Tôi lao tới đẩy mạnh Ôn Thư Ninh.
Chiếc gối rơi xuống đất.
Bà nội nằm bất động, môi tím tái.
“Có ai không! Mau gọi cấp cứu!”
Tiếng hét của tôi lập tức khiến mọi người chạy tới.
Phó Dự Thâm là người đầu tiên lao vào.
“Bà nội!”
Anh bế bà chạy thẳng về phía xe cứu thương.
Lướt qua tôi, ánh mắt anh lạnh lẽo đến đáng sợ.
Trong phòng bệnh VIP.
Phó Dự Thâm ngồi lặng trước giường bệnh, gương mặt u ám.
“Nói.”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ôn Thư Ninh lập tức bật khóc, chỉ thẳng về phía tôi.
“Là chị Giang Mãn!”
“Khi em vào đã thấy chị ấy dùng gối bịt mặt bà nội.”
“Em chạy tới ngăn cản thì chị ấy còn định bóp cổ em…”
Ánh mắt Phó Dự Thâm lạnh lẽo như lưỡi dao.
“Bà nội luôn coi cô như cháu ruột. Vậy mà cô cũng nỡ xuống tay?”
“Tôi không làm…”
“Đủ rồi!”
Anh giật mạnh chiếc cà vạt trên cổ, giọng không còn chút độ ấm.
“Giang Mãn, cô phải trả giá cho chuyện này.”
Hai vệ sĩ lập tức giữ chặt lấy tôi.
“Đưa cô ta lên sân đỗ trực thăng.”
Trên tầng thượng, gió đêm hòa cùng mưa lạnh quất rát mặt.
Đứng trước chiếc trực thăng đang gầm rú, Phó Dự Thâm lạnh giọng ra lệnh:
“Trói cô ta vào trực thăng.”
“Thả lên trời.”
Chính anh tự tay buộc dây vào hai cổ tay tôi.
Móc khóa kim loại siết mạnh đến rách da.
Tôi run rẩy nhìn anh.
“Phó Dự Thâm… anh biết em sợ độ cao mà…”
Khóe môi anh cong lên đầy mỉa mai.
“Chính vì thế tôi mới chọn cách này.”
“Bao giờ cô chịu nói thật thì mới được xuống.”
Động cơ gầm lên.
Sợi dây căng cứng.
Cơ thể tôi bị kéo bật khỏi mặt đất.
Từ trên cao nhìn xuống, mọi tòa nhà chỉ còn nhỏ như những khối vuông li ti.
Cảm giác choáng váng khiến tôi gần như không thể thở.
Tôi cắn chặt môi đến bật máu.
Qua bộ đàm, giọng nói lạnh lùng của anh vang lên:
“Tăng độ cao.”
Ba trăm mét.
Tôi hét đến khản cổ.
Nước mắt vừa trào ra đã bị gió cuốn tan.
Trực thăng tiếp tục bay lên.
Năm trăm mét.
Một nghìn mét.
Một nghìn năm trăm mét…
Tôi cũng không biết mình đã bị treo giữa trời bao lâu.
Cho đến khi ánh bình minh dần hiện lên phía chân trời, Phó Dự Thâm mới ra hiệu dừng lại.
Anh đứng bên lan can tầng thượng, cúi đầu nhìn tôi.
“Nghĩ thông chưa?”
Tôi khẽ mở miệng.
Nhưng thứ bật ra chỉ là một ngụm máu đỏ thẫm.
Ý thức nhanh chóng chìm vào bóng tối.
Trong cơn mê man, dường như tôi nghe thấy tiếng anh gọi tên mình đầy hoảng loạn.
Rồi tất cả tan biến.
…
Khi tỉnh lại, ba tấm vé máy bay bị ném lên chiếc tủ đầu giường.
“Chuyến bay MC672 đi Sydney, cất cánh vào chiều nay.”
Phó Dự Thâm đứng cạnh cửa sổ, giọng điệu lạnh nhạt.
“Dạo này cô liên tục gây chuyện.”
“Hết làm khó Thư Ninh lại đến hại bà nội.”
“Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”
“Đưa cô và bố mẹ cô ra nước ngoài một thời gian.”
“Khi nào biết hối lỗi, tôi sẽ đón tất cả trở về.”
Tôi nhìn ba tấm vé mỏng trong tay, bỗng thấy nực cười.
Kiếp trước…
Anh vì tôi mà từ bỏ cả mạng sống.
Kiếp này…
Lại chỉ mong tôi biến mất khỏi cuộc đời anh.
Thấy tôi im lặng nhận lấy vé máy bay, anh khẽ cau mày.
“Không định nói gì sao?”
Có chứ.
Tôi muốn nói người anh nên tin không phải Ôn Thư Ninh.
Muốn nói anh đã phụ lòng tôi.
Muốn nói người hại bà nội chưa bao giờ là tôi.
Nhưng cuối cùng…
Tôi chỉ khẽ lắc đầu.
Ánh mắt anh thoáng dao động.
“Để tránh cô bỏ trốn, tôi sẽ tự mình đưa cô đến sân bay.
