Tề Mạnh được đưa vào bệnh viện ngay trong đêm.
Ca phẫu thuật kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ.
Khi bác sĩ bước ra khỏi phòng mổ, Tề Dịch lập tức lao đến, giọng căng thẳng: “Cha cháu sao rồi ạ?”
Bác sĩ tháo khẩu trang, trấn an: “Không nguy hiểm tính mạng, nhưng chân trái bị gãy xương nghiêm trọng. Chúng tôi đã nẹp cố định, nhưng cần ít nhất ba tháng để hồi phục. Sau này có thể đi lại bình thường, nhưng không nên vận động quá sức.”
Tề Dịch siết chặt nắm tay, lòng dâng trào cảm giác tội lỗi.
Nếu không phải vì cậu… Cha sẽ không bị thương nặng như vậy.
Cậu bước vào phòng bệnh, nhìn người đàn ông đang nằm trên giường với khuôn mặt tái nhợt.
Bàn tay anh quấn băng, chân trái bó bột, nhưng thần sắc vẫn bình thản như thể chẳng có gì nghiêm trọng.
Tề Dịch cắn môi, giọng nghèn nghẹn: “Cha, con xin lỗi…”
Tề Mạnh mở mắt, nhìn cậu con trai đã gầy đi trông thấy.
Anh vươn tay xoa đầu con, giọng nhẹ nhàng: “Ngốc, chuyện này không phải lỗi của con.”
“Nhưng nếu con mạnh hơn, nếu con cẩn thận hơn thì đã không để ông ta bắt cóc con, cha cũng không bị thương!” Tề Dịch cúi gằm mặt, nỗi áy náy tràn ngập trong lòng.
Tề Mạnh thở dài, khẽ vỗ vai con trai: “Đừng tự trách mình. Điều quan trọng là cả hai cha con ta đều còn sống, và Hạ Chí đã bị bắt. Sau này, con chỉ cần chăm chỉ học hành, sống tốt là đủ.”
Tề Dịch mím môi, siết chặt tay cha.
Trong đôi mắt cậu ánh lên quyết tâm.
Cậu không muốn bản thân yếu đuối mãi nữa.
Cậu phải trở nên mạnh mẽ hơn để bảo vệ người thân duy nhất của mình.
“Cha yên tâm nghỉ ngơi, chuyện quán mỳ con sẽ giúp cha trông coi.”
Tề Mạnh bật cười: “Con biết nấu mỳ không đấy?”
Tề Dịch nhướng mày: “Dù sao con cũng là con trai của cha, không biết thì học!”
Tề Mạnh nhìn con, trong lòng không khỏi xúc động.
Đứa trẻ này đã thay đổi rất nhiều so với kiếp trước.
Không còn là một thiếu niên lạnh lùng, cực đoan, mà đã dần trở thành một cậu bé hiểu chuyện, có trách nhiệm.
Anh tin rằng tương lai của con trai sẽ không đi vào vết xe đổ nữa: “Được, cha giao quán cho con đấy. Nhưng nhớ, đừng bỏ bê việc học.”
Tề Dịch gật đầu kiên định: “Con sẽ không để cha thất vọng.”
Trong lúc đó, ở cục cảnh sát.
Hạ Chí bị áp giải vào phòng thẩm vấn.
Ông ta ngồi trên ghế, đôi mắt đục ngầu vì căm hận.
Viên cảnh sát lạnh lùng đẩy một tập hồ sơ lên bàn: “Bằng chứng đầy đủ. Hạ Chí, lần này ông không thoát được đâu.”
Hạ Chí cười khẩy: “Tao sợ chắc? Tao vào tù rồi cũng sẽ có người thay tao trả thù. Tề Mạnh và thằng con của nó đừng mong sống yên ổn!”
Trần Kha bước vào phòng thẩm vấn nhếch môi nói: “Ông nghĩ mình vẫn còn thế lực sao? Đám đàn em của anh đã bị bắt gần hết. Tài sản bị phong tỏa. Thậm chí luật sư cũng không muốn nhận vụ của ông. Ai đó hình như đã bỏ rơi ông rồi?”
Mặt Hạ Chí tái mét: “Mày… mày nói dối!”
Trần Kha cười nhạt: “Cứ đợi mà xem. Cảnh sát đã thu thập đủ bằng chứng về tất cả tội ác của ông. Với những gì ông đã làm, chắc chắn bản án sẽ không nhẹ. Có khi, ông sẽ phải ngồi tù đến hết đời.”
