Bình minh của ngày thứ bảy không mang theo sự ấm áp hay hứa hẹn. Nó trườn qua những tán lá cây của Rừng Cấm như một bóng ma xám xịt, mang theo không khí ẩm ướt và một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tại Thác Nước Thì Thầm, sương mù buổi sớm lãng đãng trên mặt hồ, khiến khung cảnh vốn xinh đẹp trở nên ma mị và đầy dự cảm.
Park Ji-sung đã không ngủ. Anh đã ngồi bất động trong hốc đá suốt đêm, cơ thể và tâm trí hòa làm một với bóng tối xung quanh. Trạng thái của anh không phải là mệt mỏi, mà là một sự tập trung cao độ, giống như một con báo đang rình mồi, mọi giác quan đều được đẩy đến cực hạn. Anh lắng nghe tiếng nước chảy, cảm nhận từng cơn gió nhẹ lướt qua da, và quan sát từng sự thay đổi nhỏ nhất của ánh sáng khi mặt trời dần lên cao.
Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Mọi thứ anh đã làm trong sáu ngày qua - luyện tập, thu thập, lập kế hoạch, đặt bẫy - tất cả đều dẫn đến ngày hôm nay, tại nơi này.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Buổi sáng nhường chỗ cho buổi trưa, rồi dần ngả về chiều. Đây là khoảng thời gian mà anh đã tính toán. Hoàng hôn. Thời điểm mà ánh sáng và bóng tối giao tranh, tạo ra những ảo ảnh và những góc khuất hoàn hảo cho một cuộc phục kích. Đó cũng là lúc các học sinh đã thấm mệt sau bảy ngày sinh tồn, sự cảnh giác của họ đã xuống đến mức thấp nhất.
Và rồi, cô ấy xuất hiện.
Từ con đường mòn duy nhất dẫn đến thác nước, một bóng người đơn độc bước ra. Mái tóc nâu hạt dẻ, bộ đồng phục đã sờn cũ và lấm lem bùn đất, nhưng dáng đi vẫn toát lên một sự kiên định. Lee Yeon-woo.
Cô trông mệt mỏi. Có những quầng thâm dưới mắt cô, và cây trượng gỗ trong tay cô trông nặng nề hơn bao giờ hết. Nhưng trong đôi mắt cô vẫn ánh lên một tia quyết tâm. Cô đã nghe được tin đồn về Hoa Âm Vang. Đối với một thường dân như cô, người luôn phải nỗ lực gấp đôi người khác để được công nhận, một cơ hội để giành được điểm số cao là thứ cô không thể bỏ qua.
Ji-sung quan sát cô từ trên cao, trái tim anh đập mạnh hơn một chút. Mồi nhử đã vào vị trí. Giờ chỉ còn chờ những con cá mập đánh hơi thấy máu.
Lee Yeon-woo cẩn thận bước vào bãi đất trống. Cô có vẻ cảnh giác, đôi mắt liên tục quan sát xung quanh, một thói quen tốt được hình thành sau nhiều ngày sống sót một mình. Cô bước qua khu vực mà Ji-sung đã đặt "quả mìn bùn" tiềm ẩn mà không hề hay biết.
Cô tiến đến gần mép hồ, nơi những bông Hoa Âm Vang đang tỏa sáng. Cô quỳ xuống, đưa tay ra, định hái một bông.
Đúng lúc đó.
Soạt! Soạt! Soạt!
Từ trong những lùm cây ở ba hướng khác nhau, ba bóng người đột ngột lao ra, tạo thành một gọng kìm hoàn hảo bao vây lấy Lee Yeon-woo.
Họ mặc đồng phục của học viện, nhưng khuôn mặt của họ bị che kín bởi những chiếc mặt nạ màu đen đơn giản. Họ không nói một lời, nhưng sát khí tỏa ra từ họ là không thể nhầm lẫn. Tên cầm đầu, đứng đối diện với Lee Yeon-woo, cao lớn và vạm vỡ, tay cầm một cây chùy gai bằng sắt. Hai tên còn lại đứng ở hai bên sườn, một tên dùng kiếm ngắn và một tên cầm một cây trượng pháp sư.
"Hiệp hội Thuần Huyết," Ji-sung lẩm bẩm, tay siết chặt chuôi dao găm. Màn kịch đã chính thức bắt đầu.
