Khúc Khải Hoàn Trong Bóng Tối/Chapter 6: Chương :Chapter 6: C. :
20px

Malvernis càng siết chặt quyền năng, đôi mắt sát thủ dần vẩn đục, như bị kéo từng mảng ký ức ra khỏi óc. Erevan quan sát từng biểu cảm của cô ta, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười khó lường.

Một tia chớp ký ức vụt qua trong tâm trí cậu. Erevan bỗng nhớ lại, ngay trước khi cậu quyết định đến thư viện này, cô hầu gái đã có vẻ do dự khác thường.

“Cậu chủ, người thật sự muốn tự mình đọc những thứ này sao? Chúng không dễ hiểu với tuổi của ngài.”

Lời nói nhẹ bẫng, nghe như quan tâm, nhưng nếu xâu chuỗi lại, nó chẳng khác nào một sự cản trở khéo léo. Cô ta muốn kéo cậu rời khỏi đây. Muốn trì hoãn, hoặc tốt hơn là ngăn chặn cậu tiếp cận những tri thức này.

Erevan nheo mắt. Trong lòng, một suy nghĩ lóe lên như lưỡi dao sắc bén: cô ta không hành động một mình.

“Không đáng kể.” cậu thì thầm, ánh mắt trầm xuống. “Một nữ hầu nhỏ bé, cho dù thông minh đến mấy, cũng chẳng đủ can đảm để bày trò sau lưng ta. Hẳn là có kẻ sai khiến, và đồng bọn của cô ta cũng chẳng xa đâu.”

Malvernis rít gừ, như đồng tình với suy đoán của cậu . Làn sương đen rút mạnh, khiến nữ sát thủ co giật dữ dội. Trong đôi mắt hoảng loạn kia thoáng hiện bóng dáng mờ nhòe của một căn phòng bí mật, một bàn tay che kín bằng găng đen đặt xuống văn bản cổ, và giọng nói thì thầm mệnh lệnh:

“Ngăn hắn lại. Bằng mọi giá.”

Khi hình ảnh tan biến, Malvernis ngẩng đầu, hàm răng loang máu, báo hiệu quá trình moi ký ức đã xong. Nó hất văng cô ta xuống nền như một con búp bê rách nát, để mặc hơi thở yếu ớt như tàn lửa sắp tắt.

Erevan cúi thấp mắt, vẻ trầm ngâm hiếm thấy thoáng lướt qua. Hắn không tức giận, cũng chẳng bất ngờ mà chỉ như thể mọi thứ đã khớp lại đúng vị trí trong ván cờ hắn ngờ ngợ từ trước.

“Vậy là… có kẻ khác đứng sau.” giọng cậu vang khẽ, non nớt nhưng lạnh buốt

“Đủ rồi,” Erevan khẽ nói, giọng điệu trầm lắng nhưng không giấu được sự háo hức. “Giờ hãy cho ta thấy sự thật.”

Malvernis hạ thấp mõm, luồng năng lượng cổ đại lan tỏa, ép bầu không khí trĩu xuống. Sát thủ nằm run rẩy dưới chân nó, hai mắt trợn ngược khi bị kéo lê vào ký ức của chính mình. Thế nhưng lần này, không chỉ ký ức của cô ta bị moi ra. Còn quái cổ đại này vốn mang trong mình năng lực đặc biệt nhìn xuyên thời gian quá khứ, nhưng chỉ giới hạn trong không gian nó đang đứng.

Cảnh vật thay đổi trong đôi mắt Malvernis: thư viện phủ bụi mờ biến thành quá khứ của nó. Ngọn nến lung linh, bóng người mờ ảo lướt qua kệ sách, một bàn tay che kín bởi găng đen lần giở văn bản cấm. Không khí đặc quánh như chứa đựng mùi mực cổ và máu.

Malvernis gầm khẽ. Nó thấy sát thủ này đứng phía sau, run rẩy khi nghe giọng nói trầm thấp của cậu nhóc:

“Ngăn hắn lại. Bằng mọi giá ”

Rồi bóng đen kia không đi ra cửa, không biến mất theo cách thông thườngmà dịch chuyển. Không gian rung lên một cái, rồi tất cả lẫn hắn ta tan biến như chưa từng tồn tại. Malvernis biết ngay, đó không phải phép thuật tầm thường mà là loại dịch chuyển cao cấp, che giấu mọi vết tích.