”
Suốt quãng đường, tôi lặng lẽ gửi tin nhắn cho ba mẹ.
【Ba mẹ, mang theo giấy ly hôn đến sân bay giúp con. Chúng ta lập tức rời đi.】
Sảnh sân bay đông nghịt người.
Phó Dự Thâm định theo tôi đến tận cửa kiểm tra an ninh.
Đúng lúc ấy, điện thoại anh reo lên.
Vừa nhìn thấy tên người gọi, vẻ mặt anh lập tức dịu xuống.
“Thư Ninh?”
“Đừng sợ, anh về ngay.”
Đợi bóng lưng anh khuất hẳn giữa dòng người, tôi mới bước nhanh đến chỗ ba mẹ.
Tôi xé nát tấm vé đi Sydney.
Từng mảnh giấy rơi xuống thùng rác.
Sau đó mua ba tấm vé khác.
Điểm đến…
Đan Mạch.
“Ba, mẹ.”
“Chúng ta đi thôi.”
Dưới ánh hoàng hôn, ba người chúng tôi bước qua cửa lên máy bay.
Không một ai ngoái đầu.
…
Cùng thời điểm ấy.
Trên đường đến bệnh viện, bản tin khẩn cấp bất ngờ vang lên từ radio.
“Thông báo mới nhất. Chuyến bay MC672 khởi hành từ Hải thị đi Sydney đã gặp sự cố nghiêm trọng và rơi sau khi cất cánh.”
“Toàn bộ một trăm hai mươi sáu người trên khoang đều thiệt mạng.”
“Không có người sống sót.”
Chiếc xe thắng gấp.
MC672?
Đó chẳng phải chính là chuyến bay anh đã đặt cho Giang Mãn?
Toàn thân Phó Dự Thâm cứng đờ.
“Không ai… sống sót?”
“Giang Mãn… chết rồi?”
“Không…”
“Không thể nào…”
Anh cuống cuồng lấy điện thoại.
Hai bàn tay run dữ dội đến mức hơn một phút vẫn không mở nổi màn hình.
Khi cuối cùng cũng tra được thông tin chuyến bay…
Nơi đáng lẽ phải hiển thị trạng thái đang bay chỉ còn một dòng chữ đỏ rực.
Đã gặp nạn.
Đầu ngón tay anh áp lên cửa kính xe.
Hơi lạnh lan dần khắp cơ thể.
Lúc ấy anh mới nhận ra…
Mình đang run.
Anh không nhớ mình rời bệnh viện bằng cách nào.
Cũng chẳng nhớ đã lao tới sân bay ra sao.
Rạng sáng.
Nhà ga đông nghịt người thân hành khách.
Khắp nơi chỉ còn tiếng gào khóc.
“Vì sao lại là chuyến bay này…”
“Con của tôi…”
“Xin trả người thân lại cho tôi…”
Phó Dự Thâm chen qua biển người, khàn giọng muốn hỏi nhân viên.
Nhưng môi mấp máy rất lâu vẫn không phát ra nổi một âm thanh.
“Xin hỏi anh là thân nhân của hành khách nào?”
Bốn chữ thân nhân người tử nạn như nhát búa giáng thẳng xuống đầu.
Anh bám chặt mép quầy.
Khớp ngón tay trắng bệch.
Một lúc rất lâu sau mới khàn giọng nói được:
“Giang Mãn…”
“Tôi là người nhà của Giang Mãn.”
Ít phút sau, nhân viên đưa cho anh một tờ giấy.
“Xin mời anh ký vào giấy xác nhận thân nhân.”
Trên tờ giấy trắng là tấm ảnh đen trắng của Giang Mãn.
Phó Dự Thâm mở to mắt.
Cố nhìn thật rõ từng dòng chữ.
Nhưng dù có dụi mắt bao nhiêu lần…
Mọi thứ trước mắt vẫn mờ nhòe.
Anh hoảng loạn nắm lấy cánh tay một người đứng cạnh.
“Làm ơn…”
“Anh đọc giúp tôi…”
“Trên tờ giấy đó… viết gì vậy?”
Người đó vốn đang đau đớn, nhưng khi đọc được dòng chữ, nỗi giận dữ cũng hoá thành bi thương:
“Xin nén đau buồn… Trên này viết, vợ anh đã tử nạn trong vụ tai nạn máy bay.”
Phó Dự Thâm cảm thấy một vị máu tanh dâng lên tận cổ họng.
Anh lảo đảo lùi lại, đập vào cột, rồi gục xuống đất như con rối đứt dây.
Từ cổ họng Phó Dự Thâm bật ra những tiếng nghẹn ngào đứt quãng.
Âm thanh ấy khàn đặc, đau đớn như tiếng gào của một con thú bị dồn đến đường cùng.
“Á…”
“Á…”
Ngay từ khoảnh khắc đó, mọi chuyện đối với anh chỉ còn là một cơn ác mộng kéo dài.
Giữa tiếng loa phát thanh đều đều và lạnh lùng, anh ký vào giấy xác nhận nhận lại “di vật”.
Nhưng thứ được trao cho anh đâu còn là di vật.
Chaporia
Bình Luận (0)