Chương 4: Gặp Gỡ.
Tại phòng kí túc xá, Frist đang nằm vật trên giường, cậu đang suy nghĩ về buổi thực chiến hôm đó, khoảnh khắc mà Kai đấu với tên đầu lâu đó đã để lại ấn tượng sâu đậm trong đầu cậu.
- Nhìn cậu ta hôm đó oách thật.
Rồi cậu lại đưa tay lên trên không trong vô thức.
- Mình có thể vượt qua cậu ta không? So mình với cậu ta chả khác nào so trời với đất.
Nghĩ vẩn vơ xong, cậu buông tay xuống, ngồi bật dậy, đảo mắt sang thanh kiếm đang dựa vào góc tường. Cậu bước đến cầm thanh kiếm lên ngắm nghía một hồi rồi rút kiếm ra khỏi bao, vung loạn xạ, sau đó lại nhìn vào thang kiếm thở dài.
- Cứ thế này thì không ổn, yếu quá.
Cậu đút kiếm vào bao, cầm lấy chiếc áo khoác rồi chạy ra ngoài. Hiện giờ đã là nửa đêm thời tiết khá lạnh, bên ngoài khuôn viên học viện chẳng còn bóng dáng ai nữa. Thế nhưng ở sân tập của học viện của một cái bóng màu đen đang vung kiếm vào không trung, đó là Frist, sau khi suy nghĩ về buổi hôm đó, cậu bỗng được tiếp thêm động lực, nửa đêm chạy ra ngoài sân tập vung kiếm, từng cú vung kiếm theo sau là những giọt mồ hôi, dù nhiệt độ ngoài trời đang khá thấp nhưng lưng áo của cậu thì lại ướt đẫm. Sau một hồi vung kiếm miệt mài, Frist ngồi tựa lưng vào tường nghỉ ngơi, cậu ngồi đó, suy nghĩ vẩn vơ.
- Mình tập thế này có ích gì không? Tên Kai đó quá mạnh.
Frist bỗng dùng 2 tay vỗ vào má. Ánh mắt cậu sắc lẹm thể hiện một sự quyết tâm cháy hừng hực.
- Than thở mãi cũng chẳng ích lợi gì. Tập tiếp!
Nói xong cậu lại cầm kiếm đứng dậy tiếp tục tập luyện. Sáng hôm sau, ở lớp học, giáo sư đang giảng bài thì thấy Frist đang ngủ, ông hô lớn.
- Học viên kia, ai cho phép em ngủ trong giờ của tôi.
- A a em xin lỗi.
Frist giật mình bật dậy, cả lớp học cười phá lên khiến cậu có chút xấu hổ. Khi kết thúc buổi học, Frist lững thững đi về kí túc xá, trông vẻ mặt cậu có vẻ khá mệt mỏi.
- Mệt thật, hôm qua tập hăng quá thành ra tập xuyên đêm. Giờ mình buồn ngủ chết mất. Tập luyện đêm có vẻ không ổn tí nào, dù không có ai ở đó khiến mình cảm thấy dễ chịu hơn nhưng đã tập thì mình sẽ tập xuyên đêm, sáng dậy mệt thở không ra hơi. Có lẽ mình sẽ tập vào buổi chiều tối vậy. A mệt quá về ngủ đã.
Frist quăng cặp xuống bàn, nằm vật ra giường. Cánh tay mỏi nhừ, đôi vai nặng trĩu vì đêm qua đã tập quá lâu. Cậu kéo chăn trùm lên mặt, khẽ lẩm bẩm:
- Ngủ một chút… rồi tập tiếp.
Chỉ vài phút sau, cậu đã chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, lớp học rộn ràng khác thường. Một nhóm học viên ngồi bàn tán ở cuối lớp
- Ê nghe gì chưa? Sắp có lễ hội kiếm đạo đấy, hình như còn chọn học viên lên biểu diễn cơ.
- Thế thì Kai chắc chắn sẽ được chọn rồi.
- Cậu ta mà múa kiếm thì cả học viện ngất ngây mất.
Frist nghe, tim khẽ đập nhanh hơn. Lễ hội kiếm đạo — sự kiện mà tất cả học viên năm nhất đều mong chờ. Người được chọn biểu diễn sẽ được coi như niềm tự hào của lớp. Cậu khẽ thì thầm:
- Mình… có cơ hội nào không nhỉ?
Chiều hôm đó, Frist lại ra sân tập. Trời nhiều gió, cát bụi bay mù, nhưng cậu vẫn vung từng nhát kiếm. Mồ hôi nhỏ xuống nền đất ẩm, áo khoác vứt sang một bên, tay cậu rát bỏng vì ma sát với chuôi kiếm.
- Dù biết mình không thể so với Kai… nhưng nếu được đứng trên sân khấu một lần… ít nhất một lần thôi.
Cậu nghiến răng, tiếp tục tập cho đến khi chân gần như khuỵu xuống. Khi về ký túc, Frist thấy một tờ thông báo dán ngay cửa phòng:
- **“Danh sách học viên biểu diễn trong lễ hội kiếm đạo sẽ được công bố vào sáng mai.”**
Frist gỡ tờ giấy xuống, nắm chặt trong tay. Ngực cậu nặng trĩu, vừa mong đợi, vừa lo lắng. Cậu đặt thanh kiếm lên bàn, ngồi lặng nhìn nó thật lâu. Trong căn phòng yên ắng, chỉ có tiếng thở dài khe khẽ vang lên.
Sân trường buổi sáng đông nghịt học viên. Trên bục gỗ, giáo sư cầm xấp giấy, giọng vang lên dõng dạc:
- Ta sẽ công bố danh sách học viên được chọn tham gia lễ hội kiếm đạo năm nay.
