“Được rồi, cậu giới thiệu lại bản thân đi.”
Trong văn phòng, một vị bác sĩ nói với Thượng Chân. Ông ta vừa cầm sổ khám bệnh của hắn, vừa lắng nghe. Thượng Chân bình tĩnh nói.
“Chào ngài, tôi là Thượng Chân. Là một người bình thường.”
“Cậu có thể về lại phòng bệnh rồi.”
Vị bác sĩ nghe câu trả lời của hắn ta rồi thở dài, nói. Thượng Chân vẫn không đi. Hắn ta ngồi trên ghế không nhúc nhích, nhìn vị bác sĩ với vẻ chán ghét.
“Tại sao tôi vẫn chưa được xuất viện, không phải tôi đã chứng minh bản thân không bị tâm thần rồi ư?”
Hắn ta hỏi vị bác sĩ. Ông ta dùng ánh mắt thương hại nhìn hắn.
“Có người bị điên nào lại nói bản thân điên không?”
“Vậy tôi là người bị điên.”
Thượng Chân trả lời. Vị bác sĩ vẫn nhìn hắn như nhìn một tên thiểu năng trí tuệ.
“Người bình thường không bao giờ nhận bản thân bị điên.”
“Vậy ngài là người bình thường hay người bị điên?”
“Tôi là bác sĩ.”
Thượng Chân không nói gì nữa. Hắn ta nhìn vị bác sĩ trước mặt như nhìn một tên thiểu năng. Vị bác sĩ cũng nhìn hắn như nhìn một tên thiểu năng. Hai người nhìn nhau say đắm.
Cuối cùng, Thượng Chân chỉ có thể buông tha ông ta. Trước khi đi, hắn lại nhìn vị bác sĩ kia với vẻ khinh bỉ. Vị bác sĩ vẫn nhìn hắn như nhìn một tên thiểu năng. Rồi hắn đi về phòng bệnh của mình.
Hắn dạo bước trên hành lang bệnh viện. Nhìn những thứ người không ra người này đi qua chính mình. Trên đường đi, hắn thấy rất nhiều sinh vật. Những sinh vật này có hình dáng rất đa dạng, không phải thứ hắn có thể miêu tả. Hắn gọi chúng là ma quỷ.
Thượng Chân ngoài nhìn thấy ma quỷ cũng nhìn thấy rất nhiều sự tình thú vị. Có là người giả quỷ, có là quỷ giả người. Cũng có là quỷ giả người giả quỷ, người giả quỷ giả người. Thành thật mà nói, hắn cảm thấy ngành điện ảnh đã bỏ lỡ vô số nhân tài ở nơi này.
Thượng Chân vào bệnh viện tâm thần tính đến nay đã hơn tám năm. Hắn không còn nhớ tại sao bản thân lại vào viện. Hắn chỉ nhớ loáng thoáng khi ấy bản thân đang giúp một cụ bà qua đường. Người dân nhìn thấy hắn làm thế, liền gọi ngay cho bệnh viện tâm thần.
Trong suốt hơn tám năm này, hắn có thể tự tin nói bản thân am hiểu rõ cái bệnh viện này hơn đại đa số các bác sĩ, y tá. Ai bảo bọn họ chỉ tới đây làm hơn hai, ba năm rồi chuyển công tác. Vị bác sĩ xét duyệt cho hắn khi nãy là người thứ tư.
Thượng Chân tự đánh giá bản thân là một người hòa đồng, dễ mến và thông minh. Trong thời gian ở đây, hắn luôn giúp các đồng nghiệp giải quyết một vài việc khó. Từ nghiên cứu như nào mới khiến một cái bánh bông lan không cần bông lan vẫn thành bánh bông lan. Cho đến tại sao phương pháp kiếm tiền nhanh nhất luôn nằm trong luật hình sự. Hắn cảm thấy bản thân xứng đáng là một vị bác sĩ thiên tài.
“Tô Nhi, sau này chỉ có ta mới được phép bắt nạt nàng. Ta ra lệnh cho nàng hãy cầm số tiền này và tiêu hết trong một ngày cho ta.”
Thượng Chân đi tới khu vườn thì thấy được cảnh này. Một vị bệnh nhân nói, sau đó đưa những phiến lá trong tay cho nữ y tá. Nữ y tá thấy hắn ta làm vậy, bất ngờ đến lấy hai tay che miệng. Đôi mắt rưng rưng như sắp khóc ra những giọt nước mắt sung sướng.
Nữ y tá gọi là Tô Nhi kia nhận lấy những phiến lá của hắn, sau đó nhẹ nhàng gật đầu. Những đồng nghiệp sau lưng cô ấy ngay lập tức tiến lên, bế hắn về lại phòng bệnh.
