Bầu trời đêm tĩnh lặng bao trùm ngôi làng nhỏ. Những ngọn đuốc lập lòe trên tường gỗ, hắt ánh sáng yếu ớt xuống con đường đất. Bên ngoài cổng, Kragor cùng đội Iron Fang đứng chờ, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.
"Hắn ta thực sự muốn hợp tác cùng với con người à?" đoàn trưởng Iron Fang—Sir Garron hỏi nhỏ. Aaron không đáp, chỉ chăm chú nhìn về phía cổng làng.
Bên trong, dân làng đã tập trung lại, thì thầm với nhau. Tin tức về cuộc gặp gỡ tối nay lan nhanh như lửa cháy trên cánh đồng khô cằn.
Trưởng làng, một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm, chậm rãi bước ra. Ông ta đã từng nói chuyện với Kragor trước đây, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chính thức đối mặt với toàn thể dân làng.
"Ngươi muốn gì?" Trưởng làng cất giọng, không quá gay gắt nhưng đầy thận trọng.
Kragor bước lên, đôi mắt sắc bén quét qua những gương mặt đang chờ đợi câu trả lời.
"Hợp tác."
Tiếng bàn tán lập tức dấy lên, vài người lắc đầu, vài kẻ thì siết chặt nắm tay. Kragor không để ý đến phản ứng của họ. Hắn đã dự đoán trước điều này.
"Không thể nào! Chính bọn chúng đã cướp bóc lương thực của chúng ta!" Một người hét lên.
"Vậy các ngươi định làm gì?" Kragor hỏi, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Rút vào thành phố lớn? Các ngươi nghĩ bọn họ sẽ mở cổng cho dân thường như các ngươi sao? Ngay bây giờ, tất cả thành phố lớn đều đã ban lệnh cấm xuất nhập. Các ngươi chẳng thể chạy đi đâu cả."
Dân làng im lặng.
"Ngươi đang đe dọa chúng ta?" Một người khác lên tiếng, nhưng lần này giọng anh ta có chút do dự.
"Không." Kragor nhìn thẳng vào trưởng làng. "Ta đang nói sự thật. Và sự thật là, chiến tranh sắp đến."
Trưởng làng cau mày. "Ngươi nghĩ ta không biết điều đó sao?"
"Vậy thì ngươi cũng biết rằng nếu ngôi làng này bị tấn công, vương quốc sẽ không cứu các ngươi."
Lời nói của Kragor rơi xuống như một nhát búa giáng vào lòng dân làng. Ai cũng biết điều đó, nhưng không ai dám thừa nhận.
"Các ngươi cần một lực lượng vũ trang mạnh mẽ để có cơ hội sống sót." Kragor tiếp tục, ánh mắt sắc như dao. "Và đó là lý do ta ở đây."
Trưởng làng nhìn hắn hồi lâu. Cuối cùng, ông ta quay sang Aaron.
"Cậu tin hắn sao?"
Aaron không lập tức trả lời. Nhưng rồi cậu chậm rãi gật đầu.
"Tạm thời."
Im lặng kéo dài. Cuối cùng, trưởng làng thở dài, ra hiệu cho dân làng lùi lại.
"Cánh cổng này sẽ không đóng với các ngươi. Nhưng nếu các ngươi phản bội lòng tin này, ta nghĩ ngươi cũng rõ."
Kragor khẽ gật đầu. Làm như vậy thì không hề được lợi ích gì, nếu muốn phá hủy làng này hắn đã làm từ lâu.
Không khí trong làng vẫn còn nặng nề. Những ánh mắt dè chừng vẫn dán chặt vào Kragor, như thể chỉ cần hắn có một động thái bất thường, họ sẽ lập tức rút lui.
Kragor khoanh tay trước ngực, không hề nao núng. "Ta biết các ngươi vẫn chưa tin tưởng ta." Giọng hắn trầm, nhưng mạnh mẽ. "Nhưng hãy nghe rõ điều này—trong suốt hơn một năm qua, chưa một người dân nào trong làng này chết dưới tay orc cả."
Một số người khẽ liếc nhau, nhưng không ai lên tiếng phản bác.