Trong hiện tại, nó rít lên, răng nanh lộ ra trong cơn giận dữ.

“Dấu vết bị xóa sạch kẻ kia không muốn để lại chứng cứ.”

Erevan đứng đó, đôi mắt bình tĩnh quan sát, không hề sợ hãi trước sự hung bạo của dã thú. “Chỉ cần biết có kẻ như vậy tồn tại là đủ. Chúng ta đâu cần tất cả.”

“Ta moi hết trí nhớ của ả này,” Malvernis gằn giọng. Quyền năng đổ ập xuống, kéo những mảnh vụn ký ức bật tung ra ngoài. Tiếng hét xé cổ họng của nữ sát thủ vang vọng, rồi nhanh chóng nghẹn lại khi cơ thể cô ta giật nảy. Trong cơn hỗn loạn ký ức, hiện lên những mẩu ghép mơ hồ: căn phòng tối, biểu tượng mạ bạc lướt qua thoáng chốc, một tiếng cười nhỏ nhưng lạnh lẽo, cùng mệnh lệnh duy nhất “Theo dõi hắn. Dẫn nó tới, nhưng đừng để nó biết sự thật. ”

Khi những ký ức vỡ vụn cuối cùng rơi rụng, cơ thể sát thủ mềm nhũn, đôi mắt nhắm lại, ngất đi không còn nhận thức.

Erevan cúi xuống nhìn, đôi môi nhếch thành một đường cong khó đoán. “Không cần giết. Để cô ta ở đây. Gia tộc sẽ tìm thấy, và chẳng khó để nhận ra ai mới là kẻ đã dẫn ta vào rắc rối.”

Malvernis nghiêng đầu, hàm răng lóe sáng trong bóng tối. “Ngươi muốn dựng hiện trường giả?”

“Không giả,” Erevan đáp, ánh nhìn như xuyên qua lớp bụi dày của thư viện. “Ta chỉ đi vài ngày. Khi trở về, ta sẽ nói mình bị bắt cóc, rồi may mắn thoát ra. Thế là đủ. Gia tộc sẽ vội vàng truy cứu cô ta, và sự chú ý của chúng sẽ rời khỏi ta.”

Con sói gầm nhẹ, như nửa đồng ý nửa bất mãn. “Ngươi vừa biến mất, giờ lại định mang tiếng bị bắt cóc. Chúng sẽ nghi ngờ.”

“Đúng, nhưng đó mới là mấu chốt.” Cậu thiếu niên khẽ cười, nụ cười vừa lạnh lẽo vừa ngây ngô, như thể chứa hai linh hồn đối nghịch. “Khi người ta nghi ngờ một kẻ yếu thế, họ ít khi để tâm hắn có bao nhiêu tính toán thật sự. Cái bẫy nguy hiểm nhất là cái bẫy họ tưởng chỉ là trò trẻ con.”

Malvernis trầm mặc trong giây lát. Bóng dáng to lớn bao trùm cả căn phòng, hơi thở dồn dập. Rồi nó cuối cùng khẽ hừ một tiếng, chấp nhận: “Được. Nhưng nhớ nếu ngươi không trở về sớm, bọn chúng sẽ không tin nữa. Khi đó, mạng ngươi cũng chẳng giữ nổi.”

Erevan vỗ nhẹ lên đầu con sói, như một lời trấn an. “Ta biết chứ. Chỉ vài ngày thôi. Ta cần điều tra vài thứ về kẻ đứng sau màn này.”

Trong bóng tối dày đặc, hai bóng hình một thiếu niên nhỏ bé và một dã thú cổ đại cùng nhau tan biến, để lại căn phòng tĩnh mịch. Chỉ còn lại thân thể bất tỉnh của nữ sát thủ trên nền đá lạnh, như một bằng chứng sống động cho tội lỗi mà chính cô ta không hề hay biết mình đã bị gán ghép.

Ngoài kia, gió rít qua cửa sổ vỡ, mang theo hơi lạnh lẽo của đêm. Một trò chơi dài hơi vừa mới mở màn, và chẳng ai trong gia tộc lẫn những kẻ trong bóng tối biết rằng con cờ nhỏ bé họ coi thường đang âm thầm dàn thế trận cho riêng mình.

