KHÚC BI CA HOANG HUYẾT/Chapter 1: Chương 1: Khởi đầu không mấy tốt đẹpChapter 1: C. 1: Khởi đầu không mấy tốt đẹp
20px

Vương quốc Theon, một nơi có niềm tin mãnh liệt về rồng còn tồn tại hơn bất kỳ vương quốc nào trên lục địa này. Kỳ lạ thay, loài rồng đã tuyệt chủng từ hàng nghìn năm trước. Vua Theon vẫn một mực tin vào những điều tưởng chừng như không thể xảy ra.

Vương quốc Theon vốn dĩ rất ôn hòa, hiếm thấy sự tranh chấp giữa các vương quốc khác. Nếu có, thì cũng là tranh chấp nội bộ bên trong. Như phía Tây và phía Bắc. Quyền lực và địa vị họ luôn tranh giành nhau, phía Nam là lãnh địa của vua Theon, không mấy ai đụng chạm đến nơi này. Cái đầu của vua Theon dùng sự sắc bén của mình mà trị nước. Nhưng cũng như thần dân, lão tin về loài rồng. Nếu không có rồng, đất nước không thể thịnh vượng như thế này từ thời cha ông lão.

Những tư tế làm việc trong đền thánh nhiều vô số kể, vì nhà vua tôn trọng thần linh. Phụng thờ loài rồng một cách mê tín. Người ta nói, nếu đến vương quốc này, thì phải coi trọng những bài hát về loài rồng, nếu không muốn bị binh lính chém chết.

Một vị tu nữ đang ở trong tu viện ngày đêm canh giữ miếu thờ phụng loài rồng đang ngủ say, bên trong là một bộ xương rồng đang thờ phụng. Trên lục địa này, cũng không thể ngờ vương quốc Theon thực sự đang giữ một bộ xương rồng thực thụ, sau khi tất cả giống loài rồng đều bị tiêu diệt. Họ thường được bảo hộ bởi những lời tiên tri từ ngọn tháp phù thủy, được mệnh danh tồn tại lâu đời nhất ở vương quốc. Tu nữ làm một nghi thức, nó là một nghi thức thể hiện một điều may mắn năm mới phước lành.

Khác với mọi năm, những lời chúc tốt đẹp từ Thượng Đế. Năm nay, lại là một ánh lửa màu đen kỳ lạ, vị tu sĩ cực kỳ hoảng hốt, Bắc chân run rẩy nắm chặt bức thư được truyền ra từ miệng khô khốc không thể nói thành lời, những vị tu sĩ trẻ khác liền đỡ nữ tu sĩ kia. Miệng bà lúc này mới mở ra được:

“Ta cần gặp Đức vua, ngay bây giờ.”

Cung điện cách nơi thờ phụng không xa, một nhóm người đến từ điện thờ vội vã chuẩn bị hành trang. Những người đi cùng tu sĩ kia là nhóm người đắc lực của bà, không gian trong điện thờ ngày một ảm đạm. Một nữ tu sĩ nói:

“Lời tiên tri đến có vẻ như là một điềm gỡ rồi.”

Kẻ bên cạnh phản bác:

“Cô đừng nói lung tung, không muốn bị ngồi tù mục xương thì đừng nhắc tới điềm gở. Vương quốc này thịnh vượng mấy ngàn năm nay, không bị cuốn vào chiến tranh của lục địa nhờ ngài rồng rồi.”

“Ầy, tôi biết rồi.”

Chiếc xe gắn gia huy của tu viện Kiser đứng trước ngưỡng cung điện. Người lính phải nhận ra huy hiệu riêng của tu viện này, họ lập tức đẩy cổng lớn vào, chiếc xe chạy vào một cách gấp rút.

Đến cả những binh lính phía trước đều dàn hàng một bên, chừa lối cho một nhân vật tiến vào trong cung.

"Bệ Hạ."

Người ngồi trên cao, với mái tóc vàng óng, thân hình vạm vỡ, cao lớn, bộ râu kẽm mang tính đặc trưng của ông ta. Ông ta tỏa ra khí chất của một đế vương. Nhưng vẫn nhún nhường trước nữ tu sĩ dưới kia, vì đó là nguồn sống của vương quốc.

“Lời tiên tri đã có rồi sao?”

Nữ tu sĩ già cúi đầu bằng phong tục lễ nghi, trên đầu đội mũ phượng. Chiếc mũ tựu trưng cho người của hoàng tộc.

“Thưa ngài, thần nghĩ người nên đọc lời tiên tri có trong đây. Chuyện này, tuyệt đối không được đọc trước toàn dân vào năm mới!”

Bà đưa tờ giấy cho người hầu thân cận, người đó có mái tóc đỏ tên là Flynn. Kẻ có chết cũng bảo vệ cho hoàng thất.

Flynn đưa tờ giấy cho hoàng đế, một ánh mắt cũng không tò mò tờ giấy chứa thông tin gì. Nhắm mắt mà làm, mở mắt khi gặp địch.

