Buổi sáng Thứ Hai của kỳ tuyển sinh mở ra bằng tiếng kèn hiệu sắc lạnh quét ngang bầu trời, âm thanh vang dội trên những bức tường đá đen của Imperion như kim loại bị gõ mạnh liên tục.
*keng* keng* keng*
Đó không phải là tiếng chuông trang nghiêm thường thấy ở các học viện quý tộc, nó lạnh hơn, sắc hơn. Như thể là một lời tuyên bố không khoan nhượng rằng nơi đây không dành cho kẻ yếu, không chấp nhận bất cứ sự mềm mỏng hay khoan dung nào.
Những làn sương cuối cùng của đêm khắc nghiệt bốc hơi ngay lập tức khi hàng ngàn thí sinh từ các khu trại tạm thời đổ dồn về quảng trường trung tâm.
Quảng trường này được lát bằng đá basalt đen, rộng đến mức một đại đội có thể duyệt binh mà không chạm vai nhau, vậy mà giờ đứng kín người. Bầu không khí chật lại, nặng như có tay ai vô hình siết lấy lồng ngực mọi người.
Sự đối lập được khắc họa rõ nét và tàn nhẫn.
Dân thường mặc vải thô, quần áo cũ kỹ với tông màu đất và xám mờ, đứng nép mình ở rìa đông. Họ là những cái bóng lẫn vào màu đá.
Trong khi đó, nhóm quý tộc áo choàng thêu chỉ bạc và vàng lấp lánh đứng chễm chệ phía tây, sáng rực như dải ngân hà vừa bị giáng xuống đất. Họ không chỉ là những thí sinh, mà là những biểu tượng sống của quyền lực và đặc quyền. Ranh giới vô sắc lẹm này đã chia đôi quảng trường.
Aelric đứng ở hàng sau cùng của nhóm dân thường, nơi cậu có thể quan sát mọi thứ mà không quá nổi bật. Cậu đã quen với ánh mắt khinh miệt của người đời, nhưng tiếng xì xào của hàng ngàn người, sự pha trộn giữa lo âu, kỳ vọng, và sự chế giễu, lại khiến tim cậu đập theo nhịp bất ổn, một cảm giác khó chịu dâng lên từ dạ dày.
Nó khiến cậu liên tưởng đến tiếng gió rít qua khe đá ở làng Dust mỗi khi bão tuyết kéo đến. Một âm thanh vừa quen thuộc, vừa báo trước điều chẳng lành.
Ở làng cậu, gió có nhịp điệu, có thể dự đoán được. Nhưng ở Imperion, tiếng người tạo nên một thứ âm dày và rung, như mặt đất đang thở dài trước cơn giông lớn.
Cậu cảm nhận rõ sự đối lập không chỉ ở trang phục, mà ở sự khác biệt giữa hai thế giới: một bên là những người mặc lụa, được dạy chữ và ma pháp, có lẽ đã điều khiển mana thành thạo từ rất sớm. Bên kia là những người như cậu, tay còn vết chai sần từ việc chẻ củi và mang vác vật nặng, học về mana qua những câu chuyện truyền miệng mờ nhạt.
Tiếng giày nện xuống đá một cách dứt khoát: cộp… cộp… khiến quảng trường im bặt ngay lập tức. Một người đàn ông trung niên bước lên bục đá cao, áo choàng đen cài huy hiệu giám khảo bạc sáng, tóc được cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt mang vẻ khắc khổ, lạnh lùng. Đó là Giám khảo Velius, một huyền thoại sống trong học viện, người nổi tiếng không bao giờ nhân nhượng.
“Hôm nay.” giọng ông vang to, mang theo sự sắc lạnh của thép mới rèn. “Các ngươi sẽ trải qua bài kiểm tra đánh giá cường độ đầu ra mana của bản thân.”
Ông phất tay ra hiệu, liền sau đó là vài giám thị mặc giáp nhẹ đẩy ra một trụ đá cao ngang ngực người đàn ông trưởng thành.
Trụ đá này được gọi là Thạch Trụ Minh Mạch. Nó trong suốt như thủy tinh được mài nhẵn, nhưng bên trong là một lõi tròn màu ngà, từ đó vô số đường giống rễ cây hoặc hệ mao mạch màu xanh lơ tỏa ra, gần như bao phủ toàn bộ khối đá.
