến tới
Thiên Minh nhìn cảnh đó hồi lâu rồi bước lên một bước, đứng cạnh Minh Châu, không chiếm hữu nhưng đủ để bảo vệ.
Thiên Minh:
Nếu cô ấy đã quyết định chia tay… anh cũng phải tôn trọng cô ấy.
Đông Cơ nhìn anh, ánh mắt như dao cắt.
Còn cậu là gì của Minh Châu mà xen vào?
Thiên Minh đáp bình thản:
Là người không muốn cô ấy phải chịu đau thêm một lần nào nữa.
Không khí căng lên.
Minh Châu cảm thấy nghẹt thở.
Cô không muốn hai người vì mình mà đối đầu.
Minh Châu:
Dừng lại đi.
Tớ… tớ không thuộc về ai hết.
Hai người đàn ông cùng im lặng.
Chương 3.3: Một bí mật bất ngờ từ quá khứ của Thiên Minh
Tiếng giày cao gót vang lên.
Tiểu Thiên xuất hiện, ôm xấp giáo trình trong tay, hai mắt đỏ vì… khóc.
Tiểu Thiên:
Thiên Minh… cậu vẫn còn quan tâm đến cô ta đến thế sao?
Thiên Minh không trả lời.
Tiểu Thiên nghẹn lại một lúc rồi nói tiếp:
Tớ biết… tớ từng làm cậu tổn thương.
Nhưng tớ muốn nói rõ… tớ chia tay cậu không phải vì hết yêu.
Tớ chia tay vì bệnh của tớ.
Câu nói khiến Minh Châu và Đông Cơ đồng loạt sững người.
Minh Châu:
Bệnh… gì cơ?
Tiểu Thiên cắn môi, giọng run lên:
Tớ mắc chứng rối loạn lo âu nặng… bác sĩ nói tớ bất ổn khi ở trong một mối quan hệ có quá nhiều áp lực.
Tớ sợ làm Thiên Minh khổ… nên tớ rời đi.
Căn hành lang trở nên im lặng đến kỳ lạ.
Thiên Minh nhìn xuống.
Vẻ mặt của anh… là sự dịu dàng pha lẫn đau đớn.
Tiểu Thiên:
Thiên Minh… tớ muốn quay lại.
Khoảnh khắc đó…
Tim Minh Châu đột ngột nặng trĩu.
Và điều Minh Châu sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra -
Quá khứ muốn quay lại,
và tương lai lại muốn tiến về phía cô.
Những câu chuyện thơ là ngoại truyện
Câu chuyện thơ: Buổi sớm mai
Trên trời sớm sớm vầng dương mọc.
Trong lòng tôi thổn thức ánh hồng cong không thẳng do tay nắm bằng lòng.
Buổi sớm mai gầy đầy tiếng vọng.
Tôi uống một ngụm trà trong trong, nắm tay người bạn bước thong dong đến với những sự bằng lòng chóng là tình nghĩa mặn nồng chẳng thay lòng.
Ánh hồng trước mắt đã bừng soi bóng ai phảng phất trong tiếng gọi thêm một người bạn đến với mọi niềm vui hân hoan buổi sớm mai.
Câu chuyện thơ: Vào một ngày đến trường
Em bước đi trên sông nước
Em biết rằng em có bước tới trường
Trong ngày tháng ngào ngạt nắng tinh sương
Em có điều thầm thương em suy tưởng
Rằng chuyện cũ qua rồi còn gắng gượng
Em lê bước đi khắp chốn nhân thương
Em ca dương những điều em thầm ước
Có hạt nắng trong cái thước em may
Em cầm tay vẽ một mảnh tình này
Như chất liệu của đôi tình nhân ấy
Em nào thấy bóng dáng người hao gầy
Đôi bạn trẻ lặng đứng góc nhìn mây
Nhìn trời cao và nhìn tâm em đấy
Em chúc họ yêu thương mãi đong đầy
Thuở trăng soi bóng dáng người chồng ấy
Đã có lúc vạt nắng thấy em ngây
Không phải mình gầy mà như tâm chất mây nên mờ nhòa như làn sương trong vậy
Chúng ta chạm vào nhau tựa lẽ trời mây ấy
Là bóng dáng của người "chồng em ngây"
Trong suy tưởng yêu thương mãi đong đầy
Có một ngày em được ôm bóng hình ấy
Vào vòng tay ấm nóng trời mây ngậy
Lời nhắn:
Câu chuyện thơ nói về một ngày đến trường của cô bạn nhỏ và cô đã suy tưởng nhìn thấy một cặp đôi hạnh phúc và cặp đôi đó có bóng dáng người chồng cô mong muốn sau này.
Anh ấy gầy nhưng tâm chứa mây nên chạm vào cảm giác mờ nhòa như làn sương trong vậy nên vòng tay ấm nóng của cô gái sẽ làn tan chảy trái tim chàng trai.