Lee Yeon-woo giật mình đứng bật dậy, xoay người lại, cây trượng giơ ra trước mặt theo phản xạ. "Các người là ai? Các người muốn gì?" cô hỏi, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Tên cầm đầu không trả lời. Hắn chỉ ra hiệu bằng tay. Và cuộc tấn công bắt đầu.
Tên pháp sư là người ra tay trước. Hắn giơ cây trượng lên, một quả cầu lửa nhanh chóng hình thành. " Hỏa Cầu !"
Quả cầu lửa lao về phía Lee Yeon-woo với tốc độ kinh hoàng. Phản ứng của cô rất nhanh. " Khiên Nước !" Một bức tường nước mỏng hiện ra, chặn đứng quả cầu lửa trong một tiếng xèo lớn và một làn hơi nước trắng xóa.
Nhưng đó chỉ là đòn đánh lạc hướng. Trong khi tầm nhìn của Lee Yeon-woo bị che khuất bởi hơi nước, tên cầm kiếm đã lao lên từ bên phải. Hắn di chuyển nhanh và dứt khoát, thanh kiếm trong tay lóe lên, nhắm thẳng vào tay cầm trượng của cô.
Lee Yeon-woo, nhờ vào kinh nghiệm chiến đấu tích lũy được trong những ngày qua, đã cảm nhận được nguy hiểm. Cô lùi lại một bước, xoay cây trượng, dùng thân trượng để đỡ lấy nhát kiếm.
Keng!
Âm thanh kim loại va vào gỗ vang lên. Lee Yeon-woo bị đẩy lùi vài bước vì lực va chạm, cánh tay cô run rẩy. Cô đã chặn được, nhưng đối thủ rõ ràng mạnh hơn cô rất nhiều.
Tên cầm đầu không cho cô thời gian để thở. Hắn gầm lên và lao tới, cây chùy gai trong tay vung lên, tạo ra một tiếng gió rít ghê rợn, nhắm thẳng vào đầu cô.
Đây là một đòn tấn công phối hợp hoàn hảo. Một đòn phép để gây áp lực, một đòn kiếm để khóa vị trí, và một đòn kết liễu từ tên mạnh nhất. Lee Yeon-woo không có cơ hội nào.
Ji-sung, từ trên cao, đã chờ đợi khoảnh khắc này.
“Bây giờ!”
Anh tập trung một luồng mana cực nhỏ vào đầu ngón tay, hướng nó về phía con đường mòn.
Kích hoạt bẫy số 1: Mìn bùn.
Phụt!
Mặt đất dưới chân tên cầm đầu, kẻ đang lao tới với tốc độ cao nhất, đột nhiên sụt xuống. Hắn không kịp phản ứng. Hai chân hắn lún sâu vào lớp bùn nhão, toàn bộ đà lao tới của hắn bị chặn đứng một cách đột ngột. Hắn loạng choạng, suýt ngã. Đòn tấn công chí mạng của hắn đã hoàn toàn bị phá vỡ.
Sự thay đổi bất ngờ này đã tạo ra một kẽ hở quý giá. Lee Yeon-woo, dù đang hoảng loạn, đã không bỏ lỡ nó. " Rễ Cây Trói Buộc !" cô hét lên.
Từ mặt đất xung quanh tên cầm đầu, những sợi rễ cây sống động trồi lên, quấn chặt lấy chân hắn, khiến hắn càng thêm mắc kẹt.
"Cái quái gì vậy?" Tên pháp sư hét lên, bất ngờ trước sự cố vừa xảy ra.
Tên cầm kiếm cũng khựng lại, quay sang nhìn thủ lĩnh của mình. Sự phối hợp của chúng đã bị phá vỡ.
Ji-sung không cho chúng thời gian để định thần lại.
Kích hoạt bẫy số 3: Bẫy âm thanh.
Anh khẽ giật sợi chỉ mana vô hình. Từ phía khu rừng đối diện, tiếng một cành cây khô gãy rắc vang lên, theo sau là tiếng sột soạt trong bụi rậm.
"Có kẻ khác!" Tên cầm kiếm hét lên, theo phản xạ quay về hướng có tiếng động, giơ kiếm lên phòng thủ. Tên pháp sư cũng vậy. Chúng ngay lập tức cho rằng có một đội khác đang phục kích. Sự tập trung của chúng hoàn toàn bị chuyển hướng khỏi Lee Yeon-woo.
Một sai lầm chết người.
