Sau khi chia tay đội Iron Fang, Aaron và Elyndra không nghỉ ngơi quá lâu. Mục tiêu thật sự của họ khi đến thành phố Laz giờ mới chính thức bắt đầu.
Tại một góc vắng trong quán trọ, Elyndra ngồi tựa vào tường, lau lưỡi dao găm của mình bằng một mảnh vải thô. Ánh mắt cô liếc sang Aaron, người đang chăm chú lật qua những mảnh giấy ghi chú mà cậu đã tự tay viết từ trước—thông tin về các NPC cũ của Elysium's Dream, những người từng là đồng đội thân thiết khi Aaron còn là người chơi cấp cao.
Trong số đó, Sleiph—một NPC hỗn thú với thân phận bí ẩn và sức mạnh vượt trội—luôn là một trong những người cậu lo lắng nhất.
"Nếu cô ấy còn sống và ở gần chiến trường... với bản chất hỗn thú, cô ấy có thể bị loài người xem là hiểm họa. Mình phải tìm được cô ấy trước."
Aaron đứng dậy, ánh mắt quyết đoán.
"Bước đầu tiên là tham gia quân đội hoàng gia. Nếu Sleiph thực sự đang ở đây, rất có thể cô ấy đã đầu quân cho Eldoria."
Elyndra nhướn mày.
"Tham gia quân đội? Cậu nghiêm túc à? Làm lính mới ấy? Với cái sức mạnh đó?"
Aaron nhún vai.
"Không còn cách nào khác. Nếu đột nhập hay tiếp cận bất hợp pháp, mình sẽ bị xem là gián điệp—thậm chí giết ngay tại chỗ. Đi theo đường chính là con đường duy nhất an toàn... và hợp lý."
Việc đăng ký vào quân đội hoàng gia không khó, nhưng cũng chẳng đơn giản. Dù thành phố Laz đang rục rịch chiến tranh và lệnh tuyển quân mở rộng khắp nơi, nhưng hệ thống vẫn nghiêm ngặt: mọi người mới đều phải bắt đầu từ giai đoạn tân binh, tham gia huấn luyện cơ bản kéo dài ít nhất vài tuần trước khi được phân phối vào các đơn vị.
Sáng hôm sau, hai người có mặt tại trạm đăng ký quân sự phía nam thành phố. Trạm này lúc nào cũng đông người—phần lớn là dân thường muốn đổi đời, nông dân, thợ rèn, kẻ lang thang... tất cả đều tụ lại, ôm lấy hy vọng được bảo vệ, hoặc ít nhất có cơm ăn áo mặc giữa thời thế hỗn loạn.
Cán bộ tuyển quân là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt cau có và ánh mắt sắc như dao cạo. Ông ta nhìn Aaron từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở vết sẹo nhỏ gần cổ tay và tấm thẻ đồng mạo hiểm giả vừa được cấp.
"Tên?"
"Aaron."
"Tuổi?"
"Mười chín."
"Nghề nghiệp?"
"...Chiến binh. Nhưng cũng có thể dùng rìu và kiếm đơn."
Ông ta gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.
"Không cần khoe khoang. Tất cả vào đây đều là 'lính mới', hiểu chứ? Chuẩn bị tinh thần bị dập mấy chiếc răng trước khi học được cách chào đúng quy cách đi."
Aaron gật đầu không phản đối. Cậu hiểu rất rõ những thứ như danh vọng, sức mạnh hay kỹ năng từng có ở thế giới cũ đều vô nghĩa ở đây. Trong mắt quân đội, cậu chỉ là một tên nhóc chưa qua huấn luyện.
Elyndra cũng đăng ký ngay sau đó. Cô dùng một tên giả và giấu đi phần lớn năng lực thật, chỉ khai là "cận chiến linh hoạt, ưu tiên đột nhập và ám sát".
Cả hai nhận được lịch báo danh huấn luyện: 7 ngày sau tại doanh trại phía đông.
Đêm hôm ấy, khi Laz dần chìm trong ánh đèn và tiếng nhạc rộn ràng của các quán rượu, Aaron đứng một mình trên ban công quán trọ. Ánh mắt cậu dõi về phía hoàng cung cao vút nơi trung tâm thành phố—một biểu tượng quyền lực và cũng là nơi có thể đang giữ lấy số phận của một người bạn cũ.
"Sleiph... không biết cô ấy có còn giữ lời hứa khi xưa? Hay còn nhớ chính mình không?"
Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng bước chân nhẹ nhàng của Elyndra từ phía sau.
"Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy. Nhưng cậu cũng nên chuẩn bị tâm lý... có thể Sleiph không còn là người cậu từng biết nữa."