"Thu thuế lương thực không phải là điều ta muốn làm." Hắn tiếp tục, ánh mắt lướt qua những khuôn mặt đang lắng nghe. "Nếu không có đủ lương thực, bọn troll và đám orc trẻ tuổi sẽ mất kiểm soát. Khi đó, các ngươi sẽ không còn đối mặt với việc mất đi gia súc, mà là mạng sống của chính mình."
Lời nói của hắn rơi xuống như một nhát búa, làm những kẻ đang tức giận cũng phải im lặng. Hắn không biện hộ, cũng không tìm cách khiến họ cảm thấy tốt hơn. Hắn chỉ nói sự thật.
Kragor nhìn thẳng vào trưởng làng. "Vậy nên, ta có một đề nghị."
Trưởng làng nhíu mày. "Đề nghị?"
Kragor gật đầu. "Ta sẽ lập một ngôi làng sát bên. Không còn chuyện lén lút trộm cắp, không còn xung đột vô nghĩa. Hai tộc sẽ cùng hỗ trợ lẫn nhau—chúng ta săn bắt, các ngươi trồng trọt. Nếu có quái vật hay cướp bóc, ta sẽ bảo vệ các ngươi."
Những lời này khiến dân làng xôn xao. Một số người phản ứng ngay lập tức với sự hoài nghi, nhưng cũng có vài ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
Trưởng làng im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, ông ta nhìn thẳng vào Kragor, không che giấu sự cân nhắc trong ánh mắt.
"Nếu ngươi giữ lời." Ông ta chậm rãi nói. "Thì ta nghĩ mọi người đều đồng ý."
Mọi thứ diễn ra suôn sẻ một cách đáng kinh ngạc. Dù ban đầu còn hoài nghi, trưởng làng vẫn hy vọng Kragor có thể giữ lời hứa, và có đủ sức mạnh để lãnh đạo tộc nhân của mình không đi chệch hướng. Một liên minh giữa con người và orc—nghe thì nghịch lý, nhưng bằng cách nào đó, nó lại đang dần trở thành hiện thực.
Sáng hôm sau, đúng như ước định, Kragor dẫn toàn bộ tộc nhân của mình di dời đến vùng đất sát bên làng. Những orc vốn từng là mối đe dọa giờ đây lại xuất hiện giữa ban ngày, không phải để cướp bóc, mà để xây dựng. Tiếng búa vang lên, những tấm gỗ dựng thành khung nhà, từng nhóm nhỏ bận rộn đào đất, chặt cây, sắp xếp nơi ở.
Aaron và nhóm Iron Fang vẫn ở lại giám sát, nhưng không ai trong số họ giấu được sự kinh ngạc. Những gì họ từng tin tưởng—rằng orc chỉ là lũ quái vật hoang dại, sống dựa trên bản năng và bạo lực—đang bị đập tan ngay trước mắt.
"Chẳng phải chúng ta đang giúp quái vật xây nhà sao?" Một thành viên Iron Fang thì thầm, giọng vẫn chưa hết ngỡ ngàng.
"Có lẽ." Aaron đáp, ánh mắt nhìn về phía Kragor, kẻ đang vác trên vai một khúc gỗ lớn, chỉ huy tộc nhân với một sự dứt khoát và điềm tĩnh đến đáng sợ. "Hoặc...
chúng ta đã sai ngay từ đầu, họ không phải quái vật."
Dân làng dường như cũng cảm nhận được điều đó. Ban đầu còn do dự, nhưng khi thấy những mạo hiểm giả bắt tay vào hỗ trợ, một số người cũng chậm rãi tiến đến. Họ bắt đầu giúp đỡ—khiêng ván gỗ, đưa nước cho những orc đang làm việc, hoặc chỉ đơn giản là đứng xem, nhưng không còn ánh mắt sợ hãi như trước.
Kragor cắm chặt cây cọc xuống đất, cảm nhận sức nặng của gỗ thô giữa lòng bàn tay chai sạn. Mùi đất mới trộn lẫn với mồ hôi, những âm thanh bận rộn của tộc nhân xung quanh—tiếng búa gỗ nện vào nhau, tiếng nói chuyện trao đổi về kế hoạch xây dựng—tất cả tạo thành một giai điệu kỳ lạ mà hắn chưa từng nghĩ sẽ có ngày được nghe.