Lee Yeon-woo, dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, biết đây là cơ hội của mình. Cô không tấn công. Cô chọn chạy trốn. Cô quay người, chạy về phía những tảng đá lớn ở rìa bãi đất trống, nơi có nhiều chỗ ẩn nấp.
"Đừng để nó chạy!" Tên cầm đầu gầm lên, cố gắng giật chân ra khỏi đám rễ cây và vũng bùn.
Tên cầm kiếm và tên pháp sư nhận ra mình đã bị lừa. Chúng quay lại, định đuổi theo.
Và chúng vấp phải bẫy số 2: Dây leo ngáng chân.
Tên cầm kiếm, đang lao đi với tốc độ cao, vấp phải một sợi dây leo mà hắn không hề để ý. Hắn ngã sấp mặt xuống đất một cách thảm hại. Tên pháp sư đi ngay sau cũng bị bất ngờ, vội vàng nhảy qua người đồng đội của mình, làm mất đi vài giây quý giá.
Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, bằng cách kích hoạt một chuỗi bẫy đã được tính toán kỹ lưỡng, Ji-sung đã biến một cuộc phục kích hoàn hảo thành một mớ hỗn độn. Đội hình của kẻ địch bị chia cắt, một tên bị cầm chân, hai tên bị mất phương hướng và làm chậm lại. Lee Yeon-woo đã có đủ thời gian để chạy đến khu vực có nhiều tảng đá, tìm được một chỗ ẩn nấp.
"Lũ ngu!" Tên cầm đầu cuối cùng cũng giật được chân ra khỏi vũng bùn, dù vẫn bị vài sợi rễ cây bám vào. Hắn gầm lên giận dữ. "Chia ra! Tìm nó! Nó không thể chạy xa được đâu!"
Hắn không còn giữ được sự bình tĩnh. Kế hoạch hoàn hảo của hắn đã bị phá sản bởi những sự cố "ngẫu nhiên" một cách khó tin. Hắn không thể hiểu nổi tại sao mặt đất lại sụt xuống, tại sao lại có tiếng động lạ, tại sao lại có dây leo giăng sẵn ở đó. Hắn chỉ có thể đổ lỗi cho sự xui xẻo.
Hai tên kia tuân lệnh. Tên cầm kiếm đứng dậy, lau vết bùn trên mặt nạ, và bắt đầu tiến vào khu vực tảng đá từ bên trái. Tên pháp sư đi vòng sang bên phải. Tên cầm đầu đi thẳng vào giữa. Chúng đang siết chặt vòng vây.
Lee Yeon-woo đã bị mắc kẹt. Cô đang nấp sau một tảng đá lớn, nhưng cô biết mình không thể trốn mãi được.
Ji-sung, từ trên cao, quan sát tất cả. Giai đoạn một của kế hoạch đã thành công mỹ mãn. Nhưng anh biết trận chiến vẫn chưa kết thúc. Những cái bẫy chỉ có thể tạo ra cơ hội. Giờ đây, mọi thứ phụ thuộc vào khả năng chiến đấu và ý chí sinh tồn của Lee Yeon-woo.
Và cả sự can thiệp đúng lúc của anh.
Tên pháp sư là người tìm thấy cô trước. Hắn đi vòng qua một tảng đá và phát hiện ra Lee Yeon-woo đang nấp ở đó.
"Tìm thấy rồi!" hắn hét lên.
Hắn ngay lập tức giơ trượng lên. " Xiềng Xích Bóng Tối !"
Từ mặt đất dưới chân Lee Yeon-woo, những sợi xích bằng bóng tối trồi lên, định quấn lấy cô.
Nhưng Lee Yeon-woo đã chuẩn bị sẵn. " Tường Ánh Sáng !" Cô đập mạnh cây trượng xuống đất. Một bức tường ánh sáng mờ ảo nhưng vững chắc hiện ra, chặn đứng những sợi xích bóng tối. Phép thuật hệ Ánh sáng của cô là khắc tinh của ma pháp hệ Bóng tối.
Nhưng việc duy trì bức tường ánh sáng khiến cô không thể di chuyển. Tên cầm kiếm và tên cầm đầu đã nghe thấy tiếng hét, đang nhanh chóng áp sát từ hai hướng còn lại.
Vòng vây đang siết lại.
Ji-sung biết đây là lúc anh phải hành động. Anh không thể để cô bị bao vây.
