Chương 01
Tại một nơi hoang tàn.
Vùng đất này đã trở nên hoang tàn do một trận chiến long trời lở đất.
Đây là trận chiến giữa con người và những vị thần, Một con người nhỏ bé đang chiến đấu với những vị thần hùng mạnh. Trận chiến này đã diễn ra trong một khoản thời gian dài.
Khi trận chiến kết thúc.
Mặt đất xuất hiện những khe nức sâu không thấy đáy, bầu trời như bị chẻ đôi, nơi này đã bị tàn phá và không thể hồi phục được nữa.
Trung tâm trận chiến, nơi một hình bóng nhỏ bé đang đứng sừng sững. Đối diện là 4 tồn tại từng được gọi là THẦN, nhưng giờ đây họ đang quỳ hoặc nằm trên đất.
Cùng với những vị thần, 4 thần khí tượng trưng cho sức mạnh tuyệt đối và quyền năng tưởng như bất bại.
-Long Thần Thương Yonagoth.
-Quỷ Kiếm Kazash.
-Thần Tiễn Ilogia.
-Thần Pháp Void.
Những món vũ khí với quyền năng thần thánh, hiện tại đâm sâu vào cơ thể một người đang ông duy nhất.
Một mình anh ấy chiến đấu với bốn vị thần hùng mạnh, trận chiến ngỡ như không có dù chỉ một tia hi vọng nào. Kết quả chẳng ai dám nghĩ đến, anh đã chiến thắng, một chiến thắng hoàn toàn.
Trong suốt dòng thời gian dài đằng đẵng của lịch sử lục địa, anh chính là cá nhân đầu tiên và duy nhất dám thách thức uy quyền của những vị thần.
Tuy cơ thể cũng đã đến bờ vực sụp đổ, anh ấy vẫn đứng vững trên đôi chân của bản thân mình.
Quay đầu, anh ấy thì thầm với ai đó bằng giọng vô cùng bình thản, nhưng trong đó lại bao hàm rất nhiều tình cảm.
“Đừng khóc”.
------------------
Tỉnh dậy khỏi giấc mộng, ngực tôi phập phồng do thở dốc, đưa tay lau đi những giọt mồ hồi trên trán bản thân mình.
“Lại là giấc mơ đó?”.
Trong khoản thời gian gần đây tôi liên tục mơ thấy giấc mơ đó. Cảnh tượng chính bản thân tôi đứng lên thách thức uy quyền của các vị thần.
Bỏ qua chuyện giấc mơ. Tôi nhìn về phía cửa sổ, thấy trời đã sáng, tôi bước xuống giường chuẩn bị cho ngày mới.
Khi đã chuẩn bị xong hết, tôi lấy chiếc mặt nạ trên bàn và đeo lên. Nhìn bức tranh chân dung dán ngay trước bàn, tôi bất giác mỉm cười.
Bước ra khỏi nhà, nhìn khung cảnh thành phố trước mắt tôi không thể không cảm thán.
“Hai năm rồi nhỉ, nhanh thật”.
Kì thực tôi không phải người của thế giới này. Hai năm trước, không biết bằng cách nào đó tôi tỉnh lại đã ở thế giới này, không phải là linh hồn nhập vào ai đó, mà cơ thể tôi đã bị kéo sáng thế giới này.
Hơn nữa, tôi biết thế giới này, thế giới này chính là thế giới bên trong tựa game tôi chơi. "Glory", tựa game này nổi tiếng với thế giới đồ sộ, nhân vật thiết kế sâu sắc, mỗi nhân vật điều có câu truyện riêng.
Nhưng trên hết, Glory nổi tiếng với độ khó chết người của nó. Chỉ có một độ khó duy nhất trong trò chơi đó chính là "Tuyệt Vọng".
Quả thực như vậy, Glory có rất nhiều quái và boss, mỗi loại lại có đặc tính riêng, thế nên khi tham gia chiến đấu người chơi cần phải tính toán thật kĩ lưỡng.
Điều kiện để phá đảo trò chơi chính là đánh bại các vị thần. Chính xác, đánh bại các vị thần chính là điều kiện cuối cùng để hoàn thành trò chơi này.
Thế nên, dù đã phát hành hơn ba năm số người thành công phá đảo Glory còn chưa chạm đến 100 người.
Tôi chính là người đầu tiên phá đảo thành công Glory, đây chính là thành tựu tôi tự hào nhất.
Thế giới này lấy bối cảnh vào thời kì cực thịnh của động cơ hơi nước, nhưng xen lẫn vào đó chính là ma thuật.