Thượng Chân càng nhìn càng cảm thấy là lạ. Nhưng không biết là khâu nào xảy ra vấn đề. Hắn mặc kệ và bước đi tiếp về phòng bệnh của mình.
“Ha ha! Ta là một con đại bàng! Ha ha!”
“Còn ta là cá heo!”
Một đám người trần chuồng chạy qua hắn ta. Bọn họ vừa chạy, vừa la hét om sòm. Vừa dang hai cánh tay ra và vỗ chúng lên xuống như thể bản thân thật là đại bàng và cá heo. Những y tá cầm quần áo đuổi theo bọn họ không ngừng nghỉ.
Thượng Chân thấy cảnh này, hắn ta cảm khái bọn trẻ bây giờ vẫn còn nhớ trò đuổi bắt đúng là hiếm có. Ít nhất cũng có mấy phần tương tự với trò đuổi bắt mà hắn từng chơi. Nhưng mà vẫn không bằng tuổi thơ của hắn. Rồi bỗng hắn nhớ hình như chính mình mới là bọn trẻ ở đây.
“Anh Thượng Chân, nay anh lại không được xuất viện ư?”
Một bé gái tầm tám, chín tuổi gọi hắn. Hắn quay đầu sang nhìn cô bé với một vẻ trìu mến. Rồi hắn đi tới và ngồi xuống cho cùng tầm mắt với cô bé ấy.
“Đúng vậy, Hinh Hinh. Ba mẹ em đâu sao lại để em một mình ở đây thế này?”
Cô bé tên là Tống Hinh Hinh, là một cô gái dễ thương. Làn da mũm mĩm đầy lở loét. Đôi mắt rỗng tuếch để lộ ra một cái bộ não toàn giòi bọ lúc nhúc ở bên trong. Mái tóc lưa thưa ướt nhẹp rủ xuống.
“Ba mẹ em không biết đã đi đâu rồi. Anh có thể chơi với Hinh Hinh được không,anh Thượng Chân?”
Cô bé lễ phép đáp lại. Sau đó hớn hở hỏi Thượng Chân. Hắn ta suy ngẫm một lát, cảm thấy bản thân có việc quan trọng phải làm hơn. Thế là hắn xoa đầu cô bé và từ chối.
“Anh có việc quan trọng phải làm rồi.
Để lần sau nhé, Hinh Hinh. Anh hứa lần sau sẽ cho em chơi thật vui vẻ.”
“Anh đã hứa thì phải nhớ đó, anh Thượng Chân.”
Hắn ta vừa nói, vừa đưa ngón út ra biểu thị. Cô bé hứng khởi gật đầu và móc ngoéo ngón út với hắn ta. Sau đó, cả hai chào tạm biệt nhau.
Tống Hinh Hinh đã ở đây từ trước khi hắn tới. Theo đánh giá của hắn, cô bé là người đứng thứ hai về việc am hiểu rõ bệnh viện này. Thứ nhất tất nhiên là hắn.
Thượng Chân sau khi gặp không ít việc đã về được đến phòng bệnh. Trong phòng này chỉ có hai chiếc giường bệnh nằm đối lập nhau. Hắn ta có một người bạn cùng phòng, tên là Hứa A Tư. Một thằng ngu chính hiệu.
“Thượng Chân, mày vẫn chưa được xuất viện à?”
A Tư hỏi hắn với vẻ hứng thú. Đây đã là lần thứ sáu trong tháng người bạn cùng phòng thâm niên đi xin xét duyệt xuất viện. Nhìn cái ánh mắt ghét bỏ của Thượng Chân cũng đủ để A Tư đoán ra được viện trưởng lại từ chối.
A Tư tự nhận là một người bình thường. Hắn cảm thấy bản thân hiểu rõ cái bệnh viện này hơn Thượng Chân. Thượng Chân cũng cảm thấy bản thân hiểu rõ cái bệnh viện này hơn A Tư. Nếu nói về xếp hạng, Thượng Chân sẽ cho A Tư ở vị trí thứ ba. A Tư sẽ cho Thượng Chân ở trong một trăm hạng đầu. Cụ thể là hạng chín tám.
“A Tư, mày vẫn không tu tiên được à?”
Thượng Chân nhìn A Tư như nhìn một tên thiểu năng và hỏi.
“Thượng Chân, mày vẫn chưa xuất viện được à?”
A Tư nhìn Thường Chân như nhìn một tên thiểu năng và hỏi.
Không ai nhường ai. Mặc dù đã sống trong cùng một phòng hơn tám năm rồi nhưng Thượng Chân vẫn cảm thấy trí tuệ của mình bị xúc phạm khi ở cùng tên này. Hắn ta càng nhìn càng thấy A Tư chắc chắn là ông trời phái tới để hành hạ bản thân.