Aaron không quay lại, chỉ nắm chặt tay.
"Dù vậy, tôi vẫn phải biết sự thật."
Gió thổi mạnh hơn, cuốn bay tấm áo choàng nhẹ sau lưng cậu. Xa xa, những hồi trống chiến tranh bắt đầu vang lên từ các cổng thành—dấu hiệu rõ ràng rằng thời khắc đại chiến đang tiến gần từng ngày.
Cả hai rời khỏi quán trọ trong ánh chiều nhạt dần, bước chân họ hướng về một khu phố nhỏ nằm phía tây thành Laz—nơi ít nhộn nhịp hơn so với khu trung tâm, nhưng lại ẩn chứa những bí mật và mối quan hệ sâu sắc hơn bất kỳ lâu đài nguy nga nào. Elyndra không nói gì suốt quãng đường, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý khi Aaron hỏi đích đến. Cậu biết Elyndra đang chuẩn bị một điều bất ngờ, nhưng không ngờ được bất ngờ ấy lại là... một mảnh ký ức sống động từ quá khứ xa xăm.
Tấm biển bằng đồng thô treo lủng lẳng bên trên cửa gỗ đã tróc sơn: "Lửa & Rượu".
Ngay khi bước vào, mùi khói thuốc lá hòa quyện với hương rượu mạnh ngập tràn trong không khí. Tiếp tân là một thiếu nữ tai dài, chắc là bán tinh linh, liếc nhìn Elyndra một cái liền tròn mắt ngạc nhiên. Không nói một lời, cô quay người chạy vào trong, và chỉ vài giây sau, tiếng bước chân nặng nề và tiếng gầm quen thuộc vang lên:
"Elyndra! Cái tên tinh linh thích lang thang kia, cuối cùng cũng mò về rồi à?"
Từ phía sau quầy rượu, một người lùn thấp đậm, râu bạc rối tung, gương mặt hồng hào vì hơi men nhưng ánh mắt lại sắc như dao thép, lao ra như một cơn lốc.
"Baldor!" Elyndra cười rạng rỡ, gật đầu chào ông như một người thân lâu ngày gặp lại.
Nhưng khi Baldor quay sang Aaron, nụ cười ông khựng lại. Đôi mắt già nua mở to, lướt từ mái tóc đen rối đến gương mặt có chút quen thuộc, và dừng lại ở ánh mắt—ánh mắt từng khiến ông bất an lẫn nể trọng trong những ngày đỉnh cao của đại lục Arcadia.
"...Không thể nào... Không... Lẽ nào..." ông thì thào.
Aaron mỉm cười, chỉ nói một từ:
"Lâu rồi không gặp, Baldor."
Căn phòng riêng phía sau quán được đóng lại, cách âm tuyệt đối. Chỉ còn lại tiếng rượu rót và tiếng thở đầy cảm xúc.
"Zero. Ngươi là Zero thật sao? Thằng nhóc lắm yêu cầu đó... ngươi không chết?"
Aaron gật đầu, đưa ra một bình rượu có hình hoa khắc tinh xảo. "Ta mang theo thứ này... biết chắc ông sẽ nhận ra ta."
"Hoa Anh Đào." Baldor thì thầm, rồi bật cười lớn đến mức Elyndra phải bịt tai.
"Chỉ có một kẻ điên mới đem loại rượu chỉ có ở đỉnh Frostvale đến cho ta, chỉ để đổi lấy việc ta làm thêm một bản sao vũ khí cho riêng mình! Ngươi chính là kẻ điên đó, Zero!"
Khi xưa, Baldor không đơn thuần chỉ là một thợ rèn—ông là người duy nhất mà Aaron, trong vai Zero, thật sự tin tưởng khi cần chế tạo trang bị cho các trận chiến sinh tử trong Elysium's Dream. Không giống những thợ rèn bình thường chỉ cần bản vẽ và nguyên liệu, Baldor có một thói quen đặc biệt: luôn yêu cầu gấp đôi số nguyên liệu cần thiết. Với bất kỳ ai khác, đó là hành vi bóc lột trắng trợn. Nhưng với Baldor, đó là nguyên tắc bất di bất dịch—một nửa nguyên liệu dùng để rèn trang bị cho khách, nửa còn lại để ông chế tạo bản sao cho chính mình.
"Ta không tin thứ gì ta chưa từng tự tay sử dụng trong chiến đấu!" – Baldor từng tuyên bố như thế khi bị Elyndra cằn nhằn chuyện hao tốn tài nguyên.