Anh lặng lẽ rút con dao găm đã được cường hóa của mình ra. Lưỡi dao bạc sáng lên một cách lạnh lẽo dưới ánh chiều tà. Anh không định ném nó. Anh cần một đòn tấn công bất ngờ và chính xác hơn.
Anh liếc nhìn xuống dưới. Ngay bên dưới hốc đá của anh, có một mỏm đá nhỏ nhô ra. Và bên dưới mỏm đá đó là một vài viên đá cuội lớn, nằm chênh vênh trên sườn dốc.
Một ý tưởng lóe lên.
Anh tập trung. " Đạn đá gia tốc ."
Anh không bắn về phía kẻ địch. Anh bắn vào một viên đá cuội lớn nhất, ngay bên dưới mỏm đá.
BỤP!
Viên đạn đá của anh không đủ mạnh để phá vỡ viên đá cuội, nhưng lực tác động của nó là đủ. Viên đá cuội, vốn đã nằm chênh vênh, bị đẩy ra khỏi vị trí cân bằng. Nó bắt đầu lăn xuống.
Và nó kéo theo những viên đá khác.
Một trận lở đá nhỏ, được tính toán một cách hoàn hảo, đổ ập xuống.
Nó không nhắm vào ai trong số ba kẻ tấn công. Nó nhắm vào khoảng trống giữa tên pháp sư và tên cầm đầu.
ẦM! ẦM! ẦM!
Những tảng đá lăn xuống, tạo ra một tiếng động kinh hoàng và một đám bụi mù mịt. Con đường tiếp cận của tên cầm đầu bị chặn lại. Tên pháp sư cũng giật mình lùi lại để tránh bị đá văng trúng.
Sự hỗn loạn lại một lần nữa được tạo ra. Sự liên kết giữa hai tên địch đã bị cắt đứt trong giây lát.
Lee Yeon-woo, dù cũng bị bất ngờ, đã chớp lấy thời cơ. Cô hủy bỏ Tường Ánh Sáng, và thay vì chạy trốn, cô lại làm một điều mà không ai ngờ tới.
Cô tấn công.
Cô lao về phía kẻ địch duy nhất đang ở gần cô nhất và bị cô lập. Tên pháp sư.
"Cái gì?" Tên pháp sư sững sờ trước sự táo bạo của cô. Hắn vội vàng lùi lại, định tạo khoảng cách.
Nhưng Lee Yeon-woo nhanh hơn. Cây trượng của cô không phải để niệm chú. Cô vung nó như một cây côn, đập mạnh vào cây trượng của tên pháp sư.
CHOANG!
Cây trượng của tên pháp sư bị đánh văng khỏi tay. Hắn hoàn toàn không được chuẩn bị cho một cuộc cận chiến.
" Tinh Cầu Ánh Sáng !" Lee Yeon-woo hét lên, tay kia của cô đã sẵn sàng. Một quả cầu ánh sáng chói lòa, được nén chặt, đập thẳng vào ngực tên pháp sư ở cự ly gần.
"Áaaaaa!" Hắn hét lên một tiếng đau đớn, bị hất văng về phía sau, đập lưng vào một tảng đá và ngã gục xuống, bất tỉnh.
Một chọi ba, giờ chỉ còn một chọi hai.
Tất cả những điều này diễn ra quá nhanh. Tên cầm đầu và tên cầm kiếm vẫn còn đang bị chặn bởi trận lở đá. Khi đám bụi tan đi, chúng chỉ kịp nhìn thấy đồng đội của mình đã bị hạ gục.
"Thằng khốn!" Tên cầm đầu gầm lên, sự tức giận của hắn đã lên đến đỉnh điểm. Hắn không còn quan tâm đến những sự cố kỳ lạ nữa. Hắn chỉ muốn nghiền nát cô gái trước mặt.
Hắn và tên cầm kiếm cùng lúc lao về phía Lee Yeon-woo.
Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Lee Yeon-woo đã làm rất tốt, nhưng cô đã tiêu hao khá nhiều mana. Và giờ đây, cô phải đối mặt với hai kẻ địch mạnh nhất.
Ji-sung, từ trên cao, siết chặt con dao găm. Màn kịch của anh vẫn còn một vài phân cảnh nữa. Và anh biết, anh sắp phải rời khỏi vị trí an toàn của mình.
Cuộc chiến tại Thác Nước Thì Thầm, trận chiến căng thẳng đến nghẹt thở, chỉ vừa mới bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)