Đám đông phía dưới lập tức xôn xao.
- Chắc chắn Kai sẽ có tên rồi.
- Không biết có những ai nữa nhỉ.
Frist đứng chen trong hàng ngũ, tim đập có chút nhanh hơn bình thường. Cậu lắng nghe, trong lòng không quá kỳ vọng, nhưng vẫn thấp thoáng một chút mong chờ.
- Kai.
Tiếng reo hò vang dậy. Kai bước ra, dáng đi tự tin, xung quanh mọi người không ngớt khen ngợi. Sau đó, giáo sư lần lượt đọc thêm vài cái tên khác, toàn là những gương mặt vốn dĩ đã nổi bật từ trước. Danh sách kết thúc. Không có tên Frist. Cậu khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh trên cao.
- Cũng khá dễ đoán, mình mong chờ cái quái gì chứ.
Nhìn về phía xa, nơi bạn bè đang quây quanh chúc mừng Kai và những người được chọn, Frist mỉm cười nhạt.
- Không sao, mình còn thời gian mà. Chỉ cần tiếp tục rèn luyện, rồi minh cũng sẽ được công nhận.
Nghĩ thế, Frist quay lưng rời khỏi đám đông, bước đi chậm rãi nhưng ánh mắt lại sáng hơn trước, như thể trong lòng vừa lặng lẽ thắp lên một ngọn lửa mới. Chiều muộn, sân tập dần vắng. Tiếng ồn ào đã thưa thớt, chỉ còn tiếng gió luồn qua những tán cây. Frist đặt áo khoác lên ghế, rút kiếm ra.
- Bắt đầu thôi.
Thép chạm vào không khí, từng nhát chém nặng nề nhưng dứt khoát. Hơi thở gấp dần, mồ hôi nhỏ giọt xuống nền gạch lạnh.
- Một trăm nhát… không, hai trăm.
Cậu nghiến răng, tiếp tục vung. Cánh tay run lên, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú vào đường kiếm. Một nhóm học viên đi ngang qua. Họ liếc nhìn Frist nhưng không nói gì, chỉ im lặng bước tiếp. Frist thoáng nhìn theo, rồi lại cúi xuống. Cậu siết chặt chuôi kiếm, nâng lên lần nữa. Tiếng gió rít theo đường lưỡi kiếm vang vọng trong khoảng sân trống. Đêm buông xuống. Frist ngồi phịch xuống đất, lưng dựa vào tường, thở dốc.
- Haa… hết sức rồi.
Cậu ngửa mặt nhìn bầu trời đêm. Trên tay vẫn giữ chặt thanh kiếm, như thể đó là thứ duy nhất chứng minh sự tồn tại của mình trong học viện. Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua ô cửa. Frist ngồi ngay ngắn trong lớp, cầm bút ghi chép. Khác hẳn mọi hôm, cậu tỉnh táo, mắt không còn díp lại vì thiếu ngủ. Giáo sư bước vào, bắt đầu giảng. Giờ giải lao, Kai cùng vài người bạn bước ra ngoài hành lang, tiếng cười nói rộn cả góc lớp.
Frist thu dọn vở, đứng dậy. Chiều đến, sân tập vắng tanh. Frist bắt đầu khởi động rồi vung kiếm. Nhát chém đầu tiên còn hơi cứng, nhưng dần dần cậu giữ được nhịp. Tiếng gió rít theo từng đường kiếm, mồ hôi rơi xuống nền gạch. Cậu dừng lại, lau mồ hôi bằng tay áo, hít một hơi rồi tiếp tục.
Đêm đó, sau khi kết thúc buổi tập, Frist vẫn chưa về ký túc. Cậu ngồi thừ ở bậc thềm sân tập, tay đặt trên chuôi kiếm. Lưng áo dính đầy mồ hôi, hơi thở còn nặng nề.
Tiếng bước chân vang lên, một bóng người tiến lại gần. Là Liena, bạn cùng lớp, nổi tiếng hay lẻn ra ngoài giờ giới nghiêm.
- Frist? Giờ này còn ngồi đây à?
- Vừa mới tập xong thôi.
- Trễ thế này mà còn luyện thêm… đúng kiểu mọt kiếm rồi.
Cô chống hông, nhìn cậu một lượt. Ở học viện này, ai cũng chăm chỉ tập luyện cả, nhưng không mấy ai cắm rễ ở sân tập đến tận nửa đêm như Frist.
- Cậu nghiêm túc quá mức rồi đấy.
Frist đáp lại:
- Không thì chẳng có gì để bù lại cả.
Liena nhướng mày, nhưng không hỏi thêm. Cô lấy từ túi ra một gói bánh nhỏ, ném cho Frist.
- Ăn đi, nhìn mặt cậu nhăn như vừa cắn phải đá ấy.
Frist bắt lấy, hơi lúng túng.
- Cảm ơn.
- Mai mà có kiểm tra thì cậu đừng lăn ra xỉu đấy. Tôi không muốn bị phân vào nhóm có đồng đội gục giữa chừng đâu.
Cô cười khẩy, rồi xoay người bước đi. Frist ngồi đó, nhìn theo bóng dáng cô xa dần, ngón tay vẫn chạm vào gói bánh. Một thoáng, môi cậu khẽ nhếch lên.
- Mọi người đều có lý do riêng…
Cậu đứng dậy, vác kiếm trên vai, lững thững quay về ký túc. Buổi sáng, sân tập chật kín. Học viên đứng thành hàng, chờ giáo sư chia nhóm.