“Nhiều người từ vùng xa có lẽ chỉ nghe nói mà chưa hiểu.” Velius tiếp tục, giọng ông có chút khinh thường nhẹ nhàng:
“Cường độ mana là lượng mana mà cơ thể các ngươi có thể đẩy ra trong một khoảnh khắc tập trung ngắn. Nó không phản ánh độ tinh khiết nguyên tố, cũng không phải là tổng lượng mana mà cơ thể có thể chứa được. Đây là sức mạnh thô của cơ thể, và đối với Imperion—nó là nền tảng để xây dựng mọi thứ.” Velius nhìn quanh và tiếp tục giải thích.
“Hãy tưởng tượng mana giống như dòng nước, nhưng cường độ là áp lực của vòi bơm. Vòi bơm càng mạnh, ma pháp càng có lực sát thương cao, nền tảng của ma pháp càng vững chắc.”
Ông đặt tay lên Thạch Trụ Minh Mạch, và một luồng sáng vàng nhạt chạy qua các rễ mana.
“Khi truyền mana vào, lõi sẽ phản ứng. Các rễ mana sẽ phát sáng theo mức độ mạnh yếu. Chúng tôi chia thành bảy tầng cấp độ dành cho những người thuộc tuýp thành thạo hoặc chưa thành thạo mana. Càng nhiều rễ sáng lên, cường độ đầu ra càng cao. Khi rễ phát sáng đến tầng ngoài cùng, thạch trụ sẽ đo là bậc 7, tương đương trình độ của các nguyên soái quân đoàn trong quân đội của Đế quốc chúng ta.”
Một vài thí sinh nuốt nước bọt. Những tiếng xì xào nhẹ nhàng và đầy lo lắng.
Velius khựng lại một nhịp như thể đang suy nghĩ gì đó, tay của ông khua trước ngực để biểu đạt:
“Tất nhiên đây chỉ đại diện cho tiềm năng của các ngươi. Cường độ của đầu ra hoàn toàn có thể cải thiện, miễn là nỗ lực.”
“Bậc 5 là ngưỡng của chiến sĩ ma thuật có thể ra chiến trường. Tối thiểu học viên sau khi tốt nghiệp đều phải nằm ở mức này. Bậc 4 là trình độ nhập môn cơ bản, có thể chấp nhận đào tạo. Bậc 3 trở xuống thì sẽ không được Imperion thu nhận. Các ngươi sẽ bị loại ngay lập tức, không cần quan tâm đến gốc gác hay của cải.”
Nỗi lo sợ lan nhanh về phía dân thường, nhưng ngay cả nhóm quý tộc cũng không dám cười cợt nữa, vì bậc 4 là một rào cản thực sự. Aelric vẫn im lặng lắng nghe, cố ghi nhớ từng con số, từng quy tắc.
“Nhóm thí sinh đầu tiên tiến lên.”
Tất cả các thí sinh, bao gồm cả quý tộc và dân thường đều sẽ được xào lại và chia vào từng nhóm khác nhau. Aelric được chia vào nhóm thứ nhất.
Cậu bước theo nhóm mình gồm mười người, chậm rãi tiến về phía trụ. Trong nhóm có đến năm thí sinh quý tộc trẻ tuổi mang huy hiệu của các gia tộc lớn khác nhau. Cạnh cậu, một cậu trai dân thường khác, trông gầy yếu nhưng lại rất lanh lợi, nhìn qua và thì thầm.
“Này… cẩn thận nhé. Nhóm mình toàn nhân vật lớn không đấy.”
Aelric ngạc nhiên, ánh mắt nheo lại thăm dò.
“Lớn?”
“Ờ.” Cậu ta liếc nhanh sang sáu người kia, giọng nói chứa đựng sự ngưỡng mộ pha lẫn sợ hãi.
“Thằng tóc bạc đứng đầu kia là Caius Valenhardt—cháu trực hệ của một trong Lục Hắc Kỵ Sĩ huyền thoại của Đế quốc. Bên cạnh nó là Ardan Crowell, nhà Crowell chuyên ám pháp và độc dược, khét tiếng về sự tàn nhẫn.”
Aelric liếc nhìn về phía Caius rồi thầm nghĩ: “Lục Hắc Kỵ Sĩ sao..?”
“Kế đến là Lyria Mardale từ gia tộc Mardale. Cô ta nhìn hiền thôi chứ nổi tiếng khó chịu và máu lạnh. Nghe nói cô ta còn tự tay thiến chính anh trai của mình cơ mà.
