Trong ánh đèn mờ vàng của tửu quán khi cuộc vui đã tan, Albecht cùng hai kỵ sĩ vừa nhận được tin nóng hổi vội vã rời khỏi. Bên ngoài, trời Sierenth đang lất phất mưa, từng giọt nhỏ nặng trĩu rơi xuống những mái ngói đen sẫm của thành phố. Hơi men còn vương trên hơi thở, nhưng bước chân của họ gấp gáp, tiếng giày sắt gõ xuống những con phố lát đá vang vọng trong màn đêm ẩm ướt. Người dân lác đác còn lại vội vã che chắn gánh hàng, rút vào trong nhà, tránh xa bước chân vội vã của những kỵ sĩ khoác áo choàng bạc in phù hiệu con chim ưng.
Con đường dẫn về cung điện của Valesca xuyên qua quảng trường trung tâm. Nơi đây, những tượng đá tưởng niệm các vị vương Valenhardt đã băng hà lặng lẽ đứng im dưới cơn mưa phùn. Albecht không ngoái nhìn; tâm trí anh chỉ chăm chú vào tin tức vừa nhận: Varendo, người mà hội đồng cực nam xem là kẻ phá rối, đã tự ý mở kho lương phía nam, phân phát cho dân chúng, một hành động vừa được ca ngợi như lòng nhân từ vừa bị xem như phản loạn trắng trợn.
Khi ba người tiến vào sân ngoài cung điện, lính gác cúi đầu chào. Ngọn đuốc cháy bập bùng trong mưa ẩm, khói quyện thành từng vệt mỏng. Những bậc thang cẩm thạch ướt loáng dẫn lên đại sảnh, nơi ánh sáng từ ngọn đèn dầu lớn hắt ra tạo nên một dải sáng ấm áp giữa màn mưa lạnh giá.
Valesca đang ngồi tại sảnh đường rộng lớn. Nàng khoác chiếc áo choàng dài màu xanh thẫm thêu chỉ bạc, vầng trán thanh tú rọi sáng bởi những ngọn nến thắp quanh ngai gỗ sồi. Gương mặt nàng phảng phất nét mệt mỏi, đôi mắt tím thẳm, ánh nhìn vừa xa xăm vừa cứng cỏi, như thể mọi cơn sóng ngầm chính trị dồn về cùng một lúc đều đè nặng trên vai. Quanh nàng là các thị nữ và vài kỵ sĩ cận vệ, đứng im như tượng, chỉ chờ mệnh lệnh.
Albecht và hai người đồng đội quỳ xuống, chạm nắm đấm bọc sắt vào ngực mình.
Tiếng kim loại khẽ vang vọng giữa đại sảnh tĩnh lặng.
“Thưa công chúa,” Albecht cất tiếng, giọng khàn trầm, “tin tức mới nhất từ phía nam đã được xác nhận. Varendo đã tự ý phá kho lương ở phía nam của thành Sierenth . Hắn phân phát thóc lúa, hạt giống cho dân chúng như thể ban ơn.”
Một tiếng xì xào nhỏ lan trong gian sảnh, vài thị nữ đưa mắt nhìn nhau. Valesca vẫn bất động, đôi mắt không rời khỏi Albecht.
“Dân chúng phản ứng thế nào?” giọng nàng vang lên nhẹ nhưng rắn chắc.
“Người nghèo hoan hô hắn như bậc cứu tinh,” một kỵ sĩ trẻ đi cùng đáp, “nhưng những kỵ sĩ dưới trướng hội đồng coi đó là sự phản bội. Họ nói kho lương ấy thuộc quyền phân phối của hội đồng, không phải một kẻ tùy tiện tự xưng chính nghĩa.”
Ánh mắt Valesca hơi khép lại, nàng dựa lưng vào ngai. Ngọn nến lung linh phản chiếu đôi đồng tử tím lặng lẽ, như biển sâu không đáy.
“Còn hội đồng?”
Albecht hít một hơi trước khi trả lời:
“Vẫn chưa có lệnh tiến công. Họ tức giận, nhưng kiềm chế. Họ không muốn biến thành Sierenth thành chiến trường. Cả hai phe kỵ sĩ đều đang nhìn nhau chằm chằm, nhưng chưa ai rút gươm. Cục diện này… chỉ cần một đốm lửa là bùng cháy.”
Valesca nâng ly rượu đỏ đặt bên ngai, đưa lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Đôi bàn tay trắng muốt run nhẹ, nhưng nàng nhanh chóng giấu đi trong vẻ kiêu hãnh thường thấy. Cái chết đột ngột của Valenhardt V, sự phân rã của cực nam, rồi đến tin Varendo ra tay lần này… tất cả như những gọng kìm siết dần quanh nàng.
Tiếng mưa ngoài cung điện nặng hạt hơn, từng tiếng gõ lộp bộp vọng vào sảnh lớn, hòa cùng tiếng lửa nến cháy rì rào. Không ai trong số ba kỵ sĩ dám ngẩng đầu
Chaporia
Bình Luận (0)