- Kai với Rian.
- Liena với Marce.
- Frist với… Hado.
Nghe tên, Frist hơi ngẩng lên. Hado, một gã to con, mặt mày bặm trợn, vai rộng như cột nhà, nổi tiếng nóng tính và chẳng mấy thân thiện.
- Ghép với thằng chậm chạp này á? Phiền thật.
Hado khịt mũi, kéo thanh kiếm gỗ khỏi giá. Frist im lặng, chỉ siết chặt cán kiếm của mình. Trận đấu tiếp theo là trận của Frist và Hado. Hai người bước lên sàn đấu.
Giáo sư vung tay ra hiệu.
- Bắt đầu.
Ngay khi còi vang, Hado xông lên trước. Hắn xoay người, vung kiếm chém xả vào đối thủ như thể đây là một trận quyết tử. Frist vội di chuyển theo để hỗ trợ, nhưng rõ ràng Hado không hề quan tâm đến phối hợp. Đối thủ của họ là hai học viên khác, bình tĩnh đỡ đòn, rồi đồng thời phản kích. Một nhát kiếm gỗ sượt qua tai Hado, khiến hắn khựng lại nửa nhịp.
- Hado, lùi lại!
Frist hét, lao vào che chắn. Thanh kiếm gỗ của Frist va vào lưỡi kiếm đối thủ, tiếng gỗ chát chúa vang lên. Cả cánh tay cậu rung bần bật, cổ tay gần như tê dại. Nhưng Frist nghiến răng giữ chặt, không buông. Hado lùi về, mặt đỏ gay.
- Đừng có ra lệnh cho tao!
Hắn lại lao lên, lần này tốc độ còn vội vàng hơn. Frist nghiêng người tránh một đòn từ đối thủ, cố chạy theo để kịp hỗ trợ. Nhưng Hado để lộ khoảng trống ngay bụng.
- Chết tiệt…!
Đối thủ nện thẳng một cú thúc kiếm gỗ vào, và sẽ đánh trúng nếu Frist không kịp đỡ chéo thanh kiếm, chắn ngay trước bụng Hado. Cú va chạm mạnh đến mức Frist bị hất ngược ra sau, lưng gần đập xuống nền. Tiếng còi dừng trận vang lên.
- Kết thúc! Nhóm Frist–Hado thua.
Không ai ngạc nhiên trước kết quả. Hado vứt kiếm xuống đất đánh *cạch*, mặt hằm hằm:
- Toàn tại mày. Lẽ ra tao thắng rồi nếu không vướng chân.
Frist vẫn còn thở gấp, cánh tay run vì cú chặn khi nãy. Cậu tặc lưỡi, cúi xuống nhặt lại thanh kiếm gỗ, phủi bụi trên quần áo. Không phản bác, không đôi co.
- Nói cũng chẳng thay đổi gì.
Cậu lẩm bẩm đủ để mình nghe. Cả lớp tản đi. Liena đi ngang, quẳng cho Frist cái khăn mỏng.
- Này lau đi. Hôm nay trông cậu như khiên sống ấy.
- Không sao.
- Không sao cái đầu cậu. Cứ im lặng như thế thì lần sau hắn còn leo lên đầu ngồi thôi.
Frist không đáp. Cậu chỉ gật nhẹ, vắt khăn lại, dựng thanh kiếm gỗ vào kệ, bước ra khỏi sân tập trong ánh nắng gay gắt.
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua ô cửa lớp học, chiếu lên bàn giấy. Frist ngồi thẳng lưng, tay trái còn băng sơ cổ tay phải, hơi đau nhói khi cử động. Cậu cầm bút ghi chép chậm rãi, tập trung quan sát từng nét chữ trên bảng, nhưng mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa sổ, nơi sân tập bên ngoài đã dần đông học viên. Tiết học kết thúc, cậu đứng dậy, thu vở, đeo kiếm bên hông rồi rời lớp. Hành lang dài, trống trải. Một vài học viên đi ngang qua. Frist đi qua họ, không nói gì.
Khi đến sân tập, cậu dừng lại một chút, sân tập hôm nay đông hơn bình thường. Tiếng va chạm của kiếm vang lên khắp sân, mùi mồ hôi và gỗ thấm vào không khí. Frist rút kiếm, bước vào một góc ít người, lặng lẽ bắt đầu tập luyện. Tay phải vẫn nhói đau, nhưng cậu không đổi nhịp. Mỗi cú chém đều được thực hiện cẩn thận, vừa đủ lực, nhắm đến việc kiểm soát đường kiếm hơn là tốc độ hay sức mạnh. Thỉnh thoảng, một vài học viên đi ngang, ánh mắt lướt qua cậu, rồi tiếp tục với việc của mình. Cậu chẳng bận tâm, vẫn tiếp tục vung kiếm theo nhịp của riêng mình, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Bỗng, một vật lạ bay ngang qua. Một cuộn giấy rơi xuống trước mặt cậu. Frist nhặt lên, mở ra. Dòng chữ nguệch ngoạc:
- Trưa vào kho thí luyện. – Chữ ký: Liena
Cậu nhíu mày, gói giấy lại, đặt vào túi. Hơi mỉm cười, rồi tập tiếp vài nhát nữa trước khi trời trưa đến. Đúng giờ trưa, Frist đến kho thí luyện. Kho trống, chỉ có vài dụng cụ tập cơ tay, kiếm gỗ treo trên tường, và Liena đang đứng đó, tay khoanh trước ngực, nhìn cậu chăm chú, ánh mắt đắc ý. Frist nhìn xung quay thì thấy những chiếc máy tập cơ tay cũ để trong kho. Cậu thắc mắc:
- Cậu gọi tôi đến đây vì mấy cái này à?