Cuối cùng, Thượng Chân chỉ đành buông tha cho tên hỗn đản này. A Tư cũng không tính làm phiền nữa mà bắt đầu ngồi xếp bằng. Thượng Chân nhìn A Tư làm vậy như nhìn một tên thiểu năng. A Tư cảm nhận được ánh mắt của hắn, cũng nhìn lại hắn như nhìn một tên thiểu năng. Cả hai nhìn nhau, rồi cùng hừ lạnh và quay đầu đi chỗ khác.
Thượng Chân mở máy tính bảng, bắt đầu tìm kiếm những phương pháp thoát khỏi bệnh viện. Hắn lên một trang trò chơi, tải trò chơi xuống. Sau một lúc chờ đợi, trò chơi được tải xuống. Hắn nhấn vào.
Một trò chơi kinh dị lấy bối cảnh là bệnh viện bỏ hoang hiện lên. Hắn bắt đầu chơi. Màn đầu tiên, hắn thấy phương pháp để vào bệnh viện. Đó là lái xe ô tô đi thẳng vào. Màn thứ hai, hắn cậy cửa bệnh viện, tiến vào trong đó. Luôn cảm thấy có gì đó là lạ.
Màn thứ ba, thứ tư, hắn đi khám phá trong bệnh viện bỏ hoang. Màn thứ năm, hắn gặp một con quỷ. Trò chơi không có chế độ săn quỷ, hắn chỉ đành bật phần mềm chỉnh sửa mã trò chơi lên và chỉnh sửa thành có chế độ săn quỷ. Con quỷ sợ quá chạy mất. Hắn đuổi theo. Con quỷ sợ quá đánh hắn. Hắn dùng súng bắn. Con quỷ đã bị tiêu diệt. Hắn tiếp tục khám phá bệnh viện.
Chơi một hồi, hắn cuối cùng cũng học được một cách để ra khỏi bệnh viện. Đó là tắt trò chơi đi và tìm trò khác.
Thượng Chân lại lên mạng, tìm kiếm phương pháp thoát khỏi bệnh viện. Đứng đầu bảng tìm kiếm là một trang chỉ rõ năm phương pháp thoát khỏi bệnh viện. Phương pháp đầu tiên là gọi người thân đến chăm sóc. Hắn bỏ qua. Phương pháp thứ hai, gửi đơn xin xuất viện. Hắn bỏ qua. Phương pháp thứ ba, nộp tiền viện phí và chờ xét duyệt. Chờ đã.
Thượng Chân nhìn lại tiêu đề trang, đó là năm bước để được xuất viện sớm. Hắn cảm thấy ở với thằng ngu chắc chắn đã làm trí tuệ của bản thân giảm xuống. Thế là hắn trừng mắt nhìn A Tư. A Tư bỗng nhiên cảm nhận được có ánh mắt ác ý nhìn mình, thế là hắn khinh bỉ nhìn Thượng Chân.
Thượng Chân tiếp tục tìm kiếm phương pháp thoát khỏi bệnh viện. Nhưng hắn hoặc là tìm thấy luật hình sự, hoặc là tìm thấy đơn xin xuất viện. Còn có một vài cách hắn xem qua nhưng không cảm thấy quá khả thi. Như là chết thì sẽ được xuất viện sớm, điên sẽ được chuyển qua viện tâm thần sớm…
Cuối cùng, Thượng Chân chỉ đành buông bỏ tìm kiếm phương pháp thoát khỏi bệnh viện. Hắn đóng máy tính bảng, nghiêm túc suy nghĩ. Nghĩ ra điều gì đó, hắn tiến lại gần A Tư và gõ đầu hắn một cái.
“Mày còn chưa trả tao tiền, tu tiên cái gì?”
“Thằng khốn nạn, tao sắp cảm nhận được linh khí rồi. Tại mày mà tao không cảm nhận được nữa đấy!”
Hứa A Tư căm ghét nhìn Thượng Chân. Tên khốn này chính là thủ phạm khiến hắn không thể nào tu tiên được. Chắc chắn hắn là do ông trời phái xuống để hành hạ một tu sĩ nhỏ bé như ta.
Hứa A Tư càng nghĩ càng tức giận. Hắn quyết định sau này thành tu sĩ, chuyện nên làm đầu tiên chính là đánh Thượng Chân kêu cha gọi mẹ. Chờ đã, hình như hắn có thể làm chuyện đó ngay bây giờ.
Hứa A Tư bùng cơn lửa giận, trong mắt hắn đã chỉ có hận thù. Hắn lao lên đánh nhau với Thượng Chân. Thượng Chân cũng không sợ tên thiểu năng này, đánh lại. Các bác sĩ, y tá lao vào đánh. Hai người đều bị dính chiêu làm tâm trí trở nên mơ hồ rồi thiếp đi.
Chaporia
Bình Luận (0)