Phải, hai thứ tưởng chừng như chẳng thế nào hòa hợp, nhưng hiện tại chúng đang cùng nhau tồn tại và phát triển.
Thành phố tôi đang sống là thành Os, nơi này là nơi tất bật và nhộn nhịp bậc nhất lục địa.
Rảo bước quanh những con phố đông đúc người qua lại, buổi sáng nên tất cả mọi người đều tất bật đi làm việc.
Phía xa tôi nghe thấy tiếng xe lửa đang di chuyển. Trước mặt tôi cũng có một chiếc xe hơi chạy qua và phả ra một làn khói trắng, hơi nóng do động cơ và làn sương sớm tạo ra một cảm giác khó tả.
Tôi đi rẻ vào một con hẻm và đi sâu vào đó, đi một lúc, tôi đến trước của một quán rượu, quán rượu này tên R.H. Tôi mở cửa bước vào trong quán rượu, nội thất trong này vô cùng tốt, không phù hợp với một quán rượu trong hẻm nhỏ như thế này.
“Rite, như cũ nhé”.
“Rồi Rồi, có ngay”.
Rite bước đi vào trong và chuẩn bị thức ăn cho tôi, ông ấy là chủ nhân của quán rượu này, ông có vẻ đã hơn 40 tuổi, gương mặt của ông có một vết sẹo kéo dài từ trán xuống cằm, cơ thể của ông cũng đầy cơ bắp.
Nhìn ông giống một chiến binh hơn là một ông chủ quán rượu bình thường, tôi và ông ấy cũng quen nhau cũng đâu đó hơn hai năm rồi.
Hai năm trước, chính là ông ấy đã cứu tôi khỏi cái chết, còn nữa cũng chính là ông ấy đã dạy tôi cách kiểm soát mana. Ông ấy chính là bạn và cũng là thầy của tôi ở thế giới này.
Trong hai năm này tôi biết Rite không phải một người bình thường, chắc chắn rồi, ông ấy chưa từng xuất hiện trong game.
Nhưng ông ấy rất mạnh, tôi không biết vì lý do gì mà ông ấy đã lùi lại ở ẩn trong quán rượu này.
Ngồi khoản 10 phút, Rite từ trong đem ra một bát súp nóng và một ổ bánh mì lúa mạch, đây là buổi sáng của tôi trong suốt hai năm nay.
“Cảm ơn”.
Rite gật đầu rồi ngồi xuống, tôi thì tháo mặt nạ ra và bắt đầu ăn. Tôi xé một mẩu bánh mì cho vào miệng, bánh mì bình thường tương đối khô, nhưng bánh mì của Rite lại mềm và mùi vị ngon hơn, cả súp ông ấy làm cũng rất ngon, không chê chổ nào được.
Mất không quá lâu để tôi ăn xong.
“Công việc của cậu dạo nào thế nào?".
”Có chuyện gì sao?“.
Hiếm khi thấy Rite hỏi đến công việc của tôi, nên tôi hơi bất ngờ. Rite cũng không giấu mà nói.
”Thiết Nghị sắp được tổ chức“.
”Và nó tổ chức ở Os?“.
Rite gật đầu đồng ý với câu hỏi của tôi. Rồi ông ấy cũng gạt chuyện đó qua một bên.
”Còn cậu thì sao, có tiến triển gì không?“.
”Tiến triển gì chứ, ông biết rồi mà".
“Hừm, nếu thế sao cậu không từ bỏ đi?”.
“Yêu một người, không nhất thiết phải đứng bên cạnh họ đâu Rite”.
“Tùy cậu".
Ông ấy thở dài lắc đầu trước câu trả lời của tôi, ông ấy chỉ là đang lo lắng cho tôi.
”Ngược lại là ông kia, không tìm cách kiếm khách cho quán rượu sao?“.
”Ta mở quán rượu này ra để dưỡng già mà, không có khách càng tốt chứ sao“.
Rite ông ấy xua tay trả lời, đúng như ông ấy nói quán rượu này mỗi ngày thường chỉ có một vị khách duy nhất, đó chính là tôi. Thường là vậy, nhưng thi thoảng cũng có vài khách lạc vào hẻm mà tìm thấy quán rượu.
”Hôm nay cậu định làm gì?“.
”Còn gì nữa, ông cũng biết rồi mà“.
”Vậy khi về mua tôi ít táo đi“.
Tôi gật đầu, khi định nói tiếp thì cánh của quán rượu được mở ra.