Còn hai người đằng sau là anh em nhà Sterling và Varese. Cả năm đều thuộc tầng tinh hoa, con cưng của số mệnh.”
Aelric chỉ khẽ gật, không nói thêm lời nào.
Velius gọi tên đầu tiên, giọng đầy sự tôn trọng ngầm.
“Caius Valenhardt.”
Caius bước lên, dáng tự tin đến mức mặt đá như cũng nhường đường cho hắn. Tóc bạc vuốt gọn gàng, ánh sáng xanh từ rãnh mana trên tường thành phản chiếu lên khiến hắn càng thêm nổi bật. Hắn đặt tay lên trụ, không cần lấy đà hay tập trung, dòng mana dường như đã được chuẩn bị sẵn trong huyết quản.
Ánh sáng lam đậm bùng lên ngay lập tức, dữ dội và áp đảo.
Những rễ mana phía trong Thạch Trụ Minh Mạch phát sáng nhanh như lửa chạy trên dầu. Tầng một, tầng hai… tầng năm, tầng 6. Ánh sáng xoáy mạnh đến mức thạch trụ rung nhẹ. Áp lực mana lan ra khiến không khí xung quanh dường như đặc lại, khiến những người gần đó phải nheo mắt.
“Cường độ mana: bậc 6 thượng.” Velius công bố. Giọng ông chứa đựng sự hài lòng rõ rệt. “Đúng như mong đợi từ cháu trai của gia chủ Valenhardt!”
Phía quý tộc ồ lên đầy ngưỡng mộ. Một sự xác nhận không cần bàn cãi về sự ưu việt của dòng dõi.
Caius bước xuống, ánh mắt liếc qua Aelric như một lưỡi dao lật nghiêng, một sự khinh miệt lạnh lùng dành cho kẻ không xứng tầm.
“Ardan Crowell, cường độ mana: bậc 6 trung.”
“Lyria Mardale, cường độ mana: bậc 6 hạ.”
Những người còn lại lần lượt kiểm tra. Con số dao động từ bậc 5 thượng đến 6 trung. Ánh sáng trong thạch trụ liên tục nhấp nháy theo từng lượt kiểm tra.
Cuối cùng, còn lại Aelric và cậu dân thường đã bắt chuyện lúc nãy. Cậu kia run run, đặt tay lên trụ. Chỉ hai tầng rễ sáng lên, ánh sáng mờ nhạt.
“Bậc 2 trung. Không đạt tiêu chuẩn! Ngươi có thể rời đi”
Cậu trai cúi đầu, mặt trắng bệch, ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng, lầm lũi rời đi. Đó là bản án tử hình cho ước mơ của cậu ta.
Velius hô, giọng ông trở nên hờ hững hơn, như gọi một món đồ lặt vặt cuối cùng:
“Aelric.”
Những tiếng xì xào xuất hiện ngay lập tức, to hơn cả lúc nãy:
“Thằng vô nguyên tố đấy!”
“Chẳng biết có bật sáng được chút nào không. Chắc là màu xám xịt luôn quá haha.”
“Biết đâu trụ tối thui luôn vì không có tí mana nào để truyền vào. Haha!”
Aelric bước lên. Ánh mắt cậu dán vào thạch trụ, bỏ qua những lời chế nhạo như thể chúng là tiếng muỗi vo ve.
Cậu đặt tay lên mặt thạch trụ, đá lạnh thấm qua da. Cậu ép mình giữ hơi thở ổn định, tâm trí cậu như một hồ nước tĩnh lặng không bị bất cứ sự ồn ào nào làm xao động. Từ lòng bàn tay, dòng mana vốn không mang thuộc tính nào được dẫn ra ngoài.
Một tiếng cười khẽ, đầy tự mãn, vang lên từ hàng quý tộc.
Và rồi lõi thạch trụ bỗng nhiên khẽ rung.
Một tia sáng trắng nhỏ xuất hiện, lan dần vào những rễ gần nhất. Một rễ sáng lên, hai rễ, ba rễ. Rồi đến rễ thứ tư. Ánh sáng không bùng nổ mạnh như của Caius, nhưng nó sắc, ổn định và không hề chập chờn.
Bốn tầng rễ sáng hoàn chỉnh, tầng thứ năm lấp ló vài tia, rồi tầng thứ sáu. Ánh sáng lan đến gần tầng sáu, trước khi rút lại một chút, ổn định ở ngưỡng cao nhất của tầng rễ thứ năm.