--------

Bầu không khí trong quán ăn nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo của thủ đô ma tộc lúc nào cũng đặc quánh, như thể khói và mùi men đã bám dính vào từng viên gạch tường đen ám. Bên ngoài, ngọn đèn ma thạch lập lòe soi lối đi hẹp, hắt lên những vết nứt của tường nhà thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, khiến kẻ qua đường dễ lầm tưởng đang bước vào miệng một sinh vật khổng lồ. Cửa gỗ xập xệ khắc đầy ký hiệu runic bị bào mòn theo năm tháng, cứ mỗi lần mở ra lại phát ra một tiếng “kẽo kẹt” như tiếng răng nghiến.

Bên trong quán, không khí dày đặc mùi hỗn hợp: khói thịt nướng cháy cạnh, mùi hương thảo dược lạ xộc thẳng vào mũi, cùng thứ men cay nồng đặc trưng của ma tộc loại rượu chỉ cần một ngụm thôi cũng đủ khiến nội tạng loài người bốc cháy. Trên trần, những bó đèn dầu đen mờ tỏ rọi xuống, ánh sáng lập lòe làm bóng các thực khách kéo dài ngoằn ngoèo như những con quỷ rình rập.

Tiếng cụng ly chan chát, tiếng bàn ghế kéo kèn kẹt trên nền đá, xen lẫn tiếng chửi thề và cười gằn khàn khàn của bọn ma nhân tạo thành một thứ giao hưởng hỗn loạn đặc trưng. Vài gã say khướt gục mặt xuống bàn, nước rượu loang thành vệt sẫm đỏ như máu cũ. Ở góc phòng, một nhóm chiến binh da ngăm đậm đang ầm ĩ khoe chiến tích, còn ngay bên cạnh, mấy tay buôn lậu lầm lì trút từng đồng xu xám lên bàn, đôi mắt vàng chóe không ngừng liếc nhìn xung quanh.

Quán ăn này chẳng có bảng hiệu, cũng chẳng ai ngoài dân thủ đô gốc rễ biết đường tìm đến. Nó tồn tại như một phần tất yếu của bóng tối: một nơi trú ẩn cho kẻ say, chốn gặp gỡ cho thương nhân bất chính, và cũng là nơi mà những tin tức về ngai vàng, về chiến tranh, về máu và phản bội được rỉ tai nhau qua từng ly rượu sóng sánh.

Ở một góc khuất gần cửa sổ, một đứa trẻ mười tuổi với ánh mắt quá mức già dặn so với tuổi ngồi đối diện một kẻ to lớn, khoác áo choàng đen, đôi tai sói ló ra sau lớp mũ trùm. Malvernis con sói cổ đại đi bằng hai chân, lù lù như một kẻ lữ hành lạ lẫm. Dù vậy, chẳng ai trong quán buồn để ý. Ở ma tộc, kẻ có hình dáng quái gở là chuyện bình thường như cơm bữa.

Erevan khẽ chống cằm, đôi mắt đỏ lạnh tanh nhìn cái dĩa thịt bốc khói trước mặt mà chẳng buồn động đũa. Cậu lầm bầm, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng mang chút cay nghiệt:

" Có một vấn đề làm ta khó chịu."

Malvernis đang xé một khúc xương to như cánh tay người, gặm răng rắc, đôi mắt đỏ thoáng lóe lên tia hứng thú:

" Vấn đề gì, thưa bệ hạ "

Erevan liếc nó, môi nhếch thành nụ cười nửa miệng.

" Ngươi biết ta nhớ lại rất nhiều thứ từ kiếp trước. Thế nhưng, có một khoảng trống. Một lỗ hổng không phải trí nhớ mờ nhạt, mà như thể ai đó khoét thẳng một phần linh hồn của ta ra. Không chỉ là quên mà là bị lấy mất."

Malvernis dừng động tác, khúc xương trong tay nứt gãy kêu rắc. Nó hạ giọng, trầm như tiếng gầm dưới đáy vực:

" Vậy sao!?"

Erevan nhấp một ngụm nước cam, cậu vẫn giữ gương mặt bình thản.

" Ta không nhớ mình chết như thế nào không cảm giác đau đớn, không bóng tối, không tiếng vọng linh hồn.