- Chính xác.
Cậu đặt tay lên một chiếc máy tập cơ tay, cúi xuống kiểm tra.
- Không lẽ mấy cái này sẽ giúp tôi đỡ đau tay sao.
- Haha giỏi đấy, cậu đoán chúng hết luôn. Tôi phát hiện ra chỗ này khi tôi trốn ra ngoài trong tiết lí thuyết đó.
Frist cạn lời. Cậu suy nghĩ một hồi rồi cũng ngồi vào tập thử, dù tay phải vẫn còn nhói nhưng cậu bắt đầu tập các động tác nhẹ nhàng: xoay cổ tay, đẩy và kéo thanh tập, cố kiểm soát từng cơ bắp. Mồ hôi túa ra, áo dính sát lưng, cổ tay vẫn âm ỉ đau.
- Nhìn thôi cũng mệt nhỉ
Liena nói, nhếch mép, nhưng không tiến lại gần. Frist không đáp. Cậu tập trung vào nhịp tay, vặn người, đưa thanh tập qua lại. Chốc chốc, cậu rút kiếm ra vung thử một nhát, vẫn còn đau nhói một chút nhưng có vẻ cũng đỡ đau hơn một chút. Cậu tiếp tục tập đều đặn. Sau gần nửa tiếng, Frist hạ thanh tập xuống, thở dốc. Tay phải băng bó vẫn run nhẹ, nhưng cậu cảm thấy cơ tay đã được kích hoạt, khớp cổ tay nóng lên, mỗi động tác cúi, xoay đều đỡ đau hơn buổi sáng. Frist quay sang nhìn Liena, trên miệng nở một nụ cười.
- Cảm ơn nhé, cậu là cứu tinh của tôi đấy.
Thấy ánh mắt chân thành của cậu, Liena khựng lại 1s, cô ho khan mấy cái, rồi lại cười đắc ý.
- Haha chuyện thường thôi. Mà này, đừng có tập quá sức nữa đấy nhé.
- Có lẽ vậy.
Cậu tra kiếm vào vỏ, thở ra một hơi dài, bước ra khỏi kho thí luyện. Liena im lặng nhìn theo bóng lưng cậu đã đi xa. Trời trưa nắng, nhưng không quá gắt. Sân tập giờ vắng hơn buổi sáng, vài học viên còn lại cũng đang chuẩn bị nghỉ trưa. Frist đi lững thững về ký túc, tay trái nắm chặt, bước chân đều đặn. Chỉ có tiếng bước chân của cậu trên nền gạch, hòa lẫn với tiếng gió thổi qua hàng cây, tiếng chim ríu rít từ phía xa. Frist lặng lẽ đi, nhưng ít ra lần này, cậu không còn bị mỏi mệt như hôm trước.
Sáng hôm sau, hôm nay Frist không có tiết học, cậu tiến đến sân tập. Cơn đau ở cổ tay phải đã dịu đi nhưng vẫn nhói mỗi khi cậu cử động mạnh. Sân tập khá vắng, chỉ vài nhóm học viên nhỏ luyện tập rải rác, tiếng va chạm của kiếm vang đều đặn trong không gian rộng lớn. Frist nhấc thanh kiếm, bước vào góc quen thuộc, nơi cậu thường luyện riêng. Cậu hạ thấp trọng tâm, di chuyển chậm rãi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. Tay phải vẫn nhói nhưng cậu tập trung vào nhịp chân, nhịp tay, vung kiếm nhẹ nhàng.
Chốc chốc, ánh mắt cậu liếc quanh sân. Một nhóm học viên bước vào. Trong số đó, một gã cao to, dáng người cơ bắp, lôi thanh kiếm gỗ dài, trông rất hùng dũng. Gã nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Frist.
- Này…
Gã nói, giọng vang một chút, đủ để Frist nghe thấy.
- Cậu đứng đó một mình, không sợ chán sao?
Frist khẽ nhíu mày, không đáp. Cậu hạ thấp thanh kiếm, mắt quan sát, chuẩn bị cho tình huống tiếp theo. Gã học viên gõ nhẹ kiếm xuống đất.
- Có muốn đấu với tôi một trận không?
Frist đứng thẳng, mắt nhìn thẳng. Không lời nói thêm. Cậu biết rằng trong sân tập, thử thách này vừa là cơ hội để kiểm tra kỹ năng, vừa là một cách để học viên khác thể hiện mình. Gã học viên bước ra khoảng trống, giơ kiếm lên:
- Chỉ cần tôn trọng một chút thôi. Không ai ở đây muốn cậu bị thương nặng. Còn cậu thì sao? Muốn thử không?
Frist hít một hơi, giơ thanh kiếm lên ngang ngực, đứng vững.
- Tôi đồng ý.
Cả hai đứng cách nhau vài bước, nhịp thở chậm nhưng đều. Không ai xông lên ngay. Cả sân như lặng đi vài giây, chỉ còn tiếng gió thổi qua tán cây. Những học viên khác nhìn từ xa, tò mò.
- Bắt đầu.
Gã học viên nói, giọng không quá căng thẳng nhưng rõ ràng là ra hiệu trận đấu. Mở màn, hắn lao thẳng về phía Frist như tên bắn. Sau khi áp sát, gã tung hàng loạt nhát chém nặng nề vào người Frist, cậu dơ thanh kiếm lên chật vật chống đỡ từng nhát chém. Nhưng do cách biệt thể chất, Frist bị đánh bật ra sau một khoảng. Cậu thở dốc.