Không ai cười nữa. Sự im lặng trở nên chết chóc.
Velius nhìn chằm chằm vào thạch trụ, rồi cúi xuống bảng đánh giá. Ông nhíu mày, đưa tay vuốt bộ ria mép. Ông lật lại một tờ khác trong tập hồ sơ. Lại lật tiếp hồ sơ kiểm tra nguyên tố của Aelric từ ngày hôm trước:
“Vô nguyên tố hoặc không thể xác định.”
“Cường độ mana… bậc 6 hạ.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Không ai, kể cả đám quý tộc có thể ngờ đến kết quả này. Bậc 6, ở tuổi này, là hiếm kể cả với con nhà quyền thế được bơm thuốc bổ và huấn luyện chuyên sâu.
Điều đó có nghĩa là sức mạnh thô của Aelric vượt qua hầu hết các thí sinh quý tộc khác.
Velius nhìn Aelric thêm một nhịp, ánh mắt ông không còn sự hờ hững mà là sự quan sát tỉ mỉ, như một nhà khoa học đang phân tích một hiện tượng lạ. Trong đầu ông thoáng nảy một suy nghĩ:
“Lẽ nào… là ma pháp đặc tính cá nhân? ”
Nhưng ông không nói ra. Ông chỉ thu hồ sơ lại và ra hiệu cho Aelric lùi xuống.
Caius, đứng cách vài bước, nhìn Aelric bằng ánh mắt lạnh sắc, không còn đơn thuần là khinh miệt nữa, mà là nhìn một mối hiểm họa bị buộc phải ghi nhớ. Đó là ánh mắt của một thợ săn vừa bị con mồi không tên vượt mặt.
Khi buổi kiểm tra kết thúc và thí sinh tản đi, Aelric đang định quay về khu trại nghỉ thì ba bóng người chặn trước mặt cậu. Caius đứng giữa, hai tên tùy tùng đứng sau như hai cái bóng, sẵn sàng hành động.
“Thú vị đấy thường dân!”
Caius nói nhỏ, giọng hắn như đá nghiến, không có bất kỳ sự ấm áp nào.
“Cũng coi như không hoàn toàn vô dụng. Nhưng mày nghĩ mày có thể ở lại đây chỉ với chút đó không?”
Aelric không trả lời. Cậu chỉ nhìn hắn, ánh mắt không thách thức, nhưng cũng không cúi đầu. Cậu biết rằng mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa.
Một tên tùy tùng cười khẩy, tiếng khà khà khô khốc.
“Chắc trụ bị lỗi thôi. Chứ dân quê mà bậc 6? Đây đúng là trò cười lớn nhất năm nay đấy!”
Caius bước gần hơn, nói khẽ nhưng đầy độc khí, buộc Aelric phải nghe rõ từng từ:
“Ngày mai sẽ là bài kiểm tra thực chiến. Tao sẽ cho mày thấy mana không nguyên tố của mày chỉ là một trò đùa, và cái kiêu ngạo của mày sẽ bị nghiền nát dưới chân tao. Hãy nhớ lấy điều đó.”
Hắn quay đi, áo choàng quét qua không khí như lưỡi kiếm lạnh. Aelric đứng lại, cảm nhận hơi thở mình chậm dần, ép cơ thể phải thả lỏng. Cậu không sợ, nhưng cậu hiểu rõ, rằng ngày mai sẽ là một khảo nghiệm khó khăn với bản thân cậu.
Buổi chiều rơi xuống Imperion, phủ lên những tường đá một lớp ánh vàng nhè nhẹ, một màu sắc bi tráng. Aelric ngồi trên bậc thềm khuất sau một bức tường, xoay nhẹ viên sỏi trong tay như để ổn định lại suy nghĩ.
Cậu nhắm mắt lại. Cậu hình dung ra tiếng búa thình thịch của cha mình, mùi khói bếp ấm áp và vòng tay bảo vệ của mẹ cùng nụ cười ngây thơ của em gái. Đó là những điều tiếp thêm nguồn sức mạnh cho cậu.
Ngày thứ hai kết thúc, mang theo sự lo lắng, cũng như sự xác nhận về một tiềm năng không thể chối cãi.
Và cậu cần phải chuẩn bị thật tốt cho ngày mai. Cả tương lai được cậu đã được đặt hết vào lần này.
Chaporia
Bình Luận (0)