Một nhóm dân làng đến gần, mang theo vài túi nước và một ít bánh mì. Một người phụ nữ lớn tuổi do dự một lúc rồi đưa cho Kragor. Hắn nhận lấy, ánh mắt hiện lên chút ngạc nhiên. "Cảm ơn." Hắn nói, đơn giản nhưng chân thành.
"Nếu các người thực sự muốn giúp, thì ít nhất cũng nên ăn một chút." Người phụ nữ mỉm cười. "Không thể làm việc khi bụng đói."
Ở góc khác, một vài thành viên Iron Fang cũng đang trò chuyện với các orc. Một chiến binh orc vạm vỡ dùng tay không bẻ một tảng đá lớn thành từng khối nhỏ để làm nền nhà, khiến một dân làng trẻ tuổi trợn tròn mắt.
"Chết tiệt, sức mạnh này… Hắn có phải là Orc Thủ Lĩnh không đấy?" Cậu thanh niên lẩm bẩm.
"Nếu là cấp bậc thủ lĩnh, cậu nghĩ chúng ta có thể đứng đây trò chuyện à?" Lyra bật cười.
"Thực ra là hắn đang cùng chúng ta dựng nhà, chứ không phải vung rìu chém giết nên đừng bận tâm." Một con orc kế bên cười lớn.
Sir Garron đứng khoanh tay, nhìn khung cảnh trước mắt. Ông chưa từng nghĩ sẽ có ngày thấy orc và con người cùng nhau xây dựng một ngôi làng, nhưng bằng cách nào đó, điều này lại đang thực sự xảy ra. Ông liếc nhìn Kragor—một chiến binh từng bị săn đuổi, từng chứng kiến đồng bào của mình bị tàn sát, nhưng vẫn kiên trì bám lấy tia hi vọng sống sót.
"Kragor." Garron chậm rãi lên tiếng. "Ngươi có nghĩ… các ngươi là tộc orc cuối cùng của vương quốc Eldoria không?"
Kragor lặng người.
Câu hỏi ấy cứa vào lòng hắn như một vết thương không thể lành. Hắn đã thấy quá nhiều tộc nhân gục ngã, đã chứng kiến những bộ tộc nhỏ bé bị xóa sổ trong biển lửa. Hắn từng căm ghét chính mình vì đã quá yếu đuối, vì không thể làm gì ngoài bỏ chạy. Nhưng ít nhất, hắn vẫn còn lại những người này—những chiến hữu vẫn đang cùng hắn dựng nên một tương lai mới, dù là mong manh.
"Có lẽ thế." Kragor đáp. "Nhưng dù chỉ còn một người, ta vẫn sẽ chiến đấu để chúng ta không biến mất khỏi thế giới này."
Aaron đứng bên cạnh, lắng nghe từng lời. Trước đây, cậu luôn nghĩ rằng NPC chỉ là những hình nộm vô tri, sống trong những đoạn kịch bản được lập trình sẵn. Thế nhưng, thế giới này phức tạp hơn cậu tưởng.
Cậu đã chứng kiến Iron Fang không màng tính mạng để cứu lẫn nhau, đau đớn khi mất đi đồng đội, và chia sẻ những ước mơ, hoài bão như những con người thực sự. Từng người một đều có cá tính riêng, có mong muốn và mục tiêu của riêng mình—giống như thế giới thực mà cậu từng sống.
Thế nhưng, Aaron vẫn giữ định kiến rằng những tộc quái vật cấp thấp chỉ là những kẻ hoang dại, sinh ra để bị săn giết, để trở thành kinh nghiệm và trang bị cho kẻ mạnh. Nhưng khi gặp Kragor, khi lắng nghe hắn nói, khi thấy những gì hắn đã làm để bảo vệ tộc nhân mình—cậu bắt đầu dao động.
Phải chăng, không chỉ những chủng tộc cao cấp mới có suy nghĩ và lý tưởng riêng biệt?
Có lẽ, ngay cả những sinh vật mà con người từng xem là "quái vật thấp kém" cũng có lý tưởng, cũng có khát vọng sống như bao loài khác.
Chaporia
Bình Luận (0)