Câu chuyện thơ: Sân chơi bằng cây
Những cái cây trong rừng
Vì thổn thức tưng bừng mà bị dừng một chút
Dùng dây xanh thút nút tạo ra một sân chơi
Sân chơi bằng cây mới có những chuyện vui rồi
Em trèo qua trèo lại bẻ ngọn quả cành cao
Cây đẹp biết nhường nào em với sao cũng được
Cây có nhiều thầm ước toả bóng mát mỗi ngày
Cây biết em vui hay bay nhiều trong gió lộng
Cây biết em trống rỗng vì sợ làm cây đau
Cây biết em bẻ cau để mang cho cây nhậu vì nhìn em cau có rượu nào dám ngó sang
Cây nhìn em muộn màng nhìn tình lang thơ rạng của em đó cây ơi
Bạn cây bảo đến chơi hôm nay gì vui thế
Cây một mình yêu tệ để mọi điều em vui
Cây một mình êm lui về đêm khuya ngủ giấc
Cây một mình nhắc cẩn để em mãi ân cần
Chú giải:
Nhắc cẩn (lược từ): nhắc nhở cẩn thận
Cây biết em bẻ cau để mang cho cây nhậu vì nhìn em cau có rượu nào dám ngó sang
Có nghĩa là tui đang chơi chữ vì từ cau liên kết với từ có thành từ cau có nên uống rượu thì có hai mặt là tốt xấu nên bạn rượu cũng không dám cho em uống nhiều nên không sang chơi với em. Tui gọi rượu là bạn vì sử dụng nhân hóa
Câu chuyện thơ: Sau giấc ngủ
Nằm xuống giường và nhắm mắt lại
Tỉnh dậy sau ngày dài
Gật đầu một và hai bạn chìm vài giấc ngủ
Bạn kiệt sức cố thủ, không giấc ngủ dịu hiền
Làm việc đến triền miên bạn lại liền say giấc
Cuộc sống đầy tất bật
Đôi lúc phải thảnh thơi
Thư thái đi dạo chơi và loanh quanh đây đó
Muốn làm bạn với gió, bạn với sóng biển trăng
Bạn sẽ được toàn năng và không sao mệt mỏi
Bạn một mình học hỏi cách để mình khoẻ lên
Sáng ngày mai chợt đến bạn biết tháng ngày mềm
Tiếp tục ngồi bậc thềm bạn nhìn sao sáng mãi
Bạn một mình nhẫn nại sống cuộc đời yên vui
Mọi chuyện đã qua rồi thì cũng đừng ngoảnh lại
Sắc vóc người bàn cãi bảo rằng có mệt đâu
Tôi chỉ bị âu sầu và nhức đầu một chút
Nên giờ tôi ngủ chút rồi ngày mai lại về
Những tháng ngày êm mê yên bình sau giấc ngủ
Chú giải:
Tôi: là nhân hoá của sắc vóc con người và sắc vóc tự xưng là tôi
Câu chuyện thơ: không đánh thức anh
Đêm khuya nay đã nằm im
Anh vừa tỉnh mộng đã chìm giấc sâu
Bảo em gọi dậy hồi lâu
Mà nay thấy có chuyện đâu nữa vì
Em bận mải việc mỗi khi
Nên quên đánh thức anh vì ngày mai
Để cho anh ngủ lâu dài
Hôm nay cũng mệt nên dài hơn qua
Tài kiệu anh đã xem qua
Để mai hãy lại xem dài nghe anh
Em có một tấm lòng thành
Nên để anh ngủ như tranh trong nhà
Không gọi anh dẫu thật thà
Muốn nhìn anh ngủ như là đêm qua
Để cho một giấc trông xa
Có anh ở đó em ngồi cạnh bên
Chú giải:
Nên quên đánh thức anh vì ngày mai: Là nên quên đánh thức anh vì như vậy thì ngày mai anh mới có thể dậy ý.
Câu chuyện thơ: Nàng bồ câu
Nàng cứ ngủ đến gần sáng
Cánh lông vũ mọc trên người nàng đẹp sang
Tôi thấy yêu hòa bình và yêu trang sách của tuổi thơ tôi đó
Tôi yêu màu vàng trong cơn gió
Tôi yêu màu ngọn ngó sen bay
Cánh bồ câu bay phấp phới từng ngày
Đậu trên đóa hoa sen này lộng lẫy như sắc màu của tuổi thơ tôi vậy.
Câu chuyện thơ: Điều khó khăn nhất là gì?
Điều khó khăn nhất là đoán được mùa mùa rất đôi khi
Đoán được màu đất khi mưa rơi xuống cũng vì…
Tôi có nhiều tâm sự nhỉ?
Tôi làm mọi thứ vì có thể.
Tôi tự cổ vũ chính mình lúc êm mê.
Tôi làm việc gì cũng đều cẩn thận như thế.
Nên tôi không cần chống chế với chuyện nghề.
Tôi một mình làm tất cả mọi việc, êm xuôi ghê.
Những ngày trôi qua đều như thế mọi việc chẳng trở nên khó khăn hơn.
Tôi nghĩ rằng trời sẽ không mưa nữa.
Tôi không cần phải chữa chuyện mưa rơi.
Điều khó khăn nhất đôi khi chẳng tồi tệ thật rồi nên trời đã ngớt mưa nơi suối mới.
Cà rồi bạn đến bên tôi khi tôi đang cần một sự giúp đỡ to lớn.
Bạn ở cạnh bên tôi khiến tôi thoải mái hơn.
Mùa mưa trong tâm chí tôi bỗng dưng dừng lại.
Bạn chính là người đó, mang theo chiếc ô sửa ấm lòng tôi và che nắng che mưa trong lòng tôi.
Thật tình cảm ơn bạn.
Chaporia
Bình Luận (0)