Người đến là hai cô gái, cả hai đều vô cùng xinh đẹp. Cô gái đầu tiên có gương mặt tinh sảo, mái tóc màu đen và đôi mắt đỏ kết hợp lại với nhau tạo cảm giác bí ẩn và quyến rũ, cô ấy cũng tương đối cao so với một cô gái, thần hình cũng đầy đặn cũng là thứ tạo nên vẻ đẹp của cô.
Cô gái đi sau thì ngược lại, nếu cô gái đầu tiên mang vẻ quyến rũ, thì cô gái này lại mang vẻ ngây thơ và trong sáng, có phần non nớt, mái tóc màu trắng và cũng là đôi mắt đỏ giống cô gái kia nhưng có phần đậm hơn, cô có vẻ còn mơ ngủ.
Cả hai mặc những bộ quần áo đơn giản nhưng không thể nào che lấp đi vẻ đẹp kiều diễm của họ. Tôi biết họ, cả hai đều là nhân vật xuất hiện trong trò chơi, có một loạt nhiệm vụ dài liên quan đến họ.
Cô gái tóc đen tên là Vanessa Berylla, cô ấy là một lính đánh thuê dày dặn kinh nghiêm. Tuy thế, vì một vài lý do nên hiện tại cô đã không còn làm công việc này nữa.
Còn cô gái tóc trắng kia là Naerys Hazen, đại tiểu thư của gia tộc Hazen đã lụi tàn.
”Đến rồi kìa“.
”Thấy rồi, thấy rồi“.
Rite thúc nhẹ vào vai tôi khi thấy hai cô ấy bước vào, tôi lấy chiếc mặt nạ trên bàn và đeo lên, đặt tiền lên bàn rồi tôi đứng dậy rời đi.
”Như cũ nhé".
“Hiểu rồi, cẩn thận đấy”.
“ Ừm, tất nhiên rồi, tôi sợ chết lắm”.
“Ta cũng hi vọng cậu sợ chết”.
Nghe lời của Rite tôi mỉm cười rồi vẩy tay bước đi. Đang đi thì cánh tay bị kéo lại, tôi dừng bước và nhìn về người đang nắm lấy cổ tay tôi.
Bàn tay mảnh khảnh, nhìn cứ như thể tôi dùng một chút lực thì cổ tay cô ấy sẽ gãy vậy.
Nhìn vào đôi mắt đỏ như máu của cô ấy, tim tôi lại nhảy loạn vài nhịp, nhưng tôi không biểu lộ ra ngoài.
“Vị tiểu thư này có chuyện gì sao?”.
“Tại sao khi thấy chúng tôi anh lại bỏ đi”.
“Cô nghĩ nhiều rồi, tôi đã dùng bữa xong rồi thì đi thôi”.
“Thế thì tại sao anh lại trả tiền cho chúng tôi".
”Em nói sao Nae? Cậu ta là người trả tiền cho chúng ta sao?“.
Naerys gật đầu trước câu hỏi của Vanessa, trong thì cô ấy có vẻ ngay thơ và non nớt thế nhưng cô ấy lại rất nhạy bén. Tôi thở dài nói.
”Tôi không trả tiền cho cô, hỏi ông ấy kìa“.
Dáng vẻ nhàn nhã của Rite biến mất khi tôi đẩy vấn đề qua cho ông ấy giải quyết, Naerys cũng nhìn về phía ông ấy và thả cánh tay tôi ra.
”Tôi có việc đi trước".
Nói rồi tôi đi nhanh ra khỏi quán rượu cho Rite giải thích.
Thật sự chính tôi là người đã trả tiền cho những bữa ăn của cả hai, lý do cũng rất đơn giản.
Tôi yêu Naerys, tôi đã thích cô ấy từ khi chơi game rồi, câu chuyện của cô ấy được xây dựng quá tốt. Tính cách của cô ấy cho đến cả quá khứ của cô.
Cứ ngỡ như nó sẽ dừng lại ở đó, vì tôi là người thật còn cô ấy là nhân vật game. Nhưng định mệnh đã đưa tôi đến đây, giờ đây cô ấy là người thật, bằng da bằng thịt đứng trước mặt tôi.
Tôi cũng biết tình yêu này sẽ chẳng đi đến đâu, vì Naerys được xây dưng là một nhân vật đồng tính nữ. Vanessa chính là người yêu của cô.
Nhưng tôi vẫn yêu cô ấy, vì hai năm trước cái mạng này của tôi cũng là cô ấy kéo về mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)