Hạ Chí lặng người, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Ba ngày sau.
Tin tức Hạ Chí bị bắt giữ được đăng tải rộng rãi trên các mặt báo.
Đám người từng bị ông ta hãm hại cũng bắt đầu đứng ra tố cáo.
Tề Mạnh nằm trên giường bệnh, đọc tin tức, khóe môi cong lên đầy hài lòng.
Hạ Chí cuối cùng cũng đã phải trả giá.
Anh buông tờ báo xuống, nhìn về phía cửa sổ.
Ánh mặt trời chiếu rọi vào căn phòng, mang theo hơi ấm nhẹ nhàng.
Từ nay, anh và Tề Dịch đã có thể sống một cuộc sống bình yên hơn.
Một tháng sau.
Tề Mạnh vừa tập tễnh bước ra khỏi cửa hàng “Mỳ Mỹ Vị”, đi được một đoạn thì chợt cảm thấy có gì đó không đúng.
Bản năng cảnh giác trỗi dậy.
Tề Mạnh nhanh chóng lui về sau, đúng lúc đó, một viên gạch từ trên cao rơi xuống ngay chỗ anh vừa đứng.
Nếu chậm một chút, có lẽ đầu anh đã bị đập trúng.
Anh ngẩng đầu nhìn lên, thấy một bóng người lẩn nhanh vào con ngõ nhỏ.
Tề Mạnh chống gậy đuổi theo.
Mặc dù chân vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng phản ứng của anh vẫn rất nhanh nhẹn.
Người kia chạy được một đoạn thì bất ngờ bị một chiếc xe máy chặn đầu.
Người lái xe là Trần Kha, anh ta nhảy xuống, gạt chân người nọ làm người nọ ngã nhào ra đất.
“Là mày?” Tề Mạnh bước tới, nhìn thiếu niên trước mặt.
Đứa trẻ này có gương mặt giống Hạ Chí đến tám phần.
Hạ Tuấn.
Hạ Tuấn cắn răng, trừng mắt nhìn anh đầy thù hận: “Tề Mạnh! Mày hại cha tao vào tù, tao sẽ không để yên cho mày!”
Tề Mạnh nhếch môi cười nhạt: “Cha mày hại không biết bao nhiêu người, kết cục hôm nay là báo ứng. Mày vẫn muốn tiếp tục đi theo con đường của ông ta à?”
Hạ Tuấn siết chặt nắm tay, giọng đầy căm hận: “Dù mày nói gì, tao cũng không bỏ qua cho mày!”
Trần Kha bước lên, lạnh giọng: “Một đứa trẻ như mày thì có thể làm được gì? Cố ý gây thương tích, có ý định hại người, mày nghĩ pháp luật sẽ bỏ qua sao?”
Hạ Tuấn run rẩy, nhưng vẫn cứng đầu: “Tao không sợ! Cùng lắm vào tù như cha tao!”
Tề Mạnh nhìn đứa trẻ này, lòng có chút phức tạp.
Hạ Tuấn vốn dĩ cũng chỉ là một đứa trẻ, nhưng lại bị thù hận che mắt.
Nếu không sớm ngăn cản, tương lai rất có thể sẽ đi theo vết xe đổ của cha mình.
Trần Kha thở dài: “Thằng nhóc này trước đây từng gây rối ở trường, còn có hành vi bạo lực với bạn học. Tôi nghĩ đưa nó vào trại giáo dưỡng là cách tốt nhất.”
Hạ Tuấn hoảng hốt: “Không! Tao không muốn vào trại giáo dưỡng!”
Tề Mạnh khoanh tay, thản nhiên nói: “Mày không muốn? Muộn rồi.”
Hạ Tuấn vùng vẫy nhưng bị cảnh sát khống chế.
Khi bị đưa đi, nó vẫn không ngừng la hét: “Tao sẽ không bỏ qua! Tao nhất định sẽ báo thù!”
Tề Mạnh nhìn theo bóng lưng của Hạ Tuấn.
Những kẻ bị thù hận che mờ lý trí, sớm muộn gì cũng sẽ bước vào con đường không lối thoát.
Giống như thằng bé hồi ấy vậy…
Chaporia
Bình Luận (0)