Không muốn rời xa anh/Chapter 1: Em chia tay vì em chỉ cần anhChapter 1: Em chia tay vì em chỉ cần anh
20px

Chương 1: Em chia tay anh vì em chỉ cần anh

Lúc chia tay với anh, Minh Châu quay người bỏ đi còn Đông Cơ thì đứng đó như thằng Ngốc, nhìn Minh Châu từ xa xa. Tôi càng đi nhanh vì chỉ sợ không kìm lại được sẽ khóc, nếu không kìm lại được sự nhung nhớ tôi sẽ quay người lại. Cuối cùng Đông Cơ đuổi theo nắm lấy tay tôi và nắm thật chặt cùng hơi thở gấp gáp nói.

Đông cơ: Minh châu, em không thể làm như thế.

Đây là lần đầu tiên có một người con trai giữ tôi thật chặt với khoé mắt đỏ hoe vì sợ rằng nếu buông lỏng tay ra thì tôi sẽ đi mất.

Tôi cố gắng dùng hết sức lực của mình trong cuộc đời này để không rơi nước mắt và dùng những lời tuyệt tình như dao cứa vào trái tim để nói với Đông Cơ.

Minh châu: Đông cơ, tại sao anh lại hành xử như vậy, tôi đã nói rất rõ ràng rồi mà anh còn không hiểu, anh thật là trẻ con.

Tôi sắp học lên thạc sĩ rồi, tôi không muốn vì chuyện này mà làm tâm mình rối, sao nhãng học hành.

Đông cơ: Anh không tin, anh không tin vì cái thạc sĩ mà em rời bỏ anh, anh không tin lời nói của em lúc này.

Đây là những lời mà tôi muốn nói tận sâu trong tim mình khi quyết định chia tay và rời xa Đông Cơ. Nhưng vì khóc vì nỗi thẳm sâu trong lòng tôi không cất tiếng được trong nấc nghẹn.

Lời từ thẳm sâu trái tim tôi là: Anh không nên yêu một người đang bấp bênh trong sự nghiệp và thất nghiệp như em để rồi anh phải gánh vác trách nhiệm nuôi em. Em rất cần anh chăm sóc và quan tâm nhưng em không thể liên luỵ anh được. Vậy là chúng tôi đã rời xa nhau như thế.

Minh châu viết một câu chuyện thơ vào cuốn sổ nhật ký của mình.

Câu chuyện thơ: Chỉ cần anh

Chỉ cần anh cho dù có mất anh

Chỉ cần anh cho dù có yêu anh

Chỉ cần anh cho dù có buông tay

Chỉ cần anh cho dù có khổ đau

Chỉ cần anh cho dù có níu lấy

Chỉ cần anh cho dù có sau này

Chỉ cần anh cho dù có nắm tay

Chỉ cần anh cho dù có môi hôn thắm thiết

Chỉ cần anh hạnh phúc cho dù có mất anh em cũng cam tâm tình nguyện, chỉ cần anh hạnh phúc cho dù có yêu anh em cũng cần phải ở bên anh và rời xa anh.

Chỉ cần anh

Những bài thơ là ngoại chuyện

Bài thơ: Ta là gián điệp của nàng

Nàng dựng truyện tình nghi ta làm gián điệp;

Khiến thân tâm ta dạnh sự ta không uổng hy sinh;

Vì thấy nàng đau như bị thất tình;

Làm ta được một phen hú vía chính;

Ơi nàng ơi ta đã khóc thật rồi;

Vì nhớ nàng nhớ quá mãi đi thôi;

Gián điệp như ta nguyện tôn kính nàng và;

Phục tùng nàng tâm không sao xa lạ;

Vì nàng đã yêu ta mất rồi mà;

Ta không phải gián điệp của ai cả;

Ta chỉ là gián điệp của nàng và;

Những lúc nàng thấy tức tối và muốn đá văng ta;

Thì ta sẽ nguyện là cục mây không xa lạ;

Để nàng được nhắm chọn ta và đá;

Khiến ta tan ra ngấm vào khói bụi của lòng nàng và;

Trái tim màng băng giá thật rồi xa;

Vì khói bụi bằng mây như một tấm khổng lồ đầy;

Những tảng mây bằng băng trông thấy vậy;

Cùng màu trắng xanh nhạt của trời mây;

Cùng một “màu tuyết xinh minh nhìn thấy”

Ta sẽ được đón lấy mảnh tình này;

Để được nàng che chở thân tâm ta như vậy;

Dẫu có chút lạnh lẽo tấm lòng gầy;

Nhưng không sao tâm ta đã nhìn thấy ;

Nên ta sẽ sưởi ấm lòng nàng ngay;

Chờ ta nhé ơi “cô bé xinh mây”;

Bông tuyết ấy trắng tinh trong sạch thấy;

Nào có bẩn hay nhuốn máu chút nào;

Tâm cao trào nàng dối lòng ta sao;

Để ta sẽ nhắc bổng nàng lên nào;

Để ôm nàng vào lòng tâm gian tráo;

Đi trái tim nàng buộc chặt vào tấm lòng nào?