- Sao hắn khoẻ thế không biết.
Không để Frist nghỉ ngơi, gã học viên lao lên một lần nữa, tung thêm hàng loạt nhát chém, Frist chỉ biết đưa kiếm lên chống đỡ những đón tấn công như vũ bão ấy, gã dần đẩy lùi Frist ra sau, cậu nghiến răng.
- Phải có một sơ hở nào đó.
Trong môt khoảnh khắc, Frist đã thấy được đòn kiếm của hắn sắp vung xuống, cậu liền nhanh chóng lách người sang một bên tránh thành công đòn tấn công, Frist dơ cao thanh kiếm, gầm lên và chém xuống thật mạnh. Thế nhưng, tốc độ phản ứng của gã nhanh hơn cậu nghĩ, gã đỡ được nhát chém của cậu, gã học viên cười khẩy.
- Cũng nhanh đấy, nhưng chưa đủ đâu.
Gã học viên hất mạnh thanh kiếm của Frist sang một bên. Khi Frist chưa kịp phản ứng, gã chém mạnh vào ngực cậu khiến cậu đau đớn bay ra xa, cậu quỳ rạp xuống ho sặc sụa, trên khoé miệng còn rỉ ít máu. Gã học viên cười đắc thắng.
- Cậu cũng khá nhanh đấy, nhưng chưa đủ hạ được tôi đâu.
Nói xong hắn cười lớn cho rằng gã đã nắm chắc chiến thắng. Nhưng rồi gã nhìn về phía Frist, sững sờ khi thấy cậu đang loạng choạng đứng dậy, cậu thở ra những hơi nặng nhọc. Frist hướng ánh mắt về phía gã học viên, gã có thể thấy được trong mắt Frist như có một ngọn lửa đang cháy hừng hực.
- Không thể nào, với cái cơ thể gầy gò đấy, sao cậu lại có thể đứng được khi đã lãnh đủ nhát chém đó của tôi.
- Như này chưa là gì cả.
Frist thở dốc đáp lại hắn, tay trái cậu ôm ngực tay phải cậu đưa kiếm lên như sẵn sàng ứng chiến. Sự sững sờ của gã giờ đây đã thay bằng sự tức giận. Gã gào lên như một con thú, lao vào như muốn cắn xé đối thủ. Lần này Frist cũng lao lên, không để gã chiếm thế thượng phong. Hai thanh kiếm va chạm nhau, mắt đối mắt, hai người tung những nhát chém vào nhau, nhờ cơ thể lực lưỡng, gã lại đánh bật được Frist ra sau nhưng cậu nhanh chóng lao lên lần nữa tung nhát chém nhắm vào hông nhưng gã đỡ được, cậu lại nhắm vào ngực nhưng hắn đã đánh bật ra bằng sức mạnh thể chất áp đảo của mình, Frist nghiến răng ken két.
- Chết tiệt.
Gã tung một nhát chém cực mạnh đánh bật Frist ra xa, lưng cậu đập xuống đất, máu lại rỉ ra từ khoé miệng, cậu chống thanh kiếm xuống đất gượng dậy. Gã học viên dường như đã mất kiếm soát, gã lao vào vung một nhát từ trên cao xuống, may mắn thay Frist đã lăn sang một bên tránh được một cú chí mạng. Frist chống thanh kiếm đứng dậy, chăm chú nhìn về phía gã học viên chờ để lộ sơ hở. Gã quay sang thấy Frist, gào lên như một con thú hoang thấy mồi, gã dùng hết sức nhảy lên trên cao, đưa thanh kiếm chĩa xuống đất nhằm đâm xuống chỗ Frist.
- Tới rồi!
Mắt Frist sáng lên, cậu căn chuẩn thời gian nhảy sang một bên tránh thoát, gã lao xuống như một quả thiên thạch, va chạm xuống nền đất gây ra chấn động to lớn, đất đá văng tung toé, bụi bay mù mịt. Frist lấy tay che miệng ho khan vài tiếng, cậu chém một nhát cho bụi tản đi, lộ ra gã học viên đang cố rút thanh kiếm bị kẹt dưới đất. Trên miệng Frist nở nụ cười, cậu lao lên tung hàng loạt nhát chém về phía gã khiến gã kêu la thảm thiết. Cuối cung gã ngất lịm, cậu ngồi bệt xuống đất thở từng hơi nặng nhọc, đội y tế của học viện vào mang gã đi, cậu cũng được đưa đi. Đám học viên bàn tán.
- Thằng nhóc đó thắng được cái gã to như con gấu kia à? Cũng bất ngờ đấy.
- Rõ là nhờ may mắn, cậu không thấy sao?
Trong phòng y tế, Frist nằm ngẫm nghĩ về trận đấu, trên miệng bất giác nở nụ cười, đây là lần đầu tiên cậu chiến thắng một trận đấu, tuy chiến thắng của cậu cũng nhờ chút may mắn, dù sao đây cũng là chiến thắng đầu tiên nên Frist cảm thấy rất phấn khích. Bên cạnh bỗng vang lên giọng nói.
- Đắc chí nhỉ.
Frist hơi giật mình quay sang, thấy gã học viên đã tỉnh dậy.
- Cậu tỉnh lúc nào vậy?
- Mới nãy thôi. À mà... Xin lỗi vì đã mất kiểm soát lúc đó nhé, tôi có hơi tức giận.
- Không sao....
- Cậu điên thật đấy, nhát chém đó của tôi cũng chưa đủ đánh gục cậu sao?
- Có lẽ vậy...
Gã nhìn Frist một cái rồi nói:
- Mà tôi vẫn chưa biết tên cậu, cậu tên gì?