Như thể ta bị xóa đi rồi được hồi sinh nhưng khi nhận ra ta lại không còn là chính bản thân ta nữa ."

"Linh hồn bị khoét" Malvernis gằn " là điều kinh khủng hơn cả cái chết."

" Ác quỷ vốn không thể tái sinh. Đó là quy luật bất biến từ thuở sơ khai. Cái chết là dấu chấm hết tuyệt đối. Không có 'kiếp sau' và quỷ cũng không có 'kiếp trước 'không có 'vòng luân hồi'. đối với chúng ."

Erevan mỉm cười mỉa mai:

" Vậy ta đây là cái gì? Một trò đùa của tạo hóa?"

Malvernis không đáp ngay. Nó ngồi dựa lưng vào ghế, giọng trầm vang trong ồn ào hỗn loạn của quán:

" Có một khả năng. Cấm thuật cổ. Truyền ký ức của kẻ chết vào thân xác hiện tại. Không ngoại trừ khả năng ngươi chỉ là bản sao của bệ hạ Erebus chứ"

Erevan ngắt lời, giọng sắc lẻm:

" Xạo quần. "

Một vài thực khách gần đó ngoái nhìn vì tiếng cậu vang hơi to, nhưng rồi lại quay về uống rượu như chẳng có gì. Malvernis hừ một tiếng, cười khẽ:

" Ngươi chẳng bao giờ tin. Nhưng ta thấy sợ thay cho ngươi. Nếu đó là sự thật, ngươi chẳng phải 'tái sinh', mà chỉ là một con rối được nhồi ký ức."

Erevan nhướng mày, rót thêm rượu, giọng đều đều:

" Nếu chỉ là ký ức, thì lời nguyền ta đặt lên ngươi đã biến mất rồi. Nhưng nó vẫn trói chặt cổ ngươi suốt năm nghìn năm. Điều đó chứng minh một chuyện đó là linh hồn ta còn tồn tại suốt năm nghìn năm Chứ ký ức đơn thuần thì chẳng có tác dụng quái gì."

Malvernis lặng im vài giây, rồi bật ra tiếng cười trầm đục.

" Lý luận của ngươi… nghe cũng vững. Nhưng ta lại thấy khả năng khác. Có khi nào ngươi đã quên một sự thật: kiếp trước, ngươi chẳng phải quỷ."

Đôi mắt Erevan lóe sáng, nguy hiểm.

" Ý ngươi là gì?"

" Rất có thể ngươi là… một người đặc biệt. Một kẻ bước lên quyền lực bằng hai bàn tay trắng. Rồi để giữ ngai vàng, ngươi giấu cả thiên hạ rằng bản thân không phải ác quỷ. "

Erevan phá lên cười, tiếng cười lanh lảnh mà rợn gáy giữa không gian quán.

" Nghe hay đó. Nhưng tiếc thay gia tộc nhà Nyxaris là gia tộc có sức mạnh bóng tối thuần khiết nhất, ngươi quên kiếp này ta cũng là quỷ à !? Truyền thuyết nói rằng quỷ không có kiếp sau và cũng không có kiếp trước mà ??? Vậy cái nào là thật cái nào là giả??

Malvernis chống cằm, lắc đầu:

" Thứ ngươi có thể chỉ là lớp vỏ. Còn linh hồn, biết đâu từng là thứ khác?"

Hai kẻ ngồi đó tiếp tục lôi kéo nhau vào vòng xoáy suy luận, nửa thật nửa giả, vừa triết lý vừa cà khịa như hai gã say rượu đang bàn chuyện vũ trụ. Bàn tay nhỏ bé của Erevan gõ nhịp đều trên bàn, đôi mắt lấp lánh sự hứng thú.

" Ta nói thật đấy, Malvernis " Erevan nhếch mép " nếu không phải quỷ thì ngươi nghĩ ta là gì? Một thánh nhân? Một anh hùng? Hay một thằng phàm nhân chơi ngu dám thách thức quái vật cổ đại như ngươi?"

" Có thể là tất cả. Có thể chẳng là gì. Nhưng một điều chắc chắn "Malvernis ghé sát, giọng rít qua kẽ răng " ngươi đã quên đi một ký ức quan trọng. Thứ ký ức ấy mới định nghĩa ngươi thực sự là ai."