Tuy nhiên, chính vì sự khắt khe đó mà vũ khí do ông chế tạo đạt đến một đẳng cấp vượt trội—cứng cáp, cân bằng, và đặc biệt là có thể khắc rune ma thuật cao cấp mà ít ai trong giới rèn vũ khí dám thử. Khả năng khắc rune của Baldor không đơn thuần là "thêm chỉ số"—mà là đánh thức linh hồn của vũ khí, khiến chúng như sống dậy cùng chủ nhân.
Nhưng để khiến Baldor chịu mở lòng và rèn đúng "tâm trạng", Aaron đã phải thực hiện một vụ giao dịch... đặc biệt.
Khi đó, chỉ duy nhất Aaron biết đến một loại rượu hiếm có tên "Hoa Anh Đào", được ủ từ cánh hoa mọc ở vùng cao nguyên Frostvale, nơi tuyết phủ quanh năm. Rượu có hương thơm ngọt dịu, nhưng hậu vị lại có chút cay nồng như ký ức chiến trận—một loại rượu khiến người lùn như Baldor say cả thể xác lẫn tinh thần.
"Nếu ngươi mang được rượu này tới, ta sẽ không lấy phần nguyên liệu bản sao. Giao kèo danh dự giữa hai kẻ điên!" – Baldor đã nói như vậy, cười sằng sặc và đập tay lên bàn rèn như thể vừa ra một hợp đồng không thể chối bỏ.
Và Aaron, với khả năng vượt xa người chơi thường, luôn tìm được một cách nào đó để mang loại rượu ấy đến. Những lần đến lò rèn của Baldor vì thế cũng trở thành những lần tụ hội ngắn ngủi nhưng đậm đà—vừa rèn vũ khí, vừa uống rượu, vừa cãi nhau chí chóe.
Thế rồi một ngày, Aaron biến mất khỏi thế giới đó. Tin tức cậu "chết" không rõ từ đâu lan ra, nhưng đủ để khiến Baldor gác lại lò rèn yêu quý của mình, rời khỏi vùng cao nguyên Ezur và bắt đầu một hành trình lang bạt—không mục đích, không điểm dừng, chỉ để quên đi cảm giác mất mát khó gọi thành tên.
Ông đi mãi, cho đến khi đặt chân đến Eldoria và chọn Laz làm nơi tạm dừng. Ở đó, ông mở một quán rượu nhỏ để vừa kiếm sống, vừa thỏa nỗi nhớ nghề bằng việc kể chuyện chiến tranh, rèn móc khóa, và... uống say.
May thay, số phận trớ trêu nhưng cũng đầy thi vị—vài chục năm sau, người ông tưởng đã mất lại xuất hiện trước mặt mình. Không phải dưới cái tên "Zero", mà là một hình hài khác, cái tên khác, nhưng vẫn là đôi mắt ấy, vẫn là khí chất của một người từng đối mặt cả thế giới mà không run tay.
Và khi Aaron đưa ra bình Hoa Anh Đào—loại rượu tưởng chừng đã tuyệt tích—Baldor không cần nghe thêm lời nào. Chỉ một ngụm thôi, là mọi ký ức sống dậy như lò rèn rực lửa trở lại.
Hôm đó, quán rượu "Lửa & Rượu" không chỉ là nơi bán men cay—mà là chốn hẹn của ba tâm hồn từng đi qua chiến tranh, nếm trải chia ly, và một lần nữa được gặp lại dưới mái nhà của định mệnh.
Cuộc trò chuyện kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Baldor kể lại quãng thời gian ông lang bạt sau khi Aaron "biến mất", những năm tháng rèn vũ khí không còn ai thấu hiểu giá trị của rune, và cuối cùng là việc ông quyết định mở quán rượu, vừa để buôn bán, vừa để chờ một điều kỳ diệu nào đó quay lại.
"Và điều kỳ diệu đó lại chính là ngươi. Ha ha ha!"
Cả ba cùng nâng ly. Mùi thơm ngọt nhẹ của rượu lan tỏa, như mùi của hồi ức xa xôi trỗi dậy giữa thành phố đang chực chờ bùng cháy bởi chiến tranh. Trong khoảnh khắc ấy, không có NPC, không có người chơi, không có chủng tộc—chỉ có ba con người từng sát cánh cùng nhau, một lần nữa hội ngộ giữa dòng chảy của số phận.
Và đêm đó, ngọn lửa trong lòng Baldor một lần nữa bùng lên—rực cháy như ngày đầu ông còn đứng bên lò rèn, rèn từng thanh kiếm huyền thoại cho Hiệp sĩ rồng bất tử mang tên Zero.
Chaporia
Bình Luận (0)