- Frist.
- Frist? Tôi tên Albert, cậu học năm 1 à?
Frist gật đầu, Albert đột nhiên cười lớn.
- Haha tôi cũng vậy.
- Cái.. cái gì?
Frist tái mặt nhìn Albert đang cười. Cậu không nghĩ tên to con này lại mới chỉ học năm 1 giống cậu. Nói gì thì nói, có lẽ gã cũng là người tốt. Albert đột nhiên lên tiếng.
- Này, ta làm bạn đi, tôi thấy cậu rất thú vị.
Albert đưa tay ra muốn bắt tay với Frist, cậu im lặng một hồi rồi cũng đưa tay lên đáp lại.
- Được!
Sau khi xuất viện, đã là buổi chiều Frist đi dọc hành lang ngẫm nghĩ.
- Suýt thì quên, đi tập cái đã.
Frist đi thẳng đến sân tập, cậu sững sờ khi thấy Liena đã đứng chờ cậu từ trước. Đột nhiên cô tiến đến gần Frist.
- Biết ngay cậu sẽ tới đây mà.
Frist khẽ giật mình.
- Sáng nay cậu dám đấu với tên to như con gấu đó luôn sao? Cậu bị điên à? Rồi bị thương như vậy rồi vẫn còn ra đây tập, cậu coi cơ thể mình là cái quái gì vậy? Muốn bị tàn tật luôn à?
Liena mắng xối xả vào Frist, cậu tái xanh mặt chỉ còn biết ngậm ngùi cúi mặt xuống nghe cô mắng. Liena ngưng mắng cậu cúi xuống nhìn Frist thở dài.
- Về kí túc ngay, tôi mà còn thấy cậu lảng vảng ở đây tôi đánh cậu nhừ tử.
Frist gật đầu lia lịa rồi chạy biến đi mất. Chạy được một đoạn thì Frist đi chậm lại, thở ra một hơi.
- Phù, con gái tức giận đáng sợ thật. Nhưng cô ấy nói cũng đúng, mình nên về nghỉ ngơi thôi.
Vừa đi Frist vừa nghĩ:
- Liena đúng là người tốt, bọn mình mới chỉ gặp nhau được mấy ngày mà cô ấy đã quan tâm mình như vậy rồi.
Suy nghĩ vẩn vơ, cậu quay về kí túc xá, nằm vật lên giường ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, vừa ra ngoài sân thì Frist đã thấy sân học viện treo đầy cờ hiệu của học viên trên khắp các toà nhà, các dải ruy băng đầy màu sắc dăng chằng chịt trên cao, lễ hội toàn học viện ngập tràn sắc màu, những gian hàng được dựng khắp sân, mùi đồ ăn lan tỏa khắp lối đi. Tiếng nhạc, tiếng trống, tiếng cười rộn rã khiến không khí hệt như một thành phố thu nhỏ. Frist giờ mới nhớ ra, cậu đã quên mất còn sự kiện lễ hội quan trọng này. Mắt cậu long lanh đầy hào hứng.
- Tuyệt vời.
Frist chạy ra các quầy hàng mua đủ thứ đồ ăn, vừa đi cậu vừa nhấm nháp đống đồ ăn trên tay.
- Lễ hội đông thật, hình như không chỉ có những người trong học viện được tham gia thôi thì phải.
Tiếng cười nói của lũ trẻ, các cặp đôi đang vui vẻ đi dạo cùng nhau. Frist mỉm cười.
- Không khí thật náo nhiệt, lúc nào cũng như này thì tốt biết mấy.
Bỗng một bàn tay đặt lên vai Frist từ đằng sau lưng khiến cậu hơi giật mình.
- Frist, hehe.
Frist quay đầu lại, hoá ra là Liena.
- Cậu làm gì lủi thủi ở đây một mình vậy?
- Đi dạo thôi, cậu muốn gì hả?
- Chào hỏi chút thôi.
Vừa nói, cô vừa liếc mắt về phía đống đồ ăn trên tay Frist, cậu cũng để ý tới điều đó.
- Cậu tiếp cận tôi chỉ vì đồ ăn thôi chứ gì.
- Không phải không phải.
Chưa kịp biện minh thì Frist đã đưa đến trước mặt Liena một cái bánh Hamburger. Do dự một lúc nhưng cũng không cưỡng lại được cám dỗ, cô cầm lấy chiếc bánh và ăn ngấu nghiến, mắt sáng long lanh
- Ngon quá, đồ ăn của học viện đúng là không làm ta thất vọng.
Frist nhìn Liena xong rồi cũng cắn một miếng vào chiếc bánh của mình. 2 người đi dạo cùng nhau một hồi. Thoáng chốc đã đến buổi tối, những ánh đèn lấp lánh thắp sáng trên những tán cây. Ở trung tâm của lễ hội, mọi người đang tập trung rất đông trước sân khấu để đón chờ màn biểu diễn của các học viên. Các giám khảo cũng đã ngồi chỉnh tề chờ đợi màn biểu diễn. Các học viên bàn tán.
- Nhìn kìa, là kiếm sĩ Thomas đấy.
- Tuyệt vời, ông ấy cũng ở đây luôn.
- Còn có cả Fiona nữa kìa, cô ấy xinh đẹp quá.
- Nhiều người nổi tiếng thật, được thấy họ tận mắt như này, đời này còn gì hối tiếc.
Một lúc sau, ánh đèn trên sân khấu vụt tắt. Mọi người bàn tán.
- Hả, sao tối thế này?
- Đèn hỏng rồi à?