Erevan im lặng. Rồi cậu bất ngờ cười phá lên lần nữa, đập tay xuống bàn làm ly rượu khẽ rung.

" Vậy thì càng thú vị. Càng đáng để tìm kiếm. Thay vì sợ hãi, ta lại thấy phấn khích. Nếu một phần linh hồn ta đã bị khoét mất thì ta sẽ giành lại nó."

Malvernis nhìn hắn, ánh mắt con sói bừng sáng, khó lường. Trong thoáng chốc, nó nhận ra đứa trẻ mười tuổi trước mặt nguy hiểm chẳng kém vị gì vị vua quyền năng hàng nghìn năm trước. Malvernis tựa lưng, áo choàng trùm hờ, đôi mắt sắc lóe lên tia thích thú.

Trong gian quán ăn rì rầm tiếng nói chuyện, hơi men và mùi thịt nướng hòa thành một lớp sương nhàn nhạt, Erevan chống tay lên cằm, mắt dán vào ly rượu đỏ sẫm như máu phía đối diện, ánh rượu phản chiếu thành những vòng xoáy mơ hồ. Malvernis thì ngồi dựa ghế, áo choàng kéo trùm, gương mặt nửa sáng nửa tối.

“Malvernis,” Erevan mở lời, giọng lười nhác nhưng trong mắt ánh lên sự tập trung. “Ta mới nhớ lại gần đây thôi, nên thú thật chẳng nắm rõ tình hình hiện tại. Chỉ nghe loáng thoáng vua bây giờ là Lilithia?”

Malvernis gật nhẹ, nhếch mép:

“Không sai. Hiện tại, nữ vương Lilithia là người nắm quyền tối cao. Cô ta lên ngôi sau khi ngươi chết. Cái chết của ngươi, ừ thì… bị đồn thổi loạn xạ. Kẻ thì bảo ngươi bị chính thân tín phản bội, kẻ khác thì nói ngươi bị phong ấn bởi thần minh, còn có vài thằng khùng lại quả quyết ngươi tự vẫn vì quá mệt mỏi với quyền lực.”

Erevan bật cười khan, hất ly rượu một cái.

“Nghe toàn chuyện tào lao. Cũng chẳng biết Lilithia là ai có quan hệ gì với ta không?”

“Chưa ai dám khẳng định,” Malvernis trả lời, móng tay khẽ gõ trên mặt bàn. “Có kẻ đồn cô ta là con gái hoang của ngươi. Có kẻ lại nói cô ta là góa phụ của tiên hoàng Erabus. Thậm chí còn có thuyết bảo cô ta chẳng liên quan máu mủ gì hết, chỉ là kẻ đoạt ngôi bằng chiêu trò.”

Erevan ngửa đầu ra ghế, đôi mắt đỏ sẫm lóe ánh giễu cợt:

“Ta mà có con hoang á? Ngươi nghĩ ta tệ hại tới mức ấy sao? Đừng bịa nữa. Ta chưa từng lập hậu, cũng chẳng thú vị gì mà làm cái trò gieo giống ngoài luồng.”

Malvernis nhún vai:

“Ta chỉ nhắc nhở thôi. Ngươi mất rất nhiều ký ức quan trọng. Không thể chắc chắn rằng mình chưa từng có một mối quan hệ ngầm. Hoặc một cuộc hôn nhân chính trị nào đó bị giấu kín.”

“Ha.” Erevan hạ giọng, tiếng cười trở nên lạnh lẽo. “Ngươi đang cố tình trêu ta đó, chó con?”

“Không.” Malvernis nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt đỏ rực cháy lên trong bóng tối. “Ta chỉ muốn ngươi cân nhắc mọi khả năng. Bởi vì sự thật hiện giờ bị che mờ quá nhiều. Mà chính sử quan những kẻ ghi chép lịch sử cũng làm ăn như rác rưởi. Toàn mấy dòng mập mờ, đầy lỗ hổng, chẳng rõ ràng.”

Erevan lắc đầu, đặt ly rượu xuống bàn nghe cạch:

“Thế thì dễ thôi. Cứ xem Lilithia là kẻ cướp ngôi. Dù cô ta có thực sự là con gái ta, hay là góa phụ, hay chỉ là một con cáo tham quyền, thì sự thật không đổi: cô ta đang ngồi trên ngai vàng của ma tộc.”