"Thiên mệnh, cái chết, tử trận, đương triều gặp nạn

Bắc, Bắc giao tranh.

Các con trai trưởng của hộ gia đình phải chết vì đã xâm phạm ta.

Nhất là con của quý tộc

Nhì là, sự tự do của dân ta đang bị hoàng thất các ngươi đang bóc lột

Con trai trưởng phải thuộc về đúng vị trí."

Nhà vua nổi giận lôi đình:

"Lũ rồng trên trời đó, rốt cuộc muốn cái gì!"

Tiếng ho lụ khụ sau khi hét lên của Hoàng đế khiến trên dưới sợ hãi. Tiếng gầm như hổ đó lấn át lá cờ của vương quốc.

“Bệ Hạ bớt giận, không nên chọc giận thần linh. Chắc hẳn đã biết chúng ta đang giữ trong Bắc món đồ không nên chạm vào của rồng rồi thưa Bệ Hạ!”

Nhà vua đứng phắt dậy, những nếp nhăn trên mặt bắt đầu co lại, miệng thì chửi rủa:

“Quỷ tha ma bắt lũ rồng, cái gì mà xưng đế, cái gì không phải con trai trưởng chứ! Lũ các ngươi đúng là điên hết rồi!”

Tất cả binh lính, các vị tu trong tu viện đều quỳ xuống. Đồng thanh lớn tiếng:

“Bệ Hạ, xin đừng phỉ báng thần linh!”

Nữ tu sĩ già tên Matthey quỳ rạp xuống đất, chiếc gậy của bà đang cầm cũng buông xuống mà sợ hãi. Đây cũng là nỗi sợ của khắp vương quốc Theon.

“Thái tử của ta, là vầng trăng sáng của đế quốc. Ăn nói xằng bậy, lời tiên tri này không thể nói ra ở tiệc khai đầu năm. Chuyện giữ rồng kia, chúng ta từ từ nghĩ cách, ngươi nghĩ hắn có thể làm điều đó sao? Con trai trưởng quý tộc chết ư, chuyện nực cười. Để ta xem ta cứ giữ con rồng đó, lũ rồng chết tiệt đó có thể làm gì!”

“Bệ Hạ, thần biết ngài đang tức giận vì con trai của ngài. Nhưng không thể không phòng hờ chuyện tiên tri này được. Thần rồng sẽ có biện pháp của ngài ấy, không thể làm bậy được thưa bên hạ.”

Nhà vua lúc này thở đều, nữ hầu bên cạnh đưa một bát nước. Uống một ngụm, mới cảm thấy thoải mái.

“Vương quốc ta từ những vị vua trước, chưa từng nhìn thấy một con rồng nào dù nó là Huyền thoại. Đến đời của ta, lại có thể thấy trứng của rồng trong miếu thờ khuất sau lòng đất của tu viện. Kể từ ngày đó vương quốc càng hưng thịnh. Chẳng lẽ, việc để một con rồng nuôi dưỡng ở đây là sai lầm sao?

Nữ tu sĩ cúi người:

“Người đanh bảo vệ rồng, thưa bệ hạ. Những người muốn giết rồng vô số kể trên lục địa. Một khi thả ra, không chừng đó là một cuộc chiến tranh. Nó chỉ là một chú rồng con, thực sự hiện tại không thể tự bảo toàn tính mạng của bản thân đâu thưa ngài.”

“Thả đi, Flynn ngươi hãy làm việc này.”

“Vâng, thưa ngài.”

Matthey lên tiếng ngăn cản:

“Nếu thật sự phải trả tự do, chúng sẽ gặp nguy hiểm.”

“Không sao, sẽ có một người ta tin tưởng giao nhiệm vụ chăm sóc chúng.”

Matthey nghi hoặc đoán mò:

“Chẳng lẽ, người muốn tìm mẹ của rồng sao?”

“Cô bé đó, giờ chắc cũng đã trưởng thành rồi. Nó đang ở phía Đông ở bộ tộc Viking, ngươi hãy khởi hành cùng thiếu gia nhà Stone sau khi hắn hoàn thành bài kiểm tra.”

"Vâng."

Matthey lại lên tiếng:

"Thưa Bệ hạ, vậy còn lời tiên tri công bố vào ngày mai?"

"Thay đổi đi."

"Vâng, thần xin cáo lui,"

Sau khi tất cả đã ra ngoài, trong góc tường của thánh điện một thân hình cao lớn xuất hiện, người này bề ngoài tầm năm mươi, mái tóc trắng bạc. Huy hiệu gắn trên người hình ảnh một chú sói lông lá, kế bên hắn, cũng có một chú sói trắng già đi theo. Người này chất vấn:

"Sao Bệ hạ lại nhắc đến người đấy trước mặt bà ta."

"Đã nói rồi, Alistair Stone. Không có người ngoài, đừng gọi ta là Bệ hạ."