Trong lúc moi người đang bàn tán rôm rả. Một ánh đèn chiếu xuống sân khấu nơi Kai đã đứng từ trước. Mọi người hò hét phấn khích.
- Aaaa, tại sao lại không nhận ra được.
- Cậu ta xuất hiện từ lúc nào vậy?
Frist đứng từ xa, ánh mắt nhìn chăm chú. Các ban giám khảo im lặng nhìn lên sân khấu trong tiếng hò reo của học viên. Kai vẫn đứng lặng thinh, mắt nhắm tịt. Bỗng Kai mở bừng mắt ra, cậu ta bắt đầu dơ thanh kiếm lên trước mặt, tiếng hò hét bỗng dừng lại, mọi người chăm chú nhìn. Thế rồi, Kai xoay ngang thanh kiếm chém một nhát sắc lẹm khiến không khí bỗng chở nên bùng nổ, Kai bắt đầu vung từng đường kiếm uyển chuyển đẹp mắt, nhưng không kém phần mạnh mẽ và dứt khoát. Mỗi nhát kiếm, mỗi động tác đều toát ra sự tự tin và mạnh mẽ. Tiếng reo hò vang dội, Frist cũng vỗ tay theo, ánh mắt dán chặt vào mỗi động tác của Kai, môi bất giác nở nụ cười.
- Tuyệt thật…
Frist lẩm bẩm, ánh mắt dõi theo từng chuyển động. Trong thoáng chốc, cậu tưởng tượng ra dáng vẻ của mình khi đứng trên sân khấu đó. Trong lòng cậu dâng lên một cảm xúc khó tả. Thoát khỏi dòng tưởng tượng, Frist lại tiếp tuc chăm chú xem Kai biểu diễn, cậu không thể phủ nhận việc mình bị cuốn hút vào màn biểu diễn.
Nhưng rồi, khi Kai thực hiện động tác cuối cùng, bất ngờ một tiếng nổ vang lên. Sân khấu rung chuyển dữ dội, khói bụi cuộn lên từ phía bên phải. Tiếng hét vang dội giữa đám đông.
- Cháy! Có cháy rồi!
Ngọn lửa bùng phát từ khu lều trưng bày vũ khí do học viện cất giữ làm kỷ vật. Gió lớn khiến lửa lan nhanh, khói đặc quánh bao trùm một khoảng rộng. Học viên hoảng loạn, chen lấn nhau tháo chạy. Kai lập tức lao xuống sân khấu, chạy thẳng về phía đám cháy. Một số giáo viên cũng hô hoán tập hợp, dập lửa. Frist đứng chết lặng vài giây, rồi siết chặt nắm tay. Tim cậu đập loạn, không biết mình có thể làm gì. Nhưng khi thấy Kai không hề ngần ngại lao thẳng vào vùng khói, Frist cũng cắn răng chạy theo.
Bên trong, tiếng trẻ con khóc, tiếng kêu cứu vang lên trong đám khói mịt mù. Những đứa trẻ cùng bố mẹ xem triển lãm đều bi kẹt dưới ngọn lửa. Kai vung kiếm, chặt đứt những thanh gỗ chắn lối. Frist thì hơi thoáng do dự, nhưng cậu vẫn lao tới, kéo một trong số mấy đứa trẻ ra ngoài. Mồ hôi hòa lẫn khói bụi khiến mắt cay xè, nhưng khi thấy dáng vẻ mạnh mẽ của Kai, cậu như được tiếp thêm sức mạnh. Frist bế đứa trẻ chạy thẳng ra ngoài, tay phải cầm kiếm chém bay những vật cản đường. Ở trong, Kai đang ra sức ứng cứu những người khác, đám khói khiến cậu không nhìn thấy đường. Cậu thấy những đứa trẻ cùng những người khác đang kẹt dưới lớp đất đá, mồ hôi túa ra.
- Chết tiệt.
Kai lao thẳng vào, đám cháy ngày một lan rộng. Cậu chạy đến bế những đứa trẻ bị kẹt rồi chạy ra ngoài. Các giáo sư bây giờ đã chạy đến, mỗi người ra sức cứu giúp những người bị nạn. Bên ngoài các giáo sư thức tỉnh Quang Kiếm hệ nước, sử dụng sức mạnh của mình để dập lửa. Frist đứng thở hổn hển, cậu nhìn toà nhà đang cháy rực, cậu tiếp tục chạy vào trong cứu người. Nhưng khi vào trong, cậy thấy các giáo sư và Kai đang bế rất nhiều người chạy ra ngoài. Một giáo sư nhắc nhở Frist:
- Em học viên này, ra ngoài đi, các nạn nhân đã được cứu ra hết rồi.
Nói xong ông cũng vội vàng chạy ra ngoài. Frist cũng cảm thấy nhẹ nhóm đi đôi phần. Khi định chạy theo mọi người ra ngoài, cậu bỗng thấy một bóng dáng nhỏ nhắn nằm trong góc phòng, là một cậu bé đã bất tỉnh, có thể là do hít quá nhiều khói độc. Cậu hoảng hốt, không chần chừ chạy đến ôm chầm lấy cậu bé, cứ thế chạy thục mạng ra ngoài. Khi chạy ra ngoài, cậu không quan tâm ai cả, chạy thẳng đến phòng y tế của học viện một cách nhanh nhất. Cuối cùng, nhờ sự phối hợp của nhiều người, ngọn lửa được khống chế. Đám đông dần ổn định lại. Kai bị ám khói, mặt lấm lem, nhưng ánh mắt sáng rực, cậu chính là người dẫn đầu trong khoảnh khắc nguy cấp. Mọi người bắt đầu ca ngợi Kai như một anh hùng, các giáo sư, cũng như là các ban giám khảo hồi nãy hết sức khen ngợi Kai vì sự dũng cảm ấy.
