Mà khi em gái ruột thật sự đứng trước mặt, anh ta lại là người đầu tiên bảo cô xin lỗi.
Lục Cảnh Thần bỗng giơ tay tát mạnh vào mặt mình.
Chát.
Âm thanh vang lên rất rõ trong sảnh.
Tống Uyển giật mình nhìn anh ta.
“Cảnh Thần…”
Anh ta cúi đầu, giọng khàn đặc:
“Con sai rồi.”
Nhưng người cần nghe lời xin lỗi ấy không có ở đây.
Mặt gương cuối cùng cũng vỡ hoàn toàn.
Tôi bước ra từ trong ánh sáng đỏ.
Chiếc áo khoác đen trên người rách vài đường.
Sắc mặt hơi trắng.
Nhưng ánh mắt lại sáng hơn trước.
Trì Dã lập tức bước tới.
“Cục trưởng?”
Tôi xua tay.
“Không ch//ết được.”
Anh ta thở phào.
“Vậy còn…”
Tôi nhìn Lục Vãn Vãn.
Chiếc vòng ngọc trên tay cô ta đã vỡ thành bột trắng.
Khí đen quanh người cũng biến mất hơn nửa.
Nhưng trên cổ tay cô ta hiện lên một vòng vết bầm tím.
Đó là dấu ấn của tà thuật.
Không xóa được.
Tôi nói:
“Bắt người.”
Đội viên áo đen lập tức tiến lên.
Lục Vãn Vãn hoảng s//ợ giãy giụa.
“Các người làm gì?”
“Ba!”
“Mẹ!”
“Anh!”
“Cứu con!”
Cô ta gọi ba người nhà họ Lục theo bản năng.
Nhưng lần này, không ai bước tới.
Tống Uyển che miệng khóc.
Lục Hoài Sơn quay mặt đi.
Lục Cảnh Thần nhắm mắt.
Lục Vãn Vãn cuối cùng cũng hiểu.
Tất cả những thứ cô ta dựa vào, trong khoảnh khắc mệnh bị trả lại, đều đã không còn.
Cô ta gào lên:
“Huyền Âm!”
“Cô không thể đối xử với tôi như vậy!”
“Tôi cũng là nạn nhân!”
Tôi bước đến trước mặt cô ta.
“Cô từng là nạn nhân.”
“Nhưng bảy ngày trước, khi cô đào mộ lấy vòng, cô đã chọn trở thành đồng phạm.”
“Cục sẽ điều tra rõ.”
“Người nào đáng xử, không ai chạy được.”
Lục Vãn Vãn bị đưa đi.
Tiếng khóc của cô ta xa dần.
Biệt thự Lục gia cuối cùng cũng yên tĩnh.
Chương 6: Muộn rồi
Sau khi sự kiện kết thúc, đội số một bắt đầu thu dọn hiện trường.
Gương vỡ được niêm phong.
Khí đen còn sót lại bị thu vào bình trấn tà.
Phòng ngủ của Lục Vãn Vãn bị kiểm tra ra hơn ba mươi món đồ cổ có âm khí.
Trong đó có mười hai món lấy từ mộ.
Bảy món từng dùng trong nghi thức đổi mệnh.
Ba món có dính m//áu.
Chu đại sư nhìn danh sách mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Nếu không phải Huyền đội trưởng ở đây, qua đêm nay, nhà họ Lục e là…”
Ông ta không nói hết.
Nhưng ai cũng hiểu.
Qua đêm nay, người nhà họ Lục không ch//ết thì cũng bị mượn mệnh đến tàn.
Tống Uyển ngồi trên sofa, sắc mặt tái nhợt.
Bà nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng khàn giọng nói:
“Huyền Âm…”
“Mẹ xin lỗi.”
Tôi đang lau kiếm gỗ đào.
Nghe vậy, động tác không dừng.
Bà khóc nói tiếp:
“Mẹ thật sự không biết.”
“Mẹ không biết con đã chịu nhiều khổ như vậy.”
“Mẹ cũng không biết Vãn Vãn…”
Tôi ngẩng đầu nhìn bà.
“Bà không cần lặp lại.”
“Không biết không phải lá chắn miễn tội.”
Tống Uyển như bị nghẹn lại.
Lục Hoài Sơn bước tới, dáng vẻ già đi rất nhiều.
“Huyền Âm.”
“Ba mẹ sẽ bù đắp cho con.”
“Phòng của con đã chuẩn bị xong.”
“Sau này con muốn gì, nhà họ Lục đều cho con.”
Tôi cất kiếm vào vali.
“Không cần.”
Lục Hoài Sơn vội nói:
“Con vẫn còn giận?”
Tôi nhìn ông.
“Lục tiên sinh.”
“Ông hiểu lầm rồi.”
“Tôi không giận.”
“Tôi chỉ không cần.”
Sắc mặt ông trắng đi.
Lục Cảnh Thần đứng bên cạnh, cuối cùng cũng mở miệng:
“Huyền Âm, lúc trước là anh không đúng.”
“Anh không nên chưa hỏi rõ đã ép em xin lỗi.”
“Anh…”
Tôi đóng vali lại.
Tiếng khóa đồng vang lên rất nhẹ.
Nhưng lại khiến lời của anh ta dừng hẳn.
Tôi nói:
“Lục Cảnh Thần.”
“Anh bảo vệ Lục Vãn Vãn mười bảy năm, đó là lựa chọn của anh.”
“Anh không tin tôi, cũng là lựa chọn của anh.”
“Người trưởng thành phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.”
Anh ta đỏ mắt.
“Vậy anh phải làm gì em mới chịu tha thứ?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng cảm thấy câu hỏi này thật kỳ lạ.
“Vì sao anh cảm thấy tôi nhất định phải tha thứ?”
Lục Cảnh Thần cứng đờ.
Tôi nói:
“Không phải cứ xin lỗi là sẽ được tha thứ.”
“Cũng không phải cứ có quan hệ m//áu mủ là có quyền làm tổn th//ương rồi yêu cầu người khác bỏ qua.”
“Anh muốn nhẹ lòng, đó là chuyện của anh.”
“Tôi không có nghĩa vụ giúp anh.”
Lục Cảnh Thần không nói được nữa.
Trì Dã bước tới, thấp giọng hỏi:
“Cục trưởng, Trần Tú Lan đã tìm được.”
Tôi quay đầu.
“Ở đâu?”
“Trong một viện dưỡng lão tư nhân dưới tên Lục Vãn Vãn.”
“Bà ta bị liệt nhiều năm, nhưng ý thức vẫn tỉnh.”
“Đội ba đã khống chế.”
Tôi gật đầu.
“Đưa về cục.”
Tống Uyển đột nhiên đứng dậy.
Chaporia
Bình Luận (0)