Lạc vào thế giới game bị ruồng bỏ/Chapter 31: Thoát hiểmChapter 31: Thoát hiểm
20px

Sir Garron siết chặt thanh trường kiếm, bước từng bước lên cây cầu đầy rêu phong. Cơn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi thở chết chóc của thung lũng. Ở đầu bên kia, Wraith Knight nhấc thanh đại kiếm khỏi mặt đất, tấm áo choàng tả tơi phất phơ trong không khí.

Aaron và những người còn lại nín thở quan sát. Họ không thể can thiệp—đây là trận chiến một chọi một. Nếu Sir Garron thua, tất cả sẽ mắc kẹt ở đây, đối mặt với lũ undead đang rình rập phía sau.

"Hãy sẵn sàng, Hiệp sĩ." Giọng nói trầm thấp của Wraith Knight vang vọng.

Sir Garron không trả lời, chỉ giơ kiếm lên ngang tầm mắt, tư thế hoàn hảo như một chiến binh lão luyện. Trong tích tắc, không gian dường như đông cứng lại.

—ẦM!

Wraith Knight lao đến như một cơn cuồng phong, thanh đại kiếm vung xuống mang theo luồng ma khí đen kịt. Sir Garron xoay người né sang một bên, nhưng ngay lập tức, hắn nhận ra sức ép kinh khủng từ nhát chém—mặt đất dưới chân nứt toác, từng mảnh đá vỡ vụn rơi xuống vực sâu.

"Nhanh quá!" Elyndra thì thầm, bàn tay vô thức đặt lên cung tên.

Nhưng Sir Garron vẫn bình tĩnh. Ông xoay kiếm đâm thẳng vào phần giáp ngực của Wraith Knight, nhưng đúng lúc đó, bộ xương hiệp sĩ vặn mình, dùng phần chuôi kiếm đập mạnh vào cạnh sườn Sir Garron, khiến ông loạng choạng lùi lại.

"Hắn ta vẫn giữ được bản năng chiến đấu khi còn sống..." Lyra lẩm bẩm, lo lắng siết chặt cây trượng.

Wraith Knight không cho Sir Garron cơ hội nghỉ ngơi. Nó tiếp tục áp sát, liên tục vung kiếm bằng tốc độ đáng kinh ngạc. Sir Garron chặn được vài đòn, nhưng mỗi lần va chạm, lực từ thanh kiếm khổng lồ kia khiến cánh tay ông tê rần.

—Keng! Keng! KENG!

Sir Garron trượt chân, suýt nữa mất thăng bằng.

"Chết tiệt, nó quá mạnh..." Aaron nghiến răng.

Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Sir Garron lóe lên một tia quyết đoán. Ông nghiêng người né một nhát chém hiểm hóc, rồi đột ngột buông lỏng thanh kiếm.

"Gì...?" Ilya tròn mắt.

Trong khoảnh khắc Wraith Knight bị bất ngờ vì động tác kỳ lạ của đối thủ, Sir Garron nhanh như chớp lao sát vào người nó, sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình thúc mạnh khuỷu tay vào phần giáp cổ.

—RẮC!

Một vết nứt xuất hiện trên bộ giáp của Wraith Knight. Nó lùi lại một bước, nhưng chưa kịp phản ứng, Sir Garron đã chụp lấy thanh kiếm của mình và xoay tròn, chém thẳng vào khe hở vừa tạo ra.

—Xoẹt!

Thanh kiếm cắt xuyên qua lớp giáp, phá vỡ lõi ma lực bên trong bộ xương. Ánh sáng xanh trong hốc mắt Wraith Knight nhấp nháy một lần, rồi tắt lịm.

—RẦM!

Cơ thể khổng lồ của nó đổ sập xuống, từng mảnh giáp rơi lả tả trên mặt đất.

Sir Garron đứng yên, thở gấp. Trận chiến kết thúc.

Cả nhóm sững sờ trong giây lát, rồi vỡ òa trong sự kinh ngạc và nhẹ nhõm.

"Ôi trời ơi! Ngài làm được rồi!" Ilya reo lên.