Trong phòng y tế, cậu bé được Frist cứu đang được chăm sóc. Frist ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm cậu bé. Cậu hồi tưởng lại dáng vẻ liều mạng của mình. Suy nghĩ vẩn vơ, bỗng có một người hớt hải chạy vào, là một người ông lớn tuổi thở hổn hển.
- Sam, Sam à.
Ông lão mặt tái mét, gọi tên ai đó, Frist nhận ra.
- Ông ấy là ông của cậu nhóc này à?
Ông lão nhìn về phía giường bệnh, thấy cậu bé đang nằm trên giường, ông oà khóc, lao thẳng về phía cậu bé
- Sam! Cháu của ông.
Frist thấy vậy liền trấn an ông lão.
- Ông không cần lo lắng đâu, nhóc đó sẽ ổn thôi, bác sĩ bảo chỉ cần nghỉ ngơi thôi là sẽ hồi phục.
Ông lão mắt rưng rưng nhìn Frist, khiến cậu bất giác cảm thấy có chút xúc động. Ông ôm chầm lấy Frist khóc nghẹn.
- Cảm ơn, cảm ơn cậu đã cứu cháu của tôi. Nếu không có nó tôi không biết sống sao nữa.
Frist an ủi ông.
- Không sao nữa rồi, mọi chuyện ổn rồi thưa ông.
Sau một hồi ông lão ngừng khóc, cảm ơn cậu một lần nữa rồi xin phép cho ở riêng với cháu. Frist cũng đồng ý rồi ra ngoài. Cậu đi qua hành lang, nhìn ra bên ngoài, thấy căn nhà bốc cháy đã được dập lửa, Frist thở phào nhẹ nhõm.
- Sao tự nhiên lại xảy ra chuyện này cơ chứ, ngày vui vậy cơ mà.
Cậu nhớ tói dáng vẻ của Kai khi biểu diễn và khi lao vào cứu người. Nhìn xuống đôi tay đã đen nhèm vì khói.
- Cậu ta đúng là hoàn hảo, một anh hùng thật sự chăng?
Thoát khỏi dòng suy nghĩ, Frist về phòng kí túc tắm rửa sạch sẽ rồi nhảy lên giường đánh một giấc. Sáng hôm sau, học viện tổ chức buổi vinh danh học viên Kai, vì đã góp công lao to lớn trong viện cứu người khỏi đám cháy. Frist lặng lẽ đứng một mình, thậm chí còn chả có ai biết cậu đã cứu người. Ra khỏi đám đông, tiến đến sân tập quen thuộc, cậu bắt đầu tập luyện. Trong lòng Frist bây giờ có một chút gì đó hụt hẫng và ghanh tị với Kai. Cậu vừa vung kiếm vừa nghiến răng. Bỗng từ đằng sau, có một tiếng gọi của con nít. Frist giật mình ngoảnh mặt lại, đó là cậu bé mà Frist đã cứu được trước đó, phía sau là ông của cậu bé đang đứng nở một nụ cười hiền từ.
- Anh ơi, em cảm ơn anh vì đã cứu em.
Frist xững người khi nghe cậu bé nói. Trong lòng cậu dâng lên một cảm xúc ấm áp.
- Anh biết không, lúc đấy em sợ lắm đấy, em tưởng, mình sẽ không thể trở thành kiếm sĩ được nữa.
Đôi mắt long lanh hồn nhiên của cậu nhóc đó, như gợi lại bao kí ức từ thuở bé thơ của Frist. Cậu mỉm cười, xoa đầu cậu nhóc.
- Nhóc muốn trở thanh kiếm sĩ sao? Giỏi đấy.
Cậu nhóc gật đầu lia lịa ánh mắt sáng rực.
- Đó là ước mơ của em, em muốn trở thành một kiếm sĩ giống như anh.
Frist cứng đờ.
- Anh sao? Anh có gì mà nhóc muốn trở thành. Anh thậm chí còn chưa phải là kiếm sĩ.
- Em muốn trở thành một kiếm sĩ đi cứu giúp người khác giống như anh.
Frist nhìn vào đôi mắt chân thành đó, nở nụ cười.
- Vậy sao? Tốt thôi,sau nãy nhóc hãy trở thành một kiếm sĩ và cùng anh chiến đấu nhé.
- Vâng.
Cậu bé gật đầu lia lịa, sau đó cậu nhóc dúi vào tay Frist một thứ gì đó. Frist dơ lên, đó là một túi thơm được buộc vào một sợi dây.
- Đây là quà vì anh đã cứu em, anh nhất định phải giữ nó cẩn thận đấy nhé.
Nói xong cậu nhóc chạy về phía ông mình, quay lại vẫy tay tạm biệt cậu. Frist nắm chặt túi thơm trong tay, mỉm cười nhìn cậu nhóc đang trò chuyện vui vẻ cùng ông mình. Hinh ảnh Frist cùng ông của mình hồi nhỏ như hiện liên trước mắt, cậu như cảm nhận được bản thân mình ở cậu nhóc ấy. Frist đeo túi thơm lên cổ, ánh mắt nhìn xa xăm.
- Tại sao mình lại như vậy nhỉ? Ganh tị sao? Đúng là thằng ngốc.
Những làn gió thổi khẽ, mái tóc đen đung đưa theo gió. Trong lòng Frist dường như lại thắp lên thêm một ngọn lửa mới, một ngọn lửa còn mãnh liệt hơn trước.
Chaporia
Bình Luận (0)