Malvernis nhếch mép cười chua chát:

“Cũng chẳng thể phủ nhận rằng bây giờ cô ta được tôn vinh như vị vua vĩ đại nhất lịch sử. Các thế hệ mới coi Lilithia là biểu tượng. Mạnh mẽ, quyết đoán, khôn ngoan. Kẻ thù run sợ, thần dân tôn kính.”

Erevan nhíu mày, hơi nghiêng đầu.

“Vĩ đại nhất lịch sử, sao?”

" Cũng không chắc là thêu dệt đâu " Malvernis khẽ hạ giọng, mắt liếc xung quanh, rồi tiếp tục. “Cả giới quý tộc, cả đám thương nhân, cả dân thường đều đồng thanh tôn sùng cô ta. Người ta gọi Lilithia là ‘Ngọn đuốc của đêm đen’. Là ‘bóng hình bất diệt’ dẫn dắt ma tộc thoát khỏi hỗn loạn.”

Trong quán ăn, tiếng đàn dây vang vọng từ góc phòng, lẫn với mùi khói nướng và men rượu. Erevan ngả người sau ghế,mắt đỏ sẫm hờ hững dõi theo những vòng xoáy trong rượu.

“Vậy rốt cuộc Lilithia thật sự là gì?” hắn cất giọng, vẫn giữ vẻ lãnh đạm, nhưng ánh nhìn đã lộ chút sắc bén.

Malvernis chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng đầu.

“Ngươi hỏi như thể muốn có một đáp án duy nhất. Nhưng đáng tiếc, chẳng ai dám chắc. Thân thế của cô ta mờ mịt như sương. Có kẻ bảo Lilithia là con gái của Erabus con hoang sinh ra từ một cuộc tình lén lút nào đó. Cũng có kẻ quả quyết cô ta từng là thê tử bí mật của tiên hoàng, được giấu đi để tránh đấu đá trong cung. Lại có lời đồn, Lilithia chẳng liên quan gì tới huyết thống hoàng tộc, mà chỉ là một kẻ mồ côi được thế lực bí ẩn chống lưng, bày mưu tính kế mà đoạt ngôi.”

Erevan nhướng mày, nhưng không bật cười châm biếm như trước nữa.

“Ba kịch bản, nghe kịch tính chẳng kém nhau. Con gái, góa phụ, hay kẻ tiếm quyền. Cũng hay đấy. Nhưng tất cả chỉ là suy đoán?”

“Đúng. Sử quan thì viết lập lờ, quý tộc thì thêu dệt thêm, dân thường thì lại chuộng mấy câu chuyện huyền thoại.” Malvernis chậm rãi đáp, giọng khàn khàn. “Có người nói Lilithia sinh ra mang điềm lạ, được mặt trăng đỏ ban phúc. Có kẻ lại truyền tai rằng cô ta thừa hưởng huyết mạch cổ xưa thất lạc, thứ khiến cô ta mạnh mẽ vượt trội.”

Ánh nến lung lay, phản chiếu trên mặt Erevan một thoáng suy tư.

“Hừm… có thể thấy, cho dù thật sự là ai, cô ta vẫn đủ khả năng ngồi vững trên ngai. Nếu chỉ dựa vào đồn đoán, chẳng ai có thể giữ được quyền lực lâu như thế.”

Malvernis gật đầu, khóe môi thoáng nhếch:

“Thần dân tôn cô ta là ‘Ngọn đuốc của đêm đen’, người duy nhất dẫn lối ma tộc vượt qua thời loạn lạc. Trong mắt họ, Lilithia không chỉ là một nữ vương, mà là biểu tượng. Đối thủ run sợ, đồng minh ngưỡng vọng. Cho nên, dù thân thế thật sự có mờ ám hay không, người ta cũng chẳng quan tâm nữa. Họ cần một vị vua đủ mạnh, và cô ta làm được.”

Erevan im lặng vài nhịp, rồi khẽ cười, lần này không còn giọng mỉa mai mà đầy bình thản.

“Được tôn là biểu tượng.Vậy có lẽ Lilithia đáng để ta lưu tâm hơn ta tưởng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...