Buộc nàng chặt vào tấm lòng ta sao

Có được không cô bé của lòng trào?

Đợi ta nhé đừng nép vào tà đạo;

Để ta được tái xinh tâm thiện mình;

Sáng lung linh như thấu mảnh tình xinh;

Thấu lòng nàng yêu ta luôn là chính.

Vì nàng đã gieo rắc mảnh tình mình;

Tấm lòng nàng tônt thương sâu tuyệt đỉnh;

Vì làm ta không cần đính chính lại mình;

Mà chỉ cần âu yếm nàng “muôn xinh”;

Để nàng được tâm thoải mái thiệt tình;

Nàng cảm thấy lòng mình mềm yếu chính;

Vì được chàng âu yếm ôm lâu kinh;

Nên nàng bị tâm xinh nuốt chửng mình;

Nàng chỉ muốn mãi nép vào chàng là chính;

Để được chàng âu yếm xuốt đêm xinh;

Để nàng sẽ được là tấm thân mình;

Luôn mãn nguyện khi được chàng vuốt ve sâu là chính;

Em yêu chàng yêu lắm đó người tình.

Tâm thân chàng thật mạnh mẽ diệu linh;

Nhưng dịu dàng quá ôi thật là tình.

Đừng nhẹ nhàng nhắc nhở em là chính;

Vì em chỉ muốn chàng ôm ấp em nhiệt tình;

Trao cho em nụ hôn nồng cháy xinh.

Để em được là chính mình đó người tình.

Thân tâm em như được cháy sáng minh;

Vì em muốn được chàng nóng chảy em là chính;

Và mình em để bóng tối trong em không thất tình.

Đồng ý nhé chàng trai sợ em quên mất chính mình;

Chàng chàng sợ làm em hạnh phúc quá “muôn xinh”;

Khiến nàng muốn mãi mãi trao tấm thân mình cho chàng là chính;

Đừng lo lắng gì nhé ôi người tình;

Vì em muốn chàng hôn em sâu và nịnh;

Để em được mãi mãi là chính mình;

Luôn được chàng che chở tấm thân yếu đuối xinh.

Chàng nhắc nhở lòng mình và hôn em sâu thật dạ.

Bài thơ: Tình đầu

Trên trời mây tạnh nhớ mây mưa;

Em hỏi anh đã biết hay chưa;

Rằng em mới vừa yêu anh nữa;

Anh có biết chứ em hỏi thừa;

Sao đêm nay chẳng bị lưa thưa;

Em thì vội hứa nhiều truyện nữa;

Nên lòng em cứ có lại vừa;

Một chút lòng chứa bao điều tựa;

Như áng mây xưa nhớ mây nữa;

Em có biết rằng em thất hứa;

Khiến cho anh thẹn thùng lòng chưa;

Vì em bảo rằng em tâm lựa;

Mà sao em chẳng chọn lòng anh,

Em bảo anh rồi anh đẹp sánh;

Với nước biển sâu dội cát lành;

Nên em nào dám chọn tâm anh;

Em chỉ dám để anh hạnh phúc;

Khi được em nói câu yêu chục;

Nói đi nói lại rối lùng bùng;

Thôi anh biết rồi cô gái nhỏ;

Anh biết em nào có bỏ anh;

Chỉ do em đang rối lòng thành;

Nên em mới yêu anh trong sạch;

Không phải để anh gột rửa lòng nhanh;

Mà để mong sao cho mây tạnh;

Để mong cho những khi bất hạnh;

Được ở bên anh đến tàn canh.

Gió lạnh kề vai không sợ hãi;

Vì có anh rồi chẳng gió lâu;

Vì anh vào sâu em mong thấu;

Không đau không giấu mảnh tình đầu;

Không sâu lắm đâu, không chôn giấu;

Không có nỗi sầu với đau lâu;

Chỉ có muốn anh hôn lần đầu;

Để em không làm tâm sự xấu.

Một chút yêu dấu của tình đầu;

Để anh nói câu yêu mong gấu;

Là em được ngại thấu lòng sâu;

Để anh được hôn em thật sầu;

Cho anh thấy mình như nước lẩu;

Cay, chua, chát đủ vị tình đầu.

Dù em thích lẩu nhưng em giấu;

Vì em muốn anh bỏ em lâu;

Để cho em nhớ anh như muốn cấu;

Cho anh in lại dấu tình đầu

Giải thích:

Có lại vừa (đảo ngữ): vừa có lại

Gấu (ẩn dụ): cô gái

Bài thơ: Đường đời hiểm trở

Đi khắp đèo cao khắp núi nào

Đường đời hiểm trở hỏi lòng nao

Dù gặp hố sâu mà vô sự

Yêu như biết ngữ điệu cầu thư

Một tấm thư tay viết từng từ;

Gửi người trong tâm tư, ta nhớ chứ;

Rót mật vào thư viết từng từ;

Để những rủi ro và nguy hiểm;

Cũng phải kiểm điểm - chuyện tình duyên.

Vì lòng ta hiền nên mọi chuyện;

Hanh thông mãn nguyện lắm tình quyền

Ngồi trên chiếc thuyền tới miền biển

Ta biết sóng gió ập tới liền

Những khi nên duyên, tâm sự khiến;

Lòng ta cảm thấy tình đẹp nguyên.

Đường đời trông gai dù sóng gió thở dài;

Cũng thấy hình hài người nhẫn nại;

Vượt qua bão tố trông gai phải;

Thấy được ánh sáng của ngày mai.

Những khi ta thức đêm luyện bài;

Một môn võ nghệ tâm nay phải;

Có vài sự thiếu và lòng ái;

Để ta được trải giọng tình dài;

Đường đời hiểm trở chông gai phải;

Thắp chuyện tình ta suốt đêm dài;

Với những điều lành và điều ngại;

Chẳng thể nào mãi chẳng phôi phai;

Làm nên tình người nơi lòng ngài;

Yêu vạn vật nên yêu em chứ lại.

Bão tố bập bùng nóng lòng ngài;

Vì chẳng thể nào sai - thực tại.

Yêu em nên muốn có được ngài;

Để tình trang trải cuộc sống hai;

Đôi ta sẽ mãi tâm sự lại;

Nói truyện tình phiêu - nước non ngài.

Giải thích:

Để ta được trải giọng tình dài (lược từ): để ta được nói và viết dàn trải vì là giọng của tình dài

Bài thơ: Biện chứng tình yêu

Biện chứng không phải là sự biện minh bằng chứng cớ;

Mà là cách nhìn nhận và lý giải sự thật, hiện tượng không lặng như tờ.

Không phải là hiện thực trong giấc mơ;

Mà là thực tại trong đợi chờ và trong nỗi nhớ.

Trong sự vận động, mẫu thuẫn, thay đổi và phát triển của sự vật hiện tượng;

Có những giọt sương lạnh tinh tường;

Đọng trên lá chắn yêu thương nơi đất gượng;

Để sự vật, hiện tượng được mãi mãi thầm vương;

Những kỷ niệm tình trường nơi vạn vật không ngừng suy tưởng;

Tương lai hướng đến những điều phi thường;

Làm nên những “mối quan hệ biện chứng tình yêu” không chỉ đơn thuần nằm trong tâm tưởng mà còn nằm trong một ánh dương.

“Biện chứng tình yêu” coi thế giới không tĩnh tại mà luôn biến đổi;

Và sự thay đổi ấy thường bắt nguồn từ những mâu thuẫn nội tại (ví dụ: cái cũ và cái mới, khẳng định và phủ định);

Làm nên sự “biện chứng tình yêu” nơi thiên đình;

Khiến cho các nàng tiên luôn có nhiều tâm sự thấu hiểu bản thân nhiều;

Ví dụ dể hiểu “mối quan hệ biện chứng tình yêu” là:

Như hạt mầm nảy thành “cây xanh diệu” (diệu kỳ);

Là kết quả của sự mâu thuẫn giữa cái vỏ và sự sống bên trong khi cái vỏ phải nứt ra thì cây mới phát triển như vừa nói ra được rất nhiều điều.

Trong tình cảm có những lúc yêu – ghét, xa – gần, nhớ - quên đan xen nên chính những mâu thuẫn này mới làm tình yêu phát triển và đi đến chiều sâu xảm xúc hơn.

Vì vậy “biện chứng tình yêu” gần nghĩa với:

Thứ nhất: Sự vận động đối lập và thống nhất trong tình cảm

Thứ hai: Sự phát triển thông qua mâu thuẫn tình cảm

Thứ ba: Logic của sự thay đổi trong chuyện tình cảm.

“Biện chứng tình yêu” gắn với cảm xúc nên “biện chứng của trái tim” là: Tình yêu không chỉ toàn ngọt ngào hay toàn đau thương mà là sự hoà quyện, giằng xé, đấu tranh rồi vươn lên nghịch cảnh nhờ đó mà chúng ta mới có tình yêu và tình cảm thật sự trưởng thành.

Hiểu là để biết mình thấu được bao điều;

Không hiểu là để biết mình còn nhiều sự yếu, thiếu sót mà chi – yêu.

Yêu là để biết ghét có khi kề cận;

Ghét là để soi yêu sáng rõ hơn nhiều.

Đau là để thấu rằng không đau là quý;

Không đau là giữ lại ký ức yêu thương.

Xa là để biết gần là nên trân trọng;

Gần là để xa mà xót nhớ bóng hình thôi.

Nhớ là để thấy quên là dòng nước lặng;

Quên là để khi nhớ về chẳng tắt bồi hồi xúc động – tấm thân trông.

Trái tim nhỏ, ôm đôi bờ đối nghịch;

Biện chứng này nuôi máu đỏ hy sinh;

Và sinh sôi nơi mảnh đất không cằn cỗi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...