Alistair cung kính tuân thủ:

“Quy tắc, vẫn là quy tắc.”

Nhà vua vỗ vai quân tử nói:

“Nếu quá cứng nhắc, người chết sớm sẽ là ngươi.”

“Bệ Hạ chớ nói đùa, chuyện vừa nãy, người thật sự tìm người đó sao?”

Nhà vua gật đầu, luôn vuốt bộ râu trắng của mình:

“Ta dự định, để con trai trưởng của ngươi tìm kiếm, ý ngươi như thế nào?”

Alistar cúi người:

“Thần sẽ bảo con trai Gareth hộ tống người đó.”

Nhà vua xua Bắc, liền căn dặn:

“Không, người ta muốn là Cedric.”

Alistar ngước nhìn nhà vua, ánh mặt có một chút giận giữ:

“Thật sự không được đâu, thưa Bệ Hạ.

Nhà vua không hoang mang, cũng không tức giận. Gương mặt bình thản. Flynn cũng đang cầm chắc đuôi kiếm, kịp thời nghe theo lệnh. Con sói kế bên gầm gừ bên cạnh, nhe chiếc răng nanh của nó như đang muốn nuốt sống kẻ đang nhăm nhe lấy mạng sống của chủ nhân nó. Alistair vỗ về nó một chút, con sói liền nấp vào người hắn, không còn dơ răng nanh đó nữa.

“Được rồi Flynn, cất kiếm đi, ngươi không đấu lại thủ lĩnh nhà Stone đâu. Nếu là con trai hắn, thì có thể.”

Mặt Alistair lạnh tanh nói:

“Đứa trẻ ấy chỉ là con ngoài giá thú, không trực tiếp liên quan đến chuyện của gia tộc. Tại sao Bệ Hạ lại cần nó?”

Nhà vua đứng dậy, chắp tay sau lưng rồi nói, ngón tay cái liên tục xoa ở chiếc nhẫn đeo ở giữa:

“Cậu muốn nó thuộc về gia tộc, phải không Alistair. Tôi hiểu cậu, nếu không muốn nó nằm trong gia phả, đã đẩy nó xa khỏi gia tộc từ đầu. Giữ nó lại bên mình, một là để bảo vệ, hai là để nó trưởng thành như một gia đình nhà Stone một dù vẫn mang họ mẹ.”

Alistair không nói gì, nhà vua nói tiếp:

“Cậu nên biết là, tôi sẽ là người đưa con trai cậu trở lại gia tộc. Điều mà cậu mong muốn.”

Alistair mở lời:

“Thật sự không cần điều đó, thưa Bệ Hạ. Thần cũng không mong chờ gì vào đứa con này. Nếu muốn thần có thể đề cử Gareth Stone…”

“Cậu không cần che giấu trước mặt tôi, gương mặt lạnh tanh đó khiến cậu nhanh già hơn mà thôi. Tôi sẽ giúp cậu hoàn thành tâm nguyện.”

Alistar không nói thêm gì, liền cúi người nói:

“Nếu đó là điều làm cho vương quốc, người nhà Stone sẽ tận tình hết mình.”

Alistair cúi người một lần nữa, bước ra khỏi cung điện, tiếng chân mạnh mẽ của lão khiến Flynn có chút chột dạ, nhưng đang trút giận lên những viên gạch men ở

Nhà vua biết điều đó, ngài ta hỏi Flynn:

“Thái độ của Alistair , ngươi thấy như thế nào?”

Flynn trả lời theo những gì đã thấy, hắn nói:

“Gương mặt của hắn tràn đầy sự bất mãn thưa Bệ Hạ.”

Nhà vua bất ngờ nhìn hắn rồi hỏi tiếp:

“Ngươi nhìn ra được sự bất mãn đó sao, gương mặt hắn như một khuôn đúc ra vậy.”

Flynn lấy chuôi của thanh kiếm, dùng nó để gãi nhẹ đầu rồi đáp:

“Nhưng hắn quả thật không phải tượng thưa Bệ Hạ. Biểu cảm dù chỉ một chút không động, nhưng bàn tay hắn như muốn đấm vào ngài một phát thưa Bệ Hạ.”

Nhà vua cười phá lên, cách diễn giải của tên này vừa khiến người ta buồn cười, muốn giận cũng không thể giận được. Ánh mắt của Flynn ngây thơ, như một đứa trẻ chờ lệnh, nhưng lại có chút tò mò nhiều chuyện. Nhà vua phát hiện sự tò mò đó liền hỏi hắn:

“Ngươi có chuyện gì khúc mắc sao?”

Hắn gật đầu trả lời ngay:

“Bệ Hạ muốn thần đi cùng tên thiếu gia nhà Stone sao?”

“Nếu không muốn ta có thể điều người khác.”

Flynn lắc đầu nói:

“Thần cũng tò mò đứa trẻ này, nếu là hộ tống, thần sẽ nhất định đi theo.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...