"Không hổ danh là chỉ huy của Iron Fang!" Lyra cười lớn, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên sự thán phục.

Sir Garron không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt thanh đại kiếm của Wraith Knight.

"Một thanh kiếm ma thuật..." Ông lẩm bẩm, quan sát những ký tự cổ khắc trên lưỡi kiếm.

Ngay lúc đó, giọng nói cuối cùng của Wraith Knight vang lên, yếu ớt nhưng đầy sự thanh thản:

"Ngươi... xứng đáng. Hãy tiếp tục con đường của mình, hiệp sĩ nhân tộc..."

Sau đó, cơ thể nó hoàn toàn tan biến, để lại một viên ngọc ma thuật màu xanh lơ lửng trên mặt đất.

Aaron tiến lên nhặt nó lên, đôi mắt lóe lên sự tò mò:

—"Đây có thể là chìa khóa để tiến vào sâu hơn trong thung lũng..."

Nhưng chưa kịp bàn luận thêm, cả nhóm chợt cảm nhận được một luồng tử khí khác đang di chuyển về phía họ. Lũ undead phía sau đã bắt đầu đuổi đến!

Sir Garron nắm chặt thanh kiếm mới, quay đầu lại nhìn đồng đội của mình.

"Làm tốt lắm, Đội Trưởng!" Aaron hét lên.

"Đi thôi! Chúng ta không có thời gian!"

Cả đội nhanh chóng băng qua cây cầu. Khi vừa đến bờ bên kia, Elyndra bắn một mũi tên lửa vào phần giữa cầu— BÙM!

Cây cầu đá gãy đôi, chặn đứng lũ undead vừa đuổi kịp đằng sau!

Tất cả thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán.

"Chúng ta... thoát rồi." Lyra thì thầm, tay vẫn run rẩy vì căng thẳng.

Sir Garron cười mệt mỏi, chống kiếm xuống đất. "Giờ thì, tìm đường thoát chỗ chết tiệt này nào."

Cơn Cuồng Nộ Giữa Bóng Tối

Không có thánh thuật bảo vệ, tử khí trong thung lũng như những sợi xích vô hình quấn chặt lấy cơ thể từng thành viên Iron Fang. Nó len lỏi qua từng kẽ hở giáp trụ, thấm vào da thịt, khiến cơn mệt mỏi dần trở thành cơn giận dữ vô cớ.

Aaron cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn bình thường, hơi thở nặng nề như lửa nóng rực trong lồng ngực. Cậu nghiến răng, đôi mắt ánh lên tia đỏ khi vung Huyết Trảm chém xuống một undead kỵ sĩ đang lao tới. Thanh đại kiếm nhuốm máu vạch một đường tàn khốc giữa bóng tối, chẻ đôi bộ giáp rỉ sét lẫn xương trắng bên trong.

"Chết đi!" Aaron gầm lên, tiếp tục vung kiếm như một cỗ máy giết chóc, không còn để ý đến chiến thuật hay phòng thủ.

Không chỉ cậu—Selene, người luôn lặng lẽ và trầm ổn, giờ đây cũng lao vào giữa kẻ địch với những đường dao sắc bén không chút do dự. Reiner liên tục xả những đòn phép công kích cường độ cao hơn bình thường, bỏ qua chiến thuật tiết kiệm ma lực thường ngày. Kaitlyn, với khẩu súng ma thuật trong tay, không còn duy trì nhịp bắn ổn định như trước mà liên tục xả ra những loạt đạn ma pháp dày đặc, mỗi viên đạn nổ tung như thể phản ánh cơn cuồng nộ bên trong cô.

Chỉ có Sir Garron là vẫn giữ được lý trí, dù ông cũng đang chiến đấu mãnh liệt hơn. Thanh kiếm mới trong tay ông tỏa ra một thứ ánh sáng lạ, u ám và lạnh lẽo mỗi khi nó cắt qua xác thịt undead.

Không ai trong nhóm để ý đến điều đó.

Chỉ khi Lyra và Ilya phục hồi đủ ma lực, kích hoạt lại Thánh Thuật Bảo Vệ, màn sương tử khí bao quanh họ mới tan biến. Một luồng ánh sáng chói lọi quét qua chiến trường, xua đi hơi thở chết chóc đang bám lấy cơ thể họ.

"Mọi người dừng tay!" Ilya hét lên, giọng cô đột ngột kéo họ về thực tại.

Cơn cuồng nộ trong mắt từng người dần dịu lại. Aaron lùi lại một bước, thở dốc. Cậu cảm nhận được cơn tê dại ở đầu ngón tay—cơn khát máu vừa rồi không hoàn toàn xuất phát từ cậu… mà dường như nó đến từ một thứ gì đó khác.

Họ nhìn nhau, nhận ra rằng ai nấy đều đang run nhẹ. Không phải vì sợ hãi… mà vì những gì họ vừa làm.

Không biết vì lý do gì, suốt hai tiếng tiếp theo, thung lũng không còn xuất hiện kẻ địch. Dù đã có vài con rồng thây ma bay ngang trên bầu trời, chúng cũng không hề để mắt đến nhóm Iron Fang.

Cứ thế, họ tiến về lối ra thung lũng tử thần trong sự im lặng kỳ lạ.

Khi ánh sáng cuối cùng của thung lũng tử thần khuất sau lưng, cả nhóm mới thực sự cảm nhận được cảm giác nhẹ nhõm. Không còn mùi tử khí nồng nặc, không còn những cặp mắt trống rỗng của lũ undead, chỉ còn gió lùa qua những rặng cây, mang theo mùi hương của đất và cỏ xanh.

"Chúng ta... thực sự đã thoát rồi." Dain thở phào, buông lỏng đôi vai căng cứng.

Aaron quay đầu nhìn lại, chỉ thấy màn sương xám dày đặc che phủ con đường họ vừa đi qua. Cảm giác như nó đang chực chờ nuốt chửng bất cứ ai dám quay lại.

"Mọi người ổn chứ?" Sir Garron cất tiếng hỏi, ánh mắt nghiêm nghị quét qua từng người.

Lyra gật đầu, dù khuôn mặt vẫn tái nhợt sau khi hao tổn quá nhiều ma lực. Ilya cũng vậy, mồ hôi thấm đẫm trên trán nhưng cô vẫn cố nở một nụ cười nhẹ.

"Ổn cả... nhưng có lẽ chúng ta cần nghỉ một lát." Ilya nói, giọng hơi khàn.

Kaitlyn, người đã giữ vị trí yểm trợ từ xa suốt trận chiến, thả lỏng cánh tay đang tê cứng vì giương cung quá lâu. Reiner kiểm tra lại số lượng ma lực còn lại trong tinh thể pháp thuật của mình.

Dain, dù kiệt sức sau khi sử dụng "Giai Điệu Vĩnh Hằng", vẫn cố tấu lên một khúc nhạc nhẹ nhàng để giúp mọi người trấn tĩnh.

"Cả đội đã làm rất tốt." Sir Garron khẽ nói, ánh mắt đầy tự hào.

Tuy nhiên, Aaron nhận thấy một điều lạ. Sir Garron—người luôn mạnh mẽ và vững vàng như một tảng đá—lại đang siết chặt thanh kiếm mới một cách vô thức.

Trong khoảnh khắc thoáng qua, Aaron có thể thề rằng mình đã thấy một thứ gì đó trên thanh kiếm—một ánh sáng u ám nhợt nhạt chạy dọc theo các cổ tự, như thể nó vừa hấp thụ một thứ gì đó.

Nhưng khi cậu chớp mắt, tất cả đã biến mất.

"Chắc mình đang tưởng tượng..." Aaron tự trấn an, nhưng một cảm giác bất an vẫn len lỏi trong tâm trí cậu.

Họ chưa biết rằng, những gì họ mang ra khỏi thung lũng tử thần không chỉ có cảm giác hồi hộp và các trận chiến kinh hoàng—mà còn là một bóng tối chưa rõ hình hài, đang chờ thời cơ để thức tỉnh...

Xa xa, một cái bóng lặng lẽ quan sát từ sâu trong thung lũng, đôi mắt trống rỗng phát